Trang 2/2 đầuđầu 12
kết quả từ 16 tới 27 trên 27

Chủ đề thảo luận: Nghìn Lẻ Một Câu Chuyện Về Vương Quốc Nhạc Cổ điển

  1. #16
    Moderator
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    HN
    Bài gửi
    1,193
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    34
    Được cảm ơn 81 lần do gửi 42 bài có ích

    Default Re: Nghìn Lẻ Một Câu Chuyện Về Vương Quốc Nhạc Cổ điển

    Để miêu tả ngắn gọn về sức mạnh đội bảo kê, mượn tạm ý chị DTH
    "Sau phút giây
    êm đềm trên ghế đá
    Bão Xangsane
    Cuốn trụi lá hàng cây..."
    kekekke

  2. #17
    thành viên kiki's Avatar
    Nhập quốc tịch
    09-2006
    Đến từ
    gần Nhà Hát Lớn
    Bài gửi
    140
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    17
    Được cảm ơn 38 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Re: Nghìn Lẻ Một Câu Chuyện Về Vương Quốc Nhạc Cổ điển

    Phác hoạ chân dung các thành viên Vương quốc Nhạc Cổ Điển.

    Câu chuyện tình yêu
    (kiki cũng bắt trước YIH mượn tứ thơ của người khác, he he...)

    Mèo Ngoan hỏi cách nào
    Mà trốn được bảo kê
    Với cẳng của chúng ta?
    Chó Hư bảo : chạy đê!


    Mèo ngoan hỏi cách nào
    Mà quên nợ chồng chất
    Bài nộp cho Cò Béo?
    Nghe nhạc cổ điển đê!


    Mèo Ngoan hỏi cách nào
    Làm Chó hư say mê
    Không cần bùa tinh vi?
    Chó Hư bảo : yêu đê!


    Bài thơ nguyên gốc là của Victor Hugo, nó hay đến nỗi một loạt những nhà soạn nhạc nổi tiếng cùng phổ nhạc cho nó như Georges Bizet ; Edouard Lalo ; Franz Liszt ; Jules Massenet ; Camille Saint-Saëns ; Sergei Rachmaninov...

    Cây ghi-ta khác _ Autre Guitare
    Trích tập thơ Les Rayons et les Ombres _ Tia sáng và bóng tối

    Các chàng hỏi cách nào
    Mà trốn được cảnh sát
    Với xuồng của chúng ta ?
    Các nàng bảo : chèo đi.


    Các chàng hỏi cách nào
    Mà quên chuyện cãi vã
    Khốn cùng và nguy biến ?
    Các nàng bảo : ngủ đi.


    Các chàng hỏi cách nào
    Làm người đẹp mê say
    Không cần bùa tinh vi ?
    Các nàng bảo : yêu đi.


    Comment, disaient-ils,
    Avec nos nacelles,
    Fuir les alguazils?
    Ramez, disaient-elles.


    Comment, disaient-ils,
    Oublier querelles,
    Misère et périls?
    Dormez, disaient-elles.


    Comment, disaient-ils,
    Enchanter les belles
    Sans philtres subtils?
    Aimez, disaient-elles.


    Và cuối cùng kiki xin gửi tặng những người chưa được may mắn như Chohu + Meongoan một câu của Victor Hugo :
    Aimer, c’est agir!
    (Yêu, nghĩa là hành động!)
    được Admin sửa lần cuối lúc 08:47 ngày 27-10-2010.
    mado giwa kiki

  3. #18
    Hoàng thân quốc thích meongoan's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    129
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    71
    Được cảm ơn 25 lần do gửi 14 bài có ích

    Default Re: Nghìn Lẻ Một Câu Chuyện Về Vương Quốc Nhạc Cổ điển

    Phác hoạ chân dung các thành viên Vương quốc Nhạc Cổ Điển


    Yes_I'm_here

    Tên là Yes i’m here
    Nhưng bao giờ cũng chậm
    Số sao mà lận đận
    Bởi cầm tinh con rùa
    Bao nhiêu lần chẳng chừa
    Bấy nhiêu lần đến muộn
    Có chữa mà chẳng được
    Vì có cố ý đâu
    Cậu vốn đi rất lâu
    Là vừa đi vừa hát
    Mắt nhìn quanh ngơ ngác
    Ngắm cỏ và ngắm cây
    Ngước lên nhìn mây bay
    Lòng lâng lâng xao xuyến
    Thấy đời thật là tuyệt
    Cậu cất tiếng hét vang
    Ngân lên tận nốt đố

    Rồi cậu nhớ chuyện cũ
    Bà béo Caballe
    Vốn là cậu rất mê
    Giọng ca bay cao vút
    Nhẹ như cánh hoa rơi
    Luôn nở nụ cười tươi
    Vượt qua bao gian khó
    Bà tuyển lựa đệ tử
    Trên quy mô toàn cầu
    YIH rất ngầu
    Gửi CD tuyển chọn
    Bà béo nghe một đoạn
    Thoang thoảng mùi mắm tôm
    Nhưng lại còn ghê hơn
    Đá thêm mùi thịt chó
    Bà lăn quay ra ngã
    Sụt cả đất dưới chân
    Thều thào nói thật nhanh
    Cậu này không thể tuyển


    YIH thất vọng
    Lại quay ra ngắm mây
    Rồi cậu vội quên ngay
    Chạy theo cô hoa hậu
    Nhưng cậu vẫn hậu đậu
    Muôn đời vẫn chậm chân
    Thôi đành về luyện thanh
    Biết đâu sẽ thành... “cas...”

    Hôm nay trời nắng chang chang
    Meongoan đi học chẳng mang thứ gì

  4. Thần dân đã cảm ơn meongoan vì bài gửi này có ích:

    martenzi (02-09-2010)

  5. #19
    Hoàng thân quốc thích meongoan's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    129
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    71
    Được cảm ơn 25 lần do gửi 14 bài có ích

    Default Re: Nghìn Lẻ Một Câu Chuyện Về Vương Quốc Nhạc Cổ điển

    Phác hoạ chân dung các thành viên Vương quốc Nhạc Cổ Điển.
    Thực hiện: Meongoan


    Kiki

    Em Kiki
    Bé tỉ ti
    Mắt như bi
    Bao nam nhi
    Cùng một ý
    Trồng cây si

    Em Kiki
    Chớp chớp mi
    Bụng thầm nghĩ:
    -Vội làm chi
    Phận nữ nhi
    Chờ tri kỷ
    được ttdungquantum sửa lần cuối lúc 14:45 ngày 11-11-2006.
    Hôm nay trời nắng chang chang
    Meongoan đi học chẳng mang thứ gì

  6. #20
    Administrator Admin's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    235
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    25
    Được cảm ơn 69 lần do gửi 40 bài có ích

    Default Phác họa chân dung thành viên Bút nhóm nhaccodien.info

    Chân dung thành viên Bút nhóm nhaccodien.info (TXNV thực hiện):


  7. #21
    Administrator Admin's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    235
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    25
    Được cảm ơn 69 lần do gửi 40 bài có ích

    Default Về: Tạp Chí Lá Cải Của Vương Quốc Nhạc Cổ điển

    Meo meo, lại có thêm một kiệt tác đáng được lưu danh muôn thuở

    Trích Nguyên văn Ran đã viết Xem bài gửi
    Gởi bạn...

    Ran, chắc bạn biết không chỉ là một con chó ngu hơn cái bóng của mình, mà còn mắt không tinh, tai không thính, chậm chạp, đãng trí, đặc biệt là ... sợ mèo!
    Ran rất nể sợ những con mèo. Bởi chúng bẩm sinh duyên dáng, quý phái, cá tính-độc lập. Chúng có thể dịu dàng nũng nịu rồi ngay sau đó cào thoát bất kỳ ai mà không hề có dấu hiệu báo trước. Để chứng tỏ cái tôi-cá tính-độc lập của chúng.
    Nhưng Ran còn thích những vũ hội, thích mùi thức ăn (!) và thích âm nhạc.
    Thế nên Ran phải lẩn lút sống ở một vùng đất nọ, nơi mà ai cũng yêu âm nhạc, nhưng đa phần ai cũng có một con... mèo!

    Trong xó khuất, Ran say sưa nhìn, nghe và ngưỡng mộ âm nhạc, vũ hội và những tài tử giai nhân của vùng đất ấy. Họ xinh đẹp, thông minh, tài giỏi, hiểu biết rộng. Ran có thể lắng nghe không biết chán những câu chuyện họ kể với nhau (dầu là tiếng được tiếng mất!).
    Ran đã thấy nhiều người đến, rồi đi khỏi vùng đất đó. Có những khách du lịch, thăm quan, vãn cảnh. Cũng có những cư dân dọn nhà đến, rồi dọn nhà đi. Có người đi rồi về, có người đảo qua như khách. Cũng có người đi mãi.
    Lâu lắm rồi không còn ngọn lửa vũ hội bừng lên, ấm áp, lách tách tiếng gót giày, ríu rít giọng nói cười trong những điệu nhảy chan hòa.

    Ran không hiểu.
    Vì sao một nơi chốn dành cho những người yêu âm nhạc mà lại không thành một bầu trời chung ấm áp dung chứa được cư dân của nó?
    Ran chờ. trong bóng tối. ước gì họ đừng thả những con mèo ấy ra.

  8. #22
    thành viên
    Nhập quốc tịch
    10-2006
    Bài gửi
    101
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    31
    Được cảm ơn 30 lần do gửi 14 bài có ích

    Default Về: Tạp Chí Lá Cải Của Vương Quốc Nhạc Cổ điển

    Trích Nguyên văn Admin đã viết Xem bài gửi
    Meo meo, lại có thêm một kiệt tác đáng được lưu danh muôn thuở
    Xin lỗi (trước) Admin nếu tôi có gì quá lời nhé!
    Tiêu chí của tạp chí lá cải là những bài viết châm biếm, đả kích hay hài hước, vui nhộn. Có thể Admin thấy bài viết của tôi có tính chất như trên nên đưa vào đây. Đó là quyền của Admin, tôi không có ý kiến.
    Chỉ là cho tôi xin được giãi bày đôi lời.

    Tôi không gởi bài viết này vào tạp chí lá cải, vì khi viết, tôi không có ý định châm biếm, đả kích ai; tôi cũng không thấy có gì hài hước hay vui nhộn. Thực tình thì khi viết, tôi đã cảm thấy buồn, rất buồn.

    Đây là diễn đàn duy nhất mà tôi tham gia. Tôi chỉ là một thành viên bình thường, thậm chí là tầm thường; tôi cũng không giúp gì được cho diễn đàn. Vì nghĩ thế nên tôi rất ít khi tham gia các cuộc tranh luận, tự tôi thấy mình chưa xứng.
    Tôi viết bài này đã lâu, cho riêng tôi. Đến hôm rồi, tôi phải dùng dằng cả mười lăm phút mới quyết định dán vào chủ đề đang gây tranh cãi trên diễn đàn. Thậm chí còn nghĩ nếu vì vậy mà bị ban nick đuổi ra khỏi diễn đàn cũng được, tôi chỉ có một nick và cũng sẽ không bao giờ tạo ra một nick nào khác, cũng chẳng ai đuổi được tôi vì mãi mãi tôi sẽ gắn bó với diễn đàn này, dù có nick hay không.
    Vì sao ư?
    Vì tôi yêu mến tất cả các bạn. Tôi chưa gặp mặt bất kỳ ai trong diễn đàn này, nhưng tôi còn yêu mến các bạn hơn nhiều người ngoài đời thực. Tôi yêu tình yêu của các bạn, yêu nhiệt huyết của các bạn, yêu từng cái nết nho nhỏ của các bạn. Và vì chúng ta có một tình yêu chung, nhạc cổ điển. [có thể chuyện này chẳng đáng gì với các bạn, nhưng đáng với tôi]
    Nên làm sao tôi không buồn cho được khi thấy chính những người tôi yêu mến, nể trọng lại giằng xé lẫn nhau? Có ai hoàn hảo không từng lỡ lời lỡ tay? Lúc bình thường chắc chẳng ai để ý, sao những lúc này lại to chuyện? Rồi vì nghĩ mình bị tổn thương mà lại tiếp tục làm tổn thương ngược lại. Cá tính hay cảm xúc là chuyện đương nhiên và cần thiết, nhưng vẫn có thể thể hiện ra với sự bình tĩnh và lòng tự trọng kia mà. Còn những lời lẽ làm đau người khác thì có khác gì móng vuốt mèo cào khi chính ta đang ôm nó trong lòng? Điều mà ta không muốn, sao lại làm cho người?

    Tôi biết ít nhất vài thành viên khác cũng như tôi, mấy ngày rồi hoang mang và buồn bã. Thực sự thì mọi chuyện có cần phải đi đến mức ấy không?

    Có thể rồi ngày nào đó mọi chuyện sẽ qua. Mọi người gặp nhau có thể cười xòa "ngày đó sao tụi mình con nít thế!" Nếu vậy thì cái "kiệt tác đáng được lưu danh muôn thuở" này cũng xứng đáng làm một kỷ niệm gợi nhớ lắm.

    Cũng có thể là không. Với sự gượng gạo trong lòng.

    Vậy làm đau lòng nhau để làm gì? được gì?
    Khi viết câu cuối cùng trong bài trên, trong đầu tôi vang vang câu hỏi đó. Và buồn. Buồn lắm.

    Admin thấy mấy dòng này có hài hước không? Nếu có thì giữ lại, còn thấy nó nghiêm túc thì xóa đi giùm tôi, kẻo nó không phù hợp với tiêu chí của tạp chí, nhé!
    Cảm ơn Admin!

  9. 5 thần dân sau đã cảm ơn Ran vì bài gửi này có ích:

    con mèo con (26-10-2010), Dung SherLock (28-10-2010), lamthanhthuy (24-10-2010), na9 (28-10-2010), Tiffany (24-10-2010)

  10. #23
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Về: Nghìn Lẻ Một Câu Chuyện Về Vương Quốc Nhạc Cổ điển

    Trích Nguyên văn Ran đã viết Xem bài gửi
    Admin thấy mấy dòng này có hài hước không? Nếu có thì giữ lại, còn thấy nó nghiêm túc thì xóa đi giùm tôi, kẻo nó không phù hợp với tiêu chí của tạp chí, nhé!
    Cảm ơn Admin!
    Chào bạn Ran!
    Thấy bạn nhắc đến mèo thì tôi nghĩ bạn ám chỉ tôi (mèo trắng) và mèo ngoan nên dán bài của bạn vào Tạp Chí Lá Cải. Đọc bài tiếp theo của bạn xong thì tôi lại thấy chủ đề Nghìn Lẻ Một Câu Chuyện Về Vương Quốc Nhạc Cổ Điển phù hợp hơn. Nếu bạn vẫn thấy chưa phù hợp thì có thể đề xuất với các supermod hoặc mod Phòng khách đương nhiệm là YIH để xử lý tiếp.
    Thế thôi nhỉ.
    Blanche Chatte (tức Triomphe, tức na9) meo meo

    P/s:
    1. mod YIH đang rất bận nên nếu xử lý muộn thì cũng mong các bạn thông cảm chờ tới khi có thêm mod Phòng khách.
    2. Bây giờ tôi mới biết còn có thể loại "chó ngu" đấy, trước đây tưởng chỉ có thể loại "chó hư" thôi.

  11. #24
    bút nhóm nhaccodien.info na9's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gửi
    702
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    80
    Được cảm ơn 171 lần do gửi 105 bài có ích

    Default Về: Những tác giả ít ai để ý…Nhưng tác phẩm lại hơi bị…hay !

    Trích Nguyên văn ta duy đã viết Xem bài gửi
    Ở quê iem người ta hay gọi ông TCHAIKOVSKY là CHAI CỐC LY........cho nó thân thương ........
    Ái chà chà!
    Ta duy nhắc tới Chai Cốc Ly làm chị lại nhớ tới Minou, một thành viên của Bút nhóm nhaccodien.info nhưng trên Diễn đàn thì ít ai để ý tới. Trong bút nhóm có những người ít ai trên diễn đàn để ý tới nhưng bài viết của họ trên Trang chủ thì… hơi bị hay (Minou, Minhdo…) Minou là đứa duy nhất uống được rượu trong hội UUCC còn những thằng khác trong hội thì chán lắm (như YIH sợ béo bụng nên na9 rủ uống bia cũng không dám uống). Chẹp, từ ngày Minou bận rộn hơn thì na9 toàn phải độc ẩm. Vì mèo ngoan mà nhấp có tí tẹo là mặt đã đỏ tưng bừng lên rồi. Nói chung là rất chán!
    Dưới đây là một bài viết của mèo trắng từ ngày tiền lập quốc. Nếu Ta duy giống như PeterMark sợ sập tiệm CD vì khách hàng cứ bình loạn ngay trong tiệm thế này thì cứ phản ánh để chị rút kinh nghiệm nhé. Kẻo về sau có kẻ đặt điều rằng phát xít na9 ghé vào tiệm nào là chủ tiệm lẫn các khách hàng khác đều chạy mất dép.


    Uống rượu với Minou

    Chiều qua, khi mèo trắng đang vừa nghe giao hưởng thơ “Lời than thở của Tasso” do Liszt sáng tác dựa theo thơ của Byron, vừa thử dịch bài thơ rất dài này. Quá xúc động bởi số phận của chàng thi sỹ thời Phục hưng Torquato Tasso, mắt mèo trắng hơi rơm rớm. Lấy được nước mắt của mèo trắng dễ thật! Chưa cần dùng đến tài năng của Byron hay Liszt, mà chỉ cần mèo ngoan với bài tường thuật buổi offline cũng đã dễ dàng đạt được điều này.

    Bỗng một giọng nữ trầm thân thuộc cất lên :
    - Cúc cu, cúc cu, em đây, open the door!
    Hơi ngạc nhiên vì mấy lần trước Minou đến thì thường tự thò tay vào kéo then cửa một cách táo tợn cứ như ở nhà mình, mèo trắng mở cửa và còn ngạc nhiên hơn nữa khi thấy một tay Minou cầm hoa còn tay kia cầm một cái chai thủy tinh đựng thứ nước gì đen đen rất đáng ngờ.
    Minou hớn hở giơ cao cái chai :
    - Biết gì đây không? Cho chị ngửi rồi đoán nhé!
    Minou đặt hoa xuống bàn rồi mở nút chai, có vẻ rất thành thục rồi đưa miệng chai về phía mèo trắng
    - Rượu?
    - Không phải rượu đơn thuần mà là rượu nếp cẩm đã được hạ thổ. Em vừa lấy trộm của ông nội em một ít đấy, hì hì
    - Oái, chị không tiêu thụ đồ ăn trộm đâu.
    - Nhưng mà ngon lắm, vừa nghe nhạc cổ điển, vừa ngắm hoa và thù tạc bằng cái này thì chết cũng chết có gì đáng tiếc.
    - Chị vẫn thường vừa nghe NCĐ vừa uống trà với mèo ngoan.
    - Chị mèo ngoan không biết uống rượu thì trẻ con bỏ xừ!
    - Không được nói xấu bạn chị, nhất là khi chị ấy không ở đây!
    - He he, bà chị lại lên lớp về đạo đức rồi. Thế em công khai xin lỗi anh cò béo thế bà chị đã vừa lòng chưa?
    Vừa nói chuyện, Minou vừa nhanh nhẹn dùng nước sôi tráng hai cái chén uống trà mầu cốm ( bộ đồ trà này là của mèo ngoan tặng mèo trắng ) và rót rượu đầy hai chén. Trong khi đó mèo trắng chọn bản “chuốc rượu” trong vở “La traviata” của Verdi thay cho giao hưởng thơ “The tament of Tasso” của Liszt. Rượu sóng sánh và mắt Minou long lanh. Chưa uống mà mèo trắng đã say rồi. Say nhạc, say cách rót rượu không để rớt giọt nào ra ngoài ( rồi lại còn liếm miệng chai ) của Minou. Minou dùng hai tay (lễ phép quá! ) đưa cho mèo trắng một chén:
    - Em biết bây giờ chị uống cà phê hơi đặc cũng bị say. Chị cứ nhấp môi thôi còn đâu em sẽ giúp đỡ chị. Ông nội em đào tạo em uống rượu từ lúc mới lọt lòng. Hi hi...”Tay tiên chuốc chén rượu đào / đổ đi thì tiếc uống vào thì say”
    - “Rồi lên ta uống cùng nhau / rót đau lòng ấy vào đau lòng này”...hì hì
    - Câu đấy trong bài “Uống rượu với Tản Đà” phải không chị. Thế đố chị đoán được tác giả của bài này nhé. Rồi Minou cao hứng đọc xí xa xí xô hình như là tiếng Nga.
    - Chịu thôi, chắc của lão Nga ngố nào chứ gì? Em đọc bản dịch đi
    - Xin lĩnh ý :
    Hỡi bạn lòng tri kỷ
    Những ngày thơ cơ hàn
    Rượu đâu? Ta nâng cốc
    Rượu vào, nỗi buồn tan!

    - A! Thơ Puskin do Thúy Toàn dịch!!! Bây giờ đến lượt chị đố em này :
    Vừa uống hai người vừa ngắm hoa
    Chén một, chén hai, rồi chén ba
    Ta say, muốn ngủ, ông về trước
    Mai sáng mang đàn tới gặp ta.

    - Bài “Uống rượu với người ở ẩn trên núi“ của Lý Bạch chứ gì?
    À, trong máy tính của chị có bản valse “Dòng sâm panh cuồn cuộn” của Strauss không?
    - Không có đâu. Nhưng có aria “J’ai perdu mon Euredice” do Maria Callas hát đấy. Nhưng chị không thích em lấy cái chữ ký ấy đâu. Chúng nó lại tưởng lầm là em sến thật. Em lấy lại chữ ký Si, mi chiamano Minou đi!
    - Em chả quan tâm, chị và Ninja hiểu em là được
    À chị đọc cho em nghe một đoạn trong trong Thư Ep-phen của Lê Đạt nhé :
    Nhiều người thắc mắc “Anh tự nhận là một người lạc quan ngoan cố sao thơ tình anh lại rất buồn”.
    Không nên lẫn “buồn” với “sướt mướt”, “bi lụy”. Cũng như không nên hiểu lạc quan là “tí tởn”, “hí hửng”. Trong bài trả lời chương trình TV5 của truyền hình Pháp về bài thơ bất khả chiến bại, tôi đã phát biểu: “Người làm thơ có thể bị đánh bại, thậm chí trọng thương. Nhưng bài thơ không thể chịu thua. Hầu hết những bài thơ tình của tôi đều là những bài thơ thất tình. Chẳng ai yêu tôi cả . Nhưng tôi không vĩnh biệt hy vọng. Thơ tôi là những lời gọi yêu”
    Ngoan cố thất tình xuân vẫn mải
    Khờ biết bao giờ hết dại yêu
    Tôi thiết tha cái lạc quan của nhà sư già một mình giữa mênh mông rừng tuyết hàng ngày vẫn phóng những tư tưởng thanh cao lên vòm trời hoang vắng hy vọng làm giảm ô nhiễm cho khí quyển. Tôi thiết tha cái lạc quan của người tu sĩ điên thuyết pháp giữa sa mạc. Và tôi xin sửa- mượn lời Đấng Cứu Thế: Nếu tình yêu tát má bên phải hãy đưa má bên trái ra.
    Lời Enxa Triôlê giải thích lý do nhà thơ Maia tự sát: “Chẳng ai yêu tôi cả, tôi đi”

    - Cái đó em đọc rồi. Thế chị đã biết mấy câu này của Anh Ngọc chưa? Em thấy nó buồn những chả sến tẹo nào :
    Trong những ngày tuyệt vọng nhất đời tôi
    Tôi sống được nhờ thơ và Nhạc Trịnh
    Anh hát cùng tôi
    Anh khóc cùng tôi
    Hát hay khóc thì với anh thì cũng thế
    Khóc rưng rưng và hát thì rơi lệ
    Và lệ rơi như thể máu đang rơi
    Ai ham vui tìm nơi khác mà vui
    Ai mạnh khỏe tìm nơi mà khoe sức
    Ai yếu đuối và ai bất lực
    Ai lẻ loi xin hãy đến cùng anh
    Anh thuộc phía tủi hờn
    Anh thuộc phía mong manh
    Anh thuộc phía những con người bé nhỏ
    Người an ủi những tâm hồn đau khổ
    Bằng nỗi buồn tên gọi Trịnh Công Sơn.

    Minou đọc đến đây, mèo trắng thấy trên má Minou có hai hàng nước mắt. Mèo trắng cũng nghẹn ngào theo. Thương Minou quá! Tháng mười hai là tháng buồn nhất trong năm của Minou. Mèo trắng hiểu không phải ngẫu nhiên mà Minou chọn chữ ký Si Mi Chiamano Minou...
    Gần nửa đêm, ngày 10/12/1895, Giacomo Puccini buông bút sau khi hoàn tất vở opera La bohème, ông đã quá xúc động bởi cái chết của Mimì mà ông sáng tạo. Ông kể lại: “Đứng giữa phòng làm việc, cô đơn trong cái tĩnh lặng của đêm, tôi bắt đầu khóc như một đứa trẻ, cứ như thể tôi vừa trông thấy đứa con đẻ của mình chết đi.”
    Minou cũng giống như mèo trắng, chả mấy khi nghe hết opera đó mà thường nghe đến đoạn này rồi stop :
    Rodolfo: Che m''ami di''...
    Mimì: Io t''amo!
    Mimì e Rodolfo: Amor! Amor! Amor!

    Lại nhớ chuyện có lần nhà thơ Xuân Quỳnh ngồi dưới nghe một nhà thơ khác đọc thơ trên diễn đàn. Xuân Quỳnh quay sang nói với một bạn đồng nghiệp: “Ảo tưởng quá! Nhưng mà hay! Ảo tưởng mới hay!”
    - À, Minou này,có một điều mà Minou chưa hiểu đúng chị. Chị không facile mà chỉ fragile thôi.
    Nhưng chị tha thứ cho em, theo lời răn của Chúa, hì
    - Em thì em chỉ fragile với những người em yêu quý thôi chứ với kẻ thù thì phải cương quyết và khôn khéo, như với cò béo í.
    - Ơ chị tưởng em quý cò béo cơ mà?
    - Trong trường hợp thèm món xáo măng thôi chị ạ, chứ em vẫn còn cay cú mấy lời phát biểu vô tình của cò béo lắm. Em được đi nghe nhạc miễn phí có mỗi lần ở NHL nhờ sếp Kankuli. Thế mà về sau em nghe phong thanh rằng cò béo than phiền “Kankuli toàn dẫn những đứa dở hơi ở đâu đến.” Cú không chịu được! May cho cò béo là chị ngăn cản em làm điều ác chứ không em đã làm đời cò béo tan nát he he.
    Không ngờ rượu nếp cẩm của em Minou lại dễ uống thế! Mèo trắng và Minou vừa trò chuyện vừa uống hết chỗ rượu mà Minou mang đến. Thật là thích khi vị ngọt còn lưu lại rất lâu nơi cổ họng còn dạ dày thì cồn cào vui vẻ. Lâu lắm rồi mèo trắng mới lại được uống rượu với người tri kỷ. Chợt nhớ đến cái chữ ký cũ của mình trên ttvnol mà có lần Lys chê là “tâm hồn ăn uống” :
    Giờ tôi muốn uống cạn tới cùng
    Bình hòa lẫn ngọt ngào và cay đắng
    Tôi uống đời, và ở nơi đáy cốc
    Có thể còn một giọt mật nào?

    Cám ơn Minou đã cho chị thưởng thức lại hương vị ngọt ngào của cuộc đời!

  12. Thần dân đã cảm ơn na9 vì bài gửi này có ích:

    ta duy (25-10-2010)

  13. #25
    Moderator ta duy's Avatar
    Nhập quốc tịch
    01-2010
    Đến từ
    Góc Hà thành- lều một căn -thừa nước uống-thiếu cơm ăn
    Bài gửi
    274
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    386
    Được cảm ơn 200 lần do gửi 126 bài có ích

    Default Về: Những tác giả ít ai để ý…Nhưng tác phẩm lại hơi bị…hay !

    HA...HA !!!! Không ngờ quán hàng vừa chật chội vừa ế ẩm này lại có diễm phúc được bậc vương giả đến thăm............lại còn thăm lâu mới chết chứ !...........Tiểu dân taduy xin thay mặt đồng sự ngokhiet ( không biết giờ lưu lạc phương nào ) có lời cảm ơn chân thành tới chị Na9..........còn bác Master..tên dài dòng có vui vẻ cảm ơn không thì taduy không biết ( bởi cứ mỗi lần Master ta có âm mưu chuyện phiếm là bị taduy chặn họng và đe dọa bằng nhiều hình thức ...)........nên lần này thấy người khác cũng chuyện phiếm , hơn nữa lại chuyện phiếm rất lâu mà còn được cảm ơn như thế ...chắc hắn ta ấm ức và bất mãn lắm !!!!!!! ............

    Câu chuyện chị Na9 kể ..tuy hơi dài và lạc đề ...( đọc hơi vất vả )........nhưng thú vị.......( thế mà còn than phiền là đang ốm nặng không viết lách được _ làm em Duy thở dài cả tối qua ...), ........Đáng lễ chuyện đó nên hiện diện ở trang " tạp chí văn học của VQNCD " mới đúng .......nhưng không sao.........em không giống gã chủ hàng PETERMARK cậy đông khách , kiêu, căng , khó tính , nạt nộ khách hàng kia...........quán em tuy ế nhưng được cái mến khách , ai vào nói huyên thuyên gì cũng được, miễn đông ........... !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

  14. 2 thần dân sau đã cảm ơn ta duy vì bài gửi này có ích:

    meongoan (28-10-2010), na9 (26-10-2010)

  15. #26
    thành viên trẻ
    Nhập quốc tịch
    02-2007
    Bài gửi
    61
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    0
    Được cảm ơn 71 lần do gửi 28 bài có ích

    Default Về: Những tác giả ít ai để ý…Nhưng tác phẩm lại hơi bị…hay !

    *

    Toc... toc... toc...
    Có ai trong nhà đó hôn, làm ơn ra nhận hoa do cô Na9 đặt tặng cô meongoan.
    Vì hàng đặt không rõ ràng, tiệm Hoàng Gia buộc lòng phải giao luôn 3 chậu hoa màu tím khác loại cho đầy đủ.

    1. Hoa violette africaine.

    Loại này dễ trồng, cho hoa quanh năm, khi tưới xin đừng làm ướt lá, lá sẽ hư và chậu hoa sẽ từ từ.. ngủm.
    Hoa cần ánh mặt trời, nhưng đừng để trực tiếp dưới nắng.

    2. Hoa Violette.. Pensée (pansy)

    Hoa cần nắng, càng nhiều càng tốt.
    Pensee trồng trọt trong vườn thảo mộc cho hoa bự, còn pensee moc dại ngoài đồng hoa nhỏ li ri.

    3. Hoa cúc tím (và trắng) Osteospermum.

    Osteospermum thuộc họ Asteraceae, tiếng anh là hoa african daisy.
    Hoa này cũng là loại trồng chậu, tuy có thể mọc cao hơn hai loại violette trên, nhưng cũng không phải là hoa cắt.

    Cả 3 chậu hoa trên đều không cho hương.

    *

    Để khuyến mãi, bổn tiệm còn bonus cho khách hàng một món quà lưu niệm : Tiếng hát nức nở nghẹn ngào của Roberrrrrto Alagna trong La fleur que tu m'avais jetée.



    ... La violette..e....e que JoSu m'avait jetée...ê...ề......
    .... Jo... Su... Je...e.e... t'ai...me...e...e !
    được Mme Ngô sửa lần cuối lúc 06:31 ngày 28-10-2010. Lý do: Dán video clip

  16. 3 thần dân sau đã cảm ơn Mme Ngô vì bài gửi này có ích:

    Dung SherLock (28-10-2010), meongoan (28-10-2010), na9 (28-10-2010)

  17. #27
    Hoàng thân quốc thích meongoan's Avatar
    Nhập quốc tịch
    08-2006
    Bài gửi
    129
    Cảm ơn vì bài gửi có ích
    71
    Được cảm ơn 25 lần do gửi 14 bài có ích

    Default Về: Nghìn Lẻ Một Câu Chuyện Về Vương Quốc Nhạc Cổ điển

    Ôi, gợi nhớ đến "Flowers duet" "Blumen duet"!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Hôm nay trời nắng chang chang
    Meongoan đi học chẳng mang thứ gì

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện tại có 1 người đang xem chủ đề này (0 thần dân chính quốc và 1 du khách)

Các thần dân đã xem chủ đề này: 44

Bookmarks

Quyền hạn của bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •