kết quả từ 1 tới 10 trên 10

Chủ đề thảo luận: Nguyễn Văn Quỳ

  1. #1
    thành viên kỳ cựu Wal's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    2,648
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    37
    Được cảm ơn 184 lần do gửi 112 bài có ích

    Default Nguyễn Văn Quỳ

    Ngày 02/9/2010, tại Nhà Hát Lớn Hà Nội, trong chương trình hòa nhạc VietNamNet “Điều còn mãi” có trình tấu bản Sonate số 8 viết cho violon của nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ, năm nay ông đã bước qua tuổi 86.

    Beethoven của Việt Nam


    Nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ tại nhà riêng Sinh ra trong một gia đình ở Hà Nội, thấm giai điệu nhạc Việt như Hành vân, Lưu thủy, Cổ bản..., học trường dòng, tiếp xúc âm nhạc hàn lâm của châu Âu, nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ đã bộc lộ năng khiếu âm nhạc từ nhỏ.

    Quá ham thích âm nhạc, ông du học tại trường Tổng hợp hàm thụ Paris. Trải qua nhiều giai đoạn thử thách, dấn thân vào đam mê để cuối cùng ông chọn Beethoven làm gương cho sự nghiệp âm nhạc của mình.

    Cả cuộc đời ông “sống-chết” cho sonate, một thể loại nhạc trong giao hưởng rất khó, chuyển tải nhiều cấp độ của cảm xúc. Với “tài sản” là 9 bản sonate (viết cho violon và piano), 2 bản số 4 và số 8 đoạt giải nhì của Hội Nhạc sĩ VN, năm 1995, 2005.

    6 bản đã được Đài Tiếng nói VN thu âm, trong đó bản số 1 (cung sol thứ, viết năm 1964) được khoa Giao hưởng Nhạc viện Hà Nội đưa vào giáo trình giảng dạy. Bản số 4 được UNICEF tại VN đề nghị tặng cho Hội nghị Bảo vệ Quyền trẻ em của Liên Hiệp Quốc. Bản số 7 được hòa tấu nhiều lần, với sự trình tấu của nhiều nghệ sĩ piano, violon nổi tiếng nước ngoài và trong nước.

    Nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ sinh năm 1925 tại Hà Nội, ông là hội viên mang quốc tịch VN đầu tiên của Hiệp hội bảo vệ quyền tác giả âm nhạc toàn thế giới- SACEM, với điều kiện: Dành cho VN được toàn quyền sử dụng mọi tác phẩm của ông không phải trả tiền cho SACEM.

    Năm 2009, tại Hà Nội, qua Đại sứ quán Thụy Sỹ,Quỹ Patrimoenia and Gestion SA (Di sản để lại & giữ gìn), đã trao giải thưởng Patrimoenia 2009 (Văn hóa di sản 2009) về âm nhạc cho nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ.
    Những bản sonate, ngôn ngữ âm nhạc quốc tế, tinh thần Việt của ông còn được các đại sứ quán tại VN sử dụng trong các buổi giao tiếp trọng thể, được dùng như một sứ giả thân thiện ở các cuộc gặp gỡ thân mật của các nhà ngoại giao, hay hòa nhạc nhằm quyên góp từ thiện cho người Việt.

    Từ Pháp trở về, với nhiệt huyết của một đội viên trong Đội Thanh niên cứu quốc nội thành, sáng 10.10.1954 nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ, ôm guitar đi đầu đoàn thanh niên sinh viên Hà Nội đón bộ đội về giải phóng Thủ đô, cùng hát 2 ca khúc ông sáng tác dịp này:“Hoan hô quân đội giải phóng thủ đô”, “Hà Nội giải phóng”.

    Hình ảnh đó đã được lưu trong tấm ảnh của nhà nhiếp ảnh nổi tiếng Nguyễn Văn Kiên và lọt vào ống kính của đạo diễn điện ảnh người Nga, Roman Carmen trong bộ phim tài liệu Việt Nam trên đường thắng lợi.

    Hỏi ông vì sao lại có tên”Beethoven Việt Nam”, khiêm tốn, nhỏ nhẹ, nhưng không giấu được niềm tự hào, ông kể: Cụm từ “Beethoven của Việt Nam” khởi đầu là do những người ở sứ quán Pháp đặt cho tôi. Bà Bertile Fournier, nguyên là Chủ tịch của nhiều kỳ thi âm nhạc quốc tế tại châu Âu thích bản Sonate số 6, nghệ sĩ Isabelle Durin, cây violon số 1 của Dàn nhạc Giao hưởng quốc gia Ile de France thích bản Sonate số 7, số 9, GS Ngô Văn Thành, Giám đốc Học viện Âm nhạc Quốc gia lại thích bản Sonate số 4...

    Nữ nghệ sĩ Isabelle Durin, người trình tấu bản Sonate số 7 của ông: “… Ông đã nâng lên mức cao nhất có thể được nền âm nhạc dân tộc mình và mở ra môt chân trời âm nhạc mới để nói với tòan thể nhân lọai”. Aymeris Bas, một nghệ sĩ Đức: ”Những bài thơ của ông là hình ảnh âm nhạc của ông. Duyên dáng, nhẹ nhàng mà sâu lắng, hiện đại, nhưng thuộc về mọi thời đại”. Không chỉ có 9 bản sonate có giá trị, ông còn là tác giả của nhiều ca khúc tiền chiến nổi tiếng như Dạ khúc, Nhớ trăng huyền xưa, Bóng chiều, Chiều cô thôn... trong đó bản Dạ khúc là 1 trong 2 bản Dạ khúc hay nhất trong âm nhạc VN (bản kia của Nguyễn My Ca). Nhiều thế hệ giáo viên, học sinh của Trường cao đẳng Sư phạm Hà Nội nhớ tới ông, người thầy dạy nhạc với ca khúc nổi tiếng “Yêu người bao nhiêu, ta càng yêu nghề bấy nhiêu”, ca ngợi ngành giáo viên nhân dân.

    Nói về ông, cả nghệ sĩ nước ngoài và nghệ sĩ nổi tiếng trong nước đều dành những lời khâm phục, trân trọng. Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân: “Nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ là tấm gương về lao động sáng tạo, là tấm gương về tình yêu với nghệ thuật âm nhạc. Ông là một Nghệ Sĩ Lớn với nghĩa viết hoa. Giới nghệ sĩ VN ghi nhận cống hiến của ông suốt đời vì âm nhạc dân tộc”.

    GS Ngô Văn Thành, Giám đốc Học viện Âm nhạc Quốc gia VN: “Nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ là người tài năng. Các tác phẩm của ông luôn được thể hiện trong một mạch cảm xúc mãnh liệt, tuy được viết theo cấu trúc âm nhạc Tây phương nhưng lại thể hiện một tâm hồn rất VN, bằng ngôn ngữ âm nhạc rất riêng”….

    Trong sổ lưu niệm của ông, những dòng khen ngợi của các nghệ sĩ nước ngòai đầy ngưỡng mộ:” Thiên tài. Nhạc của Quỳ đã thôi miên tôi, in đậm trong tâm trí tôi, với tôi âm nhạc của ông là một giá trị nghệ thuật lớn”…” Với những tác phẩm như thế này, VN có quyền tự hào...”

    Cô đơn trên phím đàn
    Đến thăm ông ở ngôi nhà nhỏ số 13 Nguyễn Quang Bích, khu phố cổ như “Phố Phái”. Phòng khách đơn sơ, nhưng vẫn tóat lên một không gian rất Hà Nội. Bàn trà gỗ xưa, bình hoa hồng đỏ thắm, kệ sách…Và trong đó không thể thiếu cây đàn piano, phía trên là bức họa chân dung nhạc sĩ Beethoven-thần tượng âm nhạc của ông.



    Chọn nhạc bác học ở VN là chọn con đường khá chông gai mà lại khó thành “người của công chúng”. Chấp nhận hiến dâng, chấp nhận thua thiệt, khi ở VN đa số công chúng chưa quen cảm thụ sâu sắc những tác phẩm âm nhạc cổ điển. Nhưng ông không hề nuối tiếc. Ông sống giản dị, khiêm nhường, bằng lòng với cuộc sống của mình.


    Nói về âm nhạc, những sáng tạo trong âm nhạc bác học hay bàn luận về những buổi hòa nhạc thính phòng của các ban nhạc nổi tiếng nước ngòai tới VN biểu diễn, ông như biến thành một con người khác, trẻ hơn cái tuổi 87 của ông đến vài chục tuổi.

    Thưa ông, vì sao ông lại chọn thể lọai sonate? Và cũng chỉ viết riêng cho piano, violon?

    - Trong 1 bản giao hưởng thường có 4 chương, nhất định phải có 1 chương là sonate.Tôi đến với sonate đơn giản vì sonate là một thể loại có khả năng diễn tả rất sâu sắc nội tâm con người đủ cung bậc tình cảm, cảm xúc, cũng như thể hiện được phần nào thực tế của xã hội. Qua những tác phẩm sonate, tôi có thể thể hiện được tình cảm, ước mơ của riêng mình....

    Violon là vua của các lọai nhạc cụ, có thể biểu đạt cảm xúc không cần sự can thiệp của lý trí. Piano là loại nhạc cụ có thể biểu đạt được đầy đủ cung bậc tình cảm vì khả năng của nó là vô tận. Nếu song tấu thì nó như một cuộc đối thoại đầy kịch tính bằng âm thanh, đẩy tác phẩm phát triển theo trí tưởng tượng của người nghe.

    Nhưng nhạc của ông có vẻ thiên về nỗi buồn?

    - Tôi đề cao nhạc buồn bởi nếu không biết buồn thì làm sao biết yêu thương? Schubert có một câu mà tôi tâm đắc: “Có thể có âm nhạc hay mà không thể buồn được chăng?”. Vì thế, trong các sonate của tôi luôn hội tụ 3 yếu tố: tình cảm, trong sáng, trí tuệ.

    Nhạc của ông rất khó tiếp cận đối với công chúng VN? Ông có buồn vì điều đó?

    - Bà Bertile Fournier, giáo sư Nhạc viện Trung tâm Paris, chủ tịch Hiệp hội AN Lily Luskine đã có lần nói: “Ông đã tạo ra một ngôn ngữ âm nhạc mới, nhưng quá khó với nhiều biến âm”. Âm nhạc của tôi rất khó. Ngay những ca khúc của tôi, không phải ai cũng có thể hát được.

    Nhưng bạn bè tôi ở VN đều nói rằng nhạc của tôi nghe rung động lòng người. Nếu người VN rung động khi nghe nhạc của tôi thì tất nhiên nhạc của tôi phải mang hồn VN, chứ không thể nào rung động với những gì xa lạ.



    Cô đơn trên phím đàn Điều tôi buồn không phải nhạc của tôi ít người nghe, mà buồn vì ở VN dòng nhạc này vẫn chưa được chú trọng, vẫn như khách lạ, chỉ là một thứ “xa xỉ”, dù bao nhiêu thứ âm nhạc khác hàng ngày hàng giờ du nhập, hiện diện trong đời sống văn hóa nghệ thuật VN hôm nay.

    Ông đã từng làm thầy dậy nhạc suốt mấy chục năm ở trường Cao đẳng Sư phạm HN (1956-1978), ông cũng có rất nhiều học trò, nhưng có ai đi theo ông ở dòng nhạc cổ điển, viết sonate?

    - Không có ai. Mình tôi đi như kẻ độc hành trên con đường dài. Ở VN, có nhiều nhạc sĩ từ “lò” Nga, nhưng gần như không ai viết sonate. Bây giờ có tôi, không biết sau này có ai. Bởi đi theo dòng nhạc cổ điển ở VN là dũng cảm và chịu nhiều thua thiệt. Mà thời buổi mọi cái đều là “thị trường” thì rất khó cho sự đam mê một thứ rất “trừu tượng”.

    Vậy bấy lâu ông sống như thế nào khi tác phẩm chỉ mang tính tinh thần?

    - 6 trong 9 bản sonate đã thu âm, khi phát hành, được trả 1,5 triệu đồng VN/bản. Riêng bản số 7, được 15 triệu đồng từ Hội Nhạc sĩ VN. Tôi sống nhờ lương hưu trí, tài trợ của các người bạn nghệ sĩ nước ngoài, họ lập cho tôi 1 quỹ mang tên tôi, không nhiều, nhưng là tấm lòng, tình cảm của họ. Tôi không có nhu cầu gì nhiều, con cái phương trưởng rồi.

    Từ đâu mà Quỹ Patrimoenia and Gestion SA-Di sản để lại và giữ gìn, biết được và trao tặng giải thưởng danh giá của họ cho các tác phẩm của ông?

    - Cũng là cái duyên của tôi, một người nước ngoài khi vô tình nghe bản Sonate số 8 đã rất thích và giới thiệu cho ngài Đại sứ Thụy Sỹ. Không ngờ ngài Đại sứ cũng mê bản sonate số 8 và có ý muốn nghe hết 9 tác phẩm. Ông ấy đã mang 9 bản sonate giới thiệu với các nhạc viện, nhạc sĩ của Thụy Sỹ….

    (Xin nói ngòai lề: Nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ đã dành toàn bộ số tiền giải thưởng đó cho các trẻ em nghèo và tàn tật tại Hà Nội và TP.HCM.)

    Một chút tâm sự
    Theo cảm nghĩ riêng ông, việc kết hợp vài nhạc cụ dân tộc VN trong dàn nhạc giao hưởng có phải là một sự kết hợp “dân tộc-hiện đại”?

    - Ngay như trong một dàn nhạc giao hưởng mà đôi khi dàn nhạc hơi- kèn, ngoài cây flute, clarinet thì những cây kèn kia làm hỏng hết cảm xúc. Nhạc cụ dân tộc của ta là vốn quý, nhưng nó chỉ mang tính cá thể trong phạm vi một dân tộc, một quốc gia- VN, sức biểu đạt âm thanh không thể đầy đủ như các nhạc cụ của Tây phương- đã mang tính toàn cầu.

    Không nên vì một kiểu suy nghĩ áp đặt nào đó mà để mấy thứ trộn lẫn vào nhau…

    Ông đã từng lên tiếng về bản giao hưởng đầu tiên của VN về vấn đề học thuật?

    Đúng là tôi đã có ý kiến về bản giao hưởng đó. Xin không nói tên tác giả vì tôn trọng ông, ông là một liệt sĩ. Thật sự đó chưa phải là giao hưởng theo đúng chuẩn mực, quy tắc của một giao hưởng. Chương 1 thường là “bất hạnh”, chương 2 là “hạnh phúc”…, như của Beethoven thường chương 1 là thiên nhiên tươi đẹp, chương 2 là bão tố. Nghĩa là 4 chương có sự mâu thuẫn đối cặp và xuyên suốt chủ đề. Nhưng ở bản nhạc được gọi là “giao hưởng” đầu tiên của VN thì chương 1 là niềm vui-với lời ca “lúa chín vàng…”, chương 2 lại là hành động: ”Ngựa phi đường xa…”.

    Khi mà các trào lưu âm nhạc đương đại đang tràn ngập và thịnh hành ở VN, trong khi nhạc cổ điển thì rất khó khăn để tồn tại. Ông nghĩ thế nào về vấn đề này?

    Đó là nỗi buồn của tôi bao năm nay. Âm nhạc cổ điển là một thứ triết lý sống, một kênh tư duy để sáng tạo rất gần với thiên tài, là sự hoàn hảo của chân-thiện-mỹ, có tính giáo dục tâm hồn con người rất sâu sắc... Nhưng rất tiếc ở VN, nó chỉ là một thứ trang trí trong âm nhạc, rất đẹp nhưng không ai thưởng thức, ít được quan tâm chăm chút, sống lay lắt, cầm hơi…

    Trong khi đó những thứ âm nhạc tạp nham làm hỏng thị hiếu thẩm mỹ, làm cho âm nhạc xuống cấp thì cứ thản nhiên ngày một lấn chiếm, tràn ngập trong đời sống tinh thần mọi người.
    Vậy mà khi chia tay ông, trong tiếng ầm ào máy trộn bê tông, ông mỉm cười khoan dung nói với tôi: “Ở đời nên sống lặng lẽ mà làm cho tốt”. Có lẽ thế mà ông sống thọ, sống bình yên,và hạnh phúc trong những giai điệu sonate của ông.



  2. #2
    thành viên kỳ cựu Wal's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    2,648
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    37
    Được cảm ơn 184 lần do gửi 112 bài có ích

    Default Re: Nhặt "sạn" cho các bài báo về nhạc cổ điển

    Vừa tìm được sonata số 8 của ông.
    http://www.mediafire.com/file/4sg235...a%20Piano1.zip

  3. 2 thần dân sau đã cảm ơn Wal vì bài gửi này có ích:

    Nina (02-09-2010), super_vịt (01-09-2010)

  4. #3
    thành viên trẻ thangtule's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2010
    Bài gửi
    8
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    10
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Default Re: Beethoven Việt Nam - cô đơn trên phím đàn

    mình chẳng tìm ra 9 bản sonata của Ôn. Quỳ ở đâu, Bác nào có gửi qua cho em nghe với!

  5. #4
    Moderator
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    455
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    159
    Được cảm ơn 102 lần do gửi 61 bài có ích

    Default Re: Nhặt "sạn" cho các bài báo về nhạc cổ điển

    Chưa thấy ai nhặt sạn nhỉ, thôi mình ... liều mạng chút vậy.

    Cái sạn to nhất của bài báo trên, đúng như WAL đã nói, "đánh bóng không khéo". Cái giọng văn ấy chỉ phù hợp để lăng xê sao xẹt của cái gọi là nhạc nhẹ, nhạc trẻ Việt Nam hiện thời mà thôi, dùng cho một người sáng tác nhạc cổ điển thì không phù hợp chút nào, ít nhất là đối với suy nghĩ của mình. Cho nên mình vừa đọc vừa nhăn mặt vì ... cảm thấy giọng văn rất phản cảm.

    Cái sạn thứ hai, cái này cũng chưa liên quan đến nhạc mấy, vẫn liên quan đến báo. Đó là việc đưa những lời khen đầy tính xã giao vào để làm bằng chứng cho tài năng của nhạc sĩ. Cái này thì quá rõ rồi, mình không muốn trích dẫn lại làm gì. Tuy nhiên, một người nghe nhạc chẳng có kiến thức gì mấy như mình, thì đọc xong những dòng khen ngợi ấy, tất yếu tự đặt ra câu hỏi - sao các nhạc công kia khen thế, mà họ không đưa tác phẩm của nhạc sĩ NVQ vào chương trình biểu diễn của họ, sao họ không thu âm các tác phẩm ấy? Một người có thể là... lười, hai người có thể là ngẫu nhiên, bao nhiêu người khen mà không ai biểu diễn, thu âm, vậy liệu đó có phải là quy luật hay không?

    - Trong 1 bản giao hưởng thường có 4 chương, nhất định phải có 1 chương là sonate.
    Cái này thì mình sợ là nhà báo ghi nhầm, hoặc mình nghe quá ít chăng? Vì mình chỉ biết phân biệt các thể loại âm nhạc cổ điển theo nguyên lý rất thô sơ thế này - sonata là khi chỉ có 1 đến 2 nhạc cụ chơi. Tuy nhiên mấy bản giao hưởng mình nghe, lúc nào cũng thấy một đống nhạc cụ cùng chơi.

    - Bà Bertile Fournier, giáo sư Nhạc viện Trung tâm Paris, chủ tịch Hiệp hội AN Lily Luskine đã có lần nói: “Ông đã tạo ra một ngôn ngữ âm nhạc mới, nhưng quá khó với nhiều biến âm”. Âm nhạc của tôi rất khó. Ngay những ca khúc của tôi, không phải ai cũng có thể hát được.
    Mình lại nhớ đến vai Papageno của Mozart. Một vai có vẻ chẳng khó mấy về mặt thanh nhạc, hình như không vượt quá một quãng tám, hầu như baritone nào cũng hát được (là mình nghe YIH và vài chuyên gia quạt mo nói thế),. Thế nhưng thành công với vai này chả hiểu sao toàn là các baritone có tiếng.

    - Ngay như trong một dàn nhạc giao hưởng mà đôi khi dàn nhạc hơi- kèn, ngoài cây flute, clarinet thì những cây kèn kia làm hỏng hết cảm xúc.
    Câu này thì mình không đủ trình độ hiểu. Theo mình, bản thân nhạc cụ chả có tội gì trong việc "hỏng hết cảm xúc", vấn đề là ở chỗ người đưa ra quyết định (nhà soạn nhạc), người tổ chức (nhạc trưởng) và người thực hiện (nhạc công) sử dụng nhạc cụ không đúng thôi. Bao nhiêu nhà soạn nhạc sử dụng cả đống kèn, có ai kêu đâu nhỉ? Mình còn đặc biệt thích bộ đồng trong các tác phẩm quân khúc, to, rõ, lồng lộng sức mạnh, hào khí.

    Còn về bản sonata số 8 mà WAL share ở trên - mình đã cố gắng nghe nó trước khi viết những dòng này. Và cảm nhận cá nhân của mình - du dương, dễ nghe, nhưng chỉ thế thôi, nghe xong là quên, và không muốn nghe lại. Có thể tai mình là tai trâu, có thể trình độ mình quá kém để cảm nhận, có thể nếu mình không đọc bài báo trên thì mình dễ tính hơn, cái gì cũng có thể, nhưng nghe bản nhạc này mình cảm thấy nó quá dài... Không phù hợp với tai trâu của mình, biết làm sao được.

  6. #5
    thành viên kiki's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Đến từ
    gần Nhà Hát Lớn
    Bài gửi
    140
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    17
    Được cảm ơn 38 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Re: Nhặt "sạn" cho các bài báo về nhạc cổ điển

    - Trong 1 bản giao hưởng thường có 4 chương, nhất định phải có 1 chương là sonate. (nguyên văn của tác giả bài báo)

    Cái này thì mình sợ là nhà báo ghi nhầm, hoặc mình nghe quá ít chăng? Vì mình chỉ biết phân biệt các thể loại âm nhạc cổ điển theo nguyên lý rất thô sơ thế này - sonata là khi chỉ có 1 đến 2 nhạc cụ chơi. Tuy nhiên mấy bản giao hưởng mình nghe, lúc nào cũng thấy một đống nhạc cụ cùng chơi. (nguyên văn của chị Nina)


    Chắc nhạc sỹ muốn nói chương đầu tiên của giao hưởng thường hình thức sonata chị ạ. Chỉ là tác giả bài báo type thiếu hoặc bị biên tập báo cắt mất từ "hình thức". Hình thức sonata khác thể loại sonata.
    mado giwa kiki

  7. Thần dân đã cảm ơn kiki vì bài gửi này có ích:

    Nina (02-09-2010)

  8. #6
    Super Moderator super_vịt's Avatar
    Nhập quốc tịch
    12-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    665
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    75
    Được cảm ơn 91 lần do gửi 59 bài có ích

    Default Re: Beethoven Việt Nam - cô đơn trên phím đàn

    "nhất định phải có 1 chương là sonate"
    => e nghĩ nếu khẳng định chắc chắn thế này thì nếu type thiếu vẫn có vấn đề ;P

    bản sonata số 8 nghe mấy nốt mở đầu của violin khá thích, xong rồi giai điệu cứ nhạt nhòa dần. Biệt danh Beethoven VN có vẻ ko hợp lý lắm ;D
    thời buổi này, cái gọi là nghệ thuật nhiều khi chả khác cái túi rác, còn cái túi rác có khi ngắm kỹ lại thấy...nghệ thuật

  9. #7
    Moderator
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    455
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    159
    Được cảm ơn 102 lần do gửi 61 bài có ích

    Default Re: Beethoven Việt Nam - cô đơn trên phím đàn

    Thì nhà báo type sai chứ sao hả Vịt, hihi. Còn biệt danh, chậc chậc, hồi bé đi học mình cũng mong được bạn bè đặt cho biệt danh là giáo sư lắm, nhưng chẳng đứa nào đặt cho, keke

  10. #8
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Re: Beethoven Việt Nam - cô đơn trên phím đàn

    Hỏi ông vì sao lại có tên”Beethoven Việt Nam”, khiêm tốn, nhỏ nhẹ, nhưng không giấu được niềm tự hào, ông kể: Cụm từ “Beethoven của Việt Nam” khởi đầu là do những người ở sứ quán Pháp đặt cho tôi

    Chỉ vì mấy người ở đại sứ quán Pháp đó thiếu thông tin thôi mà! Thông tin về âm nhạc cổ điển Việt Nam còn hiếm hoi lắm!!!
    Nếu ví một tác giả thể loại nhạc thính phòng (ở đây là sonata) của Việt Nam là “Beethoven của Việt Nam”, thì phải ví các tác giả thể loại nhạc giao hưởng khác với ai đây? Nguyễn Văn Nam với các bản giao hưởng, Đỗ Nhuận với các vở opera…

    Sau này mà cần viết bài lăng xê Vịt, na9 sẽ giật tít: SUPER_VỊT – BEETHOVEN CỦA NHACCODIEN.INFO he he…

  11. #9
    thành viên kiki's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Đến từ
    gần Nhà Hát Lớn
    Bài gửi
    140
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    17
    Được cảm ơn 38 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Re: Beethoven Việt Nam - cô đơn trên phím đàn

    Ôi số mình đúng là số ruồi bâu! Nhịn ăn sáng bao lâu mới để dành được mấy trăm nghìn, định bụng để mua vé hòa nhạc “Điều còn mãi”. Nhưng mà chương trình này người ta không bán vé, chỉ tặng vé cho trí thức thôi, mà mình thì không phải trí thức cũng chẳng phải víp viếc gì hu hu…

    Chiều qua xem truyền hình trực tiếp thì bị cắt béng đoạn cuối. Đoạn đầu thấy mỗi “Hoa thơm bướm lượn” là hay. Chương sonata “Tâm hồn người Hà Nội’ cũng chả thấy hay gì cả. Tác phẩm được chọn vào chương trình đặc biệt này chắc chắn không phải tác phẩm dở, nghệ sĩ được chọn biểu diễn trong chương trình đặc biệt này chắc chắn không phải nghệ sĩ dở. Có lẽ phần tại mình tai trâu, phần vì mình ứ phải người Hà Nội nên không đủ trình để thấy hay hu hu…

    Chiều nay mò vào nhaccodien.info download cái sonata No. 8 của Nguyễn Văn Quỳ do Wal up lên. Tối nay háo hức bật lên nghe thì thấy báo file bị lỗi. Số mình đúng là số ruồi bâu hu hu…
    mado giwa kiki

  12. #10
    Moderator GOULD's Avatar
    Nhập quốc tịch
    01-2009
    Đến từ
    Thế kỷ Ánh sáng
    Bài gửi
    159
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    11
    Được cảm ơn 62 lần do gửi 32 bài có ích

    Default Re: Beethoven Việt Nam - cô đơn trên phím đàn

    Trích Nguyên văn kiki đã viết Xem bài gửi
    Chiều nay mò vào nhaccodien.info download cái sonata No. 8 của Nguyễn Văn Quỳ do Wal up lên. Tối nay háo hức bật lên nghe thì thấy báo file bị lỗi. Số mình đúng là số ruồi bâu hu hu…
    Mục đích của nghệ thuật không phải là việc thoả mãn nhất thời của sự thôi thúc nội tâm mà là cống hiến cả đời cho một thế giới của những điều kỳ diệu và thanh thản. - Glenn Gould

  13. Thần dân đã cảm ơn GOULD vì bài gửi này có ích:

    kiki (04-09-2010)

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện tại có 1 người đang xem chủ đề này (0 thần dân chính quốc và 1 du khách)

Các thần dân đã xem chủ đề này: 33

Bookmarks

Quyền hạn của bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •