Bác Heideger khi đăng ký lỡ tay gõ thiếu mất chữ g

chứ ko phải cố tình hay ko biết đâu.
Nhận xét qua một số video thì thấy rằng Lang Lang ít cảm xúc khi trình tấu tác phẩm, hơi quá cường điệu và lạm dụng nhấn nhá, nói chung là phô trương kĩ thuật. Đối với những ai quan tâm đến sự tinh tế thì sẽ không thích nghe Lang Lang, nhưng với giới nghệ sĩ nói chung thì họ vẫn nể vì kĩ thuật anh này siêu quá. Có thể trở thành Horowitz hay không thì chưa chắc, kĩ thuật không phải tất cả. Lang Lang thiếu sự điềm đạm, bình tĩnh và phóng khoáng của Horowitz, mà nhìn kiểu chơi có vẻ hơi quá tự tin và có phần kiêu ngạo.
Yundi Li thì ngược lại hoàn toàn, có phong cách riêng, nhẹ nhàng và giàu biểu cảm hơn. Cái mềm yếu thì không giống với chú Sơn, chú Sơn học ở Nga mà không có được phong cách của trường phái Nga, một phần cũng vì do thể trạng của người VN không được khỏe mạnh để chơi những nốt forte như họ được. Có lẽ chú Sơn thấy vậy nên đã tạo cho mình một phong cách hoàn toàn khác so với trường lớp chăng? Cái nhẹ nhàng của Yundi Li là của một tâm hồn hoàn toàn Á Đông, hiền lành và chất phác nên chơi những gì thuộc về trữ tình rất hợp. Cái mình thích ở Yundi Li như đã nói ở trên là anh đã tìm cho mình phong cách riêng chứ không bị ảnh hưởng bởi ai. Cụ thể là qua bản La Campanella của Liszt, anh chơi khác hẳn những người khác, bản này em đã nghe hơn chục pianist nổi tiếng đủ mọi trường phái chơi nó, lần đầu nghe Yundi Li ko khoái lắm nhưng nghe nhiều thì thấy anh này chơi tinh tế mà vẫn thể hiện được tính kĩ thuật. Rất có triển vọng làm tài năng lớn.
Pianist ngày nay em nghĩ Zimmerman mới là Number 1. Còn Kissin thì thuộc lớp trẻ hơn nhưng cũng không kém cạnh là bao nhiêu, kết hợp kĩ thuật và đầu óc rất tốt, mà chơi rất rộng, từ Beethoven cho đến Scriabin đều hay (cái album Scriabin gần đây nhất đoạt Grammy).
Bookmarks