PDA

View Full Version : Nghệ sĩ guitar Kim Chung



lovingyou
29-04-2010, 00:48
mời các bạn lắng nghe tác phẩm Canon In D (http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Canon-In-D-Major.IW6WC90B.html) kinh điển do nghệ sĩ Kim Chung biểu diễn, mình thích bài này lắm đặc biệt là với tiếng đàn điêu luyện của Kim Chung. Đây là nữ nghệ sĩ Việt Nam được du học 2 năm cao học ở nhạc viện Hoàng Gia Madrid, điều mơ ước của những ai thật sự mê nghệ thuật guitar, các bạn cùng xem tiểu sử của nữ nghệ sĩ này nhé
Cùng nghe guitar cổ điển với Kim Chung
http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=247370



TT - Bằng ngón đàn giàu nữ tính, trên nền âm thanh êm dịu, Kim Chung (ảnh) đưa người nghe vào cuộc hành trình âm nhạc của mình với tiếng tây ban cầm réo rắt dẫn đường.

Cô nói mình muốn chứng minh nhạc cổ điển không hoàn toàn khó nghe như mọi người vẫn nghĩ. Để làm được điều đó, Kim Chung đã cố công giảm tính hàn lâm bằng những kỹ thuật nhà nghề mà vẫn giữ được cái "cái thần" và sự tinh tế của "nhạc bác học" trong các album của mình.

Giấc mộng vườn hoa (12-2007) là album thứ hai vừa phát hành của nữ nghệ sĩ guitar Kim Chung. Khác với vol.1 Hoài niệm tremolo (http://www3.tuoitre.com.vn/Media/Album.aspx?AlbumID=133#Album,133) (6-2006) toàn độc tấu, album vol.2 vừa có những bản độc tấu, vừa có những bản chơi cùng dàn nhạc. Vẫn là những tác phẩm âm nhạc cổ điển có khi đã trở thành những kỷ niệm của bao thế hệ người nghe: Canon in D major (http://www3.tuoitre.com.vn/Media/index.aspx#Song,4335) của Pachelbel, hai bản Ave Maria của Bach/Gounod và Schubert, Concerto in D major của Vivaldi, Waltz n.7 của Chopin... Nhưng tất cả dường như đã được khoác một chiếc áo mới với những kiểu cách hiện đại hơn.
Như bản Canon in D major (http://www3.tuoitre.com.vn/Media/index.aspx#Song,4335), từ "canon" có nghĩa là "hát đuổi", một hình thức đuổi bắt giai điệu nên Kim Chung mạnh dạn áp vào tác phẩm vốn được viết cho đàn organ nhà thờ này kỹ thuật móc dây khó thần sầu. Hay Ave Maria, Kim Chung lại "cả gan" chơi nguyên tác phẩm bằng kỹ thuật tremolo sở trường với mong muốn giai điệu được ngân dài, không ngắt quãng, vang mãi trong lòng người nghe. Còn việc chọn Hoài cảm (http://www3.tuoitre.com.vn/Media/index.aspx#Song,4336) (không thuộc hàng cổ điển), bản nhạc Việt duy nhất vào album, chỉ vì muốn mở ra một khoảnh khắc của sự đổi thay, đưa người nghe vào một không gian thân thuộc hơn.
Và Kim Chung đã chọn lối chơi rất đặc biệt cho ca khúc VN này để thấy rằng nhạc nhẹ VN nếu khéo đánh nghe "trình độ” không thua gì nhạc cổ điển. Nhờ vậy mà Hoài cảm (http://www3.tuoitre.com.vn/Media/index.aspx#Song,4336) qua tiếng đàn của Kim Chung nghe thật đầy đặn với những cảm xúc nhẹ nhàng lúc ban đầu, dâng trào ở đoạn giữa và mãnh liệt vào đoạn cuối...
Dẫu giỏi nghề nhưng hầu hết các nghệ sĩ hàn lâm Việt vẫn e ngại phát hành sản phẩm âm nhạc cổ điển ra công chúng, bởi nếu đánh thật bác học cho xứng tầm thì khó lòng "lọt tai" phần lớn người nghe Việt (chưa kể các sản phẩm đó đã đầy rẫy trên thị trường qua sự thể hiện của những tên tuổi khắp thế giới). Còn nếu chơi "nhẹ” hơn như Kim Chung lại lo các đồng nghiệp chê cười. Thế mới thấy "cô gái vàng của môn guitar cổ điển" Kim Chung thật "lì”.
Tám tuổi đã "móc" guitar cổ điển, tốt nghiệp Nhạc viện TP với thứ hạng xuất sắc, giành được học bổng và tốt nghiệp môn guitar cổ điển tại Nhạc viện Hoàng gia Madrid (Tây Ban Nha) cùng vô số giải thưởng, vậy mà Kim Chung chỉ ao ước có những sản phẩm thật phổ thông. "Ngoài việc là một nghệ sĩ, Chung còn là một cô giáo nên việc trước tiên Chung phải làm là phổ cập bằng được nhạc cổ điển cho các học trò nhỏ của mình. Vì điều kiện chung nên ngay cả các em thi vào nhạc viện vẫn chưa quen nghe nhạc cổ điển huống chi những thành phần khác của xã hội.
Trên thị trường gần như không có những sản phẩm nhạc cổ điển "nhẹ đô" để mọi người có thể tìm hiểu và tập nghe dần. Các album của Chung nhắm vào điều đó và cũng để thỏa lòng đam mê của riêng Chung. Có ai chơi nhạc mà không muốn thử thể hiện các tác phẩm yêu thích với những kỹ thuật và cảm nhận của riêng mình? Mà khi tự mình biên tập, chuyển soạn và thể hiện các tác phẩm cho album cũng là lúc mình học thêm được nhiều điều có ích cho nghề nghiệp" - Kim Chung tâm sự.
Nghe đâu đó vang vọng tiếng đàn của Kim Chung, thật nhẹ, thật êm như chẳng vướng bận chút phép tắc nào của nhạc hàn lâm nhưng cũng thật nặng, thật sâu những trăn trở của người học và chơi loại nhạc này.
QUỲNH NGUYỄN
Cô hiện đang là giảng viên nhạc viện thành phố Hồ Chí Minh. Để được học đàn với Kim Chung, các bạn có thể liên hệ 0919.609.007/ 0909.489.702

nhocti
01-05-2010, 22:58
Đúng là chị Kim Chung đã có 2 đĩa đạt đẳng cấp chuyên nghiệp.Ngoài ra cũng phải nói là âm thanh ở phòng thu Đức Trí thật tốt. Rất bất ngờ về điều này, vì thật ra , phòng thu tiêu chuẩn cho nhạc cổ điển ở TPHCM hình như chỉ có ở nhạc viện TPHCM.

KakaNg
25-05-2010, 00:22
Em lại thích vol1 của cô Kim Chung hơn
Có lẽ do em thích nghe solo :|

lovingyou
17-01-2011, 22:26
Nữ nghệ sĩ guitar xuất sắc nhất Việt Nam về kỹ thuật tremolo (reo dây) - Kim Chung vừa hoàn thành CD thứ 3 với tên gọi “Campanas del Alba”.
2440

Album gồm 12 tác phẩm được viết cho guitar và được chuyển soạn cho guitar của các tác giả nổi tiếng đến từ Tây Ban Nha (Eduardo saiz de la Maza), Ý (Domenico Zipoli), Venezuela (Antonio Lauro), vv… Đây là kết quả của một quá trình nuôi dưỡng cảm xúc lâu dài sau sự thành công đặc biệt của CD2 "Giấc mộng vườn hoa".

Với “Campanas del Alba”, Kim Chung sẽ đưa người nghe đi từ cánh đồng tuyệt đẹp ở ngoại ô Tây Ban Nha cùng tiếng chuông nhà thờ vang xa trong tác phẩm cùng tên của Eduardo sainz de la Maza tới thành phố Bolivar dễ thương của Venezuela trong các giai điệu ngọt ngào, trữ tình của tác giả Antonio Lauro. Ở “Campanas del Alba”, người nghe sẽ được thưởng thức “Angostura” với một lối chơi đầy chất sôi động và nồng nhiệt, “El Marabino” ẩn chứa vẻ mạnh mẽ và phóng khoáng. Kim Chung sẽ đưa bạn bước vào thế giới âm nhạc mà ở đó, bạn cảm nhận được tiếng thở khẽ của gió, tiếng chuông ngân xa xa, tiếng xoay người nhè nhẹ trong một điệu nhảy chậm…

Nghe “Campasnas del Alba”, thính giả sẽ gặp lại một Kim Chung chơi guitar không phải bằng kỹ thuật được tôi luyện qua nhiều năm, mà bằng chính những xúc cảm gom góp từ cuộc sống và bằng linh hồn của những tác phẩm âm nhạc.

PV

lovingyou
17-01-2011, 22:31
Guitar là một nhạc khí rất kén nữ giới. Số nghệ sĩ nữ chơi guitar đã ít, người thành danh lại càng ít. Vậy nhưng với nghệ sĩ Kim Chung, guitar lại đem đến cho cô sự say mê tuyệt đối và có được những thành quả ngoài sức tưởng tượng.
2441

Ngón đàn điêu luyện của Kim Chung là kết tinh của tình yêu sâu sắc với guitar, đặc biệt là guitar cổ điển (classic guitar). Kim Chung không những được đánh giá là nữ nghệ sĩ xuất sắc nhất về kỹ thuật tremolo (reo dây) mà tiếng đàn của cô gái bé nhỏ đến từ đất nước Việt Nam xa xôi còn thuyết phục được cả vị giáo sư, nghệ sĩ Jose Luis Rodrigo (Đại học hoàng gia Madrid, Tây Ban Nha – cái nôi của tây ban cầm), vốn từng là học trò giỏi nhất của đại danh cầm Andres Segovia.
Với Kim Chung, càng gắn bó với guitar, tình yêu của chị với tiếng tây ban cầm cổ điển càng nồng nàn hơn. Chung chơi guitar không phải bằng kỹ thuật nữa, mà bằng những xúc cảm gom góp từ cuộc sống và bằng linh hồn của những tác phẩm âm nhạc.

Niềm đam mê guitar cổ điển
Ngay từ khi còn rất nhỏ, được nghe các anh lớn trong gia đình chơi guitar mỗi dịp tụ họp, Kim Chung đã mê mẩn những ngón đàn và muốn được học. Đến năm lớp 3, Chung đã ngồi trên bục giảng và đàn hát “Cá sấu ghi-nê”. Những lúc đàn hát như thế, trong đầu cô gái bé nhỏ ấy vẫn luôn mơ ước một ngày được chơi classic như những nghệ sĩ chị vẫn được xem trên truyền hình. Để hiện thực hóa dần ước mơ cháy bỏng ấy, lên lớp 6, Chung chính thức vác đàn đi học. Thời đó, học bằng đàn dây sắt, cứ đứt lại nối, không quan tâm đến việc tay mình đã chịu đựng đau đớn như thế nào, với Chung, chỉ cần được chơi đàn là đủ vui, đủ thỏa mãn tất cả.
Tất cả đam mê, kiên nhẫn với guitar của Chung đã được đền đáp xứng đáng và thậm chí vượt qua cả ước mơ đơn giản là được chơi đàn. 15 tuổi, Chung đỗ vào khoa guitar của Nhạc viện thành phố Hồ Chí Minh. 10 năm sau chị tốt nghiệp với thành tích xuất sắc và được giữ lại trường làm giảng viên. Với những kết quả và thành tích đáng nể qua bao năm tháng gắn bó và khổ luyện với guitar, năm 2001, Kim Chung được Tổ chức AECI (Cơ quan hợp tác phát triển quốc tế Tây Ban Nha) trao học bổng toàn phần khóa đào tạo cao học chuyên ngành guitar của Nhạc viện Hoàng gia Madrid.

Không là thợ chơi đàn
Thời sinh viên và cả trước đó, Chung ôm đàn suốt ngày. Tiếng đàn điêu luyện, tinh tế nhưng chị vẫn cảm giác còn thiếu đủ thứ để bản nhạc trở nên có hồn thực sự. Khi sang đến Tây Ban Nha, được thọ giáo những nghệ sĩ bậc thầy về guitar, Kim Chung tự ý thức được rằng phải đọc nhiều, học nhiều hơn nữa, hiểu sâu hơn nữa các vấn đề về văn hóa cũng như các hoạt động của đời sống để tiếng đàn của mình không chỉ là những âm thanh được thực hiện bởi một người thợ chơi đàn, mà đó là tiếng đàn có một tầm cao mới: tiếng đàn bác học. Kim Chung cho rằng, chỉ có cách học hỏi không ngừng như thế mới có thể lấp đầy những cảm xúc trên từng ngón đàn. Và để “ngấm” một tác phẩm, nhiều khi chị mất đến cả một năm trời nghiền ngẫm. Đó cũng là chuyện không lạ.



2442


Cô giáo có những ngón tay ngắn
Hiện giờ, Kim Chung là giảng viên Nhạc viện thành phố, không chạy “show” như thời sinh viên, không đi biểu diễn nhiều nhưng không vì thế mà cuộc sống của chị trở nên tẻ nhạt. Chung bảo: Không ngờ là làm giảng viên nhạc lại thú vị đến vậy! Thú vị hơn nhiều so với việc cứ hàng ngày đi biểu diễn bởi làm giảng viên, Chung được gặp nhiều đối tượng khác nhau, thông qua họ, chị học được nhiều thứ, hoàn thiện được bản thân nhiều hơn.
Vì làm giáo viên nên Chung thay đổi rất nhiều: trở nên hoạt bát hơn, cười nhiều và chia sẻ nhiều hơn. Chung thích thú với cuộc sống hiện tại, thích căn gác nhỏ của mình. Ở đó có những cây đàn đã gắn bó từ ngày đầu tập làm quen với tây ban cầm, ở đó có tiếng nói cười của những học trò mến mộ tài nghệ của cô giáo có những ngón tay ngắn “mà nhờ thế, cô giáo cứ được ăn kem mãi thôi!” và nhờ thế mà học trò của chị càng say học hơn. Bởi mỗi khi học trò đau tay than khó, than tay không đủ dài để giữ những dây đàn, chị lại bảo “so xem ngón tay ai dài hơn nhé, nếu ngón tay ai ngắn hơn thì người đó được ăn kem”. Vậy là khi nào cô giáo cũng thắng vì ngón tay cô lúc nào cũng ngắn hơn học trò. Học trò thấy ngón tay cô giáo ngắn vậy mà có ngón đàn tuyệt mỹ đến thế, nên lại gắng học hơn, còn cô giáo thì được ăn kem nhiều hơn!
Nhớ lại chuyện bàn tay ngón ngắn, chị kể: Khi xưa, đến lớp đóng tiền học đàn, thầy ngón tay mình ngắn quá, thầy can “học chơi thôi, chứ có theo chuyên nghiệp cũng chẳng tới đâu đâu!”. Vẫn biết khó, nhưng cuối cùng, niềm đam mê được chơi guitar cổ điển đã thắng. Những khó khăn khi đem so với niềm đam mê, luôn là một sự khập khiễng và chẳng đáng kể gì…

Sân chơi guitar tại gia
Trong căn nhà chung cư nhỏ xinh của nghệ sĩ Kim Chung, vào những ngày cuối tuần, học trò tới chật kin nhà, người đừng, người ngồi bệt xuống sàn. Đó không phải là lớp học, mà là sân chơi của những tâm hồn đồng điệu với âm nhạc. Chung cười thích thú, cô chia sẻ: cuối tuần có người thích café thì đi café, thích xem phim thì đến rạp, còn những người thích guitar thì đến nhà Chung, vừa là học tập, vừa trao đổi, vừa chia sẻ với nhau tất cả mọi thứ, không chỉ riêng guitar. Chính không khí thân tình, gần gũi và vui vẻ trong ngôi nhà guitar của nghệ sĩ Kim Chung mà có những người đã gắn bó với lớp cả gần chục năm nay, kể từ khi cô bắt đầu giảng dạy. Với chị, học guitar là phải xuất phát từ tình yêu và niềm đam mê với tiềng đàn chứ không phải vì một một đích nào cả. Chỉ có như thế, Chung mới cảm thấy dễ chịu trọn vẹn với âm nhạc. Chỉ có thế, tiếng đàn mới có cơ hội bộc lộ hết những cảm xúc của người chơi, vì khi chơi đàn, người nghệ sĩ sẽ không vướng bận hay nghĩ suy về bất cứ một điều gì khác. Tất cả tập trung ở giai điệu, ở linh hồn của tác phẩm. Chung cho rằng, khi chơi guitar, người nghệ sĩ giống như đang thiền vậy, rất tĩnh tại và nhờ thế, tiếng đàn mới có được chiều sâu theo đúng nghĩa của nó.

Một mình vẫn rất “happy”
Bạn cũng đừng nghĩ rằng cuộc sống của Chung chỉ có đàn thôi. Chị cũng như mọi người, có một cuộc sống thoải mái và bình dị. Ngoài những lúc ôm đàn, Chung còn bạn bè, người thân, những thói quen và sở thích: đọc truyện, café, phim gì ngoài rạp chiếu cũng đi coi, kịch diễn ở rạp cũng đi xem hết. Chung cười nhiều và hay nói: Chị thấy rất dễ chịu với cuộc sống hiện tại, rất happy (hạnh phúc, vui vẻ). Dễ chịu ngay cả khi vẫn một mình đi về với căn phòng nhỏ. Chị hay cười và dễ gần hơn nhiều so với cái vẻ lạnh lùng mà bạn chỉ thấy trong những tấm hình rải rác khắp các mặt báo hay cái vẻ điềm tĩnh (nhưng tinh tế) qua cách chơi đàn như đang làm ảo thuật với các ngón tay trên truyền hình. Thế nên ai đã tiếp xúc với cô gái chơi Tây ban cầm này cũng đều có một ấn tượng: ít thì đủ để có thiện cảm, nhiều thì đủ để đến mức say mê! Người hâm mộ Chung nhiều, người mến mộ rồi nảy sinh tình cảm cũng không ít. Chị tếu: “tại lắm mối nên tối nằm không” đấy. Chung không kén, chỉ là chưa đến duyên thôi. “Chuyện gia đình không nói trước được, với Chung, cứ để mọi chuyện diễn ra theo tự nhiên, tới lúc nào mình đón nhận lúc đó…”, Chung nghĩ thế.

Nếu không chơi đàn
Ngẫm nghĩ lại, Kim Chung cho rằng, nếu không chơi đàn và không làm giảng viên dạy guitar, chắc hẳn Chung sẽ là một người rất ít nói, ù lì, khó chịu, khó ưa lắm. Nhờ có chơiđàn, tiếp xúc với nhiều người, được học hỏi nhiều, Chung đã thay đổi đến 180.
Bây giờ, ngoài thời gian giảng dạy, chị còn tranh thủ chuyển soạn cho guitar. Có những đêm đang nằm vẩn vơ, chợt nghĩ ra được một ý nào đó “hay hay”, chị lại bật ngay dậy, ôm lấy đàn, “chỉ sợ đi ngủ rồi thì mai dậy lại quên mất…”.
“Có khi buồn, bực bội hay tức giận, chị cũng chơi đàn. Nhưng đàn “hay” lắm, giống như thuốc chữa bệnh vậy đó. Nó làm nỗi buồn tan đi, làm bực bội biến mất, tức giận được kiềm lại và thu nhỏ dần. Chơi đàn làm cho mình cảm thấy tĩnh hơn, cuộc sống dễ dàng hơn, rất kỳ diệu”, chị chia sẻ.

Hãy chơi không toan tính
Đó là lời khuyên của Kim Chung – nữ nghệ sĩ xuất sắc nhất Việt Nam về kỹ thuật reo dây của guitar cổ điển. Để có được những ngón đàn đạt đến trình độA tuyệt phẩm như hiện nay, ngoài sự khổ luyện công phu, đó còn là kết quả của niềm đam mê đến tận cùng của chị dành cho guitar. Chị cho rằng, các bạn trẻ hay bất kỳ ai muốn chơi guitar tốt, hãy theo học với niềm yêu thích, vì muốn làm giàu thêm thế giới tâm hồn. Hãy học guitar đừng vì một toan tính nào cả. Chị cũng mong muốn rằng, với tâm huyết và lòng đam mê của chính mình, chị sẽ truyền được tình yêu tây ban cầm cùng linh hồn guitar cho những thế hệ học trò của mình để họ không chỉ chơi đàn như những người thợ, mà còn là những nghệ sĩ biết cảm nhận và thưởng thức sự tinh túy của giai điệu thông qua tiếng đàn.


Kim Chung được xem là guitarist đầu tiên ở Việt Nam “dám” thực hiện và tung ra thị trường một CD album độc tấu của mình với tên gọi “Recuerdos de tremolo” (Hoài niệm về tremolo). CD đã được đón nhận nồng nhiệt từ người yêu nhạc.

- Năm 1997, tại Concours Guitar (Tài năng trẻ guitar toàn quốc năm 1997), Kim Chung đoạt một lúc ba giải: giải nhì, giải biểu diễn bài VN xuất sắc nhất, giải nữ nghệ sĩ guitar xuất sắc nhất.
- Năm 1999, tốt nghiệp xuất sắc hệ đại học chính quy Nhạc viện TP. Hồ Chí Minh.
- Năm 2001, nhận học bổng du học Tây Ban Nha (AECI).
- Năm 2003, nhận bằng tốt nghiệp khóa cao học chuyên ngành guitar do Nhạc viện Hoàng gia Madrid - Tây Ban Nha trao.Kim Chung
- Hiện là giảng viên khoa guitar Nhạc viện TPHCM.

Hải Lưu ANVN12 (07/2010)

vhfuong
20-01-2011, 14:10
Có người nói rằng do KC là phụ nữ nên đc nhìn nhận ưu ái, chứ tiếng đàn cũng k thể hơn đc những nam nghệ sĩ, các bác thấy sao?

ngtungson91
20-01-2011, 22:53
nhạc cổ điển của guitar thùng iếu ớt thế nào í, chắc em ko hợp nó lắm, em thấy là, hoặc là đánh guitar điện, hoặc là đánh guitar thùng cắm mic, ko thì đuối lắm, các bác thấy sao?

sand_man
22-01-2011, 22:33
Mình không nghĩ vậy, tiếng đàn chị Chung rất hay, đặc biệt là kỹ thật Tremolo. bạn nghe Kim Chung đàn chưa, bạn nên nghe thử rồi tự mình nhận xét xem

lovingyou
23-01-2011, 08:45
con gái mà bằng con trai thì coi như hơn con trai rồi, vì con gái thể lực kém hơn con trai.

ngtungson91
23-01-2011, 08:59
Mình không nghĩ vậy, tiếng đàn chị Chung rất hay, đặc biệt là kỹ thật Tremolo. bạn nghe Kim Chung đàn chưa, bạn nên nghe thử rồi tự mình nhận xét xem


em nghe rồi ạ, nhạc guitar cổ điển thiên về nhạc nhẹ hