Đọc xong bài viết mình thấy đây chỉ là một sự ngộ nhận.
Cái trang web dạy nhạc này chỉ đào tạo các bạn hát loại nhạc "tân thời" hay mình gọi theo kiểu khinh miệt là nhạc chợ. Đã không phải là nhạc cổ điển thì những gì tồn tại trên thế giới hiện nay đều là nhạc chợ cả.
Hát cổ điển đã có mặt từ lâu, là một quy chuẩn của tiếng hát đẹp. Nên khi dạy tại các trường âm nhạc thì hát vẫn là dạy hát cổ điển để hướng học sinh đến một hướng cảm thụ, thể hiện có thẩm mỹ. Ngay cả những tác phẩm cổ điển cũng thế, khi bạn đến chữ "buồn" trong bài thì người tác giả đã xếp đúng nốt "buồn" vào đó. Không phải là "nhớ anh nhìu ìu ìu ìu lám, ước chi mìn ìn ìn có nhau", lời thì nói nhớ anh, nốt thì là một chùm nốt chạy rất vui tươi. Đấy chỉ là một ví dụ rất điển hình để lý giải vì sao các thể loại âm nhạc sau thời kỳ cổ điển lại không được chọn để dạy ở các trường âm nhạc chính thống.
Việc ghi danh thi tuyển vào một trường âm nhạc, ngay từ đầu họ đã bắt bạn trình bày một tác phẩm cổ điển như để thông báo rằng tại đây chúng tôi chỉ dạy bạn hát MỘT CÁCH ĐÀNG HOÀNG. Nhiều bạn trẻ thời nay thiếu cái đầu đến độ thi tuyển vào bằng nhạc cổ điển, đến khi học thì lại đòi học nhạc "chợ" để rồi không được thỏa mãn thì đâm ra bất mãn.
Đánh đúng tâm lý "thiếu suy nghĩ" đó, người viết bài này là Brett Manning vô danh tiểu tốt nào đó đã mở trường và bài khích các trường lợp chính quy khác. Và cuối cùng hê lên một câu "Chúng tôi dạy vài ba bài là nó hát vượt cả piano luôn chứ nói chi là đến Đố như mấy thằng hát opera nổi tiếng mấy chục năm nay!".
Mình sẽ phân tích từng đoạn trong bài viết cho các bạn thấy rõ:
Người viết thật nực cười khi chê bai nhạc cổ điển chỉ giúp cho bà con cô bác hát trong 2 quãng tám....
Mỗi giọng hát, bass, baritone, tenor, soprano, v.v... được phân loại dựa vào âm khu mà tại chính âm khu đó họ thể hiện được xuất sắc và mạnh mẽ nhất. Nhạc cổ điển xuất sắc trong việc phân loại, khai thác và sáng tác dành riêng cho từng loại giọng để cho ra được những âm thanh hay nhất.
Các bạn sẽ chẳng muốn nghe một anh chàng tenor tự "è cổ" ra hát ồ ề như một lão già nông dân rồi đổ gục ra sân khấu, và bạn sẽ không muốn nghe một giọng bass dày vang như một chú sư tử cất tiếng lanh lảnh như một nàng tiên.
Dĩ nhiên bạn có thể hát ngoài quãng của mình nhưng CHẮC CHẮN khi ra khỏi đó giọng bạn sẽ "biến dạng" đến đáng ghê tởm và âm lượng thì thậm chí có thể... như một con kiến. Chưa tính tới vấn đề sức khỏe, bạn cố gắng xuống thấp hay lên cao khỏi khu vực tự nhiên của mình sẽ tạo áp lực lên dây thanh, nếu theo đuổi ca hát 1 thời gian dài thì bạn có thể mất giọng vĩnh viễn hay... tệ hơn :-s
Không hiểu ông này làm thầy kiểu gì mà lại nói lên một vấn đề ấu trĩ như thế này. Chắc là chỉ muốn moi tiền học viên rồi họ sống chết với cái dây thanh tàn tật của mình...
Tặng các bạn 2 clip để xả stress, mình dùng ví dụ là nhạc chợ luôn cho dễ hiểu
Clip 1, giọng tự nhiên của "chù bé đàn bà" Justin Bieber, mình không dám nhận xét nhưng rõ ràng là với giọng hát đúng tầm cử đã khiến nhiều cô gái 12-14 tuổi sẵn sàng hiến dâng cho cậu chàng
Clip 2, một chú bé trong "công đồng" căm thù Justin vì sự lố lăng đã làm 1 clip bài hát nhái (parody) của bài hát trên. Các bạn sẽ được thưởng thức một chàng nam trung bay lên hát eo éo để pha trò.
Rồi đến chi tiết cuối cùng:
Hát và RỐNG là hai động từ khác nhau hoàn toàn, bản thân mình là một baritone nhưng nếu rống tầm bậy tầm bạ thì đến Sol La trên C cao còn được.... Đâu phải cứ hát cao là hay, hát cao như thế nào nữa.
Hát ngày xưa không có dụng cụ điện tử người ca sỹ phải hát bằng giọng thật và đủ khỏe để có thể cất vang tiếng hát trong một khán phòng lớn. Bây giờ có microphone, ai hát yếu cứ đưa vào micro rồi vặn nút volume là ôi thôi... khán giả bật ngửa. Do đó học viên của ông thầy này khi lên D,E,F thì... chắc các bạn đã hiểu.
Mình xin lấy ví dụ, ông Pavarotti hát Nessun Dorma. Bài này chỉ lên đến Si thôi chứ không cần Đô, mà các bạn sẽ thấy với một nốt Si khiến hàng triệu người phải xúc động và quan trọng hết là dùng để kết thúc huy hoàng cho một trích đoạn CÓ Ý NGHĨA.
Để so sánh, xin được đem anh chàng Matijevic rock gì đó cầm micro RỐNG lên tông dần từ Sol đến Si. Phô diễn thô bỉ, liếm tay quẹt chân và... dùng micro

Khán giả bên dưới thì cứ thấy anh này rống cao được là hò hét cổ vũ... đúng là gu thưởng thức cũng thể hiện được bạn là ai.
Tóm lại, đây đúng là một giáo viên, một cái "lò đào tạo" thương mại kệch cỡm mà mình được biết. Phần lớn các lò đào tạo nhạc chợ trong nước lẫn quốc tế đều rất kiêng dè vì họ biết cái loại mình đang đào tạo nó nằm ở đâu, còn tại đây giảng viên đem cả nhạc chợ để bài khích nhạc cổ điển thì đúng là...

Bookmarks