Trang 1/4 1234 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 47

Chủ đề thảo luận: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

  1. #1
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Triomphe mở chủ đề này để cạnh tranh lành mạnh với Tạp Chí Lá Cải của ttdungquantum, Tạp Chí Mĩ Thuật của Apomethe, Những cảm xúc bất chợt của cuộc sống (Nhật kí chung) do Elibron phụ trách. Mọi thành viên của Vương quốc Nhạc cổ điển đều có thể gửi những tác phẩm văn học do mình sáng tác/dịch vào đây. Thành viên nào muốn gửi tác phẩm của thành viên khác thì trước hết phải được sự đồng ý của tác giả. Các thành viên khác cũng có thể gửi những bài cảm nhận và bình luận về những tác phẩm đã được gửi lên.

    Lưu ý : chỉ gửi các tác phẩm của thành viên diễn đàn Nhạc cổ điển.
    được na9 sửa lần cuối lúc 14:11 ngày 27-01-2007.

  2. #2
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Gia đình hạnh phúc
    Hans Christian Andersen
    KH (Triomphe) dịch qua bản Pháp văn


    Chiếc lá lớn nhất ở xứ sở này nhất định là lá cây ngưu bàng. Nếu ta giữ nó ở trước cái bụng bé nhỏ của mình, ta tưởng như có một chiếc tạp dề thực sự và nếu vào những hôm trời mưa ta đặt nó trên đầu, nó giá trị gần bằng một chiếc ô bởi vì nó rất rộng. Cây ngưu bàng không bao giờ mọc đơn lẻ cả. Nơi nào có một cây, nơi đó sẽ có nhiều cây khác và đó là một món ăn thật là ngon cho những con ốc sên. Đấy là tôi nói về những con ốc sên trắng lớn mà ngày xưa những người tao nhã đã dùng để làm món ragu.

    Có một tòa lâu đài cổ nơi mà người ta chẳng còn ăn ốc sên nữa, chúng hầu như đã biến mất rồi, nhưng chính cây ngưu bàng lại sống dai hơn bao giờ hết, nó đã xâm lấn cả những lối đi và bồn hoa ; người ta không thể nào đi đến hết được vì đó là một khu rừng thực sự. Một cây mận hoặc cây táo mọc lên ở bên này bên kia, nếu không có những cây đó, người ta không bao giờ tin rằng trước kia đây là một khu vườn. Tất cả toàn là cây ngưu bàng…và trong đó có hai con ốc sên cuối cùng và vô cùng già nua đang sống.

    Chính chúng cũng không biết chúng có thể là bao nhiêu tuổi, song chúng nhớ rằng chúng đã từng đông đúc lắm, rằng chúng là một loài đến từ ngoại quốc, và rằng chính vì chúng mà cả khu rừng đã được trồng. Chúng chưa từng đi ra ngoài, song chúng biết rằng ở trên đời có cái gì đó gọi là “lâu đài”, nơi mà người ta mang chúng đến để nấu chín, điều đó khiến ta trở nên đen kịt, rồi ta được đặt lên một chiếc đĩa bạc mà không thể biết được điều gì sẽ xảy đến sau đó. Được nấu chín, trở nên đen kịt và nằm trên một chiếc đĩa bạc, chúng không hình dung ra cái đó có thể là gì, song điều đó chắc hẳn phải rất thú vị và hết sức tao nhã.

    Cả chuột chũi lẫn cóc và sâu đất đều hỏi và chẳng thể đưa ra tí chút chỉ dẫn gì về việc đó, chẳng ai trong số chúng từng được nấu chín cả.

    Những con ốc sên trắng già nua biết rằng chúng cao quý nhất trong cả bọn, rằng khu rừng tồn tại chỉ để cho chúng và tòa lâu đài ở đó là để chúng có thể được nấu chín và đặt lên một chiếc đĩa bạc.

    Chúng sống rất cô đơn song hạnh phúc và vì chúng không có con cái nên chúng đã đón về một con ốc sên nhỏ hoàn toàn bình thường mà chúng nuôi như thể nó là con riêng của chúng. Đứa con chẳng hề to lớn thêm bởi vì nó thuộc một loài rất bình thường.

    Một hôm, có một trận mưa lớn đổ xuống.
    - Nghe kìa, mưa đập trên những chiếc lá ngưu bàng đấy ! ông bố bảo.
    - Và những giọt nước thấm qua tất cả, bà mẹ nói. Có cả những giọt rơi xuống dọc theo những thân cây. Tất cả sắp ướt hết. Thật là may vì mỗi chúng ta có một ngôi nhà tốt và con mình cũng thế. Tạo hóa đã cho chúng ta hơn tất thảy mọi sinh vật khác, rõ ràng rằng chúng ta là những chủ nhân của thế giới này ! Ngay khi chúng ta sinh ra, chúng ta đã có ngôi nhà riêng của mình và rừng cây ngưu bàng để chúng ta dùng. Tôi tự hỏi ở đằng kia có cái gì.
    - Chả có gì ở đằng kia đâu, ông bố bảo. Không nơi nào mà ta có thể tốt hơn ở nhà mình cả và tôi chả có gì để ao ước hết.
    - Có chứ, người mẹ nói, tôi mong được đem tới tòa lâu đài, được nấu chín và đặt lên một chiếc đĩa bạc. Tất cả ông bà tổ tiên của chúng ta đều được thế cả và mình hãy tin tôi, đó hẳn phải là điều gì đó đặc biệt.
    - Tòa lâu đài có thể là đã sụp đổ rồi, ông bố nói, hoặc là khu rừng đã mọc lên trên và con người không còn có thể ra khỏi đó nữa. Vả lại, chả có gì cần kíp phải biết ngay đâu. Nhưng mình cứ bồn chồn quá và con mình cũng bắt đầu như thế - chẳng phải nó leo lên dọc cái thân cây này từ ba ngày nay ư ?
    - Mình đừng la mắng nó, bà mẹ nói, nó leo lên một cách rất thận trọng ; mình thấy đấy, chúng ta đã thỏa lòng, và chúng ta già nua thì khác, chúng ta chẳng có lý do sống nào nữa. Nhưng có một điều khiến tôi bận tâm : làm sao để nó tìm được một người vợ ? Mình có tin rằng, ở sâu trong rừng, ta vẫn còn tìm thấy một thiếu nữ dòng giống mình không ?
    - Ồ, những con sên đen thì tôi tin là ở đó vẫn có, nhưng không có vỏ và tầm thường ! Và với việc ấy, chúng tự phụ lắm. Chúng ta có thể nói chuyện với những chị kiến chạy khắp các sườn dốc cứ như thể họ có việc gì đó để làm. Có lẽ họ biết một người phụ nữ dành cho con chúng mình chăng ?
    - Tôi biết cô đẹp nhất trong những người đẹp, chị kiến nói, nhưng tôi e rằng cô ấy không làm việc ; đó là một nữ hoàng !
    - Thế thì làm cái gì, ông bố nói, thế cô ấy có một “ngôi nhà” không ?
    - Cô ấy có một tòa lâu đài, chị kiến nói, một tòa lâu đài tuyệt diệu của đàn kiến với bảy trăm hành lang.
    - Cám ơn lắm lắm, bà mẹ nói, con trai chúng tôi sẽ không đi vào một tổ kiến đâu. Nếu chị không có đám nào tốt hơn để giới thiệu cho chúng tôi, chúng tôi sẽ tìm hỏi những anh muỗi trắng vậy ; họ bay lượn tứ bề dưới mưa và trong nắng, quen thuộc khu rừng.
    - Chúng tôi có một phụ nữ dành cho anh ấy đấy, những anh muỗi rì rầm. Cách đây một trăm bước chân người, trên một cây lý chua, một cô ốc sên nhỏ nhắn có vỏ ở đó chỉ có mỗi mình và đang ở độ tuổi kết hôn.
    - Mong sao cô ta về với nó, ông bố bảo ; nó sở hữu một rừng ngưu bàng, cô ta chỉ có mỗi một bụi cây bình thường…
    Vậy là những anh muỗi tới tìm thiếu nữ ốc sên nhỏ nhắn. Người ta chờ cô ta tám ngày, điều đó minh chứng rằng cô ta rõ ràng thuộc dòng giống của chúng.

    Tiếp đó, hôn lễ được tổ chức. Sáu con sâu đóm vận bộ cánh rực rỡ nhất. Vả lại, tất cả diễn ra rất yên lặng vì cặp vợ chồng ốc sên già không chịu được chuyện chè chén lẫn sự ồn ào. Ốc sên mẹ đọc một bài diễn văn cảm động – vì ông bố quá xúc động, và cặp vợ chồng trẻ nhận cả rừng cây ngưu bàng làm của hồi môn, cha mẹ nói, vì họ vẫn luôn nói thế, rằng là ở đó có cái tốt nhất trên đời, và rằng nếu bọn trẻ sống lương thiện, ngay thẳng và sinh sôi nảy nở, thì chúng và con cái chúng sẽ có một ngày vinh dự được mang đến lâu đài, được nấu chín và đặt lên một chiếc đĩa bạc.

    Sau bài phát biểu này, những con ốc sên già lui lại trong vỏ của chúng và không bao giờ nhô ra ngoài nữa. Chúng yên giấc nghìn thu. Cặp vợ chồng trẻ trị vì khu rừng và có một đàn con cháu đông đúc nhưng chúng chẳng bao giờ được nấu chín và chẳng bao giờ có cái vinh dự đĩa bạc cả. Chúng kết luận rằng tòa lâu đài đã sụp đổ và mọi người trên trái đất đã chết hết.
    Mưa vỗ trên những chiếc lá ngưu bàng để tặng cho chúng một buổi hòa nhạc của dàn trống, mặt trời chiếu sáng để ban cho những chiếc lá ngưu bàng một sắc mầu đẹp đẽ. Chúng rất hạnh phúc về điều đó, phải, cả gia đình sống thật hạnh phúc.

  3. #3
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    liễu
    Anfred de Musset
    (trích đoạn)

    Ngôi sao xanh ban chiều, nữ xứ giả phương xa,
    Bỏ tấm voan hoàng hôn, mặt hiện ra lóng lánh,
    Em nhìn gì trên bình nguyên đấy,
    Từ cung điện xanh của em giữa bầu trời ?

    Cơn bão lùi xa và những ngọn gió dịu dàng,
    Rừng run rẩy thở than trên thạch thảo ;
    Con bướm vàng bay ngang những nội cỏ
    Ngát hương thơm trong cuộc đua duyên.

    Trên mặt đất uể oải, em kiếm tìm chi ?
    Mà phía núi ta đã thấy em sà xuống ;
    Em trốn trong vẻ tươi cười, bạn gái u sầu hỡi,
    Ánh mắt em run run sắp sửa phai nhoà.

    Ngôi sao hạ xuống phía ngọn đồi xanh rì,
    Giọt lệ bạc trên áo choàng đêm buồn bã,
    Ngắm em từ xa, mục đồng đi chậm rãi,
    Khi đoàn dài gia súc từng bước theo sau, -

    Sao ơi, em biến đâu, trong đêm này mênh mông ?
    Bên bờ nước em kiếm gì trong đám sậy ?
    Em biến mất đâu đúng giờ tĩnh lặng
    Rơi thật đẹp như ngọc trai giữa nước sâu ?

    A ! Nếu phải tàn, tinh tú đẹp ơi, và nếu em đi
    Ra biển lớn nhúng tóc vàng xuống đó,
    Trước khi mình lìa xa, hãy dừng chỉ giây lát,
    Ngôi sao tình yêu, đừng lặn khỏi bầu trời !
    [...]

  4. #4
    thành viên kiki's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Đến từ
    gần Nhà Hát Lớn
    Bài gửi
    140
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    17
    Được cảm ơn 38 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Lời tình yêu
    Truyện ngắn của Guy de Maupassant (5/8/1850 – 6/7/1893)
    kiki dịch


    Chủ nhật.
    Con gà trống to lớn yêu quý của em,
    Anh chẳng viết cho em, em chả gặp anh nữa, anh chẳng bao giờ đến với em. Thế anh đã thôi yêu em rồi ư ? Tại sao ? Em đã làm gì ? Hãy nói em hay, em xin anh, người yêu quý giá của em ! Còn em, em vẫn yêu anh như thế, như thế, như thế ! Em muốn có anh luôn ở bên mình và ngày nào cũng ôm hôn anh, trao gửi anh, ôi trái tim của em, con mèo yêu dấu của em, mọi tên gọi dịu dàng đến với ý nghĩ của em. Em tha thiết yêu anh, tha thiết yêu anh, tha thiết yêu anh, ôi con gà trống đẹp mã của em.
    Gà mái tơ của anh.
    Sophie

    Thứ hai.
    Người bạn thân thiết của anh,
    Em sẽ hoàn toàn không hiểu gì về những lời anh sắp nói. Mặc kệ. Nếu tình cờ bức thư của anh lọt vào mắt một người phụ nữ khác, nó có thể bổ ích với người ấy.
    Nếu em câm và điếc, chắc chắn là anh sẽ yêu em lâu dài, lâu dài. Nỗi bất hạnh đến từ những lời em nói, tất cả là ở đó. Một nhà thơ đã nói :

    Em chưa từng hiếm gặp nhất trên đời
    Chỉ là nhạc cụ tầm thường dưới archet của anh đắc thắng,
    Nơi khoảng trống tim em, anh khiến ước mơ mình hát
    Như nơi miệng đàn guitar, một điệu nhạc ngân lên.


    Trong tình yêu, em thấy không, người ta luôn khiến những ước mơ hát lên ; nhưng để những ước mơ hát lên, người ta không cần phải làm chúng đứt đoạn. Thế mà, khi người ta cất tiếng nói giữa hai nụ hôn, người ta luôn làm đứt đoạn ước mơ cuồng nhiệt mà những tâm hồn tạo ra, trừ phi nói những lời lẽ tuyệt vời, và những lời lẽ tuyệt vời không nảy nở trong những cái đầu bé nhỏ của những cô gái đẹp.

    Em chả hiểu gì hết, có phải không ? Càng hay. Anh nói tiếp đây. Em chắc chắn là một trong những người phụ nữ quyến rũ nhất, đáng yêu nhất mà anh chưa thấy bao giờ. Liệu trên trái đất có cặp mắt nào chứa đựng nhiều mơ ước, nhiều hứa hẹn mới lạ, nhiều tình yêu bất tận hơn cặp mắt của em ? Anh không nghĩ thế. Và lúc miệng em cười với đôi môi đầy đặn phô ra hàm răng sáng, như thể từ cái miệng làm say lòng người ấy sắp sửa thốt ra một điệu nhạc khó tả nên lời, một cái gì đó ngọt ngào huyền hoặc, êm dịu đến thổn thức.

    Thế rồi em bình thản gọi anh là : “Con thỏ to lớn yêu dấu của em”. Dường như anh bất ngờ xâm nhập vào đầu óc em, thấy sự vận hành của tâm hồn em, tâm hồn bé nhỏ của một người phụ nữ bé nhỏ xinh đẹp, xinh đẹp, nhưng điều đó làm anh khó chịu, em có biết không, rất khó chịu. Anh thà không thấy còn hơn.

    Em vẫn không hiểu tí gì phải không ? Anh chắc thế.

    Em có nhớ lần đầu em đến nhà anh không ? Em đột ngột bước vào với hương hoa violet tỏa ra từ váy áo ; chúng ta đã nhìn nhau thật lâu mà không nói một lời, rồi ôm hôn nhau như những kẻ điên cuồng… rồi… rồi đến tận hôm sau chúng ta cũng không hề nói.

    Nhưng khi chúng ta từ biệt nhau, bàn tay chúng ta run rẩy và mắt chúng ta tự nói ra những điều, những điều mà người ta không thể diễn đạt bằng thứ ngôn ngữ nào cả. Ít ra là anh đã tưởng thế. Và vừa từ biệt anh, em vừa thì thầm thật khẽ : “Hẹn sớm gặp lại !” – Đó là tất cả những gì em đã nói ; và em sẽ chẳng bao giờ hình dung ra ước mơ ấp ủ nào mà em đã để lại, mọi điều mà anh thoáng thấy, mọi điều mà anh ước đoán trong ý nghĩ của em.

    Em biết không, em bé đáng thương của anh, bởi vì con người ta không phải là những con vật, hơi tinh tế, hơi cao cấp, nên tình yêu là một nhạc cụ phức tạp đến nỗi chẳng có gì làm rối loạn được nó. Còn chị em, những người phụ nữ khác, chị em chẳng bao giờ nhận thức được cái nực cười của một vài thứ khi chị em yêu và cái lố lăng của những biểu đạt mà chị em trót buột miệng.

    Tại sao một lời thích đáng ở miệng của một phụ nữ tóc nâu nhỏ nhắn lại hết sức lệch lạc và hài hước ở miệng của một phụ nữ tóc vàng to béo ? Tại sao cử chỉ mơn trớn của người này lại không thích đáng ở người kia ? Tại sao một số vuốt ve duyên dáng của người này lại gây khó chịu ở người kia ? Tại sao ? Bởi vì trong tất cả mọi việc, nhất là trong tình yêu, cần phải có một sự hòa hợp hoàn toàn, một sự hài hòa tuyệt đối giữa cử chỉ, giọng điệu, lời nói, biểu lộ dịu dàng với chủ thể hành động, nói năng, biểu lộ, với tuổi tác, mức độ tầm vóc, mầu sắc của đôi mắt và diện mạo nhan sắc người ấy. Một phụ nữ ba mươi tuổi, độ tuổi có những đắm say lớn lao mãnh liệt, người chỉ giữ lại chút ít sự màu mè mơn trớn của những mối tình của mình năm hai mươi tuổi, người không hiểu rằng cần phải biểu lộ khác đi, ôm hôn khác đi, rằng cần phải là một Didon chứ không còn là một Juliette nữa, chắc chắn sẽ làm chín trên mười người tình chán ngấy ngay cả khi họ không nhận thấy lý do chán ghét của mình.

    Em có hiểu không ? – Không à ? – anh mong thế lắm !

    Kể từ hôm em mở miệng tuôn ra những lời âu yếm, với anh thế là hết đấy, bạn gái ạ.

    Có lần chúng mình ôm hôn nhau năm phút, một nụ hôn bất tận duy nhất, say đắm, một trong những nụ hôn làm mắt phải nhắm vào, như là chúng có thể băm nát bằng cái nhìn, như để giữ gìn chúng trọn vẹn hơn trong tâm hồn u sầu mà chúng tàn phá. Rồi khi chúng mình tách môi ra, em vừa cười một nụ cười trong sáng vừa bảo anh là : “ Tuyệt, con cún của em !” Thế là anh đã đánh em.

    Bởi vì em đã liên tiếp đặt cho anh mọi tên gọi của thú vật và rau cỏ mà chắc chắn là em đã tìm thấy trong những cuốn Chị đầu bếp trưởng giả, Người làm vườn hoàn hảoNhững nhân tố lịch sử tự nhiên dùng cho những tầng lớp dưới. Nhưng chuyện đó chả là gì nữa.

    Cái mơn trớn của tình yêu thật hung tợn, có thú tính và còn hơn thế, khi người ta nghĩ về nó. Musset (*1) đã nói :

    Anh vẫn nhớ những co thắt khủng khiếp,
    Những cơ bắp dữ dằn, Những nụ hôn câm lặng.
    Của người bị thu hút, tái xanh và hàm răng nghiến chặt.
    Nếu không phải tuyệt trần, những lúc ấy thật là kinh khủng.


    Hay là lố lăng !... Ôi ! em bé đáng thương của anh, tài năng bông lơn nào, trí tuệ tai ác nào đã có thể gợi cho em những lời em nói ở đoạn kết vậy ? Anh đã chịu đựng chúng rất nhiều, nhưng vì tình yêu với em, anh đã không để lộ ra.

    Và rồi em đã sai lầm thật đúng lúc, và em đã tìm được cách buông ra một “Em yêu anh !” cuồng nhiệt trong những dịp nào đó đặc biệt đến nỗi nó khiến anh phải kìm lại những cơn tức cười dữ dội. Có những lúc câu “Em yêu anh” này không đúng chỗ đến nỗi nghĩa rõ ràng của nó thành ra không tưởng tượng được.

    Nhưng mà em chẳng hiểu anh đâu.

    Nhiều phụ nữ cũng không hề hiểu anh và cho là anh ngu ngốc. Dù vậy, có hề chi. Những người phàm ăn ăn uống một cách tham lam, nhưng những người khó tính thì tế nhị, và họ thường ủng hộ ít món vì những nỗi chán ghét không sao cưỡng nổi. Chuyện tình yêu cũng như nghệ thuật nấu ăn vậy.

    Điều mà anh không hiểu, chẳng hạn như những người phụ nữ nào đó, người mà biết rất rõ sự quyến rũ không sao cưỡng được của những đôi tất dài bằng lụa mịn màng có thêu thùa, sự lôi cuốn tuyệt vời của những sắc thái, sự mê hoặc của những dải đăng ten quý giá khuất sâu ở trang phục bên trong, sự thú vị khêu gợi của những bí mật xa xỉ của lớp lót tinh tế và mọi nét nhẹ nhàng tế nhị của vẻ duyên dáng nữ tính, lại chẳng bao giờ hiểu được nỗi ngao ngán không sao cưỡng nổi mà những lời không đúng chỗ hay những luyến ái ngớ ngẩn gây ra cho chúng tôi. Một từ thú tính đôi khi có tác dụng tốt, quất vào da thịt, làm con tim nẩy lên. Những từ ấy được phép trong thời chiến. Từ ấy của Cambronne (*2) không tuyệt vời sao ? Chẳng có gì gây chướng nếu đến đúng lúc. Nhưng cũng cần phải im lặng và tránh những lời nói kiểu cách của Paul de Kock (*3) trong những lúc nào đó.

    Và anh ôm hôn em đắm đuối miễn là em đừng nói.
    René.

    Chú thích :
    (*1) Alfred de Musset (11/12/1810 – 02/05/1857) là nhà thơ, nhà tiểu thuyết, nhà viết kịch Pháp.
    (*2) Pierre Jacques Étienne Cambronne, còn gọi là Tử tước Cambronne (26/12/1770 – 29/1/1842), là một vị tướng của Đế chế Pháp. Ông đã chiến đấu trong suốt những cuộc chiến tranh Cách mạng và thời đại Napoleon. Người ta khẳng định rằng trước sự nài ép của người Anh, ông đã trả lời bằng cách văng ra từ mà ngày nay được biết đến như “Từ của Cambronne” : Merde! Việc này xảy ra sau khi đại tá Anh Hugh Halkett, người chỉ huy lữ đoàn Hanover số 3, bắt giữ Cambronne. Chuyện Cambronne lúc đó bị thương nặng và bị người Anh tống ngục sau trận chiến là đích xác. Còn chuyện “Từ của Cambronne” dù có thật hay không thì cũng đã trở nên liên đới tới ông một cách không thể gột rửa được do được đề cập đến trong tiểu thuyết “Những người khốn khổ” của Victor Hugo và vở kịch “Đại bàng con” - chỉ Hoàng đế Pháp Napoléon II - của Edmond Rostand. Tuy nhiên trong phần còn lại của cuộc đời mình, Cambronne đã từ chối sử dụng từ này.
    (*3)Charles Paul de Kock (21/5/1793 – 27/4/1871) là nhà tiểu thuyết Pháp và tác giả của nhiều libretto cho opera.

    mado giwa kiki

  5. #5
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Bàn tay Elsa
    Thơ : Louis Aragon
    Triomphe dịch tặng kiki


    Đưa tay cho anh nào, thay vì lo lắng
    Bàn tay anh từng mơ ước biết bao
    Từng mơ ước biết bao trong cô đơn
    Đưa tay em đây để anh được cứu.

    Trong khốn khó, cầm tay em anh thấy
    Lo sợ, vội vàng và xúc động nơi anh
    Như là tuyết tan cả trong tay
    Lúc mà anh nắm bàn tay em đó.

    Có bao giờ em hiểu được chứ
    Những gì thấm vào, chiếm lĩnh, xáo trộn anh
    Có bao giờ em hiểu được chứ
    Cái thấu suốt anh, anh để lộ điều gì.

    Cái nói được cả ngôn ngữ thâm trầm
    Cách thổ lộ lặng câm bằng giác qua sống động
    Chẳng miệng nói, chẳng mắt gương hay bóng ảnh
    Cái rung động ái tình chẳng có lời đâu.

    Có bao giờ biết ngón tay nghĩ chi
    Khoảnh khắc nắm giữ một con mồi ở giữa
    Có bao giờ em hiểu sự nín câm của chúng
    Sau một tia chớp từ vô thức ngộ ra.

    Đưa tay em đây để tim anh được sinh
    Để thế giới lặng im dù chốc lát
    Đưa tay em đây để hồn anh yên ắng
    Để hồn anh yên ắng đời đời.

  6. #6
    thành viên trẻ
    Nhập quốc tịch
    12-2006
    Bài gửi
    7
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Mình mới đọc xong ,thấy cũng hay nên giới thiệu ( Mình đọc sách chứ không đọc ebook).
    http://vnthuquan.net/truyen/truyen.a...3237n1n&cochu=

  7. #7
    thành viên kiki's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Đến từ
    gần Nhà Hát Lớn
    Bài gửi
    140
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    17
    Được cảm ơn 38 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Ánh trăng _ Clair de lune
    Guy de Maupasant
    kiki dịch


    Ghi chú : Maupassant sáng tác 2 truyên ngắn cùng có tên Clair de lune. Clair de lune kia đã rất nổi tiếng ở Việt Nam qua bản dịch của Lê Hồng Sâm với tiêu đề Sáng trăng. Rất tiếc là kiki chưa tìm được bản dịch này trên mạng để mời các bạn đọc, gõ lại từ sách thì ngại wá ...

    Phu nhân Julie Roubère đang đợi người chị cả của mình là phu nhân Henriette Létoré trở về từ một chuyến đi Thụy Sỹ.
    Vợ chồng Léteré đã đi được gần năm tuần lễ. Để mặc chồng một mình quay về trang trại của họ ở Cavados nơi có những quyền lợi đang đòi hỏi, Henriette đến nhà em gái mình ở Paris vài ngày.
    Chiều xuống. Trong phòng khách nhỏ, bình dị, mờ tối bởi hoàng hôn, phu nhân Roubère ngồi đọc, lơ đễnh, mọi tiếng động đều khiến nàng nhìn lên.
    Cuối cùng chuông cũng reo và người chị gái xuất hiện, trùm kín hoàn toàn trong tấm áo rộng đi đường. Và ngay tức khắc, không chỉ nhận ra nhau, họ ôm chặt nhau nồng nhiệt, tạm ngừng để rồi lại bắt đầu ôm hôn nhau tiếp.
    Rồi họ chuyện trò, hỏi han về sức khỏe, gia đình của nhau cùng hàng nghìn chuyện khác, miệng liến thoắng, tuôn ra những lời dồn dập, đứt đoạn, người nọ tiếp sau người kia, trong khi Henriette gỡ mạng và mũ.
    Đêm đã xuống. Phu nhân Roubère rung chuông gọi mang đèn, và ngay khi có ánh sáng, nàng ngắm nhìn chị gái của mình, sắp sửa ôm hôn nữa. Nhưng nàng vẫn ở nguyên, hoảng hốt, không thốt lên lời. Trên thái dương của phu nhân Létoré, có hai món tóc bạc lớn. Phần còn lại của mái đầu có mầu muối tiêu ; song chỉ ở chỗ đó, từ hai bên đổ xuống tựa hai dòng suối bạc chảy ngay vào trong đám tóc sẫm màu. Thế mà nàng mới hai mươi tư tuổi và chuyện này xảy đến đột ngột từ chuyến đi Thụy Sỹ. Bất động, phu nhân Roubère nhìn thẫn thờ, sắp sửa khóc như có một nỗi bất hạnh bí ẩn và khủng khiếp nào đó đã ập xuống chị gái mình ; và nàng hỏi :
    - Có chuyện gì thế chị Henriette ?
    Cười một nụ cười buồn bã, một nụ cười ốm yếu, người kia đáp :
    - Chẳng có gì đâu mà, chị cam đoan đấy. Em nhìn thấy món tóc bạc của chị à ?
    Nhưng phu nhân Roubère hăng hái nắm chặt lấy vai chị nàng, nhìn sâu vào mắt và lặp lại :
    - Chị có chuyện gì ? Nói cho em hay chị có chuyện gì. Và nếu chị nói dối, em sẽ biết rõ.
    Họ vẫn còn đối diện với nhau, và phu nhân Henriette biến sắc xanh xao và yếu ớt, lệ từ khóe mắt rớt xuống :
    Người em gái lặp lại :
    - Chuyện gì xảy đến với chị ? chị có chuyện gì ? Trả lời em đi ?
    Thế là bằng giọng cam chịu, người kia thì thào :
    - Chị… chị có nhân tình.
    Và úp mặt lên vai người em út, nàng òa khóc nức nở.
    Rồi khi nàng đã bình tâm hơn một chút, lúc những tiếng nấc từ ngực nàng nguôi đi, nàng bắt đầu nói ngay, như để trút bỏ bí mật này khỏi mình, thổ lộ nỗi đau đớn này vào một tấm lòng bè bạn,
    Thế là cùng nắm tay nhau xiết chặt, hai người phụ nữ đi tới ngồi lún trên chiếc tràng kỉ trong góc tối của phòng khách, và người trẻ hơn quàng cánh tay lên cổ chị, ôm chị vào lòng, lắng nghe.
    - Ôi ! chị thừa nhận là vô lý ; chính chị cũng không hiểu nổi mình, và chị phát điên lên từ ngày đó. Hãy coi chừng, em bé bỏng, hãy coi chừng bản thân mình ; giá mà em biết được rằng chúng ta yếu đuối, nhún nhường, sa ngã nhanh đến thế nào ! Chẳng cần gì cả, chỉ cần một chút mủi lòng, chỉ cần một chút u sầu đột nhiên tràn qua cõi lòng, chỉ cần chút thiết tha được mở rộng vòng tay yêu dấu và ôm ấp, mà chúng ta lại có tất cả những cái đó, vào khoảnh khắc nào đó.
    Em biết chồng chị đấy, và em biết là chị yêu anh ấy đến mức nào ; song anh ấy chín chắn và lí trí, không hiểu chút gì về tất cả những rung động dịu dàng của trái tim phụ nữ. Anh ấy luôn luôn, luôn luôn như thế, luôn tốt bụng, luôn tươi cười, luôn hài lòng, luôn hoàn hảo. Ôi ! đôi lúc chị mong muốn biết bao được anh ấy đột nhiên ôm chặt trong vòng tay, được anh ấy hôn bằng những nụ hôn dịu dàng và chậm rãi, hòa hợp hai con người, giống như những trao gửi riêng tư thầm lặng, chị đã mong muốn biết bao rằng anh ấy có những lúc bơ vơ, cả yếu đuối nữa, cần có chị, cần những vuốt ve của chị, cần những giọt nước mắt của chị !
    Tất cả những cái đó thật ngốc nghếch ; nhưng chúng ta là như thế, chúng ta khác họ. Ai có thế cho chúng ta những cái đó ?
    Và mặc dù thế, chị chưa từng có ý nghĩ đánh lừa anh ấy. Ngày hôm nay, điều đó đã đến, không tình yêu, không lý trí, chẳng có gì cả ; bởi vì có một đêm trăng trên hồ Lucerne.
    Từ một tháng nay vợ chồng chị đi du lịch cùng nhau, vẻ điềm tĩnh thản nhiên của anh ấy làm tê liệt những nhiệt tình của chị, làm lụi tàn những niềm hứng khởi trong chị. Vậy là vào lúc bình minh, trên một cỗ xe tứ mã chở khách phóng nước kiệu, bọn chị xuôi xuống sườn đồi. Trong làn hơi nước trong suốt của ban mai, những thung lũng dài, những cánh rừng, những dòng sông, những làng mạc đang dần hiện ra, chị vỗ tay, thích thú nói với anh ấy :” Đẹp làm sao, bạn ơi, ôm hôn em đi nào !”, anh ấy đáp lại với một nụ cười khoan dung và lạnh lùng, hơi nhún vai : “Không phải là lý do để ôm hôn, chỉ vì quang cảnh làm vừa lòng em.”
    Và điều đó làm chị băng giá tới tận cõi lòng. Thế mà với chị, dường như khi người ta yêu, người ta phải luôn có khao khát được ôm hôn còn hơn thế trước những cảnh tượng cảm động.
    Cuối cùng, niềm thi hứng trong chị bị anh ấy ngăn cản tuôn trào trở nên sôi sục. Chị đã nói gì với em nhỉ ? Chị gần giống như một cái nồi đầy hơi đóng kín mít.
    Một buổi tối (bọn chị đã ở tại khách sạn Fluelen được bốn ngày), Robert, bị chứng đau nửa đầu, lên nằm nghỉ ngay sau bữa tối, còn chị một mình đi dạo bên bờ hồ.
    Đó là đêm của chuyện thần tiên. Mặt trăng tròn vành vạnh lồ lộ giữa bầu trời ; những trái núi tuyết lớn dường như phủ bạc, còn mặt nước, vô cùng lóng lánh, có những gợn sóng nhỏ lung linh. Không khí êm dịu, ấm áp thấm vào người khiến ta trở nên uể oải đến yếu mềm, khiến ta xúc động vô cớ. Một tâm hồn mới nhạy cảm và xao xuyến làm sao trong những khoảnh khắc đó ! Nó mới mau rung động và cảm nhận mạnh mẽ làm sao !
    Chị ngồi trên cỏ và ngắm nhìn mặt hồ rộng, u buồn và đẹp đẽ ; và một điều lạ lùng đã xảy ra trong chị : một nỗi khao khát yêu đương vô hạn, một nỗi kích động chống lại sự nhạt nhẽo ủ ê của cuộc đời đã đến với chị. Vậy mà sao chị chưa từng được ở trong vòng tay của người đàn ông yêu dấu đi dọc một bờ nước ngập tràn ánh trăng ? Chưa từng cảm thấy trên mình những nụ hôn sâu thăm thẳm, tuyệt diệu và bàng hoàng người ta vẫn trao nhau trong những buổi đêm êm ái mà Chúa Trời dường như đã tạo ra dành cho những âu yếm ? Chưa hề được xiết chặt say sưa bởi một vòng tay đắm đuối trong ánh sáng mờ tỏ của một tối mùa hè ?
    Và chị bắt đầu khóc như một con điên.
    Chị nghe thấy tiếng động ở phía sau. Một người đàn ông đứng đó đang nhìn chị. Lúc chị quay đầu lại, anh ta nhận ra chị và tiến đến :
    - Bà khóc ư, thưa bà ?
    Đó là một luật sư trẻ đi du lịch cùng mẹ mà bọn chị đã gặp nhiều lần. Anh ta thường giõi mắt theo chị.
    Chị hoảng hốt đến nỗi chẳng biết trả lời, hành động thế nào cả. Chị đứng lên và tự nhủ phải chịu đựng.
    Anh ta bắt đầu bước tới gần chị, bằng một phong thái tự nhiên và kính cẩn, rồi nói chuyện với chị về chuyến du lịch. Tất cả những gì chị đã cảm kích, anh ta đều bày tỏ ; tất cả những gì khiến chị chị rung động, anh ta đều thấu hiểu như chị, còn hơn cả chị nữa. Và bỗng nhiên anh ta đọc cho chị nghe những câu thơ, những câu thơ của Musset. Một cảm xúc khó diễn tả khiến chị ngạt thở. Với chị dường như chính những núi non, hồ nước, ánh trăng đang ngợi ca những gì êm đềm khó nói lên lời …
    Và chuyện ấy đã xảy ra mà chị không hiểu vì sao và thế nào, trong một kiểu ảo giác…
    Về phần anh ta…, chị chỉ gặp lại anh ta vào hôm sau, lúc khởi hành.
    Anh ta đưa cho chị danh thiếp của mình !...
    Và phu nhân Létoré, vừa rũ xuống trong vòng tay người em gái vừa thốt ra những tiếng rên rỉ, gần như là kêu la.
    Thế là phu nhân Roubère tĩnh tâm lại, nghiêm trang, tuyên bố một cách hết sức dịu dàng :
    - Chị thấy không, chị gái, nhiều khi chúng ta yêu không phải người đàn ông mà là yêu tình yêu. Và tối hôm đó, chính ánh trăng mới là người tình đích thực của chị.
    Ngày 1 tháng 7/1882
    mado giwa kiki

  8. #8
    Administrator Apomethe's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    1,766
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    3
    Được cảm ơn 61 lần do gửi 45 bài có ích

    Default Và khi tro bụi

    Mở rộng phạm vi hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc sang các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật khác, bây giờ chúng ta sẽ bình loạn tranh ảnh, sách truyện, phim phọt.



    Chồng của An Mi mất trên một đoạn đèo, không có công việc và người quen trên đoạn đường đó, không ai hiểu cái chết của anh. Đau khổ vì mất chồng, An Mi muốn tìm đến cái chết, nhưng cô không muốn một cái chết vô nghĩa, cô bắt đầu cuộc hành trình đi tìm bản thân mình để có thể biết mình là ai, để biết ai là người sẽ chết. Cô tìm kiếm mình bằng những cuộc hành trình trên các chuyến tàu, nói chuyện với những người xa lạ để tìm đến được sự thật. Nhưng sự thật là cái gì, liệu trên đời có tồn tại sự thật đứng riêng lẻ mà không kèm theo nó một ý nghĩa hoặc một con người. Trong cuộc tìm kiếm sự thật cho bản thân, An Mi đã tình cờ tìm kiếm sự thật cho cả người khác. Sự thật được lắp ghép từ nhiều sự thật khác. Những người đã từng xem "Hạt mưa rơi bao lâu" cũng do Đoàn Minh Phượng viết kịch bản và đồng đạo diễn có thể dễ dàng nhận thấy điểm chung của hai tác phẩm. Đó chính là tìm kiếm sự thật, nhưng sự thật qua thời gian đã bị bóp méo và câu chuyện của mỗi người kể ra lại khác nhau. Nhưng họ đều tin nó là đúng. Với mỗi người, họ sẽ nhìn vào cùng một sự kiện với con mắt của họ sao cho câu chuyện có thể thỏa mãn được bản thân, nhưng nếu nó phù hợp với người này thì lại không phù hợp với người kia. Bởi trong mỗi người có một niềm tin và họ tin vào câu chuyện của mình tạo ra và coi đó là sự thật của mình. Liệu câu chuyện mà An Mi rút ra nó đã phải là sự thật chưa? Con người muốn biết sự thật để tìm đến sự thanh thản. Nhưng cho đến cuối cùng cô chợt nhận ra tận sâu trong ý thức mỗi người, cái ham muốn có được sự ấm êm và thoải mái đã khiến con người cố tình quên đi cái sự thật sâu xa, kể cả việc lãng quên người thân và cắt bỏ quá khứ của mình để tạo ra một cái sự thật riêng của bản thân, nó nhẹ nhàng và dễ chấp nhận hơn, họ có thể chui vào trong đó ẩn nấp, cố để che đậy cái mà họ không muốn tin, bởi tin vào thì có thể họ sẽ phải đau khổ. Nhưng sự thật thì có bao giờ là viên kẹo ngọt?

    An Mi không chỉ tìm kiếm sự thật cho bản thân mình mà còn tìm sự thật cho Marcus bởi cậu bé cũng cần phải tìm lại chính mình. Những sự kiện trong quá khứ quá nặng nề đã làm cậu mất trí nhớ hoặc có thể trong chính tiềm thức sâu xa đã bảo cậu phải quên nó đi. Những cố gắng của An Mi để đưa cái mà cô cho là sự thật hoặc gần với sự thật nhất đến cho Marcus bị thất bại, bởi vì những người khác không muốn sự thật ấy được phơi bày khi nó đã bị chôn kín. Con người vẫn luôn tránh né với sự thật. An Mi đơn độc trong suốt cuộc hành trình của mình, cô đơn độc từ đầu câu chuyện cho đến khi kết thúc. Bởi cô đơn độc cho nên cô mới muốn kết thúc cuộc sống của mình. Các nốt nhạc không phải là âm nhạc mà giữa các nốt nhạc mới là âm nhạc. Con người cũng không thể tồn tại nếu có một mình, chính tình cảm giữa con người với nhau mới tạo nên ý nghĩa của cuộc sống. Thiếu nó thì con người tồn tại cũng không khác gì như đang chết, và mối quan hệ giữa người với người, tình cảm yêu ghét giận hờn đó tạo nên bản giao hưởng của cuộc sống, giữ cho họ ý muốn không lìa xa khỏi mặt đất này.

