Trang 1/4 1234 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 55

Chủ đề thảo luận: 1001 tâm trạng khi say

  1. #1
    bút nhóm nhaccodien.info ZIN's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Ha Noi, Vietnam
    Bài gửi
    538
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    3
    Được cảm ơn 9 lần do gửi 5 bài có ích

    Default 1001 tâm trạng khi say

    “Hãy say đi - lúc nào cũng phải say. Tất cả là ở đấy, đấy là vấn đề duy nhất. Để không cảm thấy gánh nặng khủng khiếp của thời gian... Bạn phải say, lúc nào cũng say. Nhưng say gì? Rượu, thơ, đạo đức... tuỳ bạn. Nhưng hãy say đi!” – Charles Baudelaire

    Chủ đề này là nơi để thành viên diễn đàn thể hiện tâm trạng khi say, nhất là say nhạc cổ điển...

    ***



    Nhạc cổ điển và tôi

    Cả đời tôi chưa bao giờ viết một bài văn để phân tích hay biểu cảm một cái gì đó mà tôi yêu thích, nhưng bây giờ, tôi đã có thể làm một điều như vậy. Đó là viết những suy nghĩ, tình cảm và những sự hiểu biết nho nhỏ của tôi về Nhạc cổ điển. Vì tôi cũng chẳng biết từ bao giờ, tôi đã đến với nhạc cổ điển, và yêu nó như bây giờ…

    Phải nói rằng, tuổi thơ của tôi đã từng gắn liền với Nhạc cổ điển. Tôi có 2 người ông thì một ông chơi violin, và đã thi đỗ trong nhạc viện mà cụ tôi không cho học, một ông chơi piano. Cả hai ông đều rất thích nhạc cổ điển, và hàng ngày tập đàn, tôi đều được nghe. Mẹ tôi thấy tôi có vẻ thích nghe nhạc của ông chơi, nên lên 4 tuổi, đã cho tôi đi học đàn. Hồi ấy nhà tôi chưa khá giả mấy, nên chỉ cho học đàn organ, khoảng 2 năm sau đó thì tôi chuyển sang học piano.Tất nhiên, tôi chỉ học để chơi, chứ nhà tôi chẳng bao giờ có ‎dự định đầu tư cho con học chuyên nghiệp cả, thế nhưng tôi vẫn rất thích học đàn, rất thích nghe nhạc, thích cả học l‎ý thuyết nữa……Và tôi cứ thế lớn lên, trong cuộc sống êm ả, tràn ngập những bản nhạc du dương, của tình yêu và sự chăm sóc của gia đình....

    Một người ông của tôi đã ra đi khi tôi đang học lớp 2. Chính vì vậy, những bản nhạc piano cũng dần biến mất, cãi ngõ vắng vẻ của nhà tôi, mọi khi được tiếng đàn lấp vào sự yên tĩnh, hay kết hợp với sự véo von của violin, thì lúc bấy giờ đã chẳng còn nữa, người ông chơi violin của tôi là một bác sĩ, nên công việc cũng trở nên bận rộn hơn, và nỗi buồn của một đứa trẻ con như tôi thì chỉ chợt đến, rồi chợt đi khi có một cái gì đó khác hay hơn, tôi vẫn học đàn, nhưng không còn chăm chỉ như trước nữa. Ở lớp, những trò chơi mới làm hấp dẫn tôi, về nhà, cái máy tính mới mua cũng không thể nào làm tôi dứt nó ra được, vậy cho nên từng đấy năm học đàn đã trở thành vô nghĩa.

    …Đến một ngày, tôi thi trượt, tôi không đạt được học bổng sang Singapore, tôi đã rất buồn, ngoài việc đi học, về nhà, thì tôi chẳng còn việc gì để làm, tủ đựng bản nhạc thì vẫn còn đấy, nhưng không ai lôi ra, đĩa nhạc cổ điển của bố tôi cũng vẫn còn trên giá, nhưng chẳng có ai nghe, tôi bắt đầu lấy chúng ra, lấy khăn lau sạch lớp bụi, rồi cho vào máy nghe. Bản nhạc đầu tiên cất lên là bản Moonlight Sonata của Beethoven, tôi nghe đến giữa đoạn, thì chợt bật khóc. Trong suốt thời gian qua, tôi đã quá lãng phí thời gian. Tôi thấy ân hận, và bắt đầu dọn dẹp tủ sách. Tôi lôi sách nhạc, và rồi bắt đầu đánh lại từ những bài dễ nhất tôi từng học. Tay tôi cứng quá, nhiều lúc ngay cả một bài luyện tay dễ, tôi còn đánh sai. Tôi đã hơi nản, nhưng rồi thấy mẹ tôi nói rằng, ông tôi ngày xưa rất muốn để lại cho tôi cái đàn, và bạn bè của tôi khá nhiều ngừoi biết chơi đàn, tôi quyết tâm học lại. Cây đàn piano của tôi, lại cất tiếng vang hằng ngày trong cái ngõ nhỏ, giữa con phố cổ của Hà Nội ngày nay…

    Tôi lại yêu nhạc cổ điển như ngày nào, tôi biết mình không bao giờ có thể hiêu hết nó là gì, nhưng tôi vẫn nghe, vẫn tìm hiểu, và thậm chí tôi cảm thấy vui khi mình được nói chuyện với những người yêu nhạc cổ điển giống tôi, dù đôi lúc tôi còn nói sai, như một người chẳng hiểu biết gì. Nhưng chính từ những cái đó, tôi lại càng thấy nó hay, càng muốn tìm hiểu nó nhiều hơn.

    Nếu như trước kia tôi đơn thuần chỉ nghe Nhạc cổ điển, và nhớ giai điệu, tên các tác phẩm, thì giờ đây, tôi còn chăm chỉ đọc những bài viết về các nhạc sĩ như Mozart, Bach, Tchaikovsky, Beethoven, Chopin, Mendelssohn…, và quả thực, tôi thấy Nhạc cổ điển thú vị hơn rất nhiều, tôi biết thêm tác phẩm nào được ra đời trong hoàn cảnh nào, gắn liền với sự kiện gì trong cuộc đời người nhạc sĩ ấy, và tại sao nhịp điệu của bản nhạc đó lại trầm lắng, buồn bã hay sôi nổi, mạnh mẽ như thế. Tôi đã đọc được tâm trạng của của người nghệ sĩ chơi nó, hay kể cả là người viết ra tác phẩm.

    Nhiều người nghĩ rằng, những người chơi piano, hay violin…nói chung là những nhạc cụ cổ điển phương tây, đều cho rằng người đó có gì đó “ quý tộc” và “ kiêu sa”, và cũng có người nghĩ rằng nghe nhạc cổ điển là để cho người ta thấy mình là người “ uyên bác” hay cái gì đó đại loại như vậy, Thực chất điều đó đều có thể xảy ra, nhưng tôi thì chưa bao giờ nghĩ như thế, và ở bất kì ai tôi biết. Tôi nghĩ, cũng như tôi, họ thích chơi đàn vì họ yêu âm nhạc thực sự, họ cần tìm đến một sự giải trí, một thú vui khi phải làm việc và lao động vất vả, họ có năng khiếu. Và nghe nhạc cổ điển cũng vậy thôi, vì mỗi thứ đều có tiếng nói riêng, Nhạc cổ điển cũng thế, ai nghe được và hiểu được, thì họ sẽ thích thôi. Nhạc cổ điển phù hợp với mọi người, ai nghe cũng được, chỉ cần người nghe hiểu và thích nó, cảm nhận nó một cách tinh tế, sâu lắng. Ai không nghe được nó thì sẽ không nghe nữa, chỉ đơn giản và dễ hiẻu thế thôi, chứ làm gì có ai thừa thời gian nhièu thế để nghe nhạc cổ điển và muốn cho mọi người biết “ tôi nghe nhạc cổ điển”, thật buồn cười phải không?

    Nhạc cổ điển thật là hay, nhờ nó mà giờ đây, tôi đã có thêm nhiều người bạn tốt, những người bạn cùng sở thích, và thậm chí còn hiểu biết hơn tôi rất rất nhiều, tôi yêu quý họ, yêu Nhạc cổ điển, và nếu 1 ngày nào đó trời đẹp, bạn đang yêu đời, hãy thử bật một bản nhạc cổ điển, nhắm mắt lại nhưng vẫn nghe nhạc xem, bạn sẽ thấy có một cảm giác tuyệt vời, có khi còn ngủ quên lúc nào không biết, bạn sẽ mơ thấy một giấc mơ đẹp, thật đấy, vì tôi đã từng làm như thế nhiều lần rồi, và nói thật, trong khi ngồi học bài, tôi bật Nhạc cổ điển lên nghe, tôi cứ thế vừa hát theo nhạc, vừa làm bài mà đống bài tập đã giải quyết xong lúc nào không biết, thật thú vị phải không?

    Nhạc cổ điển, những bản nhạc piano….không biết từ bao giờ, tôi yêu chúng thế, chưa bao giờ tôi cảm thấy không có chúng hằng ngày tôi không chịu được như bây giờ.

    Tôi yêu Nhạc cổ điển.

    < Written by ZIN ^^>
    được Admin sửa lần cuối lúc 14:40 ngày 27-09-2010.


    There is a way to be good again.....

  2. Thần dân đã cảm ơn ZIN vì bài gửi này có ích:

    Blue eye (31-08-2011)

  3. #2
    Administrator Apomethe's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    1,766
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    3
    Được cảm ơn 61 lần do gửi 45 bài có ích

    Default Vì sao tôi nghe nhạc?

    Để trả lời cho một câu hỏi mục đích thì người ta thường trả lời bằng chữ "Để". Tất cả mọi việc chúng ta làm đều nhằm một mục đích nào đó. Bởi nếu không thì chúng ta làm nó để làm gì. Hồi nhỏ tôi thích đọc sách, đọc nhiều lắm. Người lớn thấy tôi biết nhiều nên hay khen, tôi lấy thế làm sung sướng lấy việc khoe kiến thức đấy làm điều hãnh diện, cũng là để cho bố mẹ vui vẻ với người ngoài. Như vậy thì việc đọc sách của tôi hồi nhỏ vô hình chung là để có kiến thức và dùng nó để thể hiện bản thân. Lớn lên tôi nghĩ ông bà làm lụng cả đời để nuôi cha mẹ mong cha mẹ có cuộc sống tốt, sau này cha mẹ lớn lên cũng làm việc quên mình để cho con cái sống tốt. Đến đời tôi rồi cũng vậy, tạo thành một cái vòng luẩn quẩn. Cuối cùng thì vẫn không có ai là hoàn toàn sung sướng cả, như vậy thì mục đích sống của mình là gì? Nhiều người vẫn sống với mục đích giàu lên và có nhiều của cải, nhưng khi đạt được mục đích rồi thì vẫn không cảm thấy hạnh phúc, trong lòng vẫn còn nhiều hụt hẫng và cảm thấy thiếu vắng một cái gì đó. Như vậy mục đích làm việc và sống của chúng ta có ý nghĩa gì không?

    Tôi đọc sách của Thích Nhất Hạnh, ông nói để cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc người ta phải sống trong hiện tại. Tương lai là những việc chưa đến, mong chờ nó chỉ làm tốn thời gian, quá khứ là những việc đã xảy ra rồi không thể níu kéo hay quay lại. Bởi vậy hãy quý những giây phút hiện tại chúng ta đang sống. Chúng ta làm nhiều việc trong cuộc sống cũng để một mục đích duy nhất là có hạnh phúc, bởi vậy hãy sống hạnh phúc ngay trong những phút giây này, cảm thấy sự hiện hữu của bản thân trong giờ phút hiện tại. Tôi học được nhiều điều quý giá từ Thiền và đạo Phật nhưng bản thân lại không phải là một người tu hành hay phật tử. Ngoài Phật giáo tôi còn nghiên cứu nhiều tôn giáo kháo khác và đó chỉ là phương tiện để làm cho cuộc sống trở nên trọn vẹn hơn. Con người luôn bị cuốn theo công việc vì tương lai của bản thân nên không kịp dừng lại để nhìn vào hiện tại. Nhiều người trong chúng ta không kịp nhìn thấy một nụ cười của cô bé hay một bông hoa nở vào một buổi sớm mai. Chỉ cần dừng lại một chút để nhìn vào một nụ cười, một khóe mắt, một bông hoa hay đám mây trời để mỉm cười với bản thân cũng có thể khiến mình hạnh phúc hơn rồi.

    Bởi vậy muốn việc làm của mình có ý nghĩa trọn vẹn hơn thì ta không nên để ý đến mục đích. Xem tranh chỉ đơn thuần là xem tranh, ngắm trăng chỉ là ngắm trăng. Và nghe nhạc cũng chỉ là nghe. Bạn tôi nhiều người nghe nhạc để thư giãn, dĩ nhiên thư giãn là tốt nhưng nó làm cho việc nghe nhạc không còn trọn vẹn.

    Ở Việt Nam nhiều người quan niệm nghệ thuật là cái đẹp. Tức là nghệ thuật phải đẹp. Một bộ phim với những góc quay khiến người xem mê ly, diễn viên đẹp luôn có nhiều người xem. Một bản nhạc có những giai điệu êm dịu hay tiết tấu hùng tráng cũng làm cho người ta thích hơn. Tôi cho hiểu về nghệ thuật như thế là quá đơn giản. Đẹp là nghệ thuật nhưng nghệ thuật thì không phải đẹp. Nghệ thuật đương nhiên là có đẹp nhưng chúng ta hiểu thế nào là cái đẹp. Khi trời giông bão thì mọi người thường chạy về nhà nhưng tôi lại thích đứng ngoài biển để ngắm bầu trời chuyển cơn, khi đó bầu trời đẹp một cách lạ lùng. Một bộ phim Hàn quốc với những diễn viên mặc quần áo thời trang và sống trong những tòa lâu đài hiện đại sẽ làm người ta thích nhưng một bộ phim chiếu những em bé lang thang quần áo lếch thếch không nhà cửa sẽ khiến người ta phài xúc động. Về mặt nào đó ta có thể nói khu nhà ổ chuột với những người rách rưới là không đẹp, nhưng những thước phim như Tsotsi tôi lại cho là rất đẹp. Tôi thích xem phim của Kim Ki Duk, có những cảnh quay rất đẹp (tôi vẫn thường cho rằng điện ảnh Hàn quốc hay nhất ở phần quay phim, nhiều phim nội dung nhạt nhẽo nhưng cảnh quay thì lại đẹp) nhưng cũng có phim có những cảnh khiến nhiều người ta ghê sợ, không muốn xem thậm chí quay mặt đi. Nhưng tôi cho rằng phim của Kim Ki Duk mới là phim nghệ thuật.

    Ở Việt Nam người ta vẫn thích nghe nhạc Pop và Ballad vì nó dễ nghe và có giai điệu đẹp, cả những người nghe nhạc cổ điển cũng thường nghe nhiều tác phẩm lãng mạn hơn vì nó dễ nghe. Nhưng tôi cho rằng phải nghe cả Shostakovich, Stravinsky hay Bruckner thì mới hiểu dược thế nào là âm nhạc, có thể ban đầu hơi khó nghe nhưng đã nghe quen rồi thì thấy thích. Có lẽ khi ta tiếp xúc với nghệ thuật nhiều hơn thì mới hiểu rõ nó, không nên chỉ tiếp xúc với vài bản nhạc quen thuộc. Tôi có quen một họa sĩ, anh có tài và thích trường phái hiện đại. Tôi không phải dân hội họa nên trước đây nhìn nó tôi vẫn chỉ nghĩ vẽ tranh như những tác phẩm cổ điển mới đẹp, và thầm nghĩ tại sao bây giờ người ta vẽ như vậy, có gì đẹp đâu. Thế nhưng lâu dần nhìn chúng thì tôi thấy chúng đẹp, đơn giản vì khi nhìn tôi không cố gắng hình dung nó là cái gì nữa và bỗng dưng cảm thấy nó đẹp, cũng không biết tại sao nó đẹp.

    Bây giờ tôi đọc sách không còn như xưa, tôi cảm thấy người ta có thể hiểu nhiều thứ hơn qua một tác phẩm văn học hơn là quyển sách thông thường (đương nhiên là đọc sách báo vẫn quan trọng chứ không thể bỏ được). Khi đọc sách giới thiệu danh nhân kinh tế thì tôi không hứng thú lắm, nhưng khi đọc "Kane and Abel" của Jeffrey Archer thì có thể đọc liên tục và thấy thú vị.

    Nhiều người hỏi tôi nghe nhạc cổ điển thì hiểu cái gì, tôi bảo chả hiểu gì cả. Người ta hỏi tiếp thế thì nghe làm cái gì, tôi hỏi lại thế mày nghe nhạc Tây nhạc Tàu mà không đọc lời thì có hiểu gì không. Âm nhạc thì không cần hiểu, việc cố hiểu nó chỉ giới hạn cái nghe của mình lại. Nhưng nghe mà chỉ có cảm thì không đủ. Không chỉ thưởng thức nghệ thuật bằng việc chỉ đơn thuần nghe, đọc hay nhìn. Nếu chỉ có thế thì âm nhạc đã vị vứt xó từ lâu. Ở Việt Nam bởi vì người ta chỉ nhìn vào mỗi cái đẹp nên từ điện ảnh đến âm nhạc vẫn không thể với cho bằng được với người ta. Nhạc công chỉ nghĩ mình chơi cho người ta nghe một bản nhạc là xong mà không quan tâm đến việc mình chơi thế nào. Đương nhiên không phải là tất cả vì tôi biết ở Việt Nam còn nhiều người tốt lắm (quên nói điều này thì nhiều người lại phản đối), tuy nhiên chưa đủ để tạo một bước ngoặt. Bởi người chơi còn phải cần có người nghe. Người nghe mà không biết hay dở thì người chơi cũng không cần phải chơi hay, vậy thì sao phát triển được. Cho nên nghệ thuật ở Việt Nam còn rất đơn giản.

    Nghệ thuật buộc người ta phải suy nghĩ, không chỉ đơn thuần cảm nhận cái đẹp mà qua một tác phẩm nghệ thuật người ta thấy mình lớn lên, trưởng thành, biết buồn vui. Loài người tiến bộ như ngày nay bởi một phần không nhỏ của nghệ thuật. Lịch sử và cuộc sống con người được thể hiện qua các tác phẩm nghệ thuật dưới các hình thức khác nhau. Một nhà soạn nhạc hay một nhà văn khi sáng tác ra một tác phẩm không phải để đặt ra suy nghĩ của mình cho mọi người mà chính là để cho mọi người tự cảm nhận với tình cảm và tự rút ra cái kết luận của riêng mình. Một quyển truyện có còn hay không khi người đọc ta biết hết cả suy nghĩ của tác giả hay kết thúc câu chuyện. Một bản nhạc có hay không khi người nghe đã nắm hết ý đồ tác giả, như thế thì việc nghe nhạc không còn ý nghĩa nữa. Tôi không phải người làm nghệ thuật mà chỉ là người thưởng thức nó nên chỉ nghĩ có vậy.

    Còn bạn, vì sao bạn nghe nhạc?

    Nguồn: Apomethe's blog
    được Apomethe sửa lần cuối lúc 04:37 ngày 10-10-2006.

  4. #3
    Moderator Toocky's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    175
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    15
    Được cảm ơn 34 lần do gửi 16 bài có ích

    Default những điều khó nhận ra

    hồi âm cho bài viết của Apomethe
    viết cho "em" - toocky có thói quen viết cho 1 nhân vật giả tưởng
    ----------

    Trong cuộc đời này có nhiều điều khó nhận ra, khó giải thích. Từ khi sinh ra, có ai nói cho em biết bầu trời xanh là rất đẹp đâu? Vậy mà sao em vẫn cứ đợi thu về, để thần người đứng ngắm bầu trời xanh cao vợi ấy? Em có hiểu trái tim mình không?

    Và em cũng không đếm được các vì sao. Ngày xưa tôi vẫn nghĩ mỗi vì sao là một hành tinh, nhưng thật ra mỗi vì sao là một mặt trời của một thiên hà khác, vũ trụ này có biết bao nhiêu thiên hà như thế? mặt trời của em rồi cũng có lúc tắt như ngôi sao nào đó trên trời - sáng vậy thôi nhưng đã "chết" từ lâu lắm.

    Còn em là gì? Em có tin mình chỉ là một cuộc đời - tồn tại ngẫu nhiên rồi biến mất. 1000 năm nữa liệu còn có ai biết em đã từng sống trên đời này? Sống cho hạnh phúc ư? Có ai thêm được một giờ vào tuổi thọ của mình? Có ai nói được chắc chắn rằng ngày mai sẽ đến? đặt mục đích sống của em vào cuộc sống của chính em - dù là để có thành công, tiền bạc, ngay cả hạnh phúc nữa- cái cuộc sống ngắn ngủi sẽ nhanh chóng tan biến đi ấy ư?

    Chỉ là vài câu hỏi của tôi thôi.

    Tôi yêu nghệ thuật, không phải chỉ vì nó đẹp. Bởi vì nghệ thuật khiến tôi nhận ra con người không chỉ có chân, tay, mắt, mũi, trí não, kiến thức, mục đích, kế hoạch, suy nghĩ, kết luận..

    Con người còn có cả tâm hồn! Cái tâm hồn nhận ra màu xanh của bầu trời ấy! Tâm hồn của những gì khó giải thích - của những thước phim đẹp, những bản nhạc hay, những vần thơ sâu sắc, những bức vẽ muôn màu. Nghệ thuật giúp tôi nhận ra sự bé nhỏ của chính mình - sự yếu kém của vật chất!

  5. #4
    Tottochan bên cửa sổ Klavier's Avatar
    Nhập quốc tịch
    10-2006
    Bài gửi
    130
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Default Vài dòng viết vội vào 1 buổi sớm bình minh :)

    Lại mất ngủ! Ngồi lọ mọ chán chê thấy ánh nắng xuyên qua rèm cửa vội vàng nhoài người kéo rèm ngó ra ngoài,chợt sững sờ khi thấy bình minh lên đẹp quá. Đã lâu lắm rồi mới có cảm giác thanh bình như thế này,cũng lâu lắm rồi không dành 1 chút thời gian để ngắm nhìn những ánh nắng ban mai. Hay thật,mệt mỏi dường như tan biến trước 1 bức tranh quá đẹp của bình minh.Bật bài hát Nga mà Apo gửi tặng và pha cafe bỗng dưng muốn viết 1 vài dòng,không biết viết vào đâu,Blog thì bắt đầu bị kiểm tra bởi mama Chue Tối đến mama Chue vào Blog của con gái thấy Blog viết lúc tờ mờ sẽ bị mama đặt lên thớt chém cho vài phát ngay
    Con người luôn có những cảm xúc bất chợt,khi cảm xúc đến mà bị kìm nén thì phí.Nhỉ! Âm nhạc..thiên nhiên...và tâm hồn....Thật lạ
    Vẫn không quên lôi điện thoại ra ghi lại những khoảnh khắc tuyệt vời ấy. Bây giờ thì cắp sách đến trường thôi,không kịp post rồi. Tối về sẽ khoe với mọi người ảnh đẹp sau









  6. #5
    Moderator Toocky's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    175
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    15
    Được cảm ơn 34 lần do gửi 16 bài có ích

    Default Re: Vài dòng viết vội vào 1 buổi sớm bình minh :)

    Toocky cũng yêu bình minh lắm Nhất là bình minh của mùa thu.

    Ngày nào cũng phải đi bộ qua công viên đến trường, 6.30 sáng công viên còn vắng lắm, chỉ có vài người chạy bộ tập thể dục, đàn thiên nga sáng nào cũng nối đuôi nhau bơi lòng vòng, còn bồ câu thì vẫn sà xuống chỗ bà lão tốt bụng hay tung vụn bánh mì... Sáng mùa thu có cái thứ ánh nắng kỳ diệu làm quên đi cả những giai điệu lúc nào cũng lởn vởn trong đầu, có được một vài phút yên tĩnh, chỉ nghe tiếng lá cây và tiếng gọi bầy của mấy chú vịt con

  7. #6
    Tottochan bên cửa sổ Klavier's Avatar
    Nhập quốc tịch
    10-2006
    Bài gửi
    130
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Default Re: Vài dòng viết vội vào 1 buổi sớm bình minh :)












    Đây là những bức ảnh chụp từ cửa sổ phòng K,bình minh của hôm qua .
    được Klavier sửa lần cuối lúc 22:25 ngày 26-10-2006.









  8. #7
    Tottochan bên cửa sổ Klavier's Avatar
    Nhập quốc tịch
    10-2006
    Bài gửi
    130
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Smile Nhạc viện Thượng Hải



    Ảnh này chụp từ khuôn viên của trường nhìn ra nhà học chính. Hiện giờ cái nhà này biến màu,là kính trong suốt và màu xám xám rồi Hè vừa rồi bị lôi ra sửa



    Nhà ăn cổ kính



    Hiệu sách+băng đĩa của trường



    Đường vào trường buổi tối



    Phòng lên lớp chuyên ngành



    Phòng tập



    Phòng hòa nhạc+phòng thi



    Còn đây là những gì sẽ được nhìn thấy vào năm 2007--80 năm kỉ niệm ngày thành lập trường. Mất hết cả cổ kính
    được Klavier sửa lần cuối lúc 09:13 ngày 27-10-2006.









  9. #8
    Tottochan bên cửa sổ Klavier's Avatar
    Nhập quốc tịch
    10-2006
    Bài gửi
    130
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Default Re: Vài dòng viết vội vào 1 buổi sớm bình minh :)



    Post lại ảnh lá ngô đồng đây









  10. #9
    Tottochan bên cửa sổ Klavier's Avatar
    Nhập quốc tịch
    10-2006
    Bài gửi
    130
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 0 lần do gửi 0 bài có ích

    Arrow Mùa thu...

    Dạo này không có thời gian để ngồi dịch bài post cho diễn đàn. Em gửi lời xin lỗi chân thành đến chị triomphe,bài dịch em sẽ cố gắng hoàn thành trong tháng 11
    Sáng sớm ngồi nghe Chuông nhỏ của Liszt và ngắm mùa thu qua cửa sổ. Tối qua con bạn bảo,ở Đức mùa thu vừa đến đã đi,sao Thượng Hải thu lâu thế. Ai mà biết được. Năm nay thu dài hơn,lá ngô đồng giờ vẫn chưa vàng hết. Đến khi nào 2 hàng cây lá vàng ươm rơi lả tả xuống đường,khi đó thu sẽ đi.
    Thu và âm nhạc có 1 sự liên kết vô hình rất kì lạ không thể diễn đạt bằng lời. Có âm nhạc thu dường như dịu dàng và đẹp hơn....
    Sẽ có ngày phải chia tay với mùa thu Thượng Hải,lúc đó sẽ lại nghe "Chuông nhỏ" để nhớ về nơi ấy---thu đã đến và đi










  11. #10
    Moderator Toocky's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    175
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    15
    Được cảm ơn 34 lần do gửi 16 bài có ích

    Default Re: Những cảm xúc bất chợt của cuộc sống!

    Những sự ra đi...

    Đi trên một con đường dài người ta muốn nhiều thứ lắm. Muốn kỷ niệm , kiến thức, người bạn chung đường, hoài bão, động viên, chia sẻ, thành công, kết quả, ...

    Có đôi khi người ta mải đi quá, mải chuẩn bị quá mà quên mất

    Đi trên một con đường dài người ta cần biết mình đang đi đâu.

  12. #11
    thành viên kỳ cựu Wal's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    2,648
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    37
    Được cảm ơn 184 lần do gửi 112 bài có ích

    Default Re: Những cảm xúc bất chợt của cuộc sống!

    Nghe Tooky diễn đạt tâm trạng mình thấy mông lung giống như nhạc sĩ Phú Quang quá, biết Tooky giống ai không, một nhân vật trong "Em ơi, Hà Nội phố" í, mấy hôm nay bật bài này liên tục nên chợt nhận ra có điểm tương đồng,
    Vào đây nghe tạm nè:
    http://nhacso.net/Music/Song/Tru%2DT...6/05/05F612F2/

    Nhạc: Phú Quang
    Thơ: Phan Vũ


    Em ơi, Hà Nội phố

    Ta còn em mùi hoàng lan
    Ta còn em mùi hoa sữa
    Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
    Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm

    Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
    Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
    Mảnh trăng mồ côi mùa đông

    Mùa đông năm ấy
    Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
    Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân
    Ta còn em một màu xanh thời gian
    Một chiều phai tóc em bay
    Chợt nhòa, chợt hiện
    Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
    Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường


    Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
    Và từng mái ngói xô nghiêng
    Nao nao kỷ niệm
    Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
    Chợt hoàng hôn về tự bao giờ



  13. #12
    Moderator Toocky's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    175
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    15
    Được cảm ơn 34 lần do gửi 16 bài có ích

    Default Re: Những cảm xúc bất chợt của cuộc sống!

    lang thang thì có lang thang...nhưng mà vẫn nhớ đường về nhà, chưa đến nỗi bị lạc ^^ Wal thích thơ Phan Vũ ko? Nhạc của ns Phú Quang rất hay nhưng thực sự là...bài thơ này đẹp quá

    -------------------

    Có ai nhận ra tiếng lá thu xào xạc thì thầm khác lắm với mùa xuân?

    mùa thu năm nay gió ít hơn năm ngoái, nên lá khô rồi mà vẫn còn vương trên cành, ngồi nghe tiếng lá, bỗng nhận ra tiếng lá thu rất buồn, nhưng lại thanh thản lắm...ko biết giải thích thế nào cả ^^ Nghe thấy văng vẳng đoạn mở đầu Ballad số 3 La giáng trưởng của Chopin - chắc tại tập nhiều quá, nhưng quả thật là có điểm tương đồng.

    Lại thấy vui. Những niềm hạnh phúc nho nhỏ từ những khám phá cũng nho nhỏ này đủ làm cho trời xanh như chưa bao giờ xanh thế.

    Nhìn lại mình...Rồi quyết định chỉ nhắm mắt lại hướng vế mặt trời, cảm nhận thấy một khoảng sáng ở trước mặt, và gió hôn vào tóc, và tiếng lá cứ thầm thì, thầm thì...

  14. #13
    Administrator Apomethe's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    1,766
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    3
    Được cảm ơn 61 lần do gửi 45 bài có ích

    Default Bão

    Bão đi qua quê nhà em:



    Chỗ này gần trường trung học hồi xưa, một khu vực rất đẹp và thoáng mát sạch sẽ. Bên phải trường em là Sở điện lực (nhưng thỉnh thoảng vẫn mất điện ), bên trái là Tòa án, cách một đoạn là trụ sở cảnh sát (nhưng thỉnh thoảng vẫn đánh nhau như thường ), đối diện trường là hiệu sách (hôm nào thích nghỉ học có thể sang đấy đọc truyện tranh thoải mái ). Đối diện tòa án là nhà thờ có thể thấy trong ảnh (cúp học xong có thể sang đấy xưng tội ). Bây giờ nó trông thế này đây:





    Cây đổ vào quán massage nào đó, tội nghiệp. Không hiểu là tiệm massage nào mà em lại không biết, lạ quá


  15. #14
    thành viên Tiffany's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Bài gửi
    125
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    59
    Được cảm ơn 12 lần do gửi 11 bài có ích

    Default Re: Bão

    Cơn bão nghiêng đêm
    Cây gãy cành bay lá
    Ta nắm tay em
    Cùng qua đường cho khỏi ngã.

    Cơn bão tạnh lâu rồi
    Hàng cây xanh thắm lại
    Nhưng em đã xa xôi
    Và cơn bão lòng ta thổi mãi.

    Tế Hanh
    1957
    được na9 sửa lần cuối lúc 06:11 ngày 08-12-2006.

  16. #15
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Re: Bão

    Triomphe cũng nhớ tới đợt bão Xangsane tàn phá Đà Nẵng nặng nề và khiến thành viên Bunhiakopski nộp bài dịch cho Web muộn mất mấy ngày. Khi nộp bài Bunhia thanh minh là “tại thằng Xangsane” làm Triomphe ngớ người chả hiểu gì cả. Tại mình mắc bệnh nghề nghiệp nên đã liên tưởng trước hết đến Saint-Saens.

    Mà tìm hiểu về cách đặt tên các cơn bão cũng thú vị phết : bão số 1 – Chanchu có nghĩa là Trân Châu trong tiếng Quảng Đông ; bão số 6 – Xangsane có nghĩa là “con voi to” trong tiếng Lào ; bão số 7 – Cimaron có nghĩa là “con bò rừng” trong tiếng Philippines ; bão số 8 – Chibi có nghĩa là “chim én” trong tiếng Hàn Quốc.

    Ở phương Tây, một nhà dự báo thời tiết người Úc đã bắt đầu dùng tên những người phụ nữ để đặt tên cho các cơn bão từ thế kỉ 19. Trong thế chiến thứ 2, những chuyên gia về thời tiết dùng tên những cô bạn gái hay tên vợ mình để đặt tên cho bão. Hoa Kỳ chính thức dùng tên phụ nữ đặt tên cho bão vào năm 1953. Đến năm 1978, tên nam giới cũng bắt đầu được sử dụng để đặt tên cho bão ------> thế mới công bằng chứ !!!

    Nếu Triomphe có quyền thì sẽ lấy tên các nhà soạn nhạc cổ điển để đặt tên cho các cơn bão. Tất nhiên không phải vì “sức tàn phá” của các cụ ấy rồi mà để tên các cụ ấy trở nên “ấn tượng” với đông đảo người dân hơn

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện tại có 1 người đang xem chủ đề này (0 thần dân chính quốc và 1 du khách)

Các thần dân đã xem chủ đề này: 47

Bookmarks

Quyền hạn của bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •