Warning: Methods with the same name as their class will not be constructors in a future version of PHP; vBulletinHook has a deprecated constructor in ..../includes/class_hook.php on line 27
Brahms - Giao hưởng No.4 [Lưu trữ] - Diễn đàn nhạc cổ điển Việt Nam (Vương Quốc Nhạc Cổ Điển)

PDA

View Full Version : Brahms - Giao hưởng No.4



Tri_ Red Army
08-04-2009, 12:04
Theo cảm nhận của tớ, giao hưởng của Brahms chỉ đứng sau Bethoven. 4 bản giao hưởng của ông vừa trang nghiêm, hoành tráng, hào hùng, sôi nổi vừa trữ tình, sâu lắng, thầm kín.chan chứa yêu thương... Bản số 4 là bản giao hưởng cuối cùng và tuyệt vời nhất của Brahms, tớ đã suýt khóc khi cảm nhận dược sự tuyệt vời đó. Có thể nói đây là bản giao hưởng về cuộc đời .
Chương 1: đoạn mở đầu nhẹ nhàng, yên tĩnh nhưng tớ cảm thấy nó ẩn chứa nỗi u hoài, lo lắng. Tiếng cello khiến tớ cảm thấy như tác giả đang suy tư, trăn trở và hơi bi quan. Đột nhiên bản nhạc trở
nên lạc quan, bừng sáng bởi tiếng kèn co, basoons, flute, trompet và đặc biệt là tiếng trống vang dội. Phần kết dồn dập, dữ dội và đau đớn có lẽ báo trước chủ đề chương cuối
Chương 2:tớ thấy ở chương này là sự kết hợp truyền thống-hiện đại:nhịp quân hành cua beethoven và sự nhân hậu. bao dung của Brahms. 2 chủ đè đan xen lẫn nhau.Càng nghe tớ càng có cảm giác : một người sắp ra đi( tác giả?) đang nhìn lại cuộc đời,bỏ qua tất cả, chỉ còn lại sự thanh thản. Có 1 đoạn gần cuối nghe rất giống nhạc đám ma:D
Chương 3: Không khí lễ hội sôi nổi bao trùm chương này nhưng sao tớ có cảm giác có gì đó nuối tiếc, hồi tưởng. Tớ nghĩ chương này là niềm vui trong ký ức, đã qua đi mãi mãi.dẫn chứng: tiếng trumpet ở đoạn cuối.
Chương 4: Đau đớn ! Thê thảm!Nghiệt ngã! Mới đầu nghe Karajan chỉ huy rợn tóc gáy, tiếng trumpet nghe phát rợn nên mình ít khi dám nghe chương này. đoạn giữa chơi rất yên ắng, tiếng flute yếu ớt, cô quạnh - có vẻ như nỗi đau lậm sâu tới mức không thể khóc, gào thét được nữa.
Đây là một vài cảm nhận của tớ, do trình độ có hạn nên chỉ viết ngắn thế thôi. Bạn náo đọc đề nghị đóng góp ý kiến nhiệt tình:>

Tri_ Red Army
19-04-2009, 20:57
Không ai chịu cho comment à!

Apomethe
19-04-2009, 21:02
Hay quá nên không ai comment nổi luôn.

Tri_ Red Army
19-04-2009, 21:16
khen hay chê đó?

Apomethe
19-04-2009, 23:32
Ai dám chê đâu

Le Petit Prince
20-04-2009, 01:06
thứ nhất, bạn nên để lại link nhạc khi giới thiệu về bản giao hưởng.


http://www.mediafire.com/?jjzuvkyykzm
http://www.mediafire.com/?ynyzwnfaz3m

thứ nhì, 2 link trên là nội dung của buổi offline vừa rồi, có phân tích cấu trúc bản giao hưởng số 5 của Beethoven. Cách phân tích rõ ràng, khiến mình hiểu thế nào là "định mệnh" trong tác phẩm của ông (bạn thử hỏi những ai đi hôm đó sẽ rõ, bài thuyết trình quả thật dễ hiểu, không lạm dụng ngôn từ như bài phân tích (ngắn gọn) của bạn)

Cảm giác là thứ rất mơ hồ, và ko dễ nói rõ, bạn nên đưa thêm thông tin vào bài viết. Thí dụ như nhịp điệu của từng chương, tính chất và âm hưởng của từng đoạn, cái cách mà Brahms tái hiện không gian qua âm nhạc. Bài viết trên của bạn nếu nói chuyện trực tiếp còn dễ tranh luận, chứ viết vậy đúng là không biết phản hồi thế nào luôn.

Le Petit Prince
20-04-2009, 01:32
Chương 3: Không khí lễ hội sôi nổi bao trùm chương này nhưng sao tớ có cảm giác có gì đó nuối tiếc, hồi tưởng. Tớ nghĩ chương này là niềm vui trong ký ức, đã qua đi mãi mãi.dẫn chứng: tiếng trumpet ở đoạn cuối.Lễ hội sôi nổi sao lại có cảm giác nuối tiếc? đoạn nhạc hồi tưởng điều gì? Hồi tưởng về niềm vui trong ký ức đã đi qua mãi mãi à? Tại sao tiếng trumpet ở đoạn cuối lại gợi lên được điều đó?


Bối cảnh sáng tác bản giao hưởng này cũng quan trọng, vậy mà bạn không nhắc tới luôn. Điều gì khiến Brahms sáng tác bản giao hưởng này? Ông hoàn thành nó trong bao lâu? Brahms thuộc về trào lưu nào, sao lại sáng tác bản giao hưởng về cuộc đời? Có gì liên quan giữa ông và Beethoven?

Mình chỉ thật lòng góp ý thôi. Nếu bạn bảo bạn suýt khóc khi nghe bản giao hưởng này, thì bài phân tích phải khiến cho mọi người hiểu rõ cảm xúc của bạn, chứ không phải là những ngôn từ mơ hồ như trên. "Đau đớn ! Thê thảm!Nghiệt ngã!" Có thật giao hưởng cuộc đời của Brahms là thế không?

Apomethe
20-04-2009, 03:32
Bạn Trí nên thuê mình spam với lại khích đểu thì các topic của bạn thế nào cũng có người giả lời.

doanty
20-04-2009, 09:17
"Cảm giác là thứ rất mơ hồ", mình xin được thêm vào tí, với mỗi người cảm giác lại rất khác nhau, và nó rất dễ bị "phản bội", mặc dù khi nghe nhạc cảm giác là thứ rất quan trọng.

Bài viết của bạn hơi bị nhiều cảm giác, lại quá ít thông tin, thêm nữa, vụ này ngoài lề thôi, đó là bạn đưa ra cảm nhận của mình về bản GH này theo bản thu do Karajan chỉ huy. Theo mình đây là một chọn lựa không được thú vị lắm, trong khi fan hâm mộ của Karajan ở đây nhiều người quá cuồng nhiệt, những người ngoài fan club của ông nhận xét mà không khéo lơ mơ lại cãi nhau như chơi, nên tốt nhất là tránh đi cho nó lành, keke.

Mình cũng xin được post lại một bài viết về bản GH này trên Tia Sáng để những ai quan tâm tìm hiểu thêm nha :)



Tuyệt tác giao hưởng cuối cùng của "chủ nghĩa cổ điển"

http://www.tiasang.com.vn/DesktopModules/VietTotal.Articles/ImageHandlerLarge.ashx?width=250&height=199&HomeDirectory=%2fPortals%2f0%2fVietTotal.Articles% 2famnhaccodien%2f&fileName=resized_432a964290.jpg&portalid=0&i=1715&q=1



Giao hưởng số 4 giọng Mi thứ của Brahms, một sáng tác với vẻ đẹp thuần khiết, thánh thiện của chủ nghĩa cổ điển. Nó vừa cân đối, vững chãi, hài hòa, thanh thoát và tuyệt mỹ như những kiến trúc được khắc tạc bằng đá hoa cương của thời Hy Lạp cổ đại, vừa mang màu sắc ấm áp như những bức họa tân cổ điển của David, lại vừa tinh xảo, uyển chuyển với những thủ pháp đối âm, phức điệu, ẩn chứa những quy luật đẹp đến kỳ lạ của toán học và sự thông minh về kết cấu trong nghệ thuật trang trí baroque. Song, bên cạnh những đặc trưng kinh điển đó, Brahms còn thấm đẫm trong bản giao hưởng cuối cùng của ông tâm hồn suy tưởng sâu xa về sự phong phú đến vô vàn của cuộc sống con người: sự nồng cháy yêu thương, sự vui nhộn trẻ trung, và cả những biến cố bất thường, những định mệnh nghiệt ngã. Gần hai trăm năm kể từ sau thời Beethoven, hiếm có bản giao hưởng nào lại hoàn hảo đến thế.

Giao hưởng Mi thứ của Brahms được viết tương đối nhanh, từ mùa hè năm 1884 đến mùa hè năm 1885. Nó được trình diễn lần đầu tiên ở Meiningen, do chính tác giả chỉ huy. Mặc dù trong lần đầu ra mắt, tác phẩm này đã không nhận được sự đánh giá đúng mức của phần lớn công chúng, nhưng những người bạn thân nhất của Brahms là danh cầm piano Clara Schumann và danh cầm violin Joseph Joachim đã ngay lập tức nhận ra rằng, đây chính là một tuyệt tác lớn. "Trái tim tôi đầy ắp những cảm xúc từ bản giao hưởng mới của ông," Clara đã viết cho Brahms ngay sau khi bà được đọc và chơi phiên bản piano của Giao hưởng Mi thứ. "Tôi cũng không biết là mình thích chương nào nhất...chương một, giống như một giấc mơ, với những làn sóng cảm xúc mềm mại trôi theo phần phát triển đẹp kỳ diệu...trong cấu trúc hùng vĩ của chương cuối, tôi thấy có những tương phản, những tương phản ấy phức tạp đến đáng sợ và đam mê đến đau đớn... tôi không thể diễn đạt hết được, tôi mong là tôi có thể trực tiếp gặp ông và nói riêng với ông về nó, với một tổng phổ đặt trước mặt."
Joachim cũng viết cho Brahms: "Tâm hồn tôi đã thực sự chìm trong Giao hưởng Mi thứ của ông. Tác phẩm này mang một đặc trưng hấp dẫn, một chất sáng tạo cô đọng. Các chủ đề đan quyện vào nhau một cách tuyệt vời trong quá trình phát triển...Trong bốn tuyệt tác giao hưởng của ông, tôi thích nhất Giao hưởng Mi thứ."
Ngoài những đánh giá nhạy cảm đó của hai nghệ sỹ lớn, các nhà âm nhạc học ngày nay còn nhận ra một đặc điểm quan trọng trong việc phát triển những ý niệm chủ đề của bản giao hưởng. Brahms đã thực hiện điều này một cách hoàn hảo đến mức tuyệt đối. Ông cũng đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng những thiên tài đi trước của chủ nghĩa cổ điển để rồi xây dựng trong bản giao hưởng của mình những ý niệm chủ đề có tiềm năng phát triển tự do, với tính năng động sáng tạo gần như vô tận. Giá trị lớn nhất và quan trọng nhất của các tuyệt tác âm nhạc theo chủ nghĩa cổ điển nằm trong toàn bộ quá trình phát triển các chủ đề của tác phẩm. Ở Giao hưởng Mi thứ, Brahms, giống như Beethoven, đã thực hiện những sự biến đổi cực kỳ tỉ mỉ và tinh tế ở tất cả các chi tiết. Nhưng, Brahms cũng lại giống với Mozart và nhiều nhà soạn nhạc vĩ đại khác ở chỗ, ông hoàn thành toàn bộ tác phẩm bằng những ý niệm trong đầu trước khi viết chúng ra giấy.
Chương một của bản giao hưởng được mở đầu vô cùng tinh tế bởi bè violin. Đó là một chủ đề không có nguồn gốc, nó dường như đang kể tiếp một câu truyện truyền thuyết nào đó đã được bắt đầu từ xa xưa. Ở đây, tính chất sử thi thiêng liêng và nghiêm trang được hòa vào trong sắc thái ấm áp, tâm tình của một bài hát bi thương, cảm động. Chương hai là sự hòa trộn đẹp một cách thi vị của những sắc điệu cổ xưa và hiện đại. Chương ba vẽ nên khung cảnh một ngày hội sôi nổi nhộn nhịp trên đường phố.
Chương bốn, nơi cuối cùng mà các bản giao hưởng của Brahms phải đi qua. Điều bất ngờ lớn nhất, đó không phải là một nơi tràn ngập sức sống, sức vươn lên, không phải là một nơi dành cho những niềm hân hoan chiến thắng. Brahms đã không làm theo cách thường lệ, không muốn khép lại câu chuyện huyền thoại giao hưởng của mình bằng một kết thúc có hậu. Các nhà phê bình không khó để nhận ra chương bốn chính là một khúc chaconne (hoặc passacaglia). Cái tên này có thể khiến người ta nhớ ngay đến chương Chaconne nổi tiếng trong bản Partita số 2 giọng Rê thứ cho violin độc tấu của J.S. Bach. Đôi khi người ta có thể cảm nhận ở Chaconne của Bach những nỗi đau đớn nghiệt ngã và dai dẳng mà con người phải chịu đựng và chống chọi. "Đối với tôi, Chaconne của Bach là một tuyệt tác vô cùng kỳ lạ," Brahms viết. "Tôi tưởng tượng rằng, nếu tôi có khả năng viết nên một tác phẩm như vậy thì chắc chắn tôi sẽ hóa điên vì xúc động. Cho nên tôi sẽ chỉ viết riêng cho mình một khúc nhạc nhỏ hơn và nhẹ nhàng hơn." "Khúc nhạc nhỏ hơn" đó chính là chương bốn của Giao hưởng Mi thứ. Nó được viết ở giọng Fa thứ với chủ đề 8 ô nhịp - gấp đôi số ô nhịp trong Chaconne của Bach. Chúng ta vẫn thấy ở Brahms những lời nói khiêm nhường, ngay cả khi chương nhạc cuối cùng của ông đã nối tiếp và cụ thể hóa được sự suy tư bí ẩn của Bach về số phận con người. Chương nhạc này bộc lộ nỗi dằn vặt cảm thương của Brahms trước sự vùi dập khắc nghiệt của số phận đã đày đọa con người, đẩy con người xuống vực thẳm. Có lẽ Brahms đã qua chương cuối này tưởng nhớ đến số phận của những thiên tài như Mozart, Beethoven, Schubert...,và đặc biệt là Schumann. Chưa bao giờ người ta thấy trong âm nhạc của Brahms một giai điệu bè dây lại não nùng, thảm thương đến thế. Chưa bao giờ người ta thấy một bài hát cô độc của flute lại yếu đuối, tiều tụy và tuyệt vọng đến thế. Và chưa bao giờ người ta thấy ở đoạn kết một quang cảnh lại đổ nát và hoang tàn đến thế...


Vào đầu năm 1890, Brahms cũng từng có ý định viết tiếp bản giao hưởng thứ năm của mình. Tuy nhiên, ông đã sớm từ bỏ nó. Ngoài việc đưa phần mở đầu vào Ngũ tấu dây op.111, Brahms đã huỷ toàn bộ những dấu vết của bản giao hưởng số 5.



http://www.tiasang.com.vn/Portals/0/VietTotal.Articles/amnhaccodien/ce9704ff98.jpg
Wilhelm Furtwangler, một trong những nhạc trưởng lớn nhất thế kỷ 20,
với bản thu kinh điển Giao hưởng Mi thứ của Brahms

"Brahms là nhà soạn nhạc vĩ đại đầu tiên có cá tính nghệ thuật không trùng khớp với bối cảnh thời đại. Đó không phải là lỗi của ông, mà đúng hơn, đó là lỗi của thời đại... Không phải vì Brahms không thể gắn bó sâu sắc với thời đại mà là vì những xu hướng âm nhạc trong thời đại ông đã đi theo những hướng khác, chúng không đủ để đáp ứng những khát vọng của ông. Và ông đã trở thành nghệ sỹ đầu tiên vượt qua được những giới hạn lịch sử của âm nhạc." Wilhelm Furtwangler

Nguồn: http://www.tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=72&News=2015&CategoryID=13

Tri_ Red Army
21-04-2009, 15:20
''Cảm giác là thứ rất mơ hồ, và ko dễ nói rõ'' Tớ rất cảm ơn Le Petit Prince (http://www.nhaccodien.info/forum/member.php?u=1103) đã nhắc nhở.Thú thật là tớ không có 1 chút hiểu biết nào về nhạc lý cả,tớ viết bài này hoàn toàn bằng cảm xúc mãnh liệt và những liên tưởng mà tớ có được khi nghe.Tớ đã quên mất rằng để bài viết có sức thuyết phục thì chỉ có tình thôi chưa đủ,còn phải có lý nữa
Tớ có 1 chút thắc mắc với Le Petit Prince (http://www.nhaccodien.info/forum/member.php?u=1103) :
_''Nếu bạn bảo bạn suýt khóc khi nghe bản giao hưởng này, thì bài phân tích phải khiến cho mọi người hiểu rõ cảm xúc của bạn, chứ không phải là những ngôn từ mơ hồ như trên'' cậu phê bình tớ hay nghi ngờ cảm xúc của tớ?
_Nếu cậu yêu cầu tớ giải thích vì sao tớ cảm nhận thế thì...quá khó,tớ bó tay thôi,sao cậu không nêu cảm nghĩ của cậu về tp?
_Link cậu giới thiệu đã bị chết,cám ơn cậu rất nhiều,up lại link mới được không?
Tớ yêu bản giao hưởng này , tớ không muốn chôn giấu những cảm nhận của
mình một khi đã biết được http://www.nhaccodien.info/forum/,nơi (http://www.nhaccodien.info/forum/,n%C6%A1i) tụ họp của những người cùng sở thích với mình.Tớ biết trình độ mình rất kém cỏi ,tớ viết với mong muốn rằng biết được cảm nhận,đánh giá của mọi người về nó (nếu không có diễn đàn này tớ không bao giờ làm được việc đó)
.Tớ đề nghị các bạn nêu đánh giá của mình về tp và cảm nhận của tớ,đừng xét hỏi tớ chi tiết quá
Tớ rất thất vọng về Apo-một thành viên kỳ cựu -đã biến sự dốt nát của tớ thành trò vui

Tri_ Red Army
21-04-2009, 15:55
Trả lời Le Petit Prince (http://www.nhaccodien.info/forum/member.php?u=1103)
Brahms có một sự nghiệp âm nhạc thành công,được công chúng và các nhà phê bình ca ngợi,ngưỡng mộ ,tuy vậy cuộc sống riêng tư của ông chứa đầy lo âu,đau khổ,căng thẳng:sự ra đi của Schumann (bạn thân của Brahms),tình yêu không dám thổ lộ với Clara Schumann,sự thiếu tự tin vì cái bóng quá lớn của Beet,sự nghiêm khắc với chính bản thân,sự cô độc...Tớ có thể nhìn thấy sự đau khổ,lo âu đó ẩn giấu ,kìm nén sau sự oai nghiêm hùng vĩ của bản số 1, sự phấn khởi của bản số 2,lòng say mê nhiệt tình,tinh thần đấu tranh của bản số 3 và nó đã bùng phát ở bản số 4
Tớ gọi bản số 4 là giao hưởng về cuộc đời vì ''Brahms còn thấm đẫm trong bản giao hưởng cuối cùng của ông tâm hồn suy tưởng sâu xa về sự phong phú đến vô vàn của cuộc sống con người: sự nồng cháy yêu thương, sự vui nhộn trẻ trung, và cả những biến cố bất thường, những định mệnh nghiệt ngã''tớ cảm nhận rất rõ những nét trên và tớ thấy trong tp cuộc đời ,tâm hồn tác giả-đó là theo cảm nhận của tớ.Tớ hiểu Brahms cảm thấy thế nào khi ông không đi theo xu hướng thời đại,sống cô độc bởi vì tớ cũng đang như thế
Brahms chịu nhiều ảnh hưởng của Beet:tớ đã nghe nhạc của cả 2 ông và tớ thề là trong bản số 1 mang hình bóng Beet,tớ thấy điều đó và các nhà phê bình cũng nói thế(dẫn chứng:trong diễn đàn có bài ''bản giao hưởng số 10 của Beethoven'')
Những thông tin mà tớ nêu ra đều lấy từ http://www.nhaccodien.info/

yes_Iam_here
23-04-2009, 13:18
Tớ rất thất vọng về Apo-một thành viên kỳ cựu -đã biến sự dốt nát của tớ thành trò vui
Bạn Tri_quần hông (ah Tri_hồng quân) này thiếu hài hước và nhạy cảm quá, B-)
Vậy ai hỏi :
Không ai chịu cho comment à! hehe.
đến khi Apo - vốn bản tính suy đồi, cợt nhả (gần như tớ) nhảy vào thả vài câu thôi đã nổi nóng rồi.
Ở đây, trong diễn đàn này, chẳng có ai dám chê ai là dốt nát, kém cỏi cả, mỗi người đều có cái dốt nát riêng. Bạn có thể cười vào cái dốt nát "mê gái" hơn "mê nhạc cổ điển" của Apo chẳng hạn, heheee

pianoconcerto
31-05-2009, 15:02
Theo cảm nhận của tớ, giao hưởng của Brahms chỉ đứng sau Bethoven. 4 bản giao hưởng của ông vừa trang nghiêm, hoành tráng, hào hùng, sôi nổi vừa trữ tình, sâu lắng, thầm kín.chan chứa yêu thương... Bản số 4 là bản giao hưởng cuối cùng và tuyệt vời nhất của Brahms, tớ đã suýt khóc khi cảm nhận dược sự tuyệt vời đó. Có thể nói đây là bản giao hưởng về cuộc đời .
Chương 1: đoạn mở đầu nhẹ nhàng, yên tĩnh nhưng tớ cảm thấy nó ẩn chứa nỗi u hoài, lo lắng. Tiếng cello khiến tớ cảm thấy như tác giả đang suy tư, trăn trở và hơi bi quan. Đột nhiên bản nhạc trở
nên lạc quan, bừng sáng bởi tiếng kèn co, basoons, flute, trompet và đặc biệt là tiếng trống vang dội. Phần kết dồn dập, dữ dội và đau đớn có lẽ báo trước chủ đề chương cuối
Chương 2:tớ thấy ở chương này là sự kết hợp truyền thống-hiện đại:nhịp quân hành cua beethoven và sự nhân hậu. bao dung của Brahms. 2 chủ đè đan xen lẫn nhau.Càng nghe tớ càng có cảm giác : một người sắp ra đi( tác giả?) đang nhìn lại cuộc đời,bỏ qua tất cả, chỉ còn lại sự thanh thản. Có 1 đoạn gần cuối nghe rất giống nhạc đám ma:D
Chương 3: Không khí lễ hội sôi nổi bao trùm chương này nhưng sao tớ có cảm giác có gì đó nuối tiếc, hồi tưởng. Tớ nghĩ chương này là niềm vui trong ký ức, đã qua đi mãi mãi.dẫn chứng: tiếng trumpet ở đoạn cuối.
Chương 4: Đau đớn ! Thê thảm!Nghiệt ngã! Mới đầu nghe Karajan chỉ huy rợn tóc gáy, tiếng trumpet nghe phát rợn nên mình ít khi dám nghe chương này. đoạn giữa chơi rất yên ắng, tiếng flute yếu ớt, cô quạnh - có vẻ như nỗi đau lậm sâu tới mức không thể khóc, gào thét được nữa.
Đây là một vài cảm nhận của tớ, do trình độ có hạn nên chỉ viết ngắn thế thôi. Bạn náo đọc đề nghị đóng góp ý kiến nhiệt tình:>

Mình nghĩ bạn đi theo nghề "lý luận âm nhạc" được đấy ;)) "Phục" quá đi àh :))

GOULD
31-05-2009, 17:23
Mọi người đang cười gì bạn Tri_Red Army thế? Đó là cảm nhận riêng của bạn ấy chứ bạn ấy có nói phân tích từng chương như vậy là phải đúng chính xác cách phân tích của các nhà âm nhạc học đâu? Mỗi người đều có cảm nhận riêng của bản thân, vả lại tôi nghĩ đây là topic lập ra để trao đổi thảo luận về tác phẩm chứ không phải chê khen trên sự ngu dốt của nhau. Đồng ý chứ?

pianoconcerto
31-05-2009, 20:18
Mọi người đang cười gì bạn Tri_Red Army thế? Đó là cảm nhận riêng của bạn ấy chứ bạn ấy có nói phân tích từng chương như vậy là phải đúng chính xác cách phân tích của các nhà âm nhạc học đâu? Mỗi người đều có cảm nhận riêng của bản thân, vả lại tôi nghĩ đây là topic lập ra để trao đổi thảo luận về tác phẩm chứ không phải chê khen trên sự ngu dốt của nhau. Đồng ý chứ?

Đồng ý 1 phần thôi GOULD ạ, theo tớ biết nghe nhạc giao hưởng mà suy diễn nhiều quá như thế kia gọi là lệch lạc cảm xúc đấy =))

Tri_ Red Army
31-05-2009, 20:32
Kinh thật! bác pianoconcerto đạt đến trình độ quá siêu đến mức đặt ra được 1 tiêu chuẩn cho cảm xúc,từ đó bác ấy suy ra mình bị lệch lạc
Xin hỏi bác là tớ bị lệch ở chỗ nào?
Cũng nói thẳng luôn là nếu cậu ko viết cảm nhận về tp này thì tốt nhất đừng viết gì cả,làm lệch chủ đề

pianoconcerto
31-05-2009, 20:35
Kinh thật! bác pianoconcerto đạt đến trình độ quá siêu đến mức đặt ra được 1 tiêu chuẩn cho cảm xúc,từ đó bác ấy suy ra mình bị lệch lạc
Xin hỏi bác là tớ bị lệch ở chỗ nào?
Cũng nói thẳng luôn là nếu cậu ko viết cảm nhận về tp này thì tốt nhất đừng viết gì cả,làm lệch chủ đề

Vì tớ không đạt tới một trình độ cao siêu nào nên tớ mới không bị lệch lạc, tớ chỉ góp ý và cm theo ý của "chủ topic" thôi mà ;)) Xin lỗi đằng ấy nhở ;))

maikids0211
01-06-2009, 20:04
Đồng ý 1 phần thôi GOULD ạ, theo tớ biết nghe nhạc giao hưởng mà suy diễn nhiều quá như thế kia gọi là lệch lạc cảm xúc đấy =))
Ông thì biết cái gì vậy? Cảm xúc là cái gì? Ở đây cảm xúc gì bị lệch vậy? Phải chăng ông là "tai thiền"???? Nếu khiếm nhã thì xin bỏ qua cho.

maikids0211
01-06-2009, 20:19
thôi dùng cách này vậy. http://www.yeuamnhac.com/cbeta/memberlistenmusic.php?id=077ED3B78C80
Chán vì không thể insert như blog được :(

Tri_ Red Army
01-06-2009, 20:59
cậu đưa link bản gì vây? đó có phải GH số 4 của Brahms đâu

pianoconcerto
01-06-2009, 22:16
Ông thì biết cái gì vậy? Cảm xúc là cái gì? Ở đây cảm xúc gì bị lệch vậy? Phải chăng ông là "tai thiền"???? Nếu khiếm nhã thì xin bỏ qua cho.

Xin lỗi bạn, "tai thiền" tôi nghe nhạc và cảm nhận bằng cách riêng của tôi chứ không phải "tưởng tượng bay bổng bay xa bay luôn" như bạn ấy, vậy ông có biết cái gì chăng, nói tui nghe với, biết thì trả lời giùm đi, ông biết được gì nói tui nghe nào? Hay là chỉ vô vuốt đuôi cho có tụ vậy ? ;;)

Tri_ Red Army
01-06-2009, 22:20
Đề nghị ko cãi nhau ở đây

pianoconcerto
01-06-2009, 22:24
Đề nghị ko cãi nhau ở đây

Do bạn kia thôi, xin lỗi đằng ấy nhé, mình không vào đây nếu không có người đá đểu mình nữa, xin lỗi nhé ;))

Mèo-xí-xọn
22-06-2009, 14:02
Mình thích nhất bản giao hưởng số 1

nguyen2ahoa
22-06-2009, 15:42
Hi hi, cãi nhau cũng vui...Nhưng bạn Trí nói có thể có lí của bạn ấy. Thực ra nắm một ít về xuất xứ ra đời của tác phẩm có thể biết được tác phẩm đó viết về cái gì...một cách gần đúng. Cậu gõ "How to listen great music" hoặc "How to listen classical music" để kiếm vài đầu sách hướng dẫn nghe classic. Ở trong đó có rất nhiều bài viết về xuất xứ các tác phẩm. Dạo trước tớ kiếm được cả chục cuốn, đọc đã lắm nhưng bằng tiếng Anh nên đọc hơi mệt. :-O:-O:-O

Dung SherLock
22-06-2009, 17:11
Mình nghĩ những cảm xúc riêng về tác phẩm cổ điển như của cá nhân như bạn Tri_ Red Army (http://www.nhaccodien.info/forum/member.php?u=5551) trước hết là cần phải được tôn trọng, còn về trình độ và sự chuẩn mực mang tính học thuật khi phân tích 1 tác phẩm cố điển thì không phải ai cũng có thế làm được, cái đó ta bàn sau. Ghóp ý cũng là một nghệ thuật, nếu chỉ chú tâm tìm cái sai của người khác và đi sâu vào chỉ trích mà không nhận ra điểm tốt ở cảm xúc của người viết bài thì chắc chắc trong vòng 1 thời gian ngắn tới 4rum sẽ không có 1 ai dám viết thêm 1 bài viết nào để chia sẻ cảm nhận riêng của bản thân về tác phẩm cổ điển đâu.
Những người có trình độ thực sự không ai dám chê bai hay cười mỉa mai người khác cả, thậm chí họ còn thấy mình học hỏi được từ những người có trình độ kém hơn mình.
Anh YIH nói rất đúng
Ở đây, trong diễn đàn này, chẳng có ai dám chê ai là dốt nát, kém cỏi cả, mỗi người đều có cái dốt nát riêng

bowuuuu
19-07-2009, 17:37
Tớ có ý kiến thế này.

Không bao giờ có một bài văn hoàn hảo ? Vì sao ? Chẳng phải là do mỗi người đều có một cách nhìn riêng đấy ư? Đứng trước một vấn đề, mỗi người đều có một suy nghĩ riêng nên ngoại trừ những thứ gì 1+1 =2 thì tất cả những cái gắn liền với cảm xúc, cần đến cảm xúc sẽ chẳng bao giờ giống nhau . Bạn "pianoconcerto" đã đưa ra khái niệm "lệch lạc cảm xúc". Vậy thế nào là "lệch lạc cảm xúc" ? Tức là khác người ? Tức là cảm xúc của Tri_red không giống với apo, không giống với mọi người khác, không giống bạn nên là "lệch lạc" ? Trên thế giới này chẳng có ai giống hệt ai (trừ anh em sinh đôi), vậy thì mỗi người sẽ có những cảm xúc khác nhau khi đứng trước một vấn đề . Chẳng ai có thể phán xét được cảm xúc, kể cả bạn, piano ạ. Nếu bạn cho rằng mình có thể phán xét người khác "lệch lạc cảm xúc" thì chính bạn là người "lệch lạc" đầu tiên.

Còn anh le petit kính mến, em xin nói thế này.
Tri red đã nói từ đầu bài là "cảm nhận" chứ không phải phân tích. Một bên là lí luận cần lập luận, phân tích. Còn một bên là nêu cảm xúc của bản thân. Anh "cợt nhả" hay không thì em không biết. Nhưng anh là một mod vì thế lời anh nói cũng là một phần bộ mặt của diễn đàn. Tiếng lành đồn xa nhưng tiếng dữ đồn xa hơn nhiều. ..........Em học được một chân lý ... xúc phạm vào cái gì, chứ xúc phạm tự trọng của một con người thì... thê thảm lắm.Lúc đấy, hậu quả rất khó lường. Em thiết nghĩ phải chẳng đắc nhân tâm cũng là điều nên biết của người quản lí :) .

Gửi bạn tri red.
Vì ở đây hầu hết là giới thiệu tác phẩm (tức là thuyết minh và phân tích tác phẩm) nên có lẽ bạn nên tìm bài phân tích nào đó đưa lên, hoặc nhờ các thành viên khác phân tích rồi sau đó hãy đưa cảm nhận của mình lên. :D. Mà hơn nữa, sao bạn không đi theo ngành này nhỉ, hiếm người có suy nghĩ trùng lặp với bạn.

Cuối cùng, thiên tài thực ra là khả năng nhìn mọi thứ theo một cách mới. Định luật vạn vật hấp dẫn cũng sinh ra từ một quả táo rơi cơ mà. Rất nhiều người bị quả táo rơi trúng đầu, có khi còn là quả gì đó to hơn. Nhưng thật tiếc rằng lúc ấy chẳng ai suy nghĩ như Newton cả.

sacroyant
22-07-2009, 01:30
Thay vì cãi nhau mất vui, mời các bạn thưởng thức một lần nữa bản Symphony No. 4 in E Minor, Op. 98 của J. Brahms, dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng L. Bernstein (http://en.wikipedia.org/wiki/Leonard_Bernstein).


Phần 1
http://www.youtube.com/watch?v=aA1-mc7IEYM

Phần 2
http://www.youtube.com/watch?v=T9q_v_oXGBs

Phần 3
http://www.youtube.com/watch?v=m8xhg-JB6UE

Phần 4
http://www.youtube.com/watch?v=6j1x3AmIiVc

Tri_ Red Army
23-07-2009, 17:19
Thay vì cãi nhau mất vui




cãi nhau ko mất vui đâu sacroyant ơi,có thế không khí nó mới sôi động:D

nguyen2ahoa
24-07-2009, 10:01
cãi nhau ko mất vui đâu sacroyant ơi,có thế không khí nó mới sôi động:D

Hôm trước đến nhà một cô bé thấy trên bàn có dán một câu châm ngôn: "Thông minh cũng như một dòng sông, càng sâu thì càng ít ồn ào"... Đọc xong giật cả mình, hi hiiiii...vì từ ngày tham gia cái diễn đàn này mình lắm chuyện nhất. Dạo này lâu không làm được gì cả, vào diễn đàn thấy không bàn luận gì tự nhiên thấy vắng vắng thế nào.
Mà cứ mặc kệ, ai thích thông minh bằng sự im lặng thì cứ thông minh. Cứ phải "cãi qua cãi lại" mới hiểu nhau được...:D:D:D.....chứ cái thời Stressful này mà cứ ôm cho lắm tâm sự uất ức mà không xả ra ngoài thì bệnh viện đang chờ đón B-)
Nhân tiện mình bàn thêm về mấy cái Symphonies. Nghe Symphony của Beethoven thấy nó đơn giản, âm nào ra âm nấy. Tất nhiên nhạc thì không đơn giản tí nào :-O...Còn Symphony của Brahms hay một số nhà soạn nhạc khác có vẻ hơi rối. Mình nghĩ đây là sự khác biệt lớn nhất, còn mấy cái khác mình chưa biết.
Với Brahms, mình thích cái No.4, không thích cái No. 1 lắm, nhưng lại thấy có nhiều người thích cái No. 1 nên chưa hỉu lắm...:-O

sacroyant
24-07-2009, 16:49
Thế các bác thấy phiên bản do L. Bernstein điều khiển thì sao nhỉ :)

Tri_ Red Army
24-07-2009, 18:50
Nhân tiện mình bàn thêm về mấy cái Symphonies. Nghe Symphony của Beethoven thấy nó đơn giản, âm nào ra âm nấy. Tất nhiên nhạc thì không đơn giản tí nào :-O...Còn Symphony của Brahms hay một số nhà soạn nhạc khác có vẻ hơi rối. Mình nghĩ đây là sự khác biệt lớn nhất, còn mấy cái khác mình chưa biết.
Với Brahms, mình thích cái No.4, không thích cái No. 1 lắm, nhưng lại thấy có nhiều người thích cái No. 1 nên chưa hỉu lắm...:-O

Bản số 1 mang hình bóng Beethoven lồ lộ ra đấy nên nhiều ngừoi thích là đúng rồi:D

PeterMark
24-07-2009, 22:48
Thế các bác thấy phiên bản do L. Bernstein điều khiển thì sao nhỉ :)

Với ai thì mình không biết, nhưng với mình giao hưởng của Brahms thì L. Bernstein là một trong những người chỉ huy thành công nhất!

PeterMark
24-07-2009, 22:50
Bản số 1 mang hình bóng Beethoven lồ lộ ra đấy nên nhiều ngừoi thích là đúng rồi:D

Cũng không hẳn, nếu người thích bản nhạc chỉ vì nó mang hình bóng của một nhạc sĩ khác, thì (không biết Brahms thế nào) nếu là tôi thì đó là một thất bại lớn!

sacroyant
25-07-2009, 02:42
Với ai thì mình không biết, nhưng với mình giao hưởng của Brahms thì L. Bernstein là một trong những người chỉ huy thành công nhất!

Tôi cũng mới nghe bản concerto này của Kajaran và Berstein, thấy ấn tượng với Bers hơn. Khiếp cái đoạn nhập đề, đã thật !

Sao forum này không cho thành viên sửa bài nhỉ >:D< Xin lỗi các bác hôm trước post thiếu phần cuối của tác phẩm, giờ tôi bổ sung ở đây vậy :



Symphony No. 4 của Johann Brahms, Leonard Bernstein và dàn nhạc, phần 5 :
http://www.youtube.com/watch?v=cxntmmr05gY

Chibura
25-07-2009, 05:01
Hôm trước đến nhà một cô bé thấy trên bàn có dán một câu châm ngôn: "Thông minh cũng như một dòng sông, càng sâu thì càng ít ồn ào"
Câu đó nghe hơi kỳ quặc và diễn ý quá bạn nhỉ? Giống văn xuôi hơn là châm ngôn. Nếu Chibura không nhầm, có lẽ câu châm ngôn đó là "Sông sâu thì nước không réo."


Cũng không hẳn, nếu người thích bản nhạc chỉ vì nó mang hình bóng của một nhạc sĩ khác, thì (không biết Brahms thế nào) nếu là tôi thì đó là một thất bại lớn!
Tớ thì không nghĩ vậy. Những người đi sau vẫn có thể trở nên vĩ đại dẫu họ đang dẫm lên vai của những người khổng lồ. Dù sao thì cũng may là Brahms không đi giầy cao gót như các siêu mẫu nên chắc Beethoven không bị đau cho lắm. >:)>:)

Riêng Brahms thì Chibura thích Beecham conduct hơn những người khác. Furtwangler cũng có thể là một option khác. Còn Karajan thì chưa nghe bác ấy conduct Brahms nên không nhận xét gì được.

Tri_ Red Army
25-07-2009, 07:25
Cũng không hẳn, nếu người thích bản nhạc chỉ vì nó mang hình bóng của một nhạc sĩ khác, thì (không biết Brahms thế nào) nếu là tôi thì đó là một thất bại lớn!
Chính Brahms cũng không hài lòng với nó ,Ông chê bản gh số 1 của Brahms là '' hơi dài và ko êm tai cho lắm''
Tớ nghĩ Brahms ko coi nó là thất bại chỉ vì nhiều ngừoi gọi nó là gh số 10 của Beethoven,Brahms thần tượng Beet và có lẽ ông ta sẽ rất vinh dự đưa thần tượng của mình vào tp

Karajan chỉ huy Brahms 1 2 3 thì tuyệt nhưng bản số 4 khá tệ nếu so với Bernstein,Kleiber,theo tớ là thế

nguyen2ahoa
25-07-2009, 08:44
Karajan chỉ huy Brahms 1 2 3 thì tuyệt nhưng bản số 4 khá tệ nếu so với Bernstein,Kleiber,theo tớ là thế

Karajan chỉ huy Brahms's Symphonies chán òm...toi mất công tớ tải 1 Gb...:-O

lehuongnhu86
25-07-2009, 13:31
Theo cảm nhận của tớ, giao hưởng của Brahms chỉ đứng sau Bethoven. 4 bản giao hưởng của ông vừa trang nghiêm, hoành tráng, hào hùng, sôi nổi vừa trữ tình, sâu lắng, thầm kín.chan chứa yêu thương... Bản số 4 là bản giao hưởng cuối cùng và tuyệt vời nhất của Brahms, tớ đã suýt khóc khi cảm nhận dược sự tuyệt vời đó. Có thể nói đây là bản giao hưởng về cuộc đời .
Chương 1: đoạn mở đầu nhẹ nhàng, yên tĩnh nhưng tớ cảm thấy nó ẩn chứa nỗi u hoài, lo lắng. Tiếng cello khiến tớ cảm thấy như tác giả đang suy tư, trăn trở và hơi bi quan. Đột nhiên bản nhạc trở
nên lạc quan, bừng sáng bởi tiếng kèn co, basoons, flute, trompet và đặc biệt là tiếng trống vang dội.

Hôm nay thì HNhu mới ngồi đọc chỗ này. Thích cách cảm nhận của bạn.
Nhớ, lần đầu Hnhu nghe bản giao hưởng số 4 của Brahms, HNhu ngủ...mê mẩn luôn. Hông cảm được gì. :D.
Bản giao hưởng dài như một trận mưa ngâu. Cứ lâm râm, lâm râm. Ngấm từng chút, từng chút. Tê liệt từng tế bào, từng tế bào một. Và, ngủ!
Những lần nghe sau mới cảm.
Thích nhứt chương 1. Một cảm giác bình yên. Một cơn gió mát nhẹ thoảng. Nhẹ lắm, chỉ nghe hây hây. Sự mở đầu dịu dàng làm sao.
Mình thì hông thấy nó chứa đựng u hoài. Chỉ cảm như có chút gì mong manh. Như giọt sương buổi sớm. Như áng mây trắng nhẹ bay. Dễ vỡ, dễ tan.
Có lẽ thế, đoạn chuyển sang chương sau, lại ồn ả, mạnh mẽ. Nghe có chút gì rờn rợn!
( Đi ngủ, trưa lắm gùi. Vừa viết mấy dòng này, vừa nghe nó đây. Lại bị thuốc cho buồn ngủ gùi! ) :D

PeterMark
25-07-2009, 15:05
Karajan chỉ huy Brahms's Symphonies chán òm...toi mất công tớ tải 1 Gb...:-O


Chính xác! Hoàn toàn đồng ý với bạn, nhạt nhẽo nhất trong những thứ nhạt nhẽo!

Tri_ Red Army
25-07-2009, 17:05
Cậu giải thích được không? tớ chỉ đồng ý với cậu ở bản số 4 ,còn các bản khác thì tớ vẫn thấy hay và nghe 1 cách mê mẩn

nguyen2ahoa
25-07-2009, 18:55
Cậu giải thích được không? tớ chỉ đồng ý với cậu ở bản số 4 ,còn các bản khác thì tớ vẫn thấy hay và nghe 1 cách mê mẩn

Khà khà...bác Trí thích nhạc Bờ Ram, đương nhiên nghe Bờ Ram thì thấy hay roài. :D:D:D
Chiều nay vừa ngồi đá Winning Eleven giả lập, vừa nghe mấy bản giao hưởng cua Bờ Ram, nghe rồi mù bấm tay loạn xạ...miss cả rổ cơ hội...Cho nên muốn cho đội bóng nào mạnh khó đá ta chơi kiểu dân Nam Phi: thổi kèn thật hoang dại, vặn nhạc của ông Ram to hết cỡ thì đối phương run chân run tay thôi... Các bác ở Hà Nội lần nào đem Symphony đi cổ động bóng đá đi, chắc có nhiều điều thú vị...

sacroyant
26-07-2009, 19:08
Tổng phổ của bản Giao hưởng số 4

http://a.imagehost.org/0563/oie_s4jb.png

Tôi nghĩ rằng việc bổ sung bản tổng phổ Symphony số 4 cung Mi thứ của Brahms vào topic này sẽ là hữu ích cho những ai muốn tìm hiểu. Link chia sẻ nằm bên dưới.

Sau khi có được bản tổng phổ này, tôi tải xuống cả 5 links nhạc trên YouTube đã giới thiệu ở trang trước rồi ghép lại với nhau thành 1 file duy nhất, sau đó nghe và đối chiếu với tổng phổ để tách ra 1 lần nữa theo từng chương cho dễ theo dõi, ai thích chương nào thì nghe chương ấy. Kết quả được shared với Youku, vì YouTube hiện tại không cho phép các movie dài hơn 10 phút.

Mời các bạn cùng thưởng thức một lần nữa các chương của bản giao hưởng số 4 cung Mi thứ, soạn bởi Johannes Brahms, dưới sự điều khiển của nhạc trưởng Leonard Bernstein :


Chương 1, Allegro non troppo, cung Mi thứ. (http://v.youku.com/v_show/id_XMTA4MTg1Njky.html)

Chương 2, Andante moderato, cung Mi thứ/Mi trưởng. (http://v.youku.com/v_show/id_XMTA4MTkyMzEy.html)

Chương 3, Allegro giocoso, cung Đô trưởng. (http://v.youku.com/v_show/id_XMTA4MTkzOTEy.html)

Chương 4, Allegro energico e passionato, cung Mi thứ. (http://v.youku.com/v_show/id_XMTA4MTk2Mjky.html)


Download nhạc phổ các chương



http://www.box.net/shared/1i5k71fr5r
http://www.box.net/shared/oj5xl8vlqu
http://www.box.net/shared/h694cnxg1m
http://www.box.net/shared/q3r84bcf30


Nhờ các bác góp ý nếu việc biên tập có sai sót :)

PeterMark
27-07-2009, 14:24
Mời các bạn cùng thưởng thức một lần nữa các chương của bản giao hưởng số 4 cung Mi thứ, soạn bởi Johannes Brahms, dưới sự điều khiển của nhạc trưởng Leonard Bernstein :

Fan Bernstein chính gốc, hay mình lập hội hâm mộ Bernstein đi ^^

PeterMark
27-07-2009, 14:47
Cậu giải thích được không? tớ chỉ đồng ý với cậu ở bản số 4 ,còn các bản khác thì tớ vẫn thấy hay và nghe 1 cách mê mẩn

Tớ thấy Karajan chỉ huy Brahms cứng ngắc, vd: chương 4 giao hưởng số 1, cái khúc mà trên cánh đồng á, rồi tiếng tù xa mùa hạ. Rồi khúc chuyển vào bài đồng ca bất tận. Karajan không làm nổi bật lên những hình tượng này được. Nghe nó nhạt nhẽo!

sacroyant
28-07-2009, 00:25
Fan Bernstein chính gốc, hay mình lập hội hâm mộ Bernstein đi ^^

Tớ không hề nói rằng bản nhạc này do Bernstein chỉ huy hay hơn Karajan, chỉ là thấy ấn tượng với phong cách của Bernstein nhiều hơn thôi. Ngoài 2 vị này, tớ cũng đã thử nghe Carlos Kleiber và Victor De Sabata. Kleiber hơi lạnh lẽo, còn Sabata thì dào dạt trữ tình. Nói chung vị nào cũng là bậc thầy, tùy duyên mình được nghe ai trước tiên, trong trạng thái tinh thần sao đó mà yêu mến hay thấy không hợp vậy thôi.

PeterMark
28-07-2009, 09:57
Tớ không hề nói rằng bản nhạc này do Bernstein chỉ huy hay hơn Karajan, chỉ là thấy ấn tượng với phong cách của Bernstein nhiều hơn thôi. Ngoài 2 vị này, tớ cũng đã thử nghe Carlos Kleiber và Victor De Sabata. Kleiber hơi lạnh lẽo, còn Sabata thì dào dạt trữ tình. Nói chung vị nào cũng là bậc thầy, tùy duyên mình được nghe ai trước tiên, trong trạng thái tinh thần sao đó mà yêu mến hay thấy không hợp vậy thôi.

Whatever!

vaiduakhu
09-08-2009, 08:18
Cellibidache chỉ huy cái này với dàn Milano như dở hơi ý :|, vừa nhạt vừa ẽo uột; với dàn Muncher thì nghe qua qua, chưa dám nói gì.

jaychou_bk
23-12-2009, 13:11
cho em xin cái links em nghe với , em cũng là thik nghe nhạc ... hem có biết phân tích , nhưng mà anh nào hiểu thì phải post ý hiểu lên cho mọi người tham khảo với !!

Joan_Sutherland
24-12-2009, 13:51
Số 4 của Kleiber không ai đọ được

PeterMark
27-12-2009, 12:57
Số 4 của Kleiber không ai đọ được

Hài......................http://www.laymark.com/i/m/m006.gif

super_vịt
27-12-2009, 14:00
Số 4 của Kleiber không ai đọ được
Mình cũng rất thích bản Kleiber chỉ huy :x

PeterMark
28-12-2009, 13:25
Mình cũng rất thích bản Kleiber chỉ huy :x

Mình cũng không thích bản do Kleiber chỉ huy http://www.laymark.com/i/m/m016.gif

icqseabridge
21-02-2010, 22:52
Đọc phần đầu của topic này, mình lại nhớ lại thời kỳ xưa xửa xừa xưa, lúc còn ở TTVNOL, mình cũng có một vụ đấu khẩu vui ra phết với mấy cô/anh na9, meongoan, cucsat, apo, cobeo về Sym No. 5 của Bee... Hồi đó viết ác chiến lắm. Giờ mình nhìn lại, thấy thật vui và mọi người thật chí tình chỉ bảo, có những bài phản hồi vừa dài, vừa rộng, thu thập tư liệu chi tiết đến "từng milimet". :)

Còn nói đến bản Sym 4 của Brahms, mình nghe cả Bernstein và Karajan chỉ huy rồi, nhưng thật ra khen hay chê ai conduct bản đó (hay cả 3 bản còn lại của Brahms) hay hay dở, còn tùy vào tai nghe và định hướng nghe nhạc của người ta. Cũng như có bạn nào đã nói, còn tùy vào mình nghe ai trước và cảm hứng và tâm trạng lúc nghe mà thôi. Có thể mình trình độ kèm, không phân biệt được, nhưng mình chẳng thấy ông nào conduct dở cả. Mỗi ông có một cách kiến giải khác nhau về bản nhạc này. Việc sắp xếp các bè và chơi các trường đoạn của 2 ông đối với bản này theo mình là đều có dụng ý. Theo mình, ngoài việc nghe theo tâm trạng và theo cách cảm nhận của mỗi người, cũng nên tìm hiểu về nhạc trưởng, kể cả hoàn cảnh ông ta chỉ huy bản nhạc đó. Bởi vì nhạc trưởng là người "thừa kế" bản nhạc của nhà soạn nhạc, kiến giải nó theo cách của chính nhạc trưởng, (chứ không phải cách nghe của người nghe đâu nhá). Nhạc trưởng càng phong cách, càng cá tính, thì các kiến giải càng lạ và các độc.
;)

PS to YIH: anh thấy Apo đâu có mê gái, hắn ta theo anh lại là người quá mê gái là đằng khác... nhưng có vẻ trong 1 thời điểm chỉ mê có 1 người thôi...:D Lâu không gặp, nhớ Apo quá . Và cả người bạn giỏi phim ảnh nữa chứ...:x Không biết các bạn giờ thế nào rồi... :-/ ;;)

thủ quỹ
24-04-2010, 10:33
http://www.musicandarts.com/CDpages/CD1108.jpg

Mình có nên khuân thêm 1 bộ Brahms Symphonies nữa về nghe không nhỉ? 8->

nhocti
30-04-2010, 21:28
bài này hay nhưng nghe thấy hơi nặng nề, quá buồn. Phối khí dàn dây tuyệt vời.

nhocti
01-05-2010, 12:29
nhắc đến dàn dây lại nhớ đến Dvorak, làm sáng nay phải nghe lại concerto cho cello của Dvorak.Quá tuyệt!