Warning: Methods with the same name as their class will not be constructors in a future version of PHP; vBulletinHook has a deprecated constructor in ..../includes/class_hook.php on line 27
Hòa nhạc đặt vé trước Vol. 38 của VNSO [Lưu trữ] - Diễn đàn nhạc cổ điển Việt Nam (Vương Quốc Nhạc Cổ Điển)

PDA

View Full Version : Hòa nhạc đặt vé trước Vol. 38 của VNSO



Ù Ù Cạc Cạc
24-02-2011, 16:11
Trong khuôn khổ
CHÙM TÁC PHẢM CỦA MAHLER NHÂN KỈ NIỆM 100 NĂM NGÀY MẤT CỦA MAHLER

20h ngày 3 &4 tháng 3/2011
Nhà hát lớn, số 1 Tràng Tiền – Hà Nội

Đơn vị tổ chức: VNSO
Với sự hợp tác của Đại sứ quán Áo / With co-operation of Austrian Embassy in Vietnam
Chỉ huy: HONNA Tetsuji
Bariton: KONO Katsunori

http://i128.photobucket.com/albums/p190/kikiTriomphe/UUCC/Mahler_Cycle_flyer.jpg

Chương trình hòa nhạc kỷ niệm 100 năm ngày mất của nhà soạn nhạc thiên tài người Áo Gustav Mahler của Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam tổ chức tại Nhà Hát Lớn Hà Nội vào ngày 3&4 tháng 3 năm 2011, sẽ giới thiệu 2 tác phẩm khá đặc biệt của Mahler: Liên ca khúc “Bài hát của kẻ lang thang” và Bản giao hưởng số 1. Cả hai tác phẩm đều là những sáng tác đầu tiên của Mahler trong các thể loại này nhưng đều nằm trong số những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, cả hai tác phẩm đều có sự kế thừa chất liệu âm nhạc lẫn nhau và từ những tác phẩm trước đó. “Bài hát của kẻ lang thang” gồm 4 bài thơ, xúc cảm từ mối tình lãng mạn của Mahler. Tác phẩm này được trình diễn bởi nghệ sĩ người Nhật Bản KONO Katsunori, người rất thành công tại Châu Âu với giải nhì(không có giải nhất) cuộc thi Âm nhạc quốc tế thứ 43 tại Geneva; giải nhất trong cuộc thi quốc tế Thanh nhạc lần thứ 37 tại Hertogenbosch.
Chương trình thực hiện dưới bàn tay chỉ huy của nhạc trưởng danh tiếng HONNA Tetsuji.
Đặc biệt: Trong 2 đêm diễn tại Nhà Hát Lớn sẽ trưng bày những hình ảnh về thân thế và sự nghiệp của nhà soạn nhạc Gustav Mahler.

Chương trình
Lieder eines fahrenden Gesellen
Công diễn lần đầu tien tại Việt Nam (Vietnam Premiere)
Symphony No.I “Titan”

Thông tin nghệ sĩ - Katsunori Kono (Baritone)

http://i128.photobucket.com/albums/p190/kikiTriomphe/UUCC/KatsunoriKonobaritone.jpg

Sinh ra tại Yamaguchi, sau khi tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật và Âm nhạc Quốc gia Tokyo, anh đến học tại Hochschule fur Musik, Munich theo chương trình học bổng DAAD. Sau đó, anh trở thành một thành viên của Nhà hát Opera Quốc gia Vienna. Anh nhận giải nhì thanh nhạc trong cuộc thi Âm nhạc quốc tế thứ 43 tại Geneva (không có giải nhất cho lĩnh vực này); giải nhất trong cuộc thi quốc tế Thanh nhạc lần thứ 37 tại Hertogenbosch, và giải khuyến khích tại thành phố Salzburg ở Áo. Anh đã biểu diễn độc tấu trong các Liên hoan Âm nhạc Rhine, liên hoan âm nhạc Salzburg, tại Concertgebau Amsterdam, và nhiều thành phố khác tại châu Âu, và anh đã xuất hiện trong vô số các vở opera, hòa nhạc dàn nhạc và các buổi hòa nhạc tôn giáo. Tại Nhật Bản, anh xuất hiện lần đầu tiên trong " Performance Today " với sự tài trợ của Hội khuyến khích Âm nhạc và Nghệ thuật SONY . Anh cũng đã hát nhạc phẩm “Những khúc ca của người lữ khách” trong chương trình hòa nhạc đặt vé trước của Dàn nhạc Giao hưởng NHK dưới cây đũa chỉ huy của Hiroshi Wakasugi, người đã đánh giá cao chất âm nhạc đầy trẻ trung và say mê của anh. Anh còn tham gia biểu diễn hòa nhạc chung dưới sự chỉ huy của các nghệ sỹ Seiji Ozawa, Kazushi Ono, Tetsuji Honna, Kent Nagano Kurt Masur, Favio Luisi, và Gary Bertini.

Giá vé: S-450.000vnd; A-350.000vnd; B-250.000vnd; C-150.000vnd, vé sinh viên: 75.000vnd.

Các điểm bán vé
Phòng Đối ngoại Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam - 226 Cầu Giấy, Hà Nội (04 3833 1448, 091 290 8491, 091 434 2030, 091 358 8887)
Nhà hát Lớn Hà Nội - 1 Tràng Tiền, Hà Nội (7 ngày trước ngày biểu diễn)
Tạp chí SKETCH - 25 Trương Hán Siêu, Hà Nội (04 3944 9510)
Shop P – 8 Nhà Chung, Hà Nội(01685144746)
Công ty Giải trí Viễn Đông(04 35651808; 0983067996)
Đặt vé tại: http://www.vnso.org.vn/

Ù Ù Cạc Cạc
24-02-2011, 16:17
Thông báo UUCC

Chương trình này UUCC chọn đi buổi thứ Sáu ngày 4/3/2011 nhé!

Bài đọc tham khảo trước khi đi nghe hòa nhạc:
1. Tập liên khúc đầu tiên của Mahler (http://en.wikipedia.org/wiki/Lieder_eines_fahrenden_Gesellen)
2. Offline chuyên đề Mahler (http://www.nhaccodien.info/forum/showthread.php/4896-Offline-ch%C3%ADnh-th%E1%BB%A9c-c%E1%BB%A7a-nhaccodien.info-th%C3%A1ng-2-2011-nh%C3%A2n-d%E1%BB%8Bp-k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m-100-n%C4%83m-ng%C3%A0y-m%E1%BA%A5t-c%E1%BB%A7a-Gustav-Mahler!?p=48550&viewfull=1#post48550)

Chú ý: UUCC là học sinh sinh viên, khi đi mua vé nhớ đem theo thẻ học sinh sinh viên để mua được loại vé 75K

Hiện đã có các UUCC sau mua vé chương trình này:
na9
Don Josu

na9
24-02-2011, 17:39
Chương trình
Lieder eines fahrenden Gesellen
Công diễn lần đầu tiên tại Việt Nam (Vietnam Premiere)

"Lieder eines fahrenden Gesellen" có nghĩa là NHỮNG KHÚC CA LỮ KHÁCH. Đây là tập liên khúc đầu tiên của Gustav Mahler. Tập này gồm 4 lied với ca từ của chính Gustav Mahler. Các bạn có thể đọc nguyên tác tiếng Đức ca từ của 4 ca khúc nghệ thuật này TẠI ĐÂY (http://www.recmusic.org/lieder/assemble_texts.html?SongCycleId=108)

Còn dưới đây là các bản dịch nghĩa sang tiếng Việt của 4 lied này:

Bài số 3 trong tập có tên Ich hab' ein glühend Messer, tạm dịch là Trong ngực tôi có lưỡi dao nung đỏ

Trong ngực tôi có lưỡi dao nóng đỏ
Khổ thân tôi! Nó cắt thật là sâu
Vào mọi khoải cảm và niềm vui
Than ôi, vật ký sinh nghiệt ngã
Chưa bao giờ nó ngơi hành hạ,
Cả ngày, cả đêm, khổ thân tôi!

Mỗi khi đăm đắm ngước nhìn trời
Tôi lại thấy cặp mắt xanh ở đó
Mỗi khi đi ngang qua cánh đồng
Lại thấy mái tóc vàng của nàng
Đang từ phía xa xa gợn sóng.

Khi tôi thức dậy từ giấc mơ
Và nghe tiếng nàng cười trong vắt
Khổ thân tôi! Cho tới ngày tôi chết
Chẳng bao giờ tôi dám mở mắt.

Mời các bạn click vào đây (http://www.youtube.com/watch?v=FUsIfbLO8wQ) để nghe thử (và cả xem thử nữa :P )trên youtube.

ngtungson91
24-02-2011, 17:53
sát sinh nhật em :(, em chắc sẽ đi phát này :(

na9
26-02-2011, 12:30
Bài đầu tiên, Lied No.1 trong tập liên khúc Những khúc ca lữ khách có tên "Wenn mein Schatz Hochzeit macht", tạm dịch là:

Ngày người yêu tôi cưới

Ngày người yêu tôi cưới,
Ngày cưới tưng bừng vui,
Với tôi ngày tang tóc!
Tôi về căn phòng hẹp
Căn phòng hẹp tối tăm
Và khóc cho người yêu
Người tôi yêu tha thiết!

Hoa xanh ơi đừng héo!
Chim nhỏ hót trên cây!
Vạn vật sao sao đẹp vậy!
Chiêm chiếm và líu lo!
Đừng hót, đừng ra hoa!
Mùa xuân qua rồi mà.
Giờ mọi tiếng hót ngừng
Đêm tôi trằn trọc nghĩ
Về phiền muộn của mình.

P/s: các bạn copy/paste tên gốc của lied vào youtube mà nghe thử nếu thích nhé. :)

Ù Ù Cạc Cạc
26-02-2011, 14:47
BÀI HÁT CỦA KẺ LANG THANG

Cuối năm 1884, chàng trai 24 tuổi Gustav Mahler không được hài lòng cả trong công việc và trong tình yêu. Công việc chỉ huy ở sân khấu nhạc kịch và các sân khấu âm nhạc khác ở Kassel đều mang lại cho Mahler những sự khó chịu và không toại nguyện, mối quan hệ tình cảm lãng mạn của anh với ca sĩ Johanna Richter cũng không hứa hẹn triển vọng gì. Mặc dù ta không biết chính xác hoàn cảnh lúc đó, nhưng Mahler rõ ràng là không sẵn sàng cam kết một mối quan hệ mà vừa giữ anh ở Kassel vừa cản trở quá trình xây dựng sự nghiệp chỉ huy của anh vừa mới được bắt đầu. Đến cuối tháng 12 năm 1884 anh viết một số bài thơ cho Johanna (có lẽ cô chưa bao giờ biết đến chúng). Bốn trong số những bài thơ ngay sau đó đã được phổ nhạc cho giọng đơn ca và piano và những ca khúc đó được hoàn thành vào năm 1885. Ít nhất là một tác phẩm trong số đó đã được trình diễn ở Prague năm 1886.

Nhiều năm sau đó Mahler quyết định viết phần nhạc đệm cho cả bốn bài hát với sự trình diễn của dàn nhạc lớn. Có lẽ mãi đến sau năm 1892 những bản phối âm đó mới được viết xong, sau đó tác phẩm được trình diễn ra mắt dưới sự chỉ huy của Mahler tại Berlin vào ngày 16 tháng 3 năm 1896. Việc phổ nhạc cho các ca khúc với phần đệm của dàn nhạc lớn vẫn còn là điều rất khác thường tại thời điểm đó và chùm ca khúc đó đã đưa Mahler trở thành người tiên phong của thể loại âm nhạc này.

Âm nhạc trong Lieder eines fahrenden Gesellen cho thấy nhiều chất liệu âm nhạc ở đây được sử dụng để xây dựng các chủ đề chính của bản Giao hưởng số 1 sau này (1887-1888). Cần lưu ý rằng chủ đề chính của ca khúc thứ 2 cũng chính là chủ đề chính của chương nhạc đầu tiên của bản giao hưởng, và phần kết của ca khúc cuối cùng được xuất hiện như một khoảng lắng đọng mơ màng trong chương nhạc thứ ba của bản giao hưởng (một số chất liệu âm nhạc lấy từ ca khúc cuối cùng thực ra được lấy từ đoạn cantata kỳ diệu mà Mahler viết trước đó với nhan đề Das klagende Lied). Mahler có lẽ đã rất muốn thực hiện ngay Bản giao hưởng số 1 dựa trên những chủ đề này, nhưng vài năm sau đó anh đã quyết định phối âm cho Lieder eines fahrenden Gesellen trước.

Những ca khúc đơn giản nhưng có tính định hướng cho người nghe được viết bằng những kinh nghiệm tinh túy của Mahler về âm nhạc và triết học thế giới âm nhạc. Phần lời các ca khúc do chính Mahler viết, mặc dù người ta cũng thấy rằng lời của ca khúc đầu tiên rất giống một bài thơ dân gian cổ của Đức.

Lời giới thiệu chương trình do Michael Bosworth viết riêng cho Mahler Cycle của VNSO

I. Khi người yêu tôi lấy chồng.

Ngày người yêu lấy chồng, than ôi,
Một ngày vui vẻ,
Lại là ngày tang tóc của tôi,
Một ngày buồn tẻ.

Tôi lặng im đi vào phòng mình,
Tối tăm, bé nhỏ,
Lặng lẽ khóc mối tình của tôi
Gian truân, đau khổ.

Đừng vội héo, hỡi bông hoa xanh.
Con chim chiêm chiếp
Hót líu lo trên cây thạch nam...
Ôi đời thật đẹp.

Xuân đã hết, đừng hót chim ơi –
Xin hoa đừng nở.
Đêm tôi mơ những giấc mơ buồn
Tình yêu trắc trở.

II. Sáng nay tôi đi giữa đồng

Sáng nay tôi bước giữa cánh đồng
Những giọt sưong treo trên lá cỏ.
Con chim sẻ lên tiếng nói cùng tôi:
“Ê, xin chào. Anh đấy ư, anh bạn?
Thế giới này đang tốt hơn, đúng không?
Chip chip! Tốt và đẹp!
Cuộc đời này làm tôi vui, thật vui!”

Những bông hoa xanh trên đồng
Tươi vui, hớn hở
Chìa cho tôi những chiếc chuông màu xanh
Cùng bài hát ding, ding buổi sáng:
“Thế giới này đang tốt hơn, đúng không?
Ding, ding! Tốt và đẹp!
Cuộc đời này làm tôi vui, thật vui!”

Rồi giữa nắng chan hòa,
Cả thế giới bỗng bừng lên rực sáng.
Vạn vật chìm trong màu sắc và âm thanh..
Cả chim, cả hoa, cả lớn, cả bé,
Cùng đồng thanh reo vang: “Xin chào!
Thế giới này đang tốt hơn, đúng không?
Tốt và đẹp, đúng không, anh bạn?”

Nghĩ là tôi cũng mừng vui, hạnh phúc?
Không, không, thiếu tình yêu
Tôi không bao giờ hạnh phúc!

III. Tôi có con dao sắc

Một con dao nóng bỏng,
Con dao trong ngực tôi.
Cắt thật sâu, thật sắc
Mọi niềm vui cuộc đời.

Như con quỉ độc ác,
Chẳng bao giờ chịu im,
Nó làm tôi đau khổ
Suốt cả ngày lẫn đêm.

Cả khi tôi đang ngủ
Hay nhìn lên bầu trời,
Đôi mắt xanh tôi thấy
Đôi mắt đẹp sáng ngời.

Cả khi tôi dạo bước
Giữa cánh đồng lúa vàng,
Như dải lụa trong gió,
Tôi thấy mái tóc nàng.

Mỗi lần mơ, tỉnh dậy,
Còn nghe tiếng nàng cười,
Tôi những mong vĩnh viễn,
Được từ giã cuộc đời.

IV. Đôi mắt xanh người yêu của tôi

Đôi mắt xanh người yêu tuyệt đẹp
Đưa tôi đi đó đây.
Giờ là lúc lên đường đi tiếp
Xa nơi diệu kỳ này.

Sao đôi mắt nhìn tôi như vậy?
Tôi đã thừa khổ đau.
Giờ tôi đi trong đêm yên tĩnh,
Tán cây đen trên đầu.

Tôi bước đi, không người tiễn biệt,
Ngoài nỗi nhớ người thương.
Có cây đoan xum xuê, tươi tốt
Cô đơn bên vệ đường.

Tôi nằm xuống, tán cây che rộng,
Lần đầu ngủ thảnh thơi,
Mặc hoa đoan, thi nhau lặng lẽ
Lên người tôi cứ rơi.

Tôi không biết đời hư hay thật.
Tất cả trôi mờ mờ.
Tất, tất cả - tình yêu, nỗi khổ,
Thế giới và giấc mơ...

Phần dịch tiếng Việt lời bài hát của Thái Bá Tân.

Nguồn thông tin: do VNSO cung cấp

Ù Ù Cạc Cạc
26-02-2011, 14:52
GIAO HƯỞNG SỐ 1 GIỌNG RÊ TRƯỞNG của Gustav Mahler

Cuối năm 1887 Gustav Mahler làm việc tại Leipzig và đã tạo lập được danh tiếng của mình là một trong những chỉ huy triển vọng nhất trong lĩnh vực nhạc kịch ở châu Âu (chưa đầy một năm sau đó, ở tuổi 28, anh trở thành giám đốc của Đoàn nhạc kịch Hoàng gia Hungary tại Budapest). Mặc dù tự tin về khả năng của mình trên bục chỉ huy, anh vẫn tìm kiếm điểm mạnh của mình trong lĩnh vực sáng tác âm nhạc. Sau khi hoàn thành việc cấu trúc lại vở nhạc kịch hài Die Drei Pintos còn dang dở của nhạc sĩ Carl Maria von Weber vào cuối mùa hè năm 1887, anh quyết định bắt tay vào việc xây dựng khung ý tưởng cho thiết kế và sáng tác một bản giao hưởng lớn. Mahler đã may mắn có nhiều thời gian để tập trung chuyên sâu vào công việc này bắt đầu từ cuối năm 1887 và công bố việc hoàn thành tác phẩm của mình cho bạn bè và gia đình vào cuối tháng 3/1888.

Giao hưởng số 1 được viết từ nguồn các tác phẩm âm nhạc đã viết của Mahler trước đó, bao gồm:
- Bài cantata Das Lied klagende ("Song of Accusation" 1878-1880)
- Bài Maitanz im Grünen (“May dance in the green” năm 1880)
- Nhạc nền sân khấu cho vở Der Trompeter von Säkkingen (“The Trumpeter of Sackingen”, 1884)
- Chùm ca khúc cho giọng đơn ca và piano Lieder eines fahrenden Gesellen ("Bài hát của Kẻ Lang Thang", 1884-1885)

Lúc đầu Mahler phân vân về việc xác định thể loại tác phẩm dự định sáng tác. Đó có phải là một "giao hưởng thơ", hay chỉ là một bản giao hưởng thuần túy và đơn giản? Tại buổi trình diễn ra mắt của công tác tại Budapest vào ngày 20 tháng 11 năm 1889, tác phẩm chỉ được gọi một cách đơn giản là "Giao hưởng thơ có hai phần", và có tất cả năm chương nhạc. Buổi trình diễn đầu tiên không thành công khiến Mahler gạt tác phẩm sang một bên trong 4 năm, rồi tác phẩm một lần nữa được trình diễn tại Hamburg vào ngày 23 tháng 10 năm 1893, lần này với nhan để "Titan: Thơ trong Giao hưởng". Chương trình cũng được đính kèm, hướng dẫn cho các thính giả về nội dung của tác phẩm. Năm 1894 ở Weimar, tác phẩm này được diễn tại Weimar.

Sau buổi biểu diễn tại Weimar, Mahler cất vào kho tác phẩm này cùng với những lời phê bình tiêu cực đã nhận được. Anh nhận ra rằng việc đính kèm phần giới thiệu chương trình là một sai lầm, dẫn tới sự nhầm lẫn và hiểu sai nghiêm trọng ý định của tác giả. Ngoài ra, anh cũng nhận thấy rằng chương nhạc thứ 2, ngày nay được gọi là Blumine, không phù hợp với phần còn lại của bản giao hưởng, và vì vậy anh quyết định bỏ phần này. Tại buổi trình diễn thứ tư ở Berlin năm 1896, tác phẩm được gọi đơn giản là "Bản giao hưởng số 1 giọng Rê trưởng”, và nó bao gồm bốn chương. Năm 1897 tác phẩm đã được công bố lần đầu tiên, và cho dù có một số sửa đổi trong mười năm sau đó, về cơ bản tác phẩm vẫn giống như tác phẩm chúng ta nghe ngày hôm nay.
Thật không may, mặc dù cái tên "Titan" chỉ xuất hiện tại trong hai buổi biểu diễn và Mahler xóa bỏ nó năm 1896, các dàn nhạc trên thế giới cho đến ngày nay vẫn tiếp tục sử dụng nhan đề này đi liền với tác phẩm. Bước sang thế kỷ 20, Mahler đã dứt khoát từ bỏ tất cả các chương trình dành cho bất kỳ tác phẩm của anh, và bắt đầu con đường sáng tác của một nhạc sĩ muốn được công chúng biết đến với các tác phẩm âm nhạc giao hưởng thuần túy.

Chương 1 của bản giao hưởng bắt đầu bằng một nốt nhạc ngân dài của bộ dây, ngắt quãng bởi âm thanh của tiếng “còi” và tiếng “chim”, tạo ra một ấn tượng về một khung cảnh sương mù dày đặc của một ngày mới trong các khu rừng và đồng cỏ. Sau đó chủ đề chính nổi lên trong hai nốt, motif đi chìm xuống là mầm sống của toàn bộ bản giao hưởng. Chủ đề này được lấy từ ca khúc thứ hai trong Bài hát của Kẻ Lang Thang ("Sáng nay tôi đi giữa cánh đồng"). Sau một số kịch tính để đi đến kết thúc chương nhạc, âm nhạc đưa ra một đoạn kết rạng rỡ - ngày mới đã đến với tất cả ánh sáng của nó.

Chương Scherzo thứ hai giới thiệu một chủ đề mạnh mẽ, dựa trên điệu nhảy dân gian Áo-Đức được gọi là Ländler. Trong đoạn trio, Mahler đưa ra sự tương phản với một đoạn waltz quyến rũ. Chương này và chương tiếp theo là hai trong số các chương nhạc nổi tiếng nhất của Mahler.

Chương thứ ba đã khiến cho các thính giả ở Budapest năm 1889 hết sức ngạc nhiên, và cho đến tận ngày nay nó vẫn là một chương nhạc đáng chú ý. Mở đầu là một khúc nhạc buồn, tiếng đàn contrabass vang lên một đoạn giọng thứ trong bài dân ca nổi tiếng Bruder Martin (trong tiếng Pháp gọi là Frère Jacques). Các nhạc cụ khác lần lượt vào “vòng” âm nhạc. Sau cùng, kèn oboe đưa ra chủ đề quan trọng còn đoạn nhạc trio tiếp theo đó dường như là sự hòa quyện của âm nhạc đường phố của người Do Thái, Bô-hê-miêng và Đức (âm nhạc của quê hương Mahler ở Moravia). Sau cùng là một đoạn nhạc thơ mộng được lấy từ ca khúc thứ tư của Bài hát của Kẻ Lang Thang ("Đôi mắt xanh người yêu của tôi"). Sau đó, đoạn nhạc buồn quay trở lại khi chương nhạc chứa đầy sự trớ trêu đi đến đoạn kết êm ả của nó.

Chương kết mở đầu với một âm thanh lớn tựa như bão tố, dẫn vào một chủ đề chính mạnh mẽ. Điều này là cân bằng với một chủ đề tương phản với nó là tình yêu và sự đam mê. Khi chương nhạc phát triển lên, một ca khúc vui được đưa ra trong dàn kèn đồng tạo ra một kịch tính, và cố gắng để đạt được ưu thế (một phần của ca khúc gần giống với một đoạn trong "Hallelujah Chorus" của Handel). Âm nhạc đạt đến một đỉnh cao đầy kịch tính, đoạn coda kết thúc một cách mạnh mẽ nhưng bây giờ âm thanh có tính chất quyết định đưa ra motif đang chìm xuống trong 2 nốt.

Giao hưởng số 1 luôn luôn là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của Mahler. Các nghiên cứu mới gần đây cho thấy tác phẩm đã được biểu diễn ít nhất 60 lần trong cuộc đời của Mahler (trong đó chỉ có 16-17 lần tác phẩm được trình diễn với sự chỉ huy của Mahler; lần cuối cùng tại New York năm 1909). Trong tác phẩm táo bạo này Mahler đã phá vỡ rất nhiều "quy tắc" của giao hưởng truyền thống và đã chứng minh được tài năng phối âm nhạc trữ tình đầy hấp dẫn của mình. Các nhà phê bình đương đại đã nhanh chóng tuyên bố rằng hẳn là phải có nội dung tiểu sử ẩn trong âm nhạc và do đó muốn biết “chương trình” của Mahler. Mặc dù có lẽ họ đã đúng, nhưng Mahler vẫn tin rằng âm nhạc phải được đánh giá dựa trên giá trị riêng của nó mà không cần phải trợ giúp mô tả. Thời gian qua đi đã chứng minh rằng bản giao hưởng có thể hấp dẫn với tất cả mọi người thuộc mọi tầng lớp xã hội, cho dù có những sự kiện ban đầu có thể định hướng sáng tạo của mình.

Lời giới thiệu chương trình do Michael Bosworth viết riêng cho Mahler Cycle của VNSO

Peace
26-02-2011, 15:20
Mahler và đêm đáng nhớ nhất đời tôi - Cập nhật lúc 26/02/2011 03:29:04 PM (GMT+7): http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/10569/mahler-va-dem-dang-nho-nhat-doi-toi.html http://img.vietnamnet.vn/logo.gif - Hôm ấy, có ai đó đã cho tôi thêm sức mạnh để nhấc bỏ được sự cực đoan trong âm nhạc mà hầu hết mọi người vẫn luôn mắc phải: cố chấp không chấp nhận sự kì lạ của tư tưởng mới…

>>Giọng ca Nhật Bản trình diễn chùm ca khúc Mahler (http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/10487/giong-ca-nhat-ban-trinh-dien-chum-ca-khuc-mahler.html)


http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/02/26/15/20110226153322_Mahler%201.jpg Nhà soạn nhạc thiên tài Gustav Mahler

Trong một buổi tối rất bình thường, như thường lệ, tôi nằm trên giường để nghỉ ngơi một chút sau một ngày học tập khá mệt mỏi. Rồi tôi quyết định tiếp tục tập nghe một loại hình nghệ thuật mới của nhạc cổ điển, những nhạc sĩ thuộc thời kỳ Post-Romantic. Trên thực tế, tôi đã tập nghe từ hơn một tuần trước đó, vẫn thấy hay, nhưng tôi biết mình chưa thực sự cảm nhận được nhiều về trường phái này. Và Mahler chính là tác giả mà tôi luyện tập để có thể bước thêm một bước nữa trong khả năng nghe nhạc.
Vẫn là cái CD Mahler No.4 do Bernstein chỉ huy như những đêm khác kể từ đầu tuần trước. Khi bật nhạc lên, tôi thật sự không thể ngờ đó sẽ là một trong những đêm đáng nhớ nhất của đời tôi. Đêm ấy, có một người đã làm thay đổi toàn bộ quan điểm nghệ thuật của tôi, vốn tồn tại từ hơn hai năm trước đó. Hôm ấy, có ai đó đã cho tôi thêm sức mạnh để nhấc bỏ được sự cực đoan trong âm nhạc mà hầu hết mọi người vẫn luôn mắc phải: cố chấp không chấp nhận sự kỳ lạ của tư tưởng mới.
Thời kỳ đầu nghe Mahler, thực sự tôi cảm thấy rất khó chịu. Giai điệu thì rất đẹp, tiết tấu được điều phối hoàn hảo. Nhưng, tôi thật sự không thể chấp nhận được việc một ai đó khống chế cảm xúc của mình. Đối với âm nhạc của hầu hết những tác giả trước đây tôi nghe, tôi đều tự do khống chế cảm xúc của mình. Tôi có quyền đưa cảm xúc của mình đi đến thái cực nào mà tôi muốn. Tôi tự do bóp méo cảm xúc của mình với sự trợ giúp của âm nhạc. Riêng với Mahler, dường như ông đang khống chế toàn bộ trạng thái cảm xúc của tôi, nhào nặn nó theo một hướng mà ông đã định trước. Mọi hình ảnh, mọi tưởng tượng của tôi đều bị ông chi phối. Cảm giác khó chịu càng ngày càng tăng khi âm nhạc lên đến cao trào. Và để thoát khỏi cảm giác khó chịu ấy, tôi tắt nhạc. Và cứ thế, nhiều đêm liền nối tiếp nhau, tôi không thể nghe trọn vẹn đĩa nhạc và cảm giác khó chịu thì vẫn luôn thường trực.
Cho đến đêm hôm ấy, cảm giác khó chịu biến mất, thay vào đó, cảm xúc của tôi dường như đẹp hơn mọi ngày, tôi có thể tưởng tượng những điều mà tôi chưa hề nghĩ đến. Tôi sẽ không đi sâu vào cảm xúc bởi vì đó sẽ là một điều ngu ngốc: Không có một ai có thể miêu tả những cảm xúc đẹp nhất của mình cho một người nào khác nghe được, thay vào đó, hãy để họ tự cảm nhận lấy. Chỉ biết rằng đó là một trong những ngày đáng nhớ nhất của tôi. Tôi như một người nhìn thế giới qua đôi mắt khép hờ, chỉ nhìn thấy hình ảnh mơ hồ của thế giới mà vẫn tưởng mình đã thấy được trọn vẹn thế giới này. Nay, có ai đó giúp tôi mở hết đôi mắt của mình ra. Ánh sáng rọi vào khiến tôi không chịu được và lại khép mắt lại. Dần dà, tôi quen với cái ánh sáng ấy. Và cuối cùng, tôi đã nhìn được trọn vẹn thế giới. Mahler chính là “ai đó”, và cái “thế giới” ấy chính là nghệ thuật.
Đến bây giờ, Mahler là một trong những nhạc sĩ vĩ đại nhất đối với tôi, và đối với hầu hết những người nghe nhạc cổ điển ở trình độ khá tốt trở lên. Hơn một năm nghe Mahler, với hơn năm mươi bản thu, tôi ngày càng hiểu nghệ thuật của ông hơn và ngày càng yêu cái thứ nghệ thuật ấy hơn.
Điểm đặc biệt của Mahler chính là sự đều tay đến mức đáng kinh ngạc của ông. Trong chín symphonies của ông, không có cái nào là quá nổi trội. Mỗi cái có một giá trị riêng của nó. Trong lịch sử âm nhạc, đến bây giờ hầu như chỉ có Brahms là làm được điều đó cùng với Mahler mà thôi. Theo quan điểm cá nhân, tôi sẽ chọn riêng cho mình những symphony yêu thích gồm số 2, số 3, số 7 và số 9.
Tại sao tôi nói người ta thường cố chấp không chấp nhận sự kỳ lạ của tư tưởng mới? Bởi vì con người vốn là loài động vật của thói quen. Ngay khi có một cái gì đó làm ta yêu thích thì hầu như ngay lập tức, ta sẽ xem nó là tiêu chuẩn để so sánh với bất kỳ những gì mới mà ta tiếp thu được sau này. Nếu những cái mới quá khác lạ, thì cho dù giá trị nó lớn đến thế nào, ta vẫn luôn gạt bỏ nó qua một bên.
Mahler cùng với thầy của mình - Bruckner, đã đi quá sâu vào cảm xúc, chi phối nó, bằng cách làm hoàn toàn khác so với những nhà soạn nhạc vĩ đại đi trước. Đó chính là lý do tại sao không nhiều người cảm nhận được Mahler. Hãy chịu khó nghe và chịu đựng nếu các bạn cảm thấy khó chịu. Sự khó chịu ấy tôi đã ví von như là một thứ ánh sáng mới làm lóa mắt bạn. Đến khi bạn quen được với những loại hình nghệ thuật xuất sắc và kỳ lạ, bạn sẽ bị “nghiện” nó như nhiều người khác đã nghiện.
Cristianoruud (Nhạc cổ điển.info)