Âm nhạc cổ điển đương đại
Theo nghĩa rộng nhất, âm nhạc đương đại là bất kì thể loại âm nhạc nào được viết vào thời kì hiện nay. Trong ngữ cảnh của âm nhạc cổ điển, thuật ngữ này dùng để nói về âm nhạc được viết vào cuối một phần tư thế kỉ trước, đặc biệt là những tác phẩm sau năm 1975. Đã có các cuộc tranh luận về việc thuật ngữ này có thể áp dụng cho âm nhạc với bất cứ một phong cách nào, hay chỉ dành cho các nhà soạn nhạc viết thể loại âm nhạc tiên phong (cấp tiến), hay chỉ dành cho âm nhạc hiện đại. Có một vài cách sử dụng từ "Đương đại" như một từ đồng nghĩa cho "Hiện đại", đặc biệt trong các môi trường hàn lâm. Theo một cách hạn chế hơn nữa, người ta sử dụng thuật ngữ này cho các nhà soạn nhạc còn đang sống và các tác phẩm của họ (có khi chỉ cho các tác phẩm hiện tại của họ). Từ khi "đương đại" là một từ để mô tả một trạng thái thời gian, hơn là một phong cách hay một ý tưởng thống nhất, thì không có tiêu chuẩn phổ thông được tán thành nào để phân biệt những điều này.
Về lịch sử
Trong những năm đầu thế kỉ 20, âm nhạc đương đại gồm có chủ nghĩa hiện đại, kỹ thuật 12 âm, âm nhạc phi điệu tính, chủ nghĩa vị lai, chủ nghĩa hoài cổ, chủ nghĩa xây dựng, Tân Khách quan, trái âm và một số lượng lớn nghịch âm, phức điệu, chủ nghĩa dân tộc, xã hội và chủ nghĩa xã hội, và tân cổ điển. Trong những năm năm mươi, âm nhạc đương đại nói chung nghĩa là âm nhạc 12 âm, còn những năm sáu mươi là âm nhạc 12 âm, âm nhạc hậu 12 âm, tính vô định hình, âm nhạc điện tử bao gồm âm nhạc máy tính, truyền thông hỗn hợp, nghệ thuật biểu diễn, âm nhạc biến đổi, và sau đó là âm nhạc tối giản, hậu tối giản, Tân Đơn giản, Tân phức, và tất cả những điều trên.
Từ những năm 1970 đã có thêm nhiều phong cách đa dạng, với nhiều trường phái được gọi hay được đặt tên. Tuy nhiên, nói chung thời kì này có 3 khuynh hướng rộng. Đầu tiên là sự tiếp nối truyền thống của tư tưởng cấp tiến hiện đại, bao gồm chủ nghĩa âm nhạc thực nghiệm. Thứ hai là các trường phái tìm cách tái sinh cho phong cách có âm điệu dựa trên cơ sở những thực tiễn chung trước đó. Xu hướng thứ 3 tập trung vào hòa âm nốt 3 phi chức năng, được minh họa bởi những nhà soạn nhạc sáng tác theo chủ nghĩa tối giản và liên hệ đến truyền thống.
Sáng tác âm nhạc Đương đại đã thay đổi cùng với ảnh hưởng của sự phát triển trong việc sử dụng máy tính phục vụ cho công việc sáng tác, nó cho phép các nhà soạn nhạc nghe được phần biểu diễn của tổng phổ trước khi trình diễn; họ soạn nhạc bằng cách xếp các phần đã được trình diễn lên trước các phần khác và phổ biến lên mạng internet. Tuy nhiên còn quá sớm để có thể nói kết quả cuối cùng của làn sóng tin học hóa sẽ ảnh hưởng đến âm nhạc như thế nào.
Toàn bộ lịch sử là nhất thời, và lịch sử đương đại thậm chí còn mang tính nhất thời hơn, bởi vì những vấn đề nổi cộm của việc phổ biến tác phẩm và sức mạnh của xã hội. Người trong cuộc và người ngoài cuộc thường xem trọng việc ai là người được biết đến hơn là bản thân âm nhạc. Trong một kỷ nguyên với khoảng 40,000 nhà soạn nhạc chỉ trong một chương hòa nhạc tại Mỹ, thì việc có được buổi biểu diễn đầu tiên đã khó, buổi diễn thứ hai còn khó khăn hơn. Người ta thấy được bài học về những nhà soạn nhạc ít tiếng tăm trước đây trở nên quan trọng gấp đôi sau đó trong âm nhạc đương đại, nơi mà họ được xem như những nhà tiên phong trước khi được đưa vào danh sách chính thức, và là nơi những tác phẩm của họ sau đó được ngưỡng mộ như những hình mẫu về phong cách; những điều đã không được công nhận vào chính thời của họ.
Nguồn tài liệu tham khảole Ara dịch
http://www.brainyencyclopedia.com/encyclopedia/c/co/contemporary_music.html
http://www.reference.com/browse/wiki/Contemporary_classical_music




Trả lời với trích dẫn

Bookmarks