George Gershwin - Rhapsody in Blue
Vào một buổi tối muộn ngày 3-1-1924, Georege Gershwin, anh trai Ira và nhà thơ trữ tình Buddy DeSylva chơi bida tại đường số 52 trên đại lộ Broadway. Một mục trong phần giải trí của tờ New York Tribune đã làm Ira chú ý. Nó viết về buổi hòa nhạc về nhạc Mỹ mới được trình diễn bởi Paul Whiteman và ban nhạc Palais Royal của ông tại Aeolian Hall vào ngày 12 tháng 2 (sinh nhật Lincoln). Tiêu đề của bài báo là "Âm nhạc Mỹ là gì", trong đó một đoạn viết "George Gershwin đang sáng tác một bản jazz concerto Irving Berlin soạn một bản tone-poem và Victor Herbert đang viết một tổ khúc Mỹ".
Đây là một tin mới với George. Vở hài kịch âm nhạc của ông Sweet Little Devil dự kiến biểu diễn trong 3 tuần tới. Và bây giờ ông cần phải viết một concerto trước ngày 12 tháng 2?
Whiteman (1890-1967) là chỉ huy dàn nhạc nhẹ nổi tiếng nhất những năm 20 và rất thích thú với biệt danh "Vua nhạc Jazz" - mặc dù ban nhạc của ông không phải là ban nhạc jazz. Nó thực sự lớn hơn một dàn nhạc nhảy lớn thường sử dụng những nhạc công jazz. Nhưng Whiteman thuyết phục Gershwin rằng tất cả những gì ông cần làm chỉ là đưa bản tổng phổ của piano. Sau đó sẽ là phần việc của Ferde Grofé, nhà chuyển soạn xuất sắc trong ban nhạc của Whiteman, thường phối âm cho các tác phẩm thích hợp và sắp xếp dàn nhạc.
Trong lúc ngồi trên tàu đến Boston để tập dượt cho vở hài kịch, Gershwin đã phác thảo ra nội dung cho tác phẩm mới mà ông đã bắt đầu sáng tác từ ngày 7 tháng 1. Vài hôm sau đó, trong khi ông đồng thời sửa lại những nốt nhạc cuối cùng để chuẩn bị Sweet Little Devil cho buổi biểu diễn tại New York ngày 24-1, Gershwin đã hoàn tất bản nhạc cho 2 piano. Nó không phải là một bản "jazz concerto" mà là một tác phẩm rhapsodic cho "piano và dàn nhạc jazz" kết hợp chặt chẽ các yếu tố của nhạc giao hưởng Châu Âu và jazz Mỹ với thiên tài năng của ông.
Ban đầu Gershwin đặt tên tác phẩm là American Rhapsody. Nhưng tình cờ Ira có mặt tại cuộc triển lãm các tác phẩm hội họa của Whistler và nhìn thấy bức "Nocturne in Blue and Green" về sông Thames tại Chelsea. Tại sao không gọi tác phẩm mới là Rhapsody in Blue, ông gợi ý. Tựa đề này phản ánh tính Châu Âu và những ảnh hưởng của tính Mỹ.
Bản Rhapsody, với tác giả là nghệ sĩ độc tấu, được biểu diễn lần đầu trước khán giả bao gồm Rachmaninov, Kreisler, McCormack, Godowsky, Sousa, Heifetz và Stokowski. Mặc dù chưa viết nhiều cho phần piano, Gershwin đã có rất nhiều thành công với tác phẩm. Ngày nay nó được coi là một mốt trong âm nhạc Mỹ




Trả lời với trích dẫn





Bookmarks