Khi nhắc đến Dmitri Shostakovich, người ta thường hay nhắc nhiều đến những Symphony hoặc các tác phẩm soạn cho piano solo khác của ông. Mình cũng ko nghe nhạc của ông này nhiều. Hay nói đúng hơn là chưa bao giờ nghe thử. Nhưng gần đây 1 bản nhạc của Shostakovich đã thật sự đánh động mình và để lại 1 chữ respect đặc biệt đối với ông đó là bản Piano concerto no.2 Op.102 in F major. Con đường dẫn mình tới bản nhạc này cũng rất tình cờ và may mắn. Mình mới chỉ nghe chương 2 của bản nhạc này nhưng phải công nhận giai điệu của nó thật sự hay. Đó là một trong những giai điệu đẹp nhất mà mình từng nghe. Sau khi đã nghe qua hầu hết piano concerto của các tác giả lãng mạn thì concerto này của Shostakovich như một nốt đệm cuối cùng tuyệt đẹp cho những bản romantic piano concerto mà mình từng nghe, một cái gì đó còn thiếu mà nay đã tìm được. Khi tìm thông tin về bản nhạc này thì biết rằng nó được Shostakovich viết tặng cho con trai của ông nhân dịp sinh nhật 19 tuổi của cậu. Và bản nhạc này theo nhiều người nói thì thường hay bị bỏ quên, hay nói cách khác là ko được đánh giá đúng mức. Trong các tác phẩm của Shos thì người ta cũng ít khi nhắc đến các piano concerto mà hay nhắc đến prelude hay fuge nhiều hơn. Xin hỏi ở đây có ai cùng đồng cảm bản nhạc này như mình không? Và có ai biết ai chơi bản này thành công nhất không? Xin cho mình thêm vài thông tin về bản này.




Trả lời với trích dẫn
) thì đều đặc biệt yêu thích tác phẩm này nên có thể hoàn toàn chia sẻ với Raphael về mặt ấn tượng ban đầu
. Đương nhiên trong 3 chương thì chương 1 và 2 chiếm được tình cảm nhiều hơn, đặc trưng cho “khía cạnh Mozart” của Shostakovich, ý là trong khả năng sáng tạo giai điệu đẹp và giản dị một cách tự nhiên, những giai điệu hoàn toàn vô lo nghĩ. Concerto số 2 có lẽ là không mấy phức tạp, không đòi hỏi nhiều thách thức nơi người nghệ sĩ biểu diễn về cả kỹ thuật lẫn khả năng biểu cảm. Người ta chỉ để ý nhiều đến khía cạnh tự biểu diễn tác phẩm của Shostakovich qua 2 concerto cho piano của ông, qua đó dường như biểu đạt khá đồng nhất với tính cách tự nhiên bề ngoài của nhạc sĩ. Ông có thu âm rất nhiều từ thập niên 40 trở đi (có lẽ trong nước là chủ yếu, bản của Emi là tại Pháp hiện phổ biến, trong bộ Great recording of century, mà với các nghệ sĩ Soviet đa phần đều trong các lần lưu diễn tại châu Âu, như của Oistrachk, Vishnevskaya và Rostropovich…) Shostakovich thường chơi với nhịp nhanh hơn thông thường, do đó mà có vẻ ít tập trung vào biểu cảm hơn các nghệ sĩ khác.

.


Bookmarks