Trang 4/4 đầuđầu 1234
kết quả từ 46 tới 55 trên 55

Chủ đề thảo luận: 1001 tâm trạng khi say

  1. #46
    thành viên Tiffany's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Bài gửi
    125
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    59
    Được cảm ơn 12 lần do gửi 11 bài có ích

    Default Re: Những cảm xúc bất chợt của cuộc sống!

    Một vài cảm nghĩ của Leonard Beinstein về Jazz:

    "... I love Jazz because it is an original kind of emotional expression, in that it is never wholly sad of wholly happy. I love it also for its humor. It really plays with notes. We always speak of "playing" music: we play Brahms or we play Bach - a term perhaps more properly applied to tennis. But Jazz is real play. It "fools around with notes, and has fun with them.

    But I find I have to defend Jazz to those who say it is low-class. As a matter of fact, all music has low-class origins, since it comes from folk music. After all, Haydn minuets are only a refinement of simple, rustic German dances, and so are Beethoven scherzos. An aria from a Verdi opera can often be traced to the simplest Neapolitan fisherman."
    Trích trong "The Joy of Music", Simon and Schuster NY, 1959


    Tôi yêu nhạc Jazz bởi vì đó là một cách thể hiện cảm xúc rất độc đáo, không bao giờ hoàn toàn buồn hoặc hoàn toàn vui. Tôi cũng thích Jazz vì sự hài hước của nó nữa. Đó thật sự là một cuộc đùa nghịch với những nốt nhạc.

    Nhưng tôi cảm thấy tôi cần lên tiếng bênh vực cho nhạc Jazz, đối với những ai cứ nghĩ loại nhạc này thuộc cấp thấp. Thật ra, tất cả mọi âm nhạc đều có nguồn gốc bình dân, bởi vì đều xuất phát từ dân ca. Suy cho cùng, minuet của Haydn chỉ là những điệu dân vũ Đức được trau chuốt tinh tế, và cả những scherzo của Beethoven cũng vậy. Một bản aria trong vở opera của Verdi có thể truy lại được nguồn gốc từ một bài ca đơn giản của người đánh cá xứ Napoli"

    The Blossom of Parting
    Brandford Marsalis Quartet


  2. #47
    thành viên Tiffany's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Bài gửi
    125
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    59
    Được cảm ơn 12 lần do gửi 11 bài có ích

    Default Re: Những cảm xúc bất chợt của cuộc sống!

    Opera est un spectacle de sang, de mort et de luxure” – Richard Wagner
    “Opera là một vở diễn đầy rẫy những cảnh máu đổ, chết chóc và xa hoa”


    Vừa mới đọc xong truyện tranh “Crimes d’Art” (Những tội ác trong lĩnh vực Nghệ thuật) của Clavel, thấy thú vị nên muốn chia sẻ cảm xúc với các bạn.

    • Tóm tắt nội dung
    Nhân viên một nhà hát opera nọ thường xuyên nhận được những lá thư đe dọa, do một kẻ ký tên “Người-Thích-Đùa” gửi đến. Mỗi lá thư đều trích dẫn một câu trong các vở opera nổi tiếng. Lá thư mới nhất gửi đích danh cho giám đốc nhà hát, chỉ vỏn vẹn một câu trích từ vở Don Giovanni của Mozart “ và Địa Ngục sẽ mở toang dưới chân ngươi trước bình minh..”
    Một thanh tra viên được cử đến để điều tra sự việc. Và trong khi tác nghiệp, ông phát hiện ra một thế giới opera được nuôi dưỡng bởi những đam mê cuồng si vượt ra ngoài mọi khuôn khổ...
    Những bức tranh vẽ bằng màu nước mô tả cảnh hậu trường nhà hát cực đẹp. Câu chuyện xảy ra trong một không gian hẹp, và cái cảm giác kẻ thủ ác đang lẩn đâu đó quanh ta xuyên suốt truyện.

    Truyện có vài nhân vật dường như được mô phỏng từ người thật, việc thật:

    1. Nữ ca sĩ Teballé: một soprano bị bệnh thèm ăn vô độ, có dáng vóc rất...Walkyrie, khiến ta phải liên tưởng đến một ca sĩ mà YIH-cũng-biết-là-ai-đấy.

    2. Martin Rächer: một chỉ huy xuất sắc các tác phẩm trường phái cổ điển. Lúc trẻ, ông là một thiếu niên cô độc, đam mê khác thường. Người ta kể lại vào lúc 12 tuổi, Martin đã trốn nhà để trèo lên đỉnh một quả đồi để chỉ huy những cơn bão sấm sét


    • Địa điểm lạ được nhắc đến trong truyện:

    MANAOS (Mẹ của những thần linh) – TEATRO AMAZONAS
    Vào năm 1896, những ông chủ đồn điền cao su rủng rỉnh tiền bạc muốn chơi ngông bèn xây dựng một nhà hát opera giữa rừng già Amazone. Vật liệu xây dựng được vận chuyển theo đường thủy xuôi dòng Solimoe: nào thép luyện nhập từ Glasgow, nào thảm trải mua từ Bỉ, nào đá cẩm thạch của Ý, gạch ngói xứ Alsace, nào đèn treo pha lê Murano... tất cả đã tạo nên một nhà hát cực kỳ tráng lệ, tương phản với vẻ hoang sơ của rừng rậm bao quanh.

    Mất đến mười mấy năm mới xây xong nhà hát, và người ta đồn rằng rượu champagne tuôn trào ê hề từ miệng suối phun trước cổng vào nhà hát trong những đêm diễn.

    Sau đó, giá cao su rớt mạnh khiến chủ đồn điền phá sản, và Manaos gần như trở thành một phế tích bị quên lãng trong rừng sâu, mãi sau này mới được tân tạo và trở thành điểm du lịch nổi tiếng của Brazil.

    PS: Truyện tranh dành cho +16, thư viện Idecaf.

  3. Thần dân đã cảm ơn Tiffany vì bài gửi này có ích:

    ta duy (03-11-2010)

  4. #48
    thành viên trẻ nevercry_hp's Avatar
    Nhập quốc tịch
    02-2010
    Bài gửi
    50
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    8
    Được cảm ơn 7 lần do gửi 4 bài có ích

    Default Re: Thất tình cần 1 vài bản nhạc..

    Có thể sai khi post vào đây...nhưng chỉ là muốn chia sẻ ^^
    Lụy tình giác ngộ

    Thursday, 23. September 2010, 07:48:36


    Hơn 4 năm trước tui có thích 1 cô gái nhưng tôi biết sẽ bất thành..Vì vậy tôi đã chờ đợi gần 5 năm để có thể đủ chín chắn và trưởng thành để đón nhận nỗi đau này..Và đúng như dự đoán, sau 5 năm tui đã thổ lộ và Lụy tình..Nhưng cứ sau mỗi lần đau đớn con ng lại trưởng thành hơn..
    Các bạn có thể vào link sau để đọc comment của mọi người..
    http://forum.gamevn.com/showthread.p...0#post16375800
    ..Tất nhiên để đề phòng link chết, tui sẽ post bài viết ở đây nữa..

    Như các bác biết..Em đang ở giai đoạn lụy tình...Và trong mấy ngày nay em đã suy nghĩ nhiều như mấy chục năm, đã thức trắng mất 3 ngày đến công ty với tình trạng mệt mỏi..Và hôm nay em đã ngộ ra, và thật sự là em cảm thấy rất hạnh phúc, 1 thứ hạnh phúc của sự thanh tịnh, ko phải là sự hạnh phúc mù quáng của những dục vọng tầm thường của con người.Và dường như em đã trở lên "lớn hơn", ngay khi viết những dòng này em đang cười..Nụ cười mà ko 1 cô gái nào có thể đem lại....
    Thế giới có thể phản bội bạn, nhưng ko bao giờ đc phản bội chính bản thân mình..
    Xin nhắc lại đây ko phải là sự TRẢ THÙ, đây là sự GIÁC NGỘ..
    Hạnh phúc của em ko còn là đi tìm tình yêu hoàn hảo nữa mà sẽ là chữa lành cho những tình yêu ko hoàn hảo..
    Trong cuộc đời em có 2 người thầy mà em yêu quí và kính trọng nhất..Xin mạn phép nêu tên ra đây để đảm bảo sự chân thật,tội em thật là lớn mong 2 cô bỏ quá cho..Đó là cô B (dạy lớp TN2-NK Trần Phú) và cô L (dạy trg ĐH Hàng Hải)...Nhưng buồn thay họ đều có con đường tình duyên ko hoàn hảo...cô B có 2 đời chồng, còn cô L thì đã ly dị và đang sống với con gái..
    Em tự hỏi tại sao cuộc sống lại bất công với những người phụ nữ như vậy, những người mà em ngưỡng mộ, những ng luôn chiến đấu vì 1 cuộc sống tốt đẹp hơn...Và em nghĩ rằng em sẽ bù đắp cho những cô gái đã lựa chọn sai lầm...
    Em dám chắc mọi người sẽ chửi em điên, sẽ cho rằng đây hậu quả của việc lụy tình..Xin thưa là các bác quá ích kỷ!..Tại sao những người đó ko có quyền đc hưởng 1 tình yêu trọn vẹn, phải chăng là cái bản chất PHỤ HỆ đã ko cho người phụ nữ có quyền được mơ ước, có quyền đc sai lầm trong tình yêu...Chắc chắn họ đang cô đơn và đau khổ và rất vất vả nuôi con 1 mình..Có thể em chỉ sưởi ấm cho đc 1 trái tim đau đớn, nhưng đối với em thế là quá đủ..
    Đến đây mọi người lại cười, đấy mà là tình yêu sao!Xin thưa các bác quá ngây thơ..Sự thực là TRÊN ĐỜI NÀY KO CÓ TÌNH YÊU SAU HÔN NHÂN...HÔN NHÂN LÀ LIỀU THUỐC ĐỘC GIẾT CHẾT TÌNH YÊU..Các bác cứ ngẫm đi, tại sao trước kia ng ta lấy nhau ko có tình yêu mà vẫn có thể sống hạnh phúc đến cuối đời..Còn giờ đây, mở miệng 1 cái là "yêu", thỉnh thoảng có vài người tự tử vì tình nhưng cuối cùng thì tỉ lệ ly dị tăng cao, bao lực gia đình (cả về thể xác lẫn tinh thần..)...Em đã chiêm nghiệm rất nhiều cặp vợ chồng thậm chí là cả chính gia đình mình..
    Em sẽ dành cho cô ấy sự chân thành, sự cảm thông, sự bao dung, niềm tin vào những điều tốt đẹp, về tình người...Cả cô ấy và em sẽ hạnh phúc với những điều đó, chúng em sẽ cùng đương đầu với cuộc sống...Những người đã từng vấp ngã sẽ hiểu và trân trọng thứ tình cảm quý giá đó..Đó chẳng phải tốt đẹp hơn sao..
    Chúng tôi có quyền đc hạnh phúc chứ!!!
    Hay là chỉ cái "tình yêu cao quý" kia mới có quyền đó, thứ tình yêu chứa đầy sự ích kỷ và tham lam của con người..
    Nếu cô ấy có con riêng em sẽ nuôi chúng...Các bác lại cười em :"Vậy là tậu trâu đc cả nghé nhé"..Xin thưa, vậy thì đã làm sao !...
    Hãy nhìn vào XH Việt Nam này, cái gì làm nên giá trị của bạn?Bộ ADN hay chính bản thân bạn?Đó là bộ ADN!!!
    Cho dù bạn nỗ lực, hay chỉ là 1 con người lương thiện thì làm sao bạn có thể bằng 1 kẻ mang trong mình bộ ADN của 1 ông quan chức hay 1 người giàu có..Kẻ đó ko ra gì, thậm chí có thể gây tội ác nhưng hắn liệu có bị trừng phạt?Ai cũng đã rõ câu trả lời..Trông chờ vào quả báo chính là thể hiện cái HÈN NHÁT của con người mà thôi ..
    PHẢI CHĂNG YÊU THƯƠNG 1 ĐỨA TRẺ CHỈ VÌ CHÚNG MANG TRONG MÌNH BỘ ADN CỦA MÌNH!...
    Điều đó không sai vì nó là phần CON trong từ CON NGƯỜI...Nhưng em sẽ dạy cho đứa con chữ NGƯỜI trong từ đó..1 đứa trẻ đc nuôi dưỡng bằng tình cảm chân thành, sự quan tâm, và cả tha thứ sẽ trở thành người có ích..Thế là đủ! Em sẽ duy trì "tư tưởng" của mình chứ ko phải bộ ADN..
    Đúng! Đây mới chỉ là lý thuyết, nhưng nếu ta vẫn tin rằng có thể tìm đc 1 tình yêu hoàn hảo thì tức là ta vẫn có thể chữa lành cho sai lầm của tình yêu..Em tin rằng cho dù các bác có cười nhạo, có nghĩ gì đi chăng nữa..hay thậm chí gia đình có phản đối đi chăng nữa, nhưng "loại tình yêu" này sẽ vượt qua mọi rào cản, định kiến và cả sự ích kỷ nữa..
    Em đang làm gì trong cái thế giới này? Theo đuổi tiền tài, địa vị, danh vọng hay là cố gắng đưa 1 cô gái lên giường..v.v...Nhưng em có thể chết vào ngày mai, và những thứ đó chỉ là những hạnh phúc mù quáng của dục vọng...
    Hãy nhìn cuộc đời của Beethoven, 1 cuộc đời đau khổ nhưng ko bao giờ khuất phục, ko bao giờ gục ngã..Ông đã viết lên những bản nhạc bất hủ về tình yêu, về cuộc sống ngay cả khi sống trong cô độc và chết trong cô đơn..Và còn rất nhiều những tấm gương như vậy..Em ko bằng họ nhưng có quyền sống 1 cuộc sống như trên chứ?Ko phải vì cái danh "cao thượng" mà chỉ đơn giản em muốn mình được hạnh phúc theo kiểu đó..
    Thậm chí rút hết ruột gan viết như thế này, chắc chắn vẫn có người cho đó là hậu quả của lụy tình..
    Và đây em sẽ cho các bác thấy đây mới là hậu quả của nó :.
    "...Con gái vẫn thích cái nam tính, cái sự già cả, cái sự lạnh nhạt.....
    Sau khi thất tình sau 1 vài năm em sẽ trở lên như vậy!...Và nếu 1 em xinh tươi trẻ hơn đến bầy tỏ tình yêu với em thì em sẽ đuổi đi..Bởi vì biết đâu 1 ai đó đang phải đau khổ, em ko thể chịu đc vì vết thương này quá lớn...Tất nhiên người sai ở đây là em, nhưng khi ng ta đau thì chỉ nghĩ đến cái chân đau của mình thôi...Hãy cho em chút gì ích kỷ có được ko! Em ko muốn nhìn thấy lại chính bản thân mình ngày xưa, ko thể để cái vòng lặp này tiếp diễn.."
    Cuối cùng nếu cuộc đời nghiệt ngã ko cho em cả cơ hội được "hạnh phúc" hàn gắn tình yêu (bởi vì không phải bất cứ ai cũng có thể vơ bừa mà hàn với chả gắn ^^)..Buộc em phải sống cô đơn đến cuối đời thì em cũng ko oán trách...Và em cầu cho tất cả mọi người, kể cả kẻ thất tình, hay sai lầm trong tình yêu, hoặc may mắn hơn là có 1 tình yêu hoàn hảo.v.v...đều có thể sống hạnh phúc mãi mãi...
    Cuộc đời vốn chỉ là 1 món nợ..
    Thế giới có thể phản bội bạn, nhưng ko bao giờ đc phản bội chính bản thân mình..
    Đúng là giọng văn có hơi "bất mãn",mà chắc chắn sẽ có người thương hại em (dù em chả thấy đáng thương gì cả)..Và ko ai biết trước được tương lai, nhưng quả thật hôm nay em dạy sơm hơn mọi hôm..Chân đi đến công ty mà nhẹ nhõm vô cùng, sải bước nhanh, lòng cảm thấy khoan khoái lắm...Mặt trời, cỏ cây, mọi thứ cảnh vật đều trở lên đẹp tuyệt vời..Bấc giác em nghĩ đến bố mẹ, người thân, bạn bè,..v...v..cả những người bạn trên forums chưa từng biết mặt..Vui lắm các bạn ạ!Tâm hồn ko còn yêu, ghét, oán trách hay thù hận, ko phiền muộn, ko lo âu....đó có lẽ là sự "vô thường"....^^
    ".....Cậu ơi cám ơn cậu nhiều lắm, nhờ có cậu mà tớ đã trưởng thành lên rất nhiều..Có thể cậu làm tớ đau đớn trong vài ngày, nhưng với sự giác ngộ này tớ sẽ ko còn cảm thấy đau đớn nữa..
    ...Hi vọng cậu có chọn lựa đứng đắn và ko bao giờ cần phải "hàn gắn" tình yêu..."

    Thank tất cả những ai đã đọc bài tâm sự dài này..
    Sống cố lấy thật nhiều...
    Để cho đi thật nhiều....
    http://i264.photobucket.com/albums/i...y_hp/Choco.gif
    My Blog :http://vn.360plus.yahoo.com/mot_nua_vi_sao_hp/

  5. Thần dân đã cảm ơn nevercry_hp vì bài gửi này có ích:

    ta duy (03-11-2010)

  6. #49
    thành viên
    Nhập quốc tịch
    10-2006
    Bài gửi
    101
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    31
    Được cảm ơn 30 lần do gửi 14 bài có ích

    Default Về: Re: Những cảm xúc bất chợt của cuộc sống!

    Tôi không nói lời chia tay.

    Trích Nguyên văn Ran đã viết Xem bài gửi
    [I][FONT=Verdana]
    Nhớ lời một bài hát “giờ này anh ở đâu, hỡi người bạn cũ cùng trung đòan…” Tôi cũng muốn hỏi, giờ này bạn ở đâu, bạn đang viết bài gì cho diễn đàn. Rồi mai đây bạn sẽ thêm tuổi, sẽ đi làm, sẽ có gia đình, sẽ có vấn đề về sức khỏe, sẽ còn nhiều lo toan khác. Có phải vì thế nên giờ bạn vội vã dốc sức đêm khuya cho tôi, cho những người khác nữa, được quả ngọt của cuộc sống, phải không?
    Hồi mới bắt đầu nghe nhạc cổ điển, tôi không thể nào nghe nổi Bach, nhất là “prelude & fugue”. Lặp đi lặp lại đến sốt ruột, đều đều phát ngán, luôn có cái gì đó gây bực bội trong lòng. Giờ thì ngược lại, tôi thích nghe “prelude & fugue”, nhất là những khi chỉ muốn được một mình. Lặp đi lặp lại khiến nhói lòng, đều đều đến đắng, luôn có cái gì đó khôn nguôi gọi trong không. Bach không xoa dịu, không cho ai trốn lánh - ngay cả trong những khúc thánh thần. Bach – như tiếng gọi của cuộc đời: mênh mông, hoang vắng, nghiệt ngã, nhưng đừng hỏi, hãy sống đi, tự chiêm nghiệm lấy, thao thiết niềm khắc khoải trong hành trình cô độc của con người.
    Bach không cho tôi ngủ yên. Những khuya này. Trong đêm đen, tôi mở to đôi mắt mà nhìn. Nhìn vào đêm đen như thấy được tôi. Lúc ấy, tôi chạm được vào bạn. Một cách nào đó.

    Đã đến lúc bạn đi. Như những người đã đi. đang đi. sẽ đi. Như những người đã đến. đang đến. sẽ đến. Cuộc sống là những hành trình đan chéo. Có song song liệu thể gặp ở vô cùng?

    Tôi không muốn nhắc đến câu thơ của Xuân Quỳnh “kìa những người yêu mới/đi qua cùng heo may/chỉ còn anh và em/cùng tình yêu ở lại”. Sến. Vì tình yêu có ở lại với nàng đâu, phải không chàng Lưu?
    Nếu đó là tình yêu luyến ái.

    Tôi nhớ cuốn “Hạt cơ bản”, lời tưởng niệm cho loài người, cái loài vị kỷ, ác độc, nhẫn tâm và buồn chán vì sự thiếu hoàn thiện của mình. Hạt cơ bản đã được sửa những khiếm khuyết, một giống loài hoàn thiện đã sinh ra, đã nảy nở chiếm ưu thế trên hành tinh này, chứng kiến sự tuyệt diệt của loài người kém cỏi hơn. Loài ấy không biết tên gì, chỉ chắc chắn không phải loài người.
    Lạ lùng trong thế giới trôi nổi này, khi mà chúng ta được cấu tạo từ những hạt cơ bản [0] và [1] tưởng như hoàn thiện, vậy mà chúng ta vẫn vị kỷ, ác độc, nhẫn tâm và buồn chán. Kể cả khi ta biến mất thì những [0] những [1] kia vẫn còn gieo rắc sự nặng nhọc kiếp người. Cái loài hoàn thiện ấy cấu tạo từ những gì?
    Loài ấy không buồn chán, không bế tắc, không đau đớn. Chỉ là không có những khái niệm này thì họ có phân biệt được niềm vui, sức sống, và hạnh phúc?

    Bach bảo tôi phải tự trả lời.
    Bạn đã đem đến cho tôi phiền muộn, có thể. Bạn cũng đã đem đến cho tôi niềm vui, đôi khi - những thứ “rác rưởi đẹp đẽ” đối với một số người mà tôi lại coi là hạnh phúc.
    Tình của chúng ta là tình yêu cuộc sống. Những tiếng gọi từ sâu thẳm trong thinh không tâm hồn mà người ta đặt tên là âm nhạc. Không cần mùa thu/heo may/những người ở lại/những người yêu mới. Không cần sến.

    Vì thế, bạn hãy đi. Tôi không nói lời chia tay.


    Tôi viết cho bạn, khuya nay, và bất cứ khuya nào. Với tôi, bạn không bao giờ trở thành lãng quên. Khi tôi đọc. và nghe. Richter đang chơi Das Wohltemperierte Klavier. Tôi chạm được vào bạn. Một cách nào đó.


  7. 4 thần dân sau đã cảm ơn Ran vì bài gửi này có ích:

    petite_phuong (30-10-2010), super_vịt (30-10-2010), ta duy (30-10-2010), Tiffany (19-12-2010)

  8. #50
    thành viên Tiffany's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Bài gửi
    125
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    59
    Được cảm ơn 12 lần do gửi 11 bài có ích

    Default Về: 1001 tâm trạng khi say

    Bạn Ran làm bạn Tiffany đâm ra thức khuya để ...chờ những cú chạm vô hình như thế này.

    Hôm kia xem tivi thấy bạn Phucphan phỏng vấn violonist Tamaki Kawakubo, người hỏi và người trả lời đều có vẻ thú vị và cười rất tươi. Mình nhớ loáng thoáng một trong những câu hỏi của phucphan là làm thế nào để đưa nhạc cổ điển đến gần với giới trẻ thì phải, câu trả lời kèm theo cái nháy mắt của Tamaki khiến phucphan cứ gật gù mãi, tóc dài lắc lư.

    Xem vài chương trình truyền hình của bizmedia giới thiệu về nhạc cổ điển, đặc biệt ấn tượng với Bolero của Ravel. Việc cắt dán hai video riêng biệt- một múa, một hòa nhạc- khớp đến nỗi bạn Tiffany ngây thơ cứ lùng sục mãi trên mạng DVD Bolero của hãng Arte do Christoph Eisenbach chỉ huy

    Lần đầu tiên được thấy C. Eisenbach chỉ huy dàn nhạc mà không đụng đậy nhấc tay, chỉ ra hiệu bằng mắt và những cú hất đầu. Tuy nhiên, ấn tượng nhất đối với mình lại là anh chàng vũ công.

  9. #51
    thành viên Tiffany's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Bài gửi
    125
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    59
    Được cảm ơn 12 lần do gửi 11 bài có ích

    Default Về: 1001 tâm trạng khi say

    Trong những đêm khuya lang thang chờ đợi những cú chạm vô hình của bạn, thế nào lại bắt gặp trang này:
    http://classical-free.blogspot.com/

    Chủ blog ắt hẳn phải là một người say nhạc cổ điển lắm, mới bỏ biết bao công sức tiền bạc ra để duy trì trang này, chỉ để cho người ta vào download miễn phí. Thậm chí, sợ người mới ghé qua không rành đường đi nước bước, còn dặn dò cẩn thận phải download như thế nào nữa kia

    Tò mò xem qua bản đồ khách thăm viếng, thấy quân ta khá ít ỏi, chỉ bằng 1/20 dân Mỹ. Nhìn vào danh sách những CD được up trong trang này, phải le lưỡi xuýt xoa. Chủ blog có một bộ sưu tập – bắt chước cách nói của Ran- là “đáng giết để cướp”.

    Nói vậy chứ bạn Tiffany không cầm dao giết chú gà đẻ trứng vàng đâu, ngược lại còn cầu mong chủ blog sống vui sống khỏe, giàu tiền bạc, giàu tình cảm, giàu thời gian … để tiếp tục up nhạc lên cho bà con lối xóm nghe nhé. Xin cám ơn, xin cám ơn

  10. Thần dân đã cảm ơn Tiffany vì bài gửi này có ích:

    Blue eye (31-08-2011)

  11. #52
    Moderator ta duy's Avatar
    Nhập quốc tịch
    01-2010
    Đến từ
    Góc Hà thành- lều một căn -thừa nước uống-thiếu cơm ăn
    Bài gửi
    275
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    386
    Được cảm ơn 200 lần do gửi 126 bài có ích

    Default Về: 1001 tâm trạng khi say

    Chủ Blog đấy là thành viện Lupagazi2010 của diễn đàn ta đấy Thóc ạ , mình cũng là khách quen của cái sạp hàng đó đấy
    IM LẶNG LÀ CÁCH BÀY TỎ QUAN ĐIỂM TUYỆT VỜI NHẤT ))


  12. #53
    thành viên trẻ
    Nhập quốc tịch
    02-2011
    Đến từ
    Hà Lội
    Bài gửi
    50
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    22
    Được cảm ơn 12 lần do gửi 11 bài có ích

    Default Về: 1001 tâm trạng khi say

    Blog đấy mình cũng down nhiều phết, nhưng link nếu ko leech thì khó down quá!

  13. #54
    thành viên trẻ
    Nhập quốc tịch
    11-2010
    Bài gửi
    7
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    7
    Được cảm ơn 25 lần do gửi 21 bài có ích

    Default Về: 1001 tâm trạng khi say

    Leech làm cái gì cho mệt bạn ơi, cài jdownloader ( free ) và update, sau đó chỉ cần copy link và điền captcha, nó tự động down về mà.
    Best Classical Music Blog: http://only-classical.com .Update daily CD, HD-Bluray, DVD-TV Rip

  14. #55
    thành viên trẻ
    Nhập quốc tịch
    10-2010
    Bài gửi
    29
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    6
    Được cảm ơn 2 lần do gửi 2 bài có ích

    Default Về: 1001 tâm trạng khi say

    Khi nghe nó thấy sao mà nó mâu thuẫn với thực tại vậy, cuộc sống xung quanh nhiều bon chen nơi nào thiết tha nồng dịu như ncđ? đây có phải là những khác biệt mang tính thời đại không, khi ở thời đại bây giờ con người ta càng ngày sống càng vị kỉ, người ta theo đuổi vật chất mà quên đi tình yêu chung thủy. Và rồi ncđ bỗng nhiên trở lên mờ nhạt, nhạc hiện đại xuất hiện...


    Chợt nhận ra chỉ còn mình ở lại phía sau thưởng thức cái mà chúng ta cho rằng đó là nghệ thuật, là vẻ đẹp. Có khi nào ai đó trong này nghĩ đến vẻ đẹp của một thế giới, mà trong thế giới thật đẹp ấy, trời sinh ra mỗi mình ta chưa? Và trong thế giới của ncđ ta tự hỏi có thật mình đang sống ở thực tại không hay là đang huyễn hoặc mình trong thế giới cổ xưa?


    Nếu ví ncđ với yêu thương thì có tình yêu nào không cần sự chia sớt với người khác? Một cuộc đời đẹp chỉ có mình sinh sống thì cuộc đời còn chút ý nghĩa gì nữa?

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện tại có 1 người đang xem chủ đề này (0 thần dân chính quốc và 1 du khách)

Các thần dân đã xem chủ đề này: 47

Bookmarks

Quyền hạn của bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •