Warning: Methods with the same name as their class will not be constructors in a future version of PHP; vBulletinHook has a deprecated constructor in ..../includes/class_hook.php on line 27

Warning: Methods with the same name as their class will not be constructors in a future version of PHP; vB_XML_Parser has a deprecated constructor in ..../includes/class_xml.php on line 52

Warning: Methods with the same name as their class will not be constructors in a future version of PHP; vB_XML_Builder has a deprecated constructor in ..../includes/class_xml.php on line 689
Giao hưởng Định Mệnh [Lưu trữ] - Diễn đàn nhạc cổ điển Việt Nam (Vương Quốc Nhạc Cổ Điển)

PDA

View Full Version : Giao hưởng Định Mệnh



Buhiacopski
03-09-2006, 14:13
Các bác giảng giải giùm em từng chương giao hưởng Định Mệnh (No.5) của Bethooven nó tả cái gì được không ? Em nghe cứ như vịt nghe sấm ấy.

HiLine
03-09-2006, 23:32
Trước khi có những thành viên lão thành trả lời câu hỏi của bác, em khuyên bác nên nghe bản đấy liên tục khoảng 100 lần thì nhất định sẽ cảm nhận được một cái gì đấy.

Apomethe
04-09-2006, 01:20
Vào đây đọc nhé:

http://www.nhaccodien.info/modules.php?name=Writtings&op=Detail&cid=243

Buhiacopski
04-09-2006, 08:45
Cám ơn bác nhìu, bác Apotheme ơi
Hix, bác Hiline bảo em nghe 100 lân thì không phải là vịt nghe sấm mà là nghe..bom. Đã không hiểu, nghe còn bít cái gì. Mà có cảm được thì cũng đúng đâu.

Buhiacopski
04-09-2006, 08:56
Bác cho em hỏi lun cái bản giao hưởng số 40 của Mozart và bản Moonlight sonata ạ.

HiLine
04-09-2006, 11:30
Cám ơn bác nhìu, bác Apotheme ơi
Hix, bác Hiline bảo em nghe 100 lân thì không phải là vịt nghe sấm mà là nghe..bom. Đã không hiểu, nghe còn bít cái gì. Mà có cảm được thì cũng đúng đâu.

Phải nghe mới hiểu chứ bác, nếu bác có cảm nhận của riêng mình thì quá tốt, sau này đem đối chiếu với cách người khác cảm nhận sẽ rút ra được nhiều cái hay. ;)

ZIN
04-09-2006, 15:41
Bác cho em hỏi lun cái bản giao hưởng số 40 của Mozart và bản Moonlight sonata ạ.

Trời, sao bác chưa nghe mà bác cứ hỏi thế??? D
Em gợi ý bài Symphony 40 của Mozart thì nó coa giai điệu nhanh như 1 bài hành khúc, còn Moonlight Sonata nghe ôn hòa, buồn buồn, có cả 1 chút gì đó thơ mộng về 1 ánh trăng, đúng kiểu sonata luôn :)

HiLine
04-09-2006, 18:49
Có về ánh trăng hay không thì còn bàn cãi nhiều em ạ. Thế nên anh mới khuyên người bạn trên kia là nghe và tự khám phá lấy trước khi tham khảo người khác. :)

ZIN
04-09-2006, 21:49
Là mọi người bàn cãi thế chứ thực ra mỗi người nghe đều được quyền có ý kiến riêng mình chứ anh nhỉ? Tại vì cảm xúc và cảm nhận của mỗi người khác nhau, nên suy nghĩ và sự tưởng tượng cũng sẽ khác nhau, chứ có gì đâu mà phải bàn cãi nhỉ, em ko hiểu lắm :(

Buhiacopski
05-09-2006, 13:16
Các bác lạ thật đấy. Em đã nghe rồi thì mới không hiểu mà hỏi chứ. Nếu nghe mà cảm về tiết tấu và cảm giác chung chung thì đã có rồi. Hiểu là hiểu cả tinh thần mà tác phẩm truỳen tải chứ. Mà em có cảm theo kiểu của em thì cũng là của em thôi, thế thì mất công sáng tác rồi viết bài phân tích làm gì ? Phải hiều cả tinh thần của tác phẩm, của tác giả chứ.
Theo thiển ý của em, bác Zin nghe kiểu đó hèn gì mới nghe moonlight sonata ra ánh trăng, chứ đã đọc bài phân tích thì ta đến được những thứ hay hơn nhìu.

ZIN
06-09-2006, 17:30
phân tich ra đúng là có nhiều cái hay, nhưng tớ ko biết diễn đạt thê nào cả, nhạc cổ điển là thế mà lại. Cho nên mỗi nguời cứ tự nghe thì tốt hơn, đừng hỏi ý kiến ai hết, thì mới ko tranh cãi đc :)

pianofire
06-09-2006, 17:42
Trời, sao bác chưa nghe mà bác cứ hỏi thế??? D
Em gợi ý bài Symphony 40 của Mozart thì nó coa giai điệu nhanh như 1 bài hành khúc, còn Moonlight Sonata nghe ôn hòa, buồn buồn, có cả 1 chút gì đó thơ mộng về 1 ánh trăng, đúng kiểu sonata luôn :)

Em ơi!! Giải thích cho đến nơi đến chốn về cảm nhận của em đi!! Anh thấy bác Bất đẳng thức ham học hỏi lắm đó !! Bác tiếp tục phát huy nhá ;);)

ZIN
06-09-2006, 18:27
Thế anh đi mà nói, em ngại viết văn nhất trên đời, để bác ý tự cảm nhận vẫn hơn chứ :D

Buhiacopski
07-09-2006, 08:57
phân tich ra đúng là có nhiều cái hay, nhưng tớ ko biết diễn đạt thê nào cả, nhạc cổ điển là thế mà lại. Cho nên mỗi nguời cứ tự nghe thì tốt hơn, đừng hỏi ý kiến ai hết, thì mới ko tranh cãi đc :)
Em ví dụ thế này nhé. Bác nghe Giao Hưởng 4 mùa, mùa hè chương 1 . Nghe xong bác sẽ nói chương này có cái gì đó em dịu, pha chút chán chường, rồi 1 sự mạnh mẽ phá tan, sau đó lại quay về chán chường. Đoạn cuối là cái gì mang tính dữ dội, kết thúc mùa hè ? Rồi cũng thế thôi ? Nhưng 1 chú đã đọc, đã tìm hiểu về tác phẩm sẽ biết thế nào là sự dữ dội của thiên nhiên và sự bất lực của con người được thể hiện như thế nào. Cái này em đã từng trải wa rồi, nên rút kinh nghiệm nghe nhạc thì thường có tìm hiểu tí chút.

salara_slyterin
07-09-2006, 22:42
hihi, mình cũng ngu về mấy chuyện phân tích này lắm , nhưng mình nghe ở đâu đó có người nói là: Ngày xưa các cụ khôn đặt tên là để thính giả tưởng tượng là tốt nhất, hay nhất, vì thế mới có người thích bài này, người thích tác giả kia, người thích thời kỳ nào đó .....^_^

HiLine
09-09-2006, 15:46
Nếu chỉ chăm chăm đọc thì trí tưởng tượng sẽ bị giới hạn, em sợ thế nên ... lười đọc lắm. :D Cùng lắm em chỉ đọc về chủ đề của một chương hoặc một tác phẩm thôi.

mystyle_mymusic_haha
19-10-2006, 22:06
Em chỉ mún góp chút hiểu bít hèn mọn thui nhe bác nào không vừ lòng cứ góp ý he. Bản: " Moolight sonate: Adagio sostenuto " of Beethoven là một bản nhạc mang âm hưởng huyền ảo, huyễn hoặc người nghe với giai điệu dạt dào, trầm bổng lạ thường, có lúc tưởng như đã hết nhưng rồi lại âm vang lên như tiếng lòng thổn thức của ông, thể hiện cảm xúc lãng mạn dâng trào tới tột đỉnh của Beethoven. Bản nhạc có thể kéo người nghe vào một dòng suy tư bất chợt, vào những khoảnh khắc tưởng như hụt hẫng, hững hờ, có lẽ bản sonate này kể về một cuộc tình buồn, dang dở ngang trái. bản nhạc vẽ ra khung cảnh (theo riêng em thôi nhá) mịt mùng bóng tôi, le lói, âm ỉ, rồi dần dần tắt lịm, là tia chớp tình yêu. Để lại mình Beethoven với sự cô đơn hiu quạnh, tuyệt vọng, đau khổ tràn trề, chỉ còn nhe nhói đâu đây là sự đồng cảm, là ánh sáng nhe nhói của ánh trăng buồn.!!!!!

banuvo
23-10-2006, 21:22
Mình nghĩ Haha đang miêu tả về chương 1 của tác phẩm. Còn nội dung toàn tác phẩm thì .... phải chịu khó ngồi nghe thêm chương 3 nữa, thì sẽ hiểu tại sao ngày xưa Giulietta hổng chịu .... yêu Beethoven ... hi hi hihi

Klavier
23-10-2006, 21:35
Sonate Ánh Trăng là tác phẩm Beethoven viết tặng 1 nữ bá tước trẻ,người mà ông yêu,1 tình yêu không được đáp lại.Chương I đúng như HaHa viết,ánh trăng không mơ mộng,không lãng mạn mà chứa đầy những tâm sự của người nhạc sĩ. Bản nhạc này được công chúng biết đến nhiều nhất là chương I.
Chương II không có gì đặc biệt,viết theo hình thức 3 đoạn phức có phần trung gian,mang tính vũ khúc.
Những giai điệu của chương III đưa người nghe vào cuộc đấu tranh của 1 thế giới nội tâm mãnh liệt,sau cùng là Coda--âm nhạc sôi động+những hình tượng lạc quan của một chân trời mới được mở ra :)

mystyle_mymusic_haha
24-10-2006, 22:45
ô hô hô, cám ơn các bác đã bổ sung cho phần thiếu sót của em, thật tình thì bản chương 3 quả là em chưa có dịp thưởng thức nên cũng không dám bình lựng nhìu haha! tiện thể có bác nào có cả ba chương của " Moonlight sonate" thì pots lên cho mọi người cùng thưởng thức he!!hahahahaha

DeepBlue
24-10-2006, 23:58
http://www.nhaccodien.info/forum/showpost.php?p=1673&postcount=23

mystyle_mymusic_haha
25-10-2006, 18:29
cám ơn bạn Deepblue nhe

HiLine
30-10-2006, 00:02
Sao mà em nghe đi nghe lại chương 1 hàng trăm lần rồi mà chẳng thấy trăng sao gì nhỉ ?:-S

Apomethe
30-10-2006, 01:23
Chú nghe thấy gì là việc của chú, có ai bắt chú phải nhìn ra trăng đâu. Chú càng cố thì lại càng khổ thôi. Tốt nhất là cứ nghe đừng nghĩ gì cả.

Buhiacopski
30-10-2006, 21:00
Đúng rồi. Cứ thấy tên "Ánh Trăng" thì căng mắt ra mà tìm trăng. Lỡ nó là cái khác thì khổ. Ban đầu Bu cũng nghĩ thế, những bấy giờ thì khác rồi. Cái mình cần cảm nhận chính là cảm xúc chứ không phải hình ảnh.

Symphony
31-10-2006, 01:31
Theo em sonata Ánh Trăng có tên như thế là nhờ chương I Adagio sostenuto , mặc dù là piano sonata nhưng âm hưởng của nó thật nhẹ nhàng , sâu lắng , mượt mà như ánh trăng .Ánh sáng dịu dàng của nó lan tỏa khắp không gian , thấm vào trong sâu thẳm tâm hồn để người nghe bất chợt bâng khuâng sống lại những xúc cảm tưởng chừng như đã mất của mình.

Moonlight sonata mà nghe vào đêm khuya thì không có gì tuyệt bằng :x , lần đầu tiên khi nghe bản nhạc này thì em đã đọc bài viết về cái tên đầy giai thoại - Ánh Trăng - của nó , nên khi nghe bản sonata này ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi trí tưởng tượng chủ quan . Theo cảm nhận của em , nếu quả thực bản sonata này của Beethoven viết về ánh trăng thì có lẽ đêm trăng của Beethoven cũng có một điều gì đó huyền ảo , tĩnh lặng , pha chút nuối tiếc , như đêm trăng trong bài Tĩnh dạ tứ của Lý Bạch .

Đầu giường ánh trăng chiếu
Ngỡ mặt đất phủ sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương

Vậy trong đêm trăng đầy cảm xúc của mình , Beethoven nhớ về điều gì ? Theo một số bài viết mà em biết thì rất có thể ông đã tặng bản sonata này cho người tình của ông . Có thể lắm chứ :D

cidanah
03-11-2006, 04:16
Em ví dụ thế này nhé. Bác nghe Giao Hưởng 4 mùa, mùa hè chương 1 . Nghe xong bác sẽ nói chương này có cái gì đó em dịu, pha chút chán chường, rồi 1 sự mạnh mẽ phá tan, sau đó lại quay về chán chường. Đoạn cuối là cái gì mang tính dữ dội, kết thúc mùa hè ? Rồi cũng thế thôi ? Nhưng 1 chú đã đọc, đã tìm hiểu về tác phẩm sẽ biết thế nào là sự dữ dội của thiên nhiên và sự bất lực của con người được thể hiện như thế nào. Cái này em đã từng trải wa rồi, nên rút kinh nghiệm nghe nhạc thì thường có tìm hiểu tí chút.

ủa? sao kì dzo??? ví dụ thì đúng nhưng nói thì nhầm 1 tí òi. cho đính chính tí nha. Bản giao hưởng 4 mùa chương 1 là mùa xuân mà, nhịp điệu nhanh, tưng bừng, vui tươi, sáng láng, tạo cảm giác rạo rực trong tâm hồn. Chương 2 là mùa hè, mới đầu nghe đã thấy uể oải bởi nhịp điệu cứ chậm chạp rề rà, tạo cảm giác mùa hè oi bức, lê thê, nhưng sang đến chương 3 mùa thu, điệu nhạc nhanh hồi phục, tưng bừng trở lại, cảm nhận được những cơn gió se lạnh mùa thu, tạo cảm giác mát mẻ, nhưng không được vui tươi như mùa xuân, đó là cảm giác như mong đợi, chờ trông một cái gì đó. Đến chương 4 mùa đông, điệu nhạc trở nên thanh bình như dòng sông của những giấc mơ cứ cuộn chảy nhẹ nhàng. Cảm nhận sự thanh bình đến tĩnh lặng nhưng điệu nhạc vẫn mang tính lạc quan và hướng thiện. Nếu có dịp, bạn nên kiếm nghe thử bài River of Dreams cua Hayley Westenra, đó là bản giao hưởng "spring" được phổ lời... đó là cảm nhận của cid khi nghe bản giao hưởng này.

Còn bản sonate ánh trăng theo như cid cảm nhận được thì xuyên suốt 3 chương đó là 1 bi kịch cổ điển, có khi rất bình tĩnh mượt mà nhưng cũng có phần căng thẳng kịch tính, khiến người nghe cảm nhận được sự biến chuyển của tâm trạng. Các hình ảnh không những tương phản mà còn hỗ trợ lẫn nhau. Nghe bản sonate này, cid cảm nhận được nhịp điệu của cuộc sống lúc thăng hoa, lúc trầm tĩnh, sự xung đột của tư tưởng và sự đấu tranh về những khát khao của cuộc sống. Nếu như nghe bản này mà cid không biết tên nó là Ánh Trăng, thì chắc Cid cũng không thấy trăng sao gì đâu, nhưng cơ bản là giai điệu gây cho tâm hồn, trí óc những rung động, những suy nghĩ và từ đó tưởng tượng, bay bổng.

Apomethe
03-11-2006, 05:08
Các cô các cậu nhầm hết cả rồi :D. Làm gì có giao hưởng 4 mùa. Nó là tổ khúc 4 mùa của Vivaldi gồm 4 bản concerto, mỗi bản gồm 3 chương là 1 mùa.

cidanah
03-11-2006, 09:48
vậy mà trước giờ cứ tưởng mỗi mùa là 1 chương, hôm ni mà apo mà không nói thì vẫn cứ nghĩ là thế. bậy bạ quá!!

fanclassic
10-12-2006, 19:00
Theo em sonata Ánh Trăng có tên như thế là nhờ chương I Adagio sostenuto , mặc dù là piano sonata nhưng âm hưởng của nó thật nhẹ nhàng , sâu lắng , mượt mà như ánh trăng .Ánh sáng dịu dàng của nó lan tỏa khắp không gian , thấm vào trong sâu thẳm tâm hồn để người nghe bất chợt bâng khuâng sống lại những xúc cảm tưởng chừng như đã mất của mình.

Moonlight sonata mà nghe vào đêm khuya thì không có gì tuyệt bằng :x , lần đầu tiên khi nghe bản nhạc này thì em đã đọc bài viết về cái tên đầy giai thoại - Ánh Trăng - của nó , nên khi nghe bản sonata này ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi trí tưởng tượng chủ quan . Theo cảm nhận của em , nếu quả thực bản sonata này của Beethoven viết về ánh trăng thì có lẽ đêm trăng của Beethoven cũng có một điều gì đó huyền ảo , tĩnh lặng , pha chút nuối tiếc , như đêm trăng trong bài Tĩnh dạ tứ của Lý Bạch .

Đầu giường ánh trăng chiếu
Ngỡ mặt đất phủ sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương

Vậy trong đêm trăng đầy cảm xúc của mình , Beethoven nhớ về điều gì ? Theo một số bài viết mà em biết thì rất có thể ông đã tặng bản sonata này cho người tình của ông . Có thể lắm chứ :D
=D> =D> =D> nói hay lần đầu tiên thấy có người dám nói lên cái cảm xúc của mình với riêng moonlight tôi cũng có cảm nhận như bạn vậy nhưng ko phải khi nào nghe cũng thấy hay và có cảm nhận như vậy. Chỉ đặc biệt những khi cô đơn thôi ,có người nói là ko thích vì nó cứ đều đều thì tôi ko đồng ý lắm ,vì tôi vẫn thấy trong đó có những cao trào bừng sáng như ngọn đèn trứoc khi tắt dặc biệt là ở phút thứ 2,30' và phút thứ 3,30' đến phút thứ 4 chỉ trong một thời gian ngắn ngủi ,trong những giây phút đó tôi có cảm giác là nếu mình đang đứng bên một mặt hồ mà nhìn ánh trăng rơi thì sẽ có cái cảm giác nghe được tiếng gẫy mà ko tiếng vỡ của những tia sáng yếu ớt khi chạm vào mặt nước, tiếng piano đệm trầm trầm từ đầu tới cuối như mô tả trăng vẫn tỏa ra nhưng tia sáng đó cho dù những ánh sáng yếu ớt có tan vỡ và biến mất vào hư không ,riêng tôi cho là ông BEETHOVEN sáng tác bản này khi ông đang cô đơn và tuyệt vọng nên có chữ nuối tiếc cũng có gì là lạ ,mà bạn nói đúng nha nghe bản này vào một đêm yêm tĩnh giữa một vùng rừng núi thì ko có gì tuyệt bằng (vì ko hiểu gì về nhạc lý lắm nên tôi nói vậy chắc làm các bạn mắc cười ,đó chỉ là cảm xúc của riêng tôi)

Buhiacopski
10-12-2006, 20:33
Hì hì, các bạn sao chỉ bàn về chương I thế, còn chương III thì sao ?
Theo mình chương III mới là chương chính yếu trong chủ đề của bản sonata này. Tên gốc của nó là "quasi una fantasia" (chỉ là suy tưởng) nên chắc chắn nó thể hiện những diễn biến trong nội tâm của con người. Mình cho chương I với sự êm dịu của mình là tiền đề cho chương III. Nó là một mâu thuẫn rất, rất mơ hồ để rồi bùng phát ở chương III.
Thật ra lúc đầu mình cũng cho chương I là ánh trăng, nhưng sau khi biết tên và nghe qua chương III, mình lại có cái nhìn khác hẳn về chương I. Không biết các bạn nghĩ sao về cảm nhận của mình ?

Buhiacopski
10-12-2006, 20:39
Anh apomethe oi, sao em ko down được chương I của Pathetique sonata ?

Apomethe
15-12-2006, 05:12
Ok mà, down lại đi

Vicinius
15-12-2006, 18:29
Như vậy tổ khúc 4 mùa có tất cả 12 chương àh.....nghe ná thở luôn. Cái này em cũng mới biết. Nhưng mà cho em hỏi tí. Cái tựa đề topic đặt là giao hưởng định mệnh mà sao đọc trong trang này em thấy toàn moonlight sonata không vậy, rồi đến giờ lại lái sang 4 mùa của Vivaldi???

GiKi
16-12-2006, 21:27
hờ hờ, ngồi bàn tán là dễ lan man vậy đó.Theo em chỉ có người đang yêu mới hiểu hết moonlight sonata, đang yêu thực sự á!Yêu rồi mới thấy sao nhiều lúc dằn vặt đến vậy,chắc ông Beethoven coi người mình yêu dấu là ánh trăng, em nghĩ vậy.

dontieudockiem
25-01-2007, 13:43
Các bạn cho mình kéo topic này lên cái.
Bản Moonlight - tôi đã cảm giác hiểu được phần nào tâm trạng của tác giả chưa lâu, một tâm trạng... không mấy vui.
Trước đó tôi cũng đã nghe Moonlight khá nhiều lần rồi, nhưng chỉ riêng lần đó, tôi mới thấy thấm. Phân tích chỉ theo chủ quan của Tiêu kiếm thôi nhé. Đó là lúc ..ờ.. mình bị thất tình, lúc bông hoa hồng bị trả lại cùng với câu nói vẫn như muôn thuở: " chúng mình hãy chỉ là bạn thôi anh nhé.." (thở dài..).
Phần 1, tôi thấy sự cô đơn, u sầu, buồn tủi, rồi lại cô đơn. Ngồi một mình nhìn trăng, tự gặm nhấm nỗi buồn. Nhớ về người mình yêu, và tự hỏi nàng có đang nghĩ về mình không?
Đó là một sự âu sầu não nề, tôi thấy bản nhạc như không phải chỉ một- mà là nhiều tiếng thở dài. Trái tim tan nát của mình cứ tự hỏi tại sao chứ? những câu hỏi không thể nào trả lời được. Càng về cuối, nỗi buồn càng thêm sâu lắng. Và cuối cùng, là sự thất vọng não nề, gục đầu...
Phân2, lúc đầu tôi có cảm giác như đoạn này hắn xỏ lá tôi vậy, mình đang rầu thúi ruột ra mà. Nhưng có vẻ như người ta đang cố vui vẻ trở lại, một hình thức tự động viên. Ừ, không sao đâu, mọi việc rồi sẽ qua mau thôi... Nhưng thực ra, tôi cảm thấy sự tự động viên đó có vẻ hơi gượng ép.
Phần 3, bi kịch tư tưởng, đấu tranh nội tại, cảm xúc và tâm trạng trào dâng mãnh liệt, không gì khác ngoài mãnh liệt.
Những sự dằn vặt, sự nuối tiếc đã gần như không thể chịu đựng nổi. Mầm mống của sự ghen tuông ngày càng lớn trong tâm hồn. Có những đoạn làm mình cảm thấy tức ngực, khó thở, tư tưởng dồn dập, tim đập mạnh và huyết áp tăng cao (dễ đến 170/230 ý). Lúc này, một sự tạm ngừng của bản nhạc chỉ chuẩn bị cho tâm trạng ngày một cao trào lên thôi.
Đoạn này là một sự dồn dập, dồn dập, và dồn dập. Nó đánh thúc vào con tim mình, làm cho tôi có khi phải chửi thề (thằng này thì có hơn gì mình, sao cô ấy lại đi yêu nó chứ không phải là mình..).
Tóm lại, tôi thấy đó là một sự kích thích nội tâm lên đến cao trào, một sự điên cuồng và không tự chủ được, một nỗi đau bị vỡ tung.. không gì hàn gắn được. Và.. như một sự vùng vẫy cuối cùng, tôi kiệt sức, phải, kiệt sức. (cũng một phần bởi mình đã quất nửa chai Vodka).

Chà, thế thôi, bởi cũng vừa mới nghe lại bản đó nên mới có hứng viết vài dòng. (thở dài) buồn thật các bạn ạ. Thế tớ nói có giống của Buhia nghĩ không? Mà tớ cũng nghĩ như các bạn đấy, nếu được nghe bản này vào một đêm tĩnh lặng giữa núi rừng thì tuyệt.

na9
25-01-2007, 14:22
Đây là bài dịch về tác phẩm này của hai thành viên Buhiakopski và van_Toan trên trang chủ của Website, Fleur-de-Lys đã hiệu đính::)
http://www.classicalvietnam.info/modules.php?name=Writtings&op=Detail&cid=431

Vicinius
28-01-2007, 07:50
cảm được thế thì quá hay rồi. Có thể tùy tâm trạng mỗi người mà bản nhạc sẽ hợp cảm xúc ngay đúng lúc đó. Nhưng để tìm kiếm tình yêu trong âm nhạc sao không nghe nhạc Chopin hay Schumann ấy, mấy lão ấy viết nhạc tình yêu nam nữ được hơn Bee. Như nghe nhạc Chopin khi thất tình: một là sẽ thấy cuộc đời tươi đẹp hơn, hai là đi tự tử cho rồi.

Requiem
18-04-2007, 01:58
Bản giao hưởng số 5 của Beethoven được trình diễn rất nhiều lần, nhưng theo em bản thành công nhất là của Kleiber - Vienna Philharmonic. Em nghe một vài bản khác nhau (cụ thể là trong máy em đang có 3 bản), thì có lẽ Kleiber - Vienna là được nhất.

Btw, :D, nghe nhạc cổ điển tự mình cảm nhận mới thấy hay chứ đi hỏi thế này thì còn ra gì nữa +_+".

Apomethe
18-04-2007, 04:32
Bạn Requiem này đang bắt đầu chuyển từ Rock sang Cổ điển à.

Requiem
18-04-2007, 11:16
Huh?

:|

á :">

ai thế ạ?

Sao biết :">

Apomethe
18-04-2007, 14:03
Thường thì nghe Progessive hay Opeth thì hay dễ chuyển sang nhạc cổ điển

Requiem
18-04-2007, 14:09
:|

sao biết em nghe Opeth với Progressive :|

8-}

Apomethe
18-04-2007, 15:40
Trêu tí thôi, đừng giận nhé.

BlackHacker
16-06-2007, 23:26
các pác ơi thú thiệt là em là kẻ ngoại đạo em theo trường phải rock and young nhưng vì nhiều khía cạnh của cuộc sống nên... em "sẽ" thích music classical . so ai tốt bụng từ bi pác ái có thể help em được kô ??
em hơi tham lam ở chỗ là : em muốn pác share cho em link để down những bài dễ nghe chước sau đó là các bài "buồn ngủ" ( đừng dận em tội nghiệp - vi em đang quen rock mà). em thành thật cảm ơn rất rất nhìu để bù lại em sẽ cống hiến khả năng tin học cho mọi người (vì em là dân tin học chính cống - hiện đang làm ở 1 công ty phần mêm nên trình độ của em thì các pác khỏi lo). 1 lần nữa cảm ơn các pác nhiều

Apomethe
16-06-2007, 23:41
http://www.box.net/shared/eqh3nasv4b
http://www.nhaccodien.info/forum/showpost.php?p=1561&postcount=8
http://www.nhaccodien.info/forum/showpost.php?p=1667&postcount=17
http://www.nhaccodien.info/forum/showpost.php?p=1668&postcount=18
http://www.nhaccodien.info/forum/showpost.php?p=1669&postcount=19
http://www.nhaccodien.info/forum/showpost.php?p=1673&postcount=23

whitecat
28-11-2007, 01:43
Đọc thấy bùn cười quá các bác này. Nhưng mà với tình trạng nhạc nhẽo bi h, mà nhiều bác ko chuyên vẫn quan tâm tới nhạc cổ điển, thì em- người trong nghề cũng thấy vui.

Hèm, các bác có công nhận là cái gì cũng vậy, môn nghệ thuật nào cũng thế, phải hiểu mới thấy cái hay của nó, ko hiểu thì đúng là vịt nghe sấm. Nhưng hiểu như thế nào? ko phải cái gì cũng đơn giản như đọc 1 cuốn truyện, nghiềm ngẫm mãi rùi cũng hiểu...

Dài dòng quá, tóm lại là như bác chủ topic nói đúng. Ít nhất, để hiểu, cũng phải tìm hiểu tác phẩm đó ra đời trong hoàn cảnh nào? nói về cái gì? sâu hơn thì ở giai đoạn sáng tạo nào của nhà soạn nhạc..v..vv..
Đấy, em nghĩ các bác chỉ cần hiểu thế thôi, sau đó nghe và cảm nhận, cái này là "sáng tạo" riêng của mỗi người. ( đặc biệt khi bản nhạc phù hợp với tâm trạng của mình lúc đó, bảo đảm kết luôn). Vì phần lớn mọi người ko biết, ko học nhạc, ko đào tạo bài bản, thích do say mê...(ko nói những người học nhá)..nên đừng nên gò ép này nọ, tôi bảo nó hay thì anh phải nghe, phải công nhận nó hay..v..v.Cứ để nó tự nhiên như hơi thở, đúng với vai trò, tính chất của âm nhạc : đó là để giải trí, để thư giãn và là... món ăn tinh thần vô giá . Xin hết ạ! ;)

guitariste_dn
12-02-2008, 12:04
cảm xúc chỉ là hiệu ứng của tâm hồn...còn hiểu hay ko là tuỳ số phận và câu chuyện cuộc đời của chính người nghe...

anh_vu5050
02-10-2008, 19:39
Sonate Ánh Trăng là tác phẩm Beethoven viết tặng 1 nữ bá tước trẻ,người mà ông yêu,1 tình yêu không được đáp lại.Chương I đúng như HaHa viết,ánh trăng không mơ mộng,không lãng mạn mà chứa đầy những tâm sự của người nhạc sĩ. Bản nhạc này được công chúng biết đến nhiều nhất là chương I.
Chương II không có gì đặc biệt,viết theo hình thức 3 đoạn phức có phần trung gian,mang tính vũ khúc.
Những giai điệu của chương III đưa người nghe vào cuộc đấu tranh của 1 thế giới nội tâm mãnh liệt,sau cùng là Coda--âm nhạc sôi động+những hình tượng lạc quan của một chân trời mới được mở ra :)
ủa theo sách âm nhạc trung học cơ sở thì Bee sáng tác sonata Moonlight khi ghé thăm nhà 1 cô gái mù. Nếu em nhầm thì xin các anh đừng đánh em.

super_vịt
02-10-2008, 21:21
ủa theo sách âm nhạc trung học cơ sở thì Bee sáng tác sonata Moonlight khi ghé thăm nhà 1 cô gái mù. Nếu em nhầm thì xin các anh đừng đánh em.
SGK chỉ ghi là Beethoven chơi bản Moonlight ở nhà cô gái mù có ông bố làm thợ giày, chứ có đề cập đến việc Beeth tức cảnh sinh tình cho ra đời luôn bản Moonlight ở nhà cô ấy hay ko đâu :P

anh_vu5050
03-10-2008, 04:24
Ah hóa ra sách giáo khoa bây giờ cũng bậy gớm nhỉ.
Còn về bản giao hưởng định mệnh thì có thể nói như thế này, ở chương 1, nếu như những nốt nhạc đầu vang lên (là gì thì ai cũng biết :) ) diễn tả đúng số phận bi thảm của một con người. Vừa mới sinh ra là gặp bất hạnh. Rồi sau đó lại bị những thứ khác chèn ép. Thì đến phần cuối cùng đó là lúc "những người cùng khổ" nổi dậy. Tuy bản giao hưởng có tên là định mệnh nhưng lại cổ vũ cho việc phá vỡ định mệnh.
Đây có lẽ là bản giao hưởng tả thực nhất cuộc đời, số phận của Bee, tuy bị điếc nhưng ông vẫn cho ra đời những giai điệu bất hủ. Đó là lí do vì sao bản giao hưởng này nổi tiếng.
(thêm vô nè: ông sáng tác bản này trước lúc bị điếc,như vậy là ông đã đoán trước số phận của mình)

chauduyphanvu
03-10-2008, 06:01
Đây có lẽ là bản giao hưởng tả thực nhất cuộc đời, số phận của Bee, tuy bị điếc nhưng ông vẫn cho ra đời những giai điệu bất hủ. Đó là lí do vì sao bản giao hưởng này nổi tiếng.

- Cái số 9 cũng "làm tròn" trách nhiệm đó. :D

anh_vu5050
03-10-2008, 17:36
- Cái số 9 cũng "làm tròn" trách nhiệm đó. :D



cho mình hỏi luôn cái số 9 có nghĩa lý gì vậy, làm biếng mở topic mới quá.

HiLine
04-10-2008, 09:42
(thêm vô nè: ông sáng tác bản này trước lúc bị điếc,như vậy là ông đã đoán trước số phận của mình)

Cái này nghe không được thuyết phục cho lắm nhỉ. Mình đoán bản nhạc này ra đời trong hoàn cảnh khác cơ ...

anh_vu5050
02-11-2008, 04:33
Cái này nghe không được thuyết phục cho lắm nhỉ. Mình đoán bản nhạc này ra đời trong hoàn cảnh khác cơ ...

như vậy cho thêm phần bí hiểm
B-)

Tri_ Red Army
10-04-2009, 14:32
Chủ đề của bản số 5 theo tớ là : con đường từ bóng tối ra ánh sáng, thất bại tới thành công. Đó là một niềm tin mãnh liệt của Beet rằng con người có thể làm chủ vận mẹnh của mình
Khi đau khổ, khó khăn hãy nhớ...ten ten ten tèn