“Hãy say đi - lúc nào cũng phải say. Tất cả là ở đấy, đấy là vấn đề duy nhất. Để không cảm thấy gánh nặng khủng khiếp của thời gian... Bạn phải say, lúc nào cũng say. Nhưng say gì? Rượu, thơ, đạo đức... tuỳ bạn. Nhưng hãy say đi!” – Charles Baudelaire
Chủ đề này là nơi để thành viên diễn đàn thể hiện tâm trạng khi say, nhất là say nhạc cổ điển...
***
Nhạc cổ điển và tôi
Cả đời tôi chưa bao giờ viết một bài văn để phân tích hay biểu cảm một cái gì đó mà tôi yêu thích, nhưng bây giờ, tôi đã có thể làm một điều như vậy. Đó là viết những suy nghĩ, tình cảm và những sự hiểu biết nho nhỏ của tôi về Nhạc cổ điển. Vì tôi cũng chẳng biết từ bao giờ, tôi đã đến với nhạc cổ điển, và yêu nó như bây giờ…
Phải nói rằng, tuổi thơ của tôi đã từng gắn liền với Nhạc cổ điển. Tôi có 2 người ông thì một ông chơi violin, và đã thi đỗ trong nhạc viện mà cụ tôi không cho học, một ông chơi piano. Cả hai ông đều rất thích nhạc cổ điển, và hàng ngày tập đàn, tôi đều được nghe. Mẹ tôi thấy tôi có vẻ thích nghe nhạc của ông chơi, nên lên 4 tuổi, đã cho tôi đi học đàn. Hồi ấy nhà tôi chưa khá giả mấy, nên chỉ cho học đàn organ, khoảng 2 năm sau đó thì tôi chuyển sang học piano.Tất nhiên, tôi chỉ học để chơi, chứ nhà tôi chẳng bao giờ có dự định đầu tư cho con học chuyên nghiệp cả, thế nhưng tôi vẫn rất thích học đàn, rất thích nghe nhạc, thích cả học lý thuyết nữa……Và tôi cứ thế lớn lên, trong cuộc sống êm ả, tràn ngập những bản nhạc du dương, của tình yêu và sự chăm sóc của gia đình....
Một người ông của tôi đã ra đi khi tôi đang học lớp 2. Chính vì vậy, những bản nhạc piano cũng dần biến mất, cãi ngõ vắng vẻ của nhà tôi, mọi khi được tiếng đàn lấp vào sự yên tĩnh, hay kết hợp với sự véo von của violin, thì lúc bấy giờ đã chẳng còn nữa, người ông chơi violin của tôi là một bác sĩ, nên công việc cũng trở nên bận rộn hơn, và nỗi buồn của một đứa trẻ con như tôi thì chỉ chợt đến, rồi chợt đi khi có một cái gì đó khác hay hơn, tôi vẫn học đàn, nhưng không còn chăm chỉ như trước nữa. Ở lớp, những trò chơi mới làm hấp dẫn tôi, về nhà, cái máy tính mới mua cũng không thể nào làm tôi dứt nó ra được, vậy cho nên từng đấy năm học đàn đã trở thành vô nghĩa.
…Đến một ngày, tôi thi trượt, tôi không đạt được học bổng sang Singapore, tôi đã rất buồn, ngoài việc đi học, về nhà, thì tôi chẳng còn việc gì để làm, tủ đựng bản nhạc thì vẫn còn đấy, nhưng không ai lôi ra, đĩa nhạc cổ điển của bố tôi cũng vẫn còn trên giá, nhưng chẳng có ai nghe, tôi bắt đầu lấy chúng ra, lấy khăn lau sạch lớp bụi, rồi cho vào máy nghe. Bản nhạc đầu tiên cất lên là bản Moonlight Sonata của Beethoven, tôi nghe đến giữa đoạn, thì chợt bật khóc. Trong suốt thời gian qua, tôi đã quá lãng phí thời gian. Tôi thấy ân hận, và bắt đầu dọn dẹp tủ sách. Tôi lôi sách nhạc, và rồi bắt đầu đánh lại từ những bài dễ nhất tôi từng học. Tay tôi cứng quá, nhiều lúc ngay cả một bài luyện tay dễ, tôi còn đánh sai. Tôi đã hơi nản, nhưng rồi thấy mẹ tôi nói rằng, ông tôi ngày xưa rất muốn để lại cho tôi cái đàn, và bạn bè của tôi khá nhiều ngừoi biết chơi đàn, tôi quyết tâm học lại. Cây đàn piano của tôi, lại cất tiếng vang hằng ngày trong cái ngõ nhỏ, giữa con phố cổ của Hà Nội ngày nay…
Tôi lại yêu nhạc cổ điển như ngày nào, tôi biết mình không bao giờ có thể hiêu hết nó là gì, nhưng tôi vẫn nghe, vẫn tìm hiểu, và thậm chí tôi cảm thấy vui khi mình được nói chuyện với những người yêu nhạc cổ điển giống tôi, dù đôi lúc tôi còn nói sai, như một người chẳng hiểu biết gì. Nhưng chính từ những cái đó, tôi lại càng thấy nó hay, càng muốn tìm hiểu nó nhiều hơn.
Nếu như trước kia tôi đơn thuần chỉ nghe Nhạc cổ điển, và nhớ giai điệu, tên các tác phẩm, thì giờ đây, tôi còn chăm chỉ đọc những bài viết về các nhạc sĩ như Mozart, Bach, Tchaikovsky, Beethoven, Chopin, Mendelssohn…, và quả thực, tôi thấy Nhạc cổ điển thú vị hơn rất nhiều, tôi biết thêm tác phẩm nào được ra đời trong hoàn cảnh nào, gắn liền với sự kiện gì trong cuộc đời người nhạc sĩ ấy, và tại sao nhịp điệu của bản nhạc đó lại trầm lắng, buồn bã hay sôi nổi, mạnh mẽ như thế. Tôi đã đọc được tâm trạng của của người nghệ sĩ chơi nó, hay kể cả là người viết ra tác phẩm.
Nhiều người nghĩ rằng, những người chơi piano, hay violin…nói chung là những nhạc cụ cổ điển phương tây, đều cho rằng người đó có gì đó “ quý tộc” và “ kiêu sa”, và cũng có người nghĩ rằng nghe nhạc cổ điển là để cho người ta thấy mình là người “ uyên bác” hay cái gì đó đại loại như vậy, Thực chất điều đó đều có thể xảy ra, nhưng tôi thì chưa bao giờ nghĩ như thế, và ở bất kì ai tôi biết. Tôi nghĩ, cũng như tôi, họ thích chơi đàn vì họ yêu âm nhạc thực sự, họ cần tìm đến một sự giải trí, một thú vui khi phải làm việc và lao động vất vả, họ có năng khiếu. Và nghe nhạc cổ điển cũng vậy thôi, vì mỗi thứ đều có tiếng nói riêng, Nhạc cổ điển cũng thế, ai nghe được và hiểu được, thì họ sẽ thích thôi. Nhạc cổ điển phù hợp với mọi người, ai nghe cũng được, chỉ cần người nghe hiểu và thích nó, cảm nhận nó một cách tinh tế, sâu lắng. Ai không nghe được nó thì sẽ không nghe nữa, chỉ đơn giản và dễ hiẻu thế thôi, chứ làm gì có ai thừa thời gian nhièu thế để nghe nhạc cổ điển và muốn cho mọi người biết “ tôi nghe nhạc cổ điển”, thật buồn cười phải không?
Nhạc cổ điển thật là hay, nhờ nó mà giờ đây, tôi đã có thêm nhiều người bạn tốt, những người bạn cùng sở thích, và thậm chí còn hiểu biết hơn tôi rất rất nhiều, tôi yêu quý họ, yêu Nhạc cổ điển, và nếu 1 ngày nào đó trời đẹp, bạn đang yêu đời, hãy thử bật một bản nhạc cổ điển, nhắm mắt lại nhưng vẫn nghe nhạc xem, bạn sẽ thấy có một cảm giác tuyệt vời, có khi còn ngủ quên lúc nào không biết, bạn sẽ mơ thấy một giấc mơ đẹp, thật đấy, vì tôi đã từng làm như thế nhiều lần rồi, và nói thật, trong khi ngồi học bài, tôi bật Nhạc cổ điển lên nghe, tôi cứ thế vừa hát theo nhạc, vừa làm bài mà đống bài tập đã giải quyết xong lúc nào không biết, thật thú vị phải không?
Nhạc cổ điển, những bản nhạc piano….không biết từ bao giờ, tôi yêu chúng thế, chưa bao giờ tôi cảm thấy không có chúng hằng ngày tôi không chịu được như bây giờ.
Tôi yêu Nhạc cổ điển.
< Written by ZIN ^^>![]()
![]()
![]()






Trả lời với trích dẫn




















), bên trái là Tòa án, cách một đoạn là trụ sở cảnh sát (nhưng thỉnh thoảng vẫn đánh nhau như thường
), đối diện trường là hiệu sách (hôm nào thích nghỉ học có thể sang đấy đọc truyện tranh thoải mái
). Đối diện tòa án là nhà thờ có thể thấy trong ảnh (cúp học xong có thể sang đấy xưng tội
). Bây giờ nó trông thế này đây:



Bookmarks