    Cuộc hành trình nào cũng phải có kết thúc, và ngay trước cái kết thúc mà An Mi chọn cho mình, cô mới phát hiện ra cô cần phải sống với chính mình và cần phải trở về. Con người ta hóa ra cho đến những lúc cận kề với cái biên giới mong manh của sự sống mới nhận ra mình chỉ sống với thời gian và trí nhớ của người khác. An Mi muốn tìm kiếm bản thân, nhưng rồi lại bỏ thời gian để tìm Marcus, nhưng tất cả đều không được gì. Nhưng liệu nếu chỉ sống cho bản thân thì cuộc sống liệu còn ý nghĩa?

    Khi bắt đầu chuyến đi, cô đã tự cắt hết những ràng buộc với cuộc sống trước đây, cô lang thang trên những chuyến tàu và không có nơi trở về. Nhưng ai cũng luôn có một nơi chốn, một quê hương, và một nơi để trở về khi đã mệt mỏi sau những chuyến đi dài ngày. Kết thúc tác phẩm không quá nặng nề để độc giả có thể chấp nhận được, có thể An Mi được cứu thoát, cũng có thể cô kết thúc theo đúng như những dự tính của mình ở đầu truyện. Đọc xong nhưng người đọc vẫn còn vương lại dư âm, buồn, ngẫm nghĩ và 2 câu thờ đề tựa vọng lại:
    "Và khi tro bụi rơi về,
    Trong thinh lặng đó, cận kề quê hương"


    Để kết thúc, xin trích lại từ một manga: "Ai đã quyết định rằng loài chim là tự do. Mặc dù chúng có thể bay như chúng mong muốn, nhưng nếu không có một vùng đất để chúng đậu lại, hay một cành cây để đôi cánh chúng có thể nghỉ ngơi... chúng chắc sẽ phải hối tiếc rằng mình có một đôi cánh.
    Tự do thực sự... có lẽ nghĩa là có một nơi để trở về...
    "


    Mọi người có thể down truyện này về để đọc (Nếu có điều kiện thì nên ra ngoài hiệu sách để mua về, dù sao đọc sách thì vẫn thích hơn e-book nhỉ )
    http://www.classicalvietnam.info/mis...hi_tro_bui.pdf
    Hình Ðính Kèm Hình Ðính Kèm Click image for larger version. 

Name:	f8b6.jpg 
Views:	1373 
Size:	82.3 KB 
ID:	80  

  9. #9
    thành viên kiki's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Đến từ
    gần Nhà Hát Lớn
    Bài gửi
    140
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    17
    Được cảm ơn 38 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Đợi chờ
    Truyện ngắn của Guy de Maupassant (11/11/1883)
    kiki dịch (24/6/2005)


    Người ta trò chuyện, giữa đàn ông với nhau, sau bữa tối trong phòng hút thuốc. Người ta nói về những gia tài bất ngờ, về những món thừa kế kỳ lạ. Thế là luật sư Le Brument mà người ta gọi khi thì là luật sư lừng danh, khi thì là thầy cãi lừng danh, tới dựa lưng vào lò sưởi.
    “Lúc này tôi có việc phải tìm kiếm một người thừa kế đã mất tích trong trường hợp đặc biệt khủng khiếp, ông nói. Đó là một trong những thảm kịch giản đơn và tàn bạo trong đời thường ; một câu chuyện có thể xảy ra hàng ngày, tuy nhiên là một trong những bi kịch ghê sợ nhất mà tôi biết. Nó là thế này :”
    “Tôi được gọi tới, cách đây gần sáu tháng, bên một người hấp hối. Bà ta bảo tôi :
    “Thưa ngài, tôi muốn ủy thác cho ngài một nhiệm vụ tế nhị nhất, khó khăn nhất và lâu dài nhất. Xin ngài vui lòng tìm hiểu di chúc của tôi kia, để trên bàn ấy. Nếu ngài không thành công, số tiến năm ngàn frăng được để lại cho ngài, như một khoản danh dự, còn nếu ngài thành công, số tiền sẽ là một trăm ngàn frăng. Cần phải tìm thấy con trai tôi sau khi tôi chết.”
    Bà ta xin tôi giúp mình ngồi lên trên giường để nói cho dễ hơn bởi giọng bà đứt đoạn, hụt hơi, rin rít trong cổ họng.
    Tôi thấy mình ở trong một ngôi nhà rất giàu có. Căn phòng xa hoa, một sự xa hoa giản dị, được nhồi nệm bằng vải dày như những bức tường, êm ái với con mắt đến nỗi chúng tạo ra một cảm giác ve vuốt, lặng lẽ đến nỗi lời nói ra được hấp thụ vào và tan biến đi ở đó.
    Người hấp hối nhắc lại :
    “Ngài là người đầu tiên được tôi kể câu chuyện khủng khiếp của mình. Tôi sẽ gắng sức để kể đến hết. Ngài không cần biết gì cả chỉ cần biết ngài là người hảo tâm đồng thời là một con người, để có mong muốn chân thành giúp tôi với tất cả khả năng của mình.
    “Hãy nghe tôi.
    “Trước khi tôi cưới, tôi đã yêu một chàng trai trẻ mà gia đình tôi đã gạt bỏ lời câu hôn bởi anh ấy không đủ giàu. Sau đấy ít lâu, tôi đã cưới một người rất giàu. Tôi đã cưới vì dốt nát, vì sợ hãi, vì vâng lời với sự uể oải như những cô gái thường làm.
    Tôi đã có một đứa con, một cậu con trai. Sau vài năm, chồng tôi qua đời.
    Cái người mà tôi từng yêu đến lượt mình cũng đã kết hôn. Khi tôi ở góa, việc anh ấy không còn tự do nữa gây cho tôi một nỗi đau đớn khủng khiếp. Anh ấy đến thăm tôi, anh ấy nức nở than vãn trước tôi làm lòng tôi tan nát, anh ấy trở thành bạn tôi. Lẽ ra tôi không nên tiếp đón anh ấy. Ngài muốn gì cơ ? Tôi một mình, rất buồn bã, rất cô đơn, rất tuyệt vọng ! Và tôi vẫn còn yêu anh ấy. Như đôi khi người ta vẫn phải chịu !
    Tôi chỉ có anh ấy ở trên đời, bố mẹ tôi cũng chết cả rồi. Anh ấy đến thường xuyên ; Anh ấy ở bên tôi cả buổi tối. Tôi không nên để anh ấy đến quá thường xuyên vì anh ấy có vợ rồi. Song tôi không có sức mạnh để ngăn được anh ấy.
    “Tôi đã nói gì ấy nhỉ ?...Anh ấy trở thành tình nhân của tôi ! Điều đó đã xảy ra như thế nào ? Tôi biết được ư ? Phải chăng ngài nghĩ là có thể khác được khi hai con người bị đẩy vào nhau với sức mạnh không sao cưỡng nổi bởi tình yêu bị chia lìa ? Phải chăng ngài nghĩ là người ta có thể luôn chống cự, luôn đấu tranh, luôn khước từ những đòi hỏi với những cầu xin, những năn nỉ, những giọt lệ, những lời thảng thốt, những quỳ gối, những hăng say mê đắm của con người mà ta yêu, mà ta muốn thấy hạnh phúc trong chút ít ước ao của người ấy, mà ta muốn dồn dập trao cho mọi niềm sướng vui có thể và người mà ta làm thất vọng để tuân theo danh dự của con người. Sức mạnh nào, sự từ bỏ hạnh phúc nào, sự hy sinh nào và cả tính ích kỷ vì đức hạnh nào, cần phải có đây ?
    “Cuối cùng, thưa ngài, tôi là tình nhân của anh ấy và tôi hạnh phúc. Trong mười hai năm, tôi đã hạnh phúc. Tôi đã trở thành bạn của vợ anh ấy, và đó là sự yếu đuối lớn nhất và hèn hạ nhất của tôi.
    Chúng tôi cùng nhau nuôi dạy con trai tôi, chúng tôi dạy cháu thành một người đàn ông, một người đàn ông thực sự, thông minh, đầy tình cảm và ý chí, đầy tư tưởng hào phóng và rộng rãi. Nó đã mười bẩy tuổi.
    Nó, một chàng trai trẻ, yêu quý tình nhân của tôi gần bằng chính tôi yêu anh ấy bởi vì nó được hai chúng tôi cùng yêu quý và săn sóc ngang nhau. Nó gọi anh ấy là “bạn tốt” và kính trọng anh ấy hết sức bởi anh ấy đã cho nó toàn những bài học khôn ngoan và là tấm gương về sự thẳng thắn, danh dự và trung thực. Nó xem anh ấy như một người bạn già giặn, trung thành và tận tâm của mẹ nó, như kiểu một người cha tinh thần, đỡ đầu và che chở nó theo như tôi biết chăng ?”
    “Có lẽ nó chẳng bao giờ hỏi han gì, từ tuổi nhỏ nó đã quen với việc thấy người đàn ông này ở trong nhà, ở bên tôi, ở bên nó, luôn quan tâm đến chúng tôi.
    “Một buổi cả ba chúng tôi phải ăn tối cùng nhau (đó là những cuộc liên hoan lớn nhất của tôi ), và tôi chờ hai người, tự hỏi ai sẽ là người đến trước. Cánh cửa mở ra ; đó là người bạn già của tôi. Tôi đi về phía anh ấy, vòng tay dang rộng ; và anh ấy đặt lên môi tôi một nụ hôn dài hạnh phúc.
    “Đột nhiên, một tiếng động, một tiếng sượt qua, gần như không, cảm giác bí ẩn này chỉ ra sự có mặt của ai đó, khiến chúng tôi rùng mình và choáng váng quay lại. Jean, con trai tôi đứng đó, tái mét, đang nhìn chúng tôi.
    “Một giây phút hoảng hốt ghê gớm. Tôi lùi lại, giơ tay về phía con mình như một lời cầu xin. Tôi không nhìn thấy nó nữa. Nó đã bỏ đi.
    “Chúng tôi vẫn còn đối mặt nhau, rụng rời, không thốt nên lời. Tôi sụp xuống một chiếc ghế bành, và tôi thèm khát, một nỗi thèm khát khó tả và mạnh mẽ, được chạy trốn, được ra đi trong đêm tối, được biến mất mãi mãi. Rồi những tiếng nức nở giần giật dâng đầy trong cổ tôi, tôi khóc, nấc lên bởi những cơn co thắt, lòng đau xé, mọi dây thần kinh bị vặn xoắn bởi cảm giác kinh khủng về một nỗi bất hạnh không sao cứu vãn được và bởi một nỗi hổ thẹn khủng khiếp đã ập xuống trái tim của một người mẹ vào những lúc như thế.
    Anh ấy vẫn còn hốt hoảng trước tôi, không dám đến gần, không dám nói với tôi cũng như không dám chạm vào tôi vì sợ rằng con tôi trở lại. Cuối cùng anh ấy bảo :
    “Anh sẽ đi tìm nó…nói với nó…làm nó hiểu…rốt cục anh phải gặp nó, phải cho nó biết…”
    Và anh ấy đi ra.
    Tôi chờ đợi…tôi sốt ruột chờ đợi, run rẩy bởi những tiếng động nhỏ, cảm giác sợ hãi dâng lên và tôi biết thế nào là cảm xúc khó tả và không chấp nhận nổi đối với mỗi tiếng tí tách nho nhỏ của ngọn lửa trong lò sưởi.
    Tôi đợi một giờ, hai giờ, cảm thấy nỗi lo sợ lạ lùng trong lòng mình lớn dần lên, một nỗi kinh hoàng như thể trong mười phút đó sẽ có một tội ác lớn nhất của loài người mà tôi chẳng hề mong muốn. Con tôi ở đâu ? Nó đã làm gì ?
    Khoảng nửa đêm, một người môi giới mang cho tôi một bức thư của tình nhân tôi. Tôi vẫn thuộc lòng nó.
    “Con trai bà đã về chưa ? Tôi không tìm thấy cậu ấy. Tôi ở dưới. Tôi không thể lên vào giờ này.”
    “Tôi viết bằng bút chì cũng trên tờ giấy đó :
    “Jean chưa về ; anh phải tìm thấy nó.”
    “Và cả đêm tôi chờ đợi trên chiếc ghế bành.
    “Tôi trở nên điên rồ. Tôi thèm muốn được gào rú, chạy nhảy và lăn lộn trên đất. Và tôi không nhúc nhích chút nào, vẫn luôn chờ đợi. Cái gì sẽ đến ? Tôi tìm cách đoán biết. Nhưng mặc những nỗ lực của tôi, mặc những dằn vặt của lòng tôi, tôi không hề dự kiến được điều đó !
    Tôi sợ giờ họ chẳng khôi phục tình cảm với nhau . Họ đã làm gì ? Đứa trẻ đã làm gì ? Có những ngờ vực khủng khiếp xé nát lòng tôi, bằng những giả thiết tệ hại.
    “Ngài hiểu rõ chuyện đó chứ, thưa ngài ?
    “Cô hầu phòng của tôi không biết gì cả, không hiểu gì cả, đã đến luôn vì tin chắc là tôi bị điên. Tôi dùng điệu bộ hay lời nói đuổi cô ta đi. Cô ta đi tìm một thầy thuốc người thấy tôi đang điên loạn trong một cơn khủng hoảng thần kinh.
    “Người ta đặt tôi lên giường. Tôi bị viêm não.
    Khi tôi lấy lại được ý thức sau một trận ốm dài, tôi nhận ra một mình tình nhân của tôi ở bên giường. Tôi kêu lên : “ Con trai em ?...con trai em đâu ?” Anh ấy chẳng trả lời. Tôi ấp úng :
    “Chết rồi..chết rồi..nó đã bị giết ư ?”
    “Anh ấy đáp:
    “Không, không, Anh thề đấy. Nhưng bọn anh đã đã không thể đuổi kịp nó dù anh đã cố gắng.”
    “Thế là tôi tuyên bố, trong một cơn bực mình đột ngột và cả phẫn nộ nữa, bởi người ta có những cơn giận dữ phi lý và không thể giải thích được :
    “Tôi cấm anh trở lại gặp tôi nếu anh không tìm thấy nó ; hãy đi đi.”
    “Anh ấy ra đi. Tôi đã không hề gặp lại họ, cả người này lẫn người kia, thưa ngài, tôi đã sống như thế từ hai mươi năm nay.
    “Ngài nghĩ gì về chuyện đó ? Ngài có hiểu được khổ hình kinh khủng này, nỗi đau đớn thường trực và chậm rãi nơi trái tim người mẹ, trái tim người đàn bà của tôi, một sự đợi chờ tệ hại và vô tận...vô tận !...Không…nó sắp chấm dứt…vì tôi chết. Tôi chết mà không gặp lại họ…cả người này lẫn người kia !
    Anh ấy, người bạn của tôi, từ hai mươi năm nay viết cho tôi hàng ngày ; còn tôi, tôi chưa bao giờ muốn gặp lại anh ấy ngay cả trong giây lát. Bởi với tôi dường như anh ấy trở về đây đúng vào lúc tôi thấy sự xuất hiện trở lại của con tôi ! Con tôi ! Con tôi ! – Nó chết rồi ư ? Nó còn sống không ? Nó trốn ở đâu ? Có thể là bên kia đại dương, ở một xứ sở xa xôi đến nỗi tôi không biết cả tên gọi nữa ! Nó có nghĩ đến tôi không ?... Ôi ! Giá mà nó biết được ! Những đứa con mới độc ác làm sao ! Nó có hiểu được khổ hình khủng khiếp mà nó đã kết án tôi không ? Có hiểu được nó đã đẩy tôi, mẹ nó, vẫn còn trẻ và là người yêu nó với tất cả sự mãnh liệt của tình mẫu tử, phải sống trong nỗi thất vọng, nỗi dằn vặt nào không ? Thật độc ác phải không, ngài nói đi ?
    “Ngài sẽ nói với nó tất cả những điều đó, thưa ngài, ngài hãy nhắc lại với nó những lời cuối cùng của tôi :
    “Con ơi, con yêu quý của mẹ ơi, hay bớt tàn nhẫn với những con người đáng thương. Cuộc đời đã đủ tàn bạo và khắc nghiệt rồi ! Con yêu quý, hãy nghĩ đến cuộc đời đã qua của mẹ con, người mẹ khốn khổ của con kể từ ngày con bỏ đi. Con yêu quý của mẹ, hãy tha thứ cho ông ấy, và hãy yêu thương người mà giờ đây đã chết, bởi bà ấy đã phải chịu một sự sám hối khủng khiếp nhất.” Bà ta thở hổn hển, run rẩy như thể nói với đứa con đang đứng trước mình. Rồi bà ta nói thêm :
    “Ngài nói tiếp với nó, thưa ngài, rằng tôi không hề gặp lại…người kia.” Bà ta nín lặng rồi tiếp tục bằng một giọng đứt đoạn :
    “Giờ xin ngài hãy để tôi lại. Tôi muốn chết một mình, bởi vì họ không ở bên tôi.”
    Luật sư Le Brument nói thêm :
    “Và thưa các ngài, tôi vừa đi ra vừa khóc như một kẻ ngốc, khóc to đến nỗi người đánh xe của tôi phải quay lại nhìn tôi.
    “Và phải nói là, hàng ngày, xung quanh chúng ta xảy ra hàng lô bi kịch như thế !
    Tôi đã không tìm thấy người con…người con ấy…Cứ nghĩ như các ngài muốn ; còn tôi, tôi cho là người con ấy… là kẻ có tội.”
    mado giwa kiki

  10. #10
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Người rung chuông
    Stéphane Mallarmée

    Tuy tiếng chuông cất lên trong vắt
    Với vẻ tinh khôi và sâu lắng của ban mai
    Băng qua đứa trẻ đã ném cho vui.
    Hồi cầu nguyện Đức Bà giữa oải hương và bách lý.

    Cánh chim lướt nhanh qua người kéo,
    Vừa buồn bã đu người vừa rầm rĩ tiếng La tinh
    Sợi dây lâu đời trên hòn đá kéo căng.
    Chỉ nghe thấy tiếng chuông xa vọng xuống.

    Tôi là người này. Than ôi ! từ đêm ao ước,
    Để rung lên lý tưởng, tôi vô ích kéo thừng
    Bộ bút lông trung thành nô rỡn với những tội lỗi lạnh lùng,

    Lời chỉ đến với tôi lún sâu và vụn vỡ
    Nhưng một ngày mệt mỏi vì đã căng hết cỡ
    Sa tăng ôi, tôi sẽ treo mình sau khi gỡ đá ra.

    Stéphane Mallarmée cũng là tác giả bài thơ l'Après-Midi d'un faune (Buổi chiều của thần điền dã), cảm hứng cho Claude Debussy viết nên Prélude à l'après-midi d'un faune.



  11. #11
    thành viên kiki's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Đến từ
    gần Nhà Hát Lớn
    Bài gửi
    140
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    17
    Được cảm ơn 38 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Vận rủi
    Charles Baudelaire viết khoảng năm 1852
    kiki dịch sáng nay




    Để nâng một trọng lượng nặng thế,
    Sisyphe, cần có lòng can đảm !
    Dù ta hăng hái với tác phẩm,
    Nghệ thuật thì dài còn thời gian ngắn thôi.

    Cách xa những mộ phần tiếng tăm,
    Hướng về một nghĩa trang biệt lập,
    Như cái trống vênh, tim ta sẽ đập,
    Những hành khúc lễ tang.

    Nhiều châu ngọc lặng lẽ chôn vùi
    Trong những tối tăm và quên lãng
    Cách rất xa các máy dò và xẻng cuốc;

    Rất nhiều hoa tiếc nuối tỏa lan
    Mùi hương ngọt ngào như điều bí ẩn
    Trong những nỗi cô đơn sâu thẳm.
    được na9 sửa lần cuối lúc 09:22 ngày 05-02-2007. Lý do: sửa hình
    mado giwa kiki

  12. #12
    thành viên trẻ Tuong Tien Tuu's Avatar
    Nhập quốc tịch
    12-2006
    Đến từ
    Tuyệt Tình Cốc
    Bài gửi
    29
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Ờ thì truyện sáng tác này:




    Kiệt tác



    “…Một cuộc chiến khốc liệt diễn ra trong gã. Lớp bóc tạm thời của khối gai cứ từng lúc tan chảy ra, nó lại làm gã đau nhói. Gã không thể hiểu nỗi những gì tưởng đã ngủ yên, đã lắng đi trong gã cứ từng lúc một lại nhích lên xâm chiếm từng đường tơ kẽ tóc trong mối xúc cảm, trong một ham muốn vượt bậc nào đó mà gã có thể định hình được - lại vẫn là kiệt tác, một bức hoạ trường tồn cùng thời gian. Loài người phải sợ hãi, phải trốn chạy khi chiêm ngưỡng bức tranh của gã…”


    Gã nhoài người qua ô cửa sổ. Một con mèo đen chạy vụt qua, với tất cả tốc lực, gã phi cây cọ đang cầm trên tay vào giữa lưng con mèo. Con vật hơi oằn người lại, kêu lên một tiếng, ngoái cổ lại nhìn gã với ánh mắt đau đớn. Thoáng chốc bóng đen ấy mất hút sau bức tường xám xịt. Gã ngửa cổ cười sằng sặc, cục yết hầu to tướng trên cổ gã di chuyển liên tục theo mỗi tiếng cười phát ra. Bỗng nhiên tiếng cười ngừng bặt, gã quay ngoắt người lại, đôi mắt rực lên như có lửa. Gã lao tới bên giá vẽ, giơ năm ngón tay như năm chiếc móc sắt xé toạc bức hoạ với những vệt màu dang dỡ trên giá. Bằng động tác khéo léo, nhẹ nhàng như một thiếu nữ nâng niu một bông hoa đẹp, gã thay tấm toan mới, nhúng cả năm đầu ngón tay vào lọ màu, gã ngoáy tít mù. Trên tấm toan trắng từng mảng màu dần dần hiện lên, đỏ - đen, nóng - lạnh vần vũ quện xoáy vào nhau. Bàn tay cầm cọ như đang quất ngang bức vẽ. Ánh mắt gã man dại như đang đắm chìm trong một cơn mê , từng mạch máu trên khuôn mặt gã giựt giựt liên hồi. Gã như kẻ tội đồ đang gò lưng mang vác tất cả sức nặng và tội lỗi của thế giới hiện hữu. Con mèo đen khốn khổ đã trở lại, đang yên vị trên khung cửa sổ, chiếc đuôi dài ngoe ngẩy, lắc lư, cặp mắt sắc lạnh bí ẩn như một lưỡi dao giương lên nhìn gã một cách bình thản. Ánh nắng buổi chiều đã liếm dần xuống chân tường, tưới lên những mảng rêu bởi cái màu vàng nhờ nhợ, u ám đặc trưng của những buổi chiều tàn. Gã dừng bút khi bóng tối đã xâm chiếm gần hết căn phòng. Gã vung tay quăng cây cọ vào xó nhà, đưa hai bàn tay vuốt xuôi khuôn mặt như trút bỏ tội hình, khoé miệng gã hơi nhếch lên, ánh mắt đã trở lại trạng thái bình thường. Gã như vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ đậy mộng mị. Gã bước tới bên khung cửa sổ, giơ bàn tay ra, con vật tội nghiệp dụi dụi mái đầu nhỏ bé đen mượt vào lòng bàn tay gã. Đêm trong lành yên ả, những dãy trường xuân đung đưa theo mỗi làn gió nhẹ, mùi của đêm huyền diệu và mướt mát. Bên khung cửa sổ, dưới ánh trắng kì ảo, lành lạnh với khuôn mặt nhìn nghiêng, trông gã đẹp như một bức tranh phù điêu Hi Lạp cổ xưa.

    Đường Công Nguyên - một hoạ sĩ tài năng và quái dị. Gã được biết đến với những bức hoạ điên loạn, người xem có cảm giác như từng đợt thác lũ của cảm xúc đang trào lên trong tim, trái tim như bị bóp nghẹt trong một gọng kìm bằng sắt khi xem tranh gã. Những mảng màu như giằng co, độc chiếm vị trí trong cái tổng thể tưởng như rời rạc mà lại hoàn hảo một cách kì lạ ấy. Người ta gọi những bức tranh của gã là những bông hoa màu đen. Những kẻ nhiều rung cảm có thể nhìn thấy trong tranh gã một cái gì đó tựa như mầm sống, như cái đẹp đang cố ngoi lên từ những vũng đen của địa ngục. Kẻ hiểu biết ít thì im lặng, bị ám ảnh trong đau đớn bởi những bức tranh của gã. Kẻ ngu dốt thì lên tiếng phản bác, bài trừ gã nhưng vẫn phải nhìn xung quanh xem thái độ của mọi người đến khi nhận được cái nhìn thương hại của những kẻ im lặng thì co người lại, buộc phải gật đầu “Ừ, đẹp” dù trong thâm tâm vẫn không ngớt nguyền rủa những kẻ kia là lũ điên khùng.

    Gã im lặng với tất cả lời khen lẫn tiếng chê, gã như một con thú khi bị thương thì tự tìm vào hang chữa lành vết thương. Không ai đọc được hay nắm bặt được gì ở con người gã, gã như một câu hỏi bí ẩn thách đố sự khám phá của những kẻ tò mò. Sinh vật sống duy nhất gắn bó với gã là con vật màu đen tuyền đã không biết bao nhiêu lần trong cơn hưng phấn bị gã làm cho đau đớn. Gã luôn bất lực, nguyền rủa và phỉ báng cái tôi đáng ghét của mình. Gã quằn quại, rên xiết trong một cơn đau triền miên. Có một khối gai sắc nhọn từng ngày một lớn dần lên, xuyên thấu trái tim gã, gã chưa thể tìm ra được con đường giải thoát cho những nỗi khổ nhục mà gã phải mang vác. Tựa như cái cây mang trong mình mầm độc chết người nhưng lại trổ những bông hoa đẹp nhất, rực rỡ nhất khiến thế giới con người phải trầm trồ thán phục.

    Mùa đông tới, căn bệnh thể xác không thôi hành hạ gã. Gã đốt thuốc liên tục, căn phòng ẩm mốc ngập ngụa trong làn khói trắng đục. Con mèo đen ủ rũ nơi góc nhà nhìn gã ngán ngẫm. Những bức hoạ ngổn ngang, chồng chất lên nhau, tất cả đều dang dở, vẫn những gam màu như rực lên, giằng xé nhưng không có nét vẽ cuối cùng. Đôi mắt gã trũng sâu nhưng vẫn có lúc chìm trong sự man dại, mái tóc xoã xuống che gần kín gương mặt, những cơn ho dai dẳng liên tục quật gã ngã dưới chân giá vẽ. Những cây cọ gẫy đôi nằm lăn lóc dưới chân tường. Những chấm màu tung toé trên bức tường nham nhở tựa như những con mắt của loài ma quỷ nhảy múa nhập nhoà hút gã vào cõi u mê, tịch mịch. Gã thấy mình như đang chênh vênh trên một bờ vực thẳm, cành cây khô mà gã cố bám víu đang từng lúc oằn xuống rạn nứt, trong khi đó lực hút của đáy vực thì cứ ào ào dâng lên thành một cơn lốc xoáy, chỉ đợi một tiếng kêu khô khốc vang lên là sẽ nuốt chửng lấy gã. Dây trường xuân đã lan ra phủ kín cả khung cửa sổ, căn phòng chìm ngập trong một màu xám nằng nặng và lạnh lẽo. Gã thấy mình cùng đường - một bức hoạ kiệt tác – có lẽ sẽ chết đi, sẽ tắt đi như một ngọn lửa, một kiệt tác không bao giờ thành hình. Như con phù du bay qua lửa mùa hạ sức nóng đang dần dần thiêu đốt gã.

    Người ta đưa gã vào bệnh viện khi phát hiện ra một thân hình co quắt gục bên bức tường dây trường xuân. Một cơn ho cuộn lên, gã biết mình còn sống, những cơn đau như tạm chìm đi buông thả gã. Chiếc túi vải đựng toan, bút và màu vẽ của gã treo trên bức tường trắng trước mắt. Gã đảo mắt nhìn quanh, gã phì cười – hoá ra gã đang nằm viện. Người ta đang cố giết chết cơn đau thể xác của gã. Bất giác như nhớ ra điều gì, gã quay mặt nhìn sang chiếc giường bên cạnh. Gã chăm chú nhìn, như chiêm ngưỡng những bức hoạ ngay sau khi hoàn thành. Một cô gái đẹp như thiên thần, khuôn ngực mỏng manh nhấp nhô đều đặn phía dưới tấm vải mỏng, gương mặt trắng xanh gần như trong suốt, một chiếc mũi nhỏ nhắn trên đôi môi gọn gẽ. Một bức tranh hoản chỉnh nhất với những nét vẻ dịu dàng, hiền hoà. Gã bật dậy, đôi mắt sáng bừng hân hoan, một niềm vui như đứa trẻ với món đồ chơi mới. Gã tới sát bên giường cô gái, dùng đôi mắt vuốt ve từng đường nét trên gương mặt đẹp đẽ ấy. Gã cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ, nóng ấm của cô gái phả vào má mình.

    Một làn gió mát từ biển khơi như tràn qua mảnh đất khô cằn trong tâm hồn gã quái dị, gã đang bay lướt trên mặt biển êm dịu trong một trạng thái cảm xúc mới mẻ lần đầu tiên gã bắt gặp. Một tia nắng yếu ớt của buổi tàn đông lọt qua khung cửa tạo thành một dải lụa mềm mại, ấm áp. Gã nheo mắt hứng trọn nguồn sáng ấy. Gã đang ngắm nhìn cái đẹp hiện hữu với những đường nét hình khối rõ nét nhất. Phải chăng đó là cái gã tìm kiếm bấy lâu, là khối gai nhọn hành hạ gã.

    Cô gái bừng tỉnh, nhìn gã ngỡ ngàng. Gã cười nhẹ, đưa ánh mắt dịu dàng nhìn cô gái, tia mắt đen hấp háy, có một đốm lửa nhỏ rực lên trong đó.

    - Chào cô. Tôi có thể làm bạn với cô – Gã dừng lại nhìn cô gái thăm dò- trong
    những ngày ở đây được không? Người ta gọi tôi là kẻ điên. Cô có thể gọi tôi như vậy.

    Cô gái nhoẻn miệng cười thân thiện. Nụ cười làm bừng lên gương mặt trong sáng như trẻ thơ. Dù sao thì gã cũng là một người đẹp trai và có một giọng nói ấm áp đáng tin cậy.

    - Tôi là Lâm Phan. Tại sao ông lại ở đây?
    - Tôi giống cô. Hai chúng ta đều không phải là người khoẻ mạnh.

    Phan bật cười vì câu hỏi ngớ ngẩn của mình. Đôi mắt tròn xoe nhìn gã dè dặt.

    - Trước khi vào đây ông ở ngoài kia à? Ngón tay nhỏ gầy trắng muốt của cô
    gái chỉ ra ngoài khung cửa sổ.
    - Tất nhiên – Gã gật đầu xác nhận. Cô thì không?

    Đôi mắt cuối xuống, Phan lắc đầu, giọng nói có chút tủi hờn và buồn bã.
    - Tôi không đi được. Bệnh viện gần như là nhà tôi. Ông kể đi, kể cho tôi nghe
    những gì ông đã nhìn thấy, những nơi ông đã đi qua. Mọi người nói với tôi rằng cuộc sống ngoài kia thú vị lắm. Tôi chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh, những gì tôi được nhìn thấy là bốn bức tường màu trắng và bầu trời xanh lớn bằng khung cửa sổ. Ông sẽ kể cho tôi nghe phải không? Ông là bạn tôi mà.

    Gã lắng nghe cô nói, nuốt vào ngực một nỗi xót xa đang dâng lên. Bỗng nhiên gã như thấy những nỗi đau đớn triền miên trong trái tim gã trở thành vô nghĩa, phù du. Gã đã kể cho cô nghe - bằng tất cả sự nhiệt thành và say mê những miền đất, những cảnh vật và con người mà gã từng sống và đI qua. Đó là những làng quê với những mái nhà nhỏ bé, trên bậc thềm có những người phụ nữ ngồi đan áo, ánh mắt hướng về nơi xa xăm; chiều chiều trên những nóc rạ từng làn khói trắng thơm nồng bay lượn êm ả; đó là những đồng cỏ xanh ngút ngàn với những bông hoa nhỏ bé màu tím ngắt ép mình dưới cọng cỏ xanh; những chú bé trên lưng bò hát vang khúc ca mục đồng. Trong lời kể còn có mặt biển những mùa đông với mặt nước màu tím sẫm in bóng mặt trời; những chiếc lá dập dềnh xuôi theo dòng suối nhỏ đổ ra đại dương.

    Ánh mắt gã mơ màng thả trôi theo theo cơn hứng khởi của trí tưởng tượng. Đó cũng là những cảnh sắc mà lần đầu tiên gã được chiêm ngưỡng. Tím, xanh, trắng – chưa bao giờ có mặt trong bức tranh của gã, đó cũng là những gam màu chưa hề tồn tại trong thế giới mà gã sống. Gã đã kể thật nhiều, đã tưởng tượng thật nhiều, đã quệt vào trên tấm lụa trắng- tâm hồn cô gái - những nét vẽ thấm đượm hương sắc khí trời, bừng sáng và rộn ràng trong tiếng nhạc hân hoan.

    Có lúc gã giật mình, phải chăng gã đã làm một việc tàn nhẫn là chỉ cho Phan nhìn thấy thế giới. Không phải chỉ một lần gã đã nhìn thấy giọt nước mắt lăn trên gò má cô gái. Tất cả những gì gã vẽ ra cho cô tạo nên một ấn tượng chung về sự vô tận của thế giới lạ lẫm xung quanh. Cô cảm thấy cuộc sống đang tràn vào thân thể, thấm vào từng bộ phận trong cơ thể khiến cô ngây ngất. Cô không hề cảm thấy buồn, không hề nghĩ tới cái chết đang trú ngụ bên trong con người cô và đang tạo nên những cơn đau khủng khiếp. Không! Không! Cần phải sống! Và trong cơn say sưa ngất ngây ấy, một cái gì dâng lên chẹn cổ họng khiến Phan nghẹt thở. Đó chính là nỗi buồn man mác đã len lỏi vào trái tim cô từ lúc nào và những giọt nước mắt cừ trào ra.
    - Không sao…Không sao đâu! – Phan mỉm cười nói với gã và cặp mắt ướt
    ánh lên niềm vui khiến cô rạng rỡ - Hình như tôi. Tôi cũng không biết nữa…Ông kể tiếp đi.

    Đôi lúc Phan bỗng quay sang gã mỉm một nụ cười biết ơn. Nhưng nụ cười ấy gợi lên trong lòng Phan một nỗi tự thương mình vô tận. Chẳng bao lâu nữa Phan sẽ chết và cặp mắt đầy vẻ thán phục của cô bây giờ sẽ không được chứng thực vẻ đẹp của thế giới, không còn được thấy một cuộc sống mà lẽ ra Phan cũng phải được hưởng như mọi người.

    Khi gã kể về những dòng sông, với những cánh lục bình tím ngắt, Phan cảm thấy vẻ mát mẻ của mặt nước kéo theo một ý nghĩ lướt nhanh trong đầu óc Phan khiến cô đờ đẫn tưởng chừng bao thế giới trong vũ trụ bỗng nhiên bừng lên sáng chói. Và Phan như chợt hiểu thấu được bản chất của sự vĩnh hằng, thấu hiểu được mọi thứ trên thế gian với ý nghĩ đơn sơ nhất, thậm chí cả những điều thầm kín náu sâu trong đáy lòng mỗi con người. Phan cảm thấy trong một khoảnh khắc hiểu cặn kẽ vạn vật. Và thế là đủ với Phan bởi Phan tưởng như mình đã trở thành vĩnh hằng.

    Một cuộc chiến khốc liệt diễn ra trong gã. Lớp bọc tạm thời của khối gai cứ từng lúc tan chảy ra, nó lại làm gã đau nhói. Gã không thể hiểu nỗi những gì tưởng đã ngủ yên, đã lắng đi trong gã cứ từng lúc một lại nhích lên xâm chiếm từng đường tơ kẽ tóc trong mối xúc cảm, trong một ham muốn vượt bậc nào đó mà gã có thể định hình được - lại vẫn là kiệt tác, một bức hoạ trường tồn cùng thời gian. Loài người phải sợ hãi, phải trốn chạy khi chiêm ngưỡng bức tranh của gã. Có những lúc ham muốn bùng lên như một ngọn lửa thiêu đốt những cọng cỏ non tơ đang nảy mầm trong gã, càng cố gắng dập tắt nó lại càng bùng lên dữ dội hơn. Và đáng sợ hơn ý tưởng của bức tranh ấy đã thành hình trong đầu gã, gã chỉ chờ đợi, phải chờ đợi lúc có thể phóng bút trên mảnh toan trắng. Màu trắng sẽ là độc tôn trong bức tranh của gã.

    Mặt khác gã cũng cảm nhận được có một dòng suối nhỏ mát lành đang róc rách len lỏi không ngừng chảy trên miếng đất khô cằn mà gã đã nuôi dưỡng bằng sức nóng của màu đỏ và sự cằn cỗi cay nghiệt của ý nghĩ. Đôi lúc gã muốn buông trôi để được thả mình trong dòng suối trong mát ấy. Nhưng bức tranh ngày một hiện hình rõ nét hơn. Sự sống cũng không còn là bao đối với người con gái mã gã yêu - phải, gã biết đó là tình yêu, một thứ tình cảm mãnh liệt, nó vừa khiến gã đau đớn, vừa mang lại niềm hạnh phúc dịu ngọt như bông hoa buổi sớm mai còn lung linh giọt sương đọng lại từ buổi đêm. Và gã quyết định - sẽ làm cho tình yêu của gã trở thành vĩnh viễn, mãi mãi.

    Đêm, cơn đau dâng lên hành hạ Phan, những tiếng kêu khe khẽ phát ra. Cái thân hình mong manh nhỏ bé ấy đang giằng co với một cơn đau khủng khiếp. Phan nhìn gã cầu cứu. Chỉ cần gã giơ ngón tay ấn nhẹ vào nốt chuông đầu giường, người ta sẽ đến cứu Phan. Nhưng gã vẫn ngồi yên trơ ra như một khối đá cẩm thạch, đầu gã muốn nổ tung, có ngàn vạn sợi xích khổng lồ đang nghiến nát từng thớ thịt trong con người gã. Cơn đau của Phan mỗi lúc một dâng lên, hai bàn tay bấu chặt vào tấm khăn trải giường, gương mặt nhợt đi như một xác chêt, mồ hôi rịn ra thành giọt trên vầng trán thanh tú. Gã vùng dậy, như một kẻ điên loạn gầm gừ, gã dựng giá vẽ, căng tấm toan trắng. Gã vẽ, vẽ Phan. Không phải gã vẽ cơn đau đang bóp nghẹt trái tim Phan, vẽ cái chết đang đến với Phan. Mỗi lúc Phan oằn người lên quằn quại là mỗi vệt màu cắm vào bức hoạ. Máu hay nước mắt đang rịn ra từ hai khoé mắt sâu hoắm của gã. Bàn tay cầm cọ nỗi gân chằng chịt. Chút sinh lực đang dần cạn kiệt của gã ào ào phóng ra nơi đầu ngọn bút. Gã như chấp chới, nhẹ bẫng đi, gã đang tan ra thành hư không, gã không hề tồn tại. Vũ trụ vần vũ xoáy vào gã ngàn vạn mũi dao nhọn hoắt.

    Nét bút cuối cùng - bức hoạ hoàn hảo. Những ngón tay Phan duỗi thẳng, thân hình Phan bất động. Cây cọ rơi xuống nền gạch, một tiếng vang khô khốc. Gã bấm mười ngón tay vào ngực, gã hộc lên, một dòng máu đỏ tươi quệt ngang bức vẽ. Gã bàng hoàng nhận ra sự kì ảo của bức tranh mà gã không hề ngờ tới. Màu máu và màu trắng. Cái chết là sự vĩnh cửu. Gã đã giải thoát được khối gai tai nghiệt trong tim. Khối lửa trong mắt gã đã tắt hẳn. Gã không hề tồn tại – chưa hề tồn tại.

    Những giọt máu tươi từ bức hoạ nhỏ xuống nền gạch. Con vật màu đen nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi khung cửa sổ, cái lưỡi dài, nhọn liếm sạch từng giọt máu. Không còn dấu vết.

    Bức hoạ không tên trở thành vật vô giá, không một kẻ nào trên thế giới đủ tiền mua nó.

    Viện bảo tàng bốc cháy, người ta tìm ra nguyên nhân từ một điếu thuốc của một gã ngu xuẩn nào đó. Tất cả những kiệt tác trở thành tro bụi - kể cả bức vẽ về sự vĩnh cửu của gã hoạ sĩ quái dị - Đường Công Nguyên.

    ***Hết***

    Viết từ những ngày tăm tối, tưởng chừng cuộc sống bị giam lỏng trong 4 bức tường ...


  13. #13
    thành viên trẻ Tuong Tien Tuu's Avatar
    Nhập quốc tịch
    12-2006
    Đến từ
    Tuyệt Tình Cốc
    Bài gửi
    29
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Ờ thì truyện dịch này:




    Truyện cổ tích về một mối tình
    Tình yêu nào có bến bờ
    Đắn đo ràng buộc đâu là tình yêu
    Emma Goldman

    Một ngày kia, Edward Wellman phải rời xa gia đình, rời xa đất nước thân thương của chàng để đi tìm một cuộc sống sung túc ở nước Mĩ xa xôi. Người cha đáng kính đã trao cho chàng số tiền tiết kiệm cất trong chiếc cặp da của gia đình. Đến giờ chia tay rồi. Ông vừa nói vừa ôm chặt đứa con trai lần cuối. Con là niềm hi vọng của chúng ta. Rồi Edward lên một chiếc tàu chở hàng xuyên Đại Tây Dương mà ở đó chàng có thể xúc than giúp nhà tàu để đổi lấy tiền vé cho chuyến đi dài ngày. Nếu Edward đào được vàng ở vùng núi Colorado thì lúc ấy anh có thể đoàn tụ với gia đình.
    Trong nhiều tháng ròng, Edward mê mãi thực hiện ý nguyện của mình không biết mệt mỏi, và một vỉa vàng nhỏ cũng đủ giúp chàng có một nguồn thu nhập vừa phải nhưng ổn định. Sau mỗi ngày làm việc mệt nhọc, khi anh bước qua khuôn cửa cái nhà gỗ nhỏ bé của mình, anh lại mong mỏi ở đó có sự đón đợi của người con gái anh yêu. Khi chấp nhận chuyến phiêu lưu sang Mĩ, điều day dứt duy nhất với anh là phải rời xa Ingrid trước khi anh có thể cưới nàng. Gia đình nàng là những người bạn lâu năm của gia đình anh, lâu hơn thời gian anh có thể nhớ, và anh ấp ủ một niềm hi vọng thầm kín là lấy Ingrid làm vợ. Mái tóc dài mượt mà và nụ cười toả nắng khiến nàng nổi bật lên trong đám các chị em gái nhà Henderson. Anh chỉ dám ngồi bên cạnh nàng trong những buổi tiệc ngoài trời ở nhà thờ và dựng lên những lí do ngớ ngẩn để được ngắm nàng. Mỗi buổi tối, khi nằm nghỉ trong căn nhà gỗ của mình, Edward lại ước ao được vuốt ve mái tóc nâu đỏ của nàng, ôm nàng trong vòng tay âu yếm. Cuối cùng, anh viết thư cho cha nhờ ông giúp anh thực hiện ao ước đó.
    Gần một năm sau, một bức điện tín được gửi đến mang theo kế hoạch vun đắp cuộc đời anh. Ông Henderson đã đồng ý để con gái mình sang Mĩ với Edward. Bởi vì nàng là một thiếu nữ lam làm với một đầu óc kinh doanh nhạy bén, nàng sẽ làm việc với Edward trong vòng khoảng một năm để giúp cho việc khai thác mỏ được tiến triển. Nhờ vậy, cả gia đình có thể sang Mĩ dự đám cưới của họ.
    Trái tim Edward như vút lên say sưa và anh dành cả tháng trời sau đó để cố gắng biến căn nhà nhỏ của mình thành một tổ ấm. Anh sắm thêm một chiếc giường nhỏ dành cho mình đặt ở một không gian khá sống động và cố gắng làm cho cái phòng ngủ của mình trước đây trở nên thích hợp với một người phụ nữ. Tấm vải hoa làm từ những vỏ bao bột mì thay thế cho những bức rèm vải nhân tạo cũ kĩ bị phủ lên cái cửa sổ bám đầy bụi bẩn. Anh cắm thêm một cân xô thơm lấy ngoài đồng vào trong cái bình làm bằng vỏ lon đặt trên chiếc bàn đầu giường.
    Thế rồi cuối cùng, cái ngày trọng đại trong cuộc đời anh hằng mong ước đã đến. Anh ra ga với một bó hoa cúc tươi tắn trong tay. Hơi nước từ đầu máy xe lửa bốc lên cuồn cuộn và những chiếc bánh thép rít lên kèn kẹt khi đoàn tàu chuẩn bị dừng bánh. Edward nhìn lướt qua từng ô cửa sổ bên trên thân tàu, kiếm tìm nụ cười và mái tóc rực rỡ của Ingrid.
    Tim anh đập thình thịch vì hồi hộp và háo hức rồi đột nhiên lặng đi như ngừng hẳn. Không phải là Ingrid mà là chị gái nàng, Marta bước xuống tàu. Cô ta bẽn lẽn đứng trước mặt anh, đôi mắt cụp xuống.
    Edward chỉ biết nhìn trân trân, chết lặng. Rồi vừa bắt tay, anh vừa trao cho cô bó hoa. Mừng cô đã đến, anh nói lí nhí, mắt anh như nảy lửa. Một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt chất phác của cô.
    Em rất vui lòng được chăm sóc anh theo nguyện vọng của cha, Marta vừa nói vừa nhìn lướt qua đôi mắt anh trước khi cô kịp cúi xuống.
    Để tôi xách đồ cho cô, Edward đề nghị với nụ cười gượng gạo. Rồi họ cùng nhau bước về phía chiếc xe ngựa.
    Ông Handerson và cha anh đã đúng. Marta có một năng lực bẩm sinh về kinh doanh. Trong khi Edward làm việc trong mỏ thì cô làm công việc văn phòng. Từ chiếc bàn làm việc đặt tạm ở một góc trong không gian sinh động ấy, cô ghi lại kỉ lưỡng toàn bộ những hoạt động theo yêu cầu. Chỉ trong vòng sáu tháng, của cái tích góp của họ đã tăng lên gấp đôi.
    Những bữa ăn ngon miệng và nụ cười lặng lẽ của cô khiến cho ngôi nhà nhỏ trở nên có duyên với bàn tay săn sóc của một người phụ nữ tuyệt vời. Nhưng đó vẫn không phải là người phụ nữ anh hằng mơ ước. Edward vẫn thầm than vãn mỗi đêm trước khi trèo lên chiếc giường nhỏ của mình: Tại sao họ lại cho Marta đến đây? Liệu anh có được gặp lại Ingrid không? Liệu giấc mơ suốt cuộc đời của anh là lấy được Ingrid làm vợ có tan thành mây khói?
    Trong suốt một năm, Marta và Edward đã làm việc, dạo chơi, cười nói với nhau nhưng chưa bao giờ họ yêu nhau. Một lần, Marta đã hôn vào má Edward trước khi về phòng ngủ. Nhưng anh chỉ mỉm cười một cách ngượng ngịu. Kể từ đó về sau, Marta dường như bằng lòng với những cuộc đi dạo dài, vui vẻ của họ trên những đỉnh núi thấp và những cuộc chuyện trò ở hành lang sau bữa ăn cuối ngày.
    Một buổi chiều mùa xuân, những cơn mưa như trút đã đổ xuống sườn đồi , xói lấp đường dẫn vào mỏ của họ. Tức tốc, Edward đổ đầy cát vào các bao tải và chất chúng ngang dòng nước lũ. Ướt sũng và kiệt sức, những cố gắng điên cuồng của anh dường như vô hiệu. Đúng lúc đó, đột nhiên Marta xuất hiện bên cạnh anh, tay xách cái bao tải tiếp theo đã mở sẵn. Edward liền đổ cát vào trong bao với sức mạnh của một người đàn ông thực sự, Marta quàng nó lên trên hàng cọc đỡ và tiếp tục mở bao tải khác. Họ đã làm như thế trong nhiều giờ, đầu gối ngập trong bùn, cho đến khi mưa tạnh. Tay trong tay, họ cùng trở về nhà. Sau khi húp một ngụm súp ấm, Edward thở phào, khoan khoái nói: Tôi không bao giờ có thể cứu được mỏ vàng nếu không có cô, Marta ạ. Cám ơn cô!
    Anh khách sáo quá. Marta đáp lại với nụ cười quen thuộc rồi lặng lẽ trở về phòng mình.
    Không lâu sau, một bức điện tín được gửi đến thông báo rằng gia đình Henderson và gia đình anh sẽ đến vào tuần tới. Càng cố gắng kiềm giữ bao nhiêu thì cái ý nghĩ về việc gặp lại Ingrid càng khiến cho trái tim anh trở lại nhịp đập xưa cũ, quen thuộc bấy nhiêu. Cùng với Marta, anh ra ga đón mọi người. Xa xa, họ trông thấy những người thân bước ra khỏi đường ray. Khi Ingrid xuất hiện, Marta quay sang Edward giục: Đến với cô ấy đi.
    Bị bất ngờ, Edward lắp bắp: Em nói gì vậy?
    Edward ạ, em luôn hiểu rằng em không phải là cô gái nhà Henderson mà anh trông đợi. Em đã thấy cái kéo áo đầy ý tứ của anh với Ingrid mỗi buổi picnic ở nhà thờ. Marta hất đầu về phía người em gái đang bước xuống tàu. Em biết người anh muốn cưới làm vợ là cô ấy chứ không phải em.
    Nhưng…
    Marta đặt ngón tay nàng lên môi anh, suỵt, thôi nào! Nàng ngăn anh lại: Em yêu anh, Edward ạ. Em mãi yêu anh. Và bởi vậy, tất cả những gì em thực sự mong muốn đó là hạnh phúc cho anh. Đến với cô ấy đi.
    Anh nắm lấy bàn tay nàng đưa lên má và ấp lấy nó. Khi nàng nhìn anh đắm đuối, lần đầu tiên anh cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt vời của nàng. Anh nhớ lại những cuộc đi dạo của hai người trên những cánh đồng, những buổi tối tĩnh lặng bên bếp lửa, nhớ lại việc cô đã giúp anh hôm trời mưa. Đó là điều rút cục anh đã nhận ra sau bao ngày.
    Không Marta ạ. Em mới là người anh cần. Kéo nàng vào trong vòng tay anh, anh hôn nàng với tất cả tình yêu trào ra trong tim. Cùng lúc ấy gia đình họ cũng tới nơi, vây quanh họ và cùng reo lên: Mọi người đã sẵn sàng chờ đợi lễ cưới.

    Dịch từ Chicken Soup

  14. #14
    thành viên kiki's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Đến từ
    gần Nhà Hát Lớn
    Bài gửi
    140
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    17
    Được cảm ơn 38 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Chùm thơ của Jacques Prévert do kiki dịch
    Tiêu chí lựa chọn : La vita è non sogno



    Ảnh : Place de la Concorde

    Đẹp trời

    Đói khát, tuyệt vọng, giá băng
    Rất cô đơn, không một đồng xu
    Một cô gái mười sáu tuổi
    Đứng im bất động
    Quảng trường La Concorde
    Trưa Mười Lăm Tháng Tám.

    Bài ca tặng người

    Những mái tóc màu đen
    Được sóng kia ve vuốt
    Những mái tóc màu đen
    Gió làm rối tung lên.

    Làn sương mù tháng chín
    Bảng lảng sau cây cành
    Vầng mặt trời là một
    Quả chanh hãy còn xanh.

    Và cái sự khốn cùng
    Trong cỗ xe trống không
    Ba đứa trẻ kéo nó
    Da vàng vọt quá chừng.

    Băng qua những đổ nát
    Và tiến về biển khơi
    Tóc đen tóc đen ơi
    Sóng vỗ về mơn trớn
    Tóc đen tóc đen ơi
    Gió làm rối tung rồi.

    Bữa sáng thịnh soạn

    Thật khủng khiếp âm thanh bé nhỏ
    Trên chảo thiếc khi quả trứng đập vào
    Âm thanh này thật là kinh khủng
    Khuấy trộn ký ức người bụng đói cồn cào.

    Và đầu người cũng thật khủng khiếp sao
    Cái đầu óc của người đang đói
    Khi soi mình vào gương cửa hiệu lớn
    Trong buổi sáng vào lúc sáu giờ.

    Một cái đầu nhuốm màu bụi mờ
    Anh ngắm nhìn dù chẳng phải đầu anh
    Trong tủ kính cửa hiệu Potin
    Đầu của anh thì anh hững hờ.

    Không nghĩ suy và anh mộng mơ
    Anh hình dung ra một đầu khác
    Một cái đầu con bê chẳng hạn
    Đã được chan nước xốt chua vào.

    Hoặc bất cứ đầu để ăn nào
    Anh đưa hàm từ từ nhè nhẹ
    Và anh ta nghiến răng khe khẽ
    Bởi mọi người phải tự trả tiền.

    Anh không thể chống thế giới này đâu
    Một hai ba, trên ngón tay anh đếm
    Một hai ba, đã ba ngày không ăn đấy
    Thật hay khi lải nhải : đã ba hôm.

    Điều này không thể kéo dài thêm
    Nó kéo dài đã ba ngày ba đêm
    Không được ăn và đằng sau tủ kính
    Nào pâté, nào chai, nào đồ hộp.
    Những con cá chín đựng trong hộp
    Những chiếc hộp để trong tủ kính
    Tủ kính được cảnh binh bảo vệ
    Và nỗi sợ che chở cảnh binh.
    Để cho sáu con cá sardine
    Không may mắn với nhiều chướng ngại.

    Cà phê sữa và bánh nóng sừng bò
    Người đi lảo đảo và trong đầu mây mù
    Đám mây mù của các từ thực phẩm :
    Cá trích để ăn
    Trứng, cà phê sữa
    Cà phê pha rum
    Cà phê pha sữa
    Cà phê sữa máu !...

    Một người rất quý phái trong khu phố.
    Bị bọn giết người cắt cổ giữa ban ngày
    Bọn giang hồ đã ăn trộm của người này :
    Hai franc một tách cà phê
    Bẩy mươi centime hai bánh mỳ bơ
    Hai nhăm centime cho tiền boa phục vụ.
    mado giwa kiki

  15. #15
    thành viên
    Nhập quốc tịch
    10-2006
    Bài gửi
    101
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    31
    Được cảm ơn 30 lần do gửi 14 bài có ích

    Default Re: Tạp Chí Văn Học của Vương Quốc Nhạc Cổ Điển

    Đầu Xuân, gõ lại để thân tặng YIH và phucphan và vantoan và tất cả những ai yêu opera truyện ngắn này. In trong tuyển tập của Sagan do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2001. Đâu YIH coi ca sĩ nào được miêu tả trong đây nhé.

    Nữ Danh Ca.
    Françoise Sagan.
    Vũ Đình Bình dịch.

    “Anh à” nàng nói, người tì vào một vạt của tấm bài trí sân khấu và miệng nhấp cốc nước bạc hà, “anh à, nếu tôi không chú tâm đến anh nữa, thì không phải là tôi không thích anh, thậm chí tôi vẫn yêu anh, như người ta có thể yêu ở lứa tuổi của tôi, nhưng…”
    Nàng mỉm cười:
    - Tôi chỉ nghĩ tới nhân vật kia.
    - Hắn là ai vậy?
    Anh ta tức điên người. Trông anh ta lại rất đẹp. Sự ghen tuông của anh ta, dù có thấp kém đến mấy bởi cơ sở của nó chẳng qua chỉ là nỗi sợ ngày mai và tình trạng thiếu tiền, sự ghen tuông của anh ta làm anh ta giận dữ và đẹp hẳn lên. Nàng bao giờ cũng đạt được hiệu quả ấy ở tất cả các người tình của nàng khi nàng nhất quyết không nói cho họ biết “hắn” là ai.
    Công chúng đông nghịt như một biển sóng. Trời đầy gió. Tối nay. Ở Italia. Và cái nhà hát cổ đại này thực sự bị săm soi trong tất cả các xó xỉnh của nó bởi hàng chục chiếc đèn chiếu, hàng triệu watt, sự tiến bộ đến trợ giúp cho quá khứ, như cách nói của những kẻ ngu xuẩn nọ. Nàng lắc đôi vai khỏe mạnh và quay về phía chàng trai.
    “Hai phút nữa là đến lượt tôi”, nàng nói.
    Anh ta không đáp. Anh ta đã theo nàng từ thành phố này sang thành phố khác từ sáu tháng nay. Anh ta làm tình với nàng, ở mức vừa phải – và anh ta cướp bóc nàng, cũng ở mức vừa phải, nhưng cũng có những lúc anh ta giận nàng quá đỗi: đó là khi nàng bước ra sân khấu, lúc ấy, nàng bỏ lại những kí lô trọng lượng, những nếp nhăn. Và cả anh ta nữa. Ở đằng sau nàng. Lúc ấy, những con người ngất ngây hạnh phúc, trong bóng tối - dù là ở Berlin, NewYork hay Rome – họ đợi nàng, họ rình chờ giọng nàng cất lên. Và lúc ấy, nàng chỉ có một mình, một mình một cách bi thảm, một cách tuyệt diệu, và anh ta cảm thấy được điều đó. Lúc ấy, anh ta chẳng quan trọng gì hơn ba người chồng cũ của nàng hoặc ba mươi người tình cũ cũng của nàng. Tệ hơn, anh ta còn không quan trọng bằng anh kép lính cầm kích trực canh cổ xưa, vì ít nhất thì anh lính ấy cũng cần cho vở diễn.
    Đám đông đã im bặt, và, với một cảm giác ghê tởm, anh ta nhìn cái khối thịt mỡ quá phì nộn bên cạnh – tục tĩu, đôi khi anh ta nghĩ – nhưng từ đó lại cất lên cái giọng kia, một giọng hát làm mê say những kẻ chạy theo mốt âm nhạc. Được rồi! Mình sẽ lợi dụng đến mức tối đa và thật nhanh và cuốn gói cũng thật nhanh. Tội gì mà sống nghèo khổ nhỉ, dại gì mà lại đi chiều theo những đòi hỏi óai oăm của bất cứ gã đàn ông hay mụ đàn bà nào, để đến nỗi mới chưa đầy ba mươi tuổi đã phải lẽo đẽo bám theo một mụ quá tuổi hồi xuân, dù mụ có là ca sĩ thiên tài đi nữa!
    “Mình tóc vàng” anh ta nghĩ, “mình đẹp trai và cường tráng. Mụ Cachionni thì đã tã, đúng là đã tã, và mụ phải trả một cái giá thật đắt hơn nữa!”
    Dàn nhạc chơi uể ỏai và anh ta nghĩ đã tới hồi chót. Nàng đi ra xa rồi nàng lại tiến về phía anh ta, bây giờ, trán nàng bóng lóang mồ hôi, với vẻ nửa say đắm, nửa thỏa mãn mà ngay cả tình yêu cũng không tạo được cho nàng (!) Nàng có một động tác rất trẻ con, gần như nực cười, để tựa vào anh. Cô phụ trách phục trang đã tới với một cốc nước pha chút bạc hà trong tay, và, nàng uống không kịp thở.
    “Anh thấy âm nhạc của màn vừa rồi thế nào?” nàng hỏi.
    Nàng dướn đôi mí mắt nặng trĩu, óng ánh xà cừ lên. Nàng chằm chằm nhìn anh ta.
    “Chàng chưa tới ba mươi tuổi, lạy trời! Chàng mảnh dẻ và đẹp trai và xứng hợp với bất kỳ nàng công chúa nào ở xứ Iran. Làm sao mà ta, với khuôn mặt nhàu nhĩ hóa trang này, bị mồ hôi tàn phá này, làm sao ta lại dám hỏi chàng thấy cái gì xem nó như thế nào?”
    “Tôi không biết vở opera này!”, anh ta nói bằng một giọng kiêu kỳ.
    Nàng cất tiếng cười. “Trong đời tôi, tôi mới chỉ hát vở này có ba lần”, nàng ngừng mộ chút. “Và cả ba lần, tôi đều tìm lại được nhân vật kia. Tôi hy vọng nhân vật đó sẽ hiện diện. Ở đây. Tối nay.”
    -Nhưng hắn là ai vậy?
    Nhưng nàng đã vỗ vỗ vào cánh tay anh ta và tiến về phía người chỉ huy dàn nhạc, một gã đần, đúng vậy, một gã ngố dễ thấy, một kẻ vô đạo đức chỉ tìm cách lợi dụng nàng và uy tín của nàng. Anh ta đã báo cho nàng biết như vậy, nhưng nàng cười và nói: “Đấy là một nhạc công, anh biết đấy” bằng cái giọng âu yếm và như xin lỗi một cách đầy tự hào mà đôi khi người Do Thái vẫn nói về một người trong số họ. Anh ta mân mê mấy cái khuy manchette bằng mã não và vàng, món quà tặng gần đây nhất của nàng rồi nhìn đồng hồ. Có lẽ vở diễn sẽ kết thúc trong vòng nửa giờ nữa. Thật sung sướng! Anh ta đã chán ngấy nhà hát opera và âm nhạc và những bè đôi tuyệt vời và tất cả các cái đám ấy và mau mau đến nhảy một điệu jerk rộn ràng ở MonteCarlo đi thôi. Tuy nhiên, một mối hòai nghi giữ rịt anh ta lại bên cánh gà sân khấu. “Hắn”, ai là cái “hắn” mà nàng đã ba lần tìm được? Một tay chơi luống tuổi của những năm ba mươi? Một người chồng cũ? Đó không phải là cái “gu” của Cachionni, phải nói đúng như vậy, những kiểu điệu bộ làm duyên làm dáng ấy. Hắn đã làm cho nàng chấp nhận, và nàng đã chấp nhận hắn. Hắn không bao giờ gây cho nàng những màn ghen tuông giả tạo khiến cho nàng phải mất mặt. Nhưng hắn là ai nhỉ?
    Nàng quay trở lại phía anh ta. Nàng ném cho anh ta một ánh mắt vẩn vơ. Nàng vỗ nhẹ bàn tay lên cánh tay anh ta. Nàng ho rất khẽ. Nàng chờ đợi. Rồi tấm màn được kéo lên và lão chỉ huy dàn nhạc ghê tởm kia giơ cây đũa. Tất cả các nô lệ của lão ta, các nông nô nhạc công của lão ta đều rạp những cái đầu thiển cận và phục tùng xuống những cây đàn violon của họ. Một tiếng rên vang lên từ chỗ họ. Và nàng không trông thấy anh ta nữa. Nàng đã xoay người, bất động, về phía cái sân khấu tim tím kia, những gương mặt trăng trắng kia, trong đêm tối, tay ca sĩ cao lớn hát giọng tenor kia, cái cứu cánh của cuộc sống kia, những chuyến đi kia, những chuyện phi thường kia, cái số phận kia, …tóm lại, nàng đã quay người về phía tất cả những cái thứ mà ở đó, anh ta chỉ có vai trò phụ. Đột nhiên, anh ta cảm thấy thế, anh ta hụt hẫng, anh ta đỏ mặt, anh ta hiểu. Rằng anh ta. Hoặc một người khác! Có hề chi cái việc nàng nhiều tuổi gấp đôi anh ta và nặng gấp đôi anh ta: tất cả những con người kia đều mơ ước nàng. Một triệu người mơ ước nàng trên trái đất này và có lẽ hãy còn một người đàn bà mơ ước anh ta, ở Rome. Nếu anh ta gặp may. Và chắc hẳn ngay tối nay, người kia, kẻ lạ mặt, “hắn” cũng đợi nàng và chắc hẳn “hắn” sẽ bám lấy nàng vì “hắn” là một vật ký sinh, và chắc hẳn mặc dù mạnh mẽ, đẹp đẽ và rắn rỏi, hắn cũng chỉ là một màn xen kẽ buồn tẻ và hơi đắt giá, một kẻ quấy rối trong một câu chuyện tình yêu có thật. Anh ta nhìn nàng và thử phẫn nộ. Anh ta cảm thấy như mình đang ở trong vai một cô sen có bầu. Nhưng đám đông đã vỗ tay rào rào, có vẻ nôn nóng, hoan hô ca sĩ giọng tenor ngốc nghếch, và anh ta đã cảm thấy đám đông đang chờ đợi nàng. Đám đông. Và “hắn”.
    - Ai vậy? Anh ta hỏi.
    - Anh hỏi ai?
    Nàng nhìn anh ta bằng đôi mắt sẫm màu, đen, mờ đi bởi đôi điều mà anh ta biết và những điều ấy giống như nỗi sợ.
    - Kẻ mà mình đã tìm lại được ba lần ấy, mình biết đấy.
    - À. Nàng nói.
    Nàng cất tiếng cười, dịu dàng, gần như âu yếm. Lão chỉ huy dàn nhạc nhéo mắt thóang ra hiệu với nàng. Cả nhà hát như căng lên và anh ta cảm thấy các sợi dây thần kinh của chính bản thân anh ta cũng bị kéo dài ra như dây đàn. Nàng ngừng cười, quay sang phía anh ta, đặt một bàn tay lên má anh ta, và trong giây lát, anh ta có cảm giác như đã tìm lại được mẹ mình, và đó là một người mẹ mà anh ta thích, chứ không phải người tình khó tính và lơ đãng này, kẻ mà anh ta không hiểu.
    “Nhân vật kia”, nàng nói, “đó là nốt cao, nốt cao nhất trong các bản nhạc của Verdi, anh hiểu chưa?”
    Nàng nhìn anh ta chằm chằm và anh ta không thấy có một ý nghĩ nào trong đầu mình. Anh ta chỉ có cảm giác những chiếc khuy manchette của anh ta, chiếc áo smoking mới, những hạt ngọc đính trên ngực áo, tất cả những thứ nàng tặng, đang đốt bỏng da anh ta.
    “Một nốt ut٭, nàng dịu dàng nói, là như thế này này.”
    Và nàng nói, hát, diễn tả một nốt ut rất thấp, rất âu yếm, hai mắt nhắm lại, như thể nàng giảng cho anh ta một từ ngọai lai.
    “Nhưng mà”, nàng tiếp. “Phải ngân nốt ấy ba mươi giây.”
    Nàng sửa lại mái tóc và nâng đuôi áo dài lên vì lão chỉ huy dàn nhạc đã gọi nàng. Nàng thở một hơi, như lấy đà. Và quay về phía anh ta.
    “Và thêm nữa”, nàng nói. “Nốt nhạc ấy là cái không thể mua được!”


    *: Tôi đóan là nốt do, như nguoithienchi đã viết: http://www.nhaccodien.info/forum/sho...hp?t=83&page=7

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện tại có 1 người đang xem chủ đề này (0 thần dân chính quốc và 1 du khách)

Các thần dân đã xem chủ đề này: 34

Bookmarks

Quyền hạn của bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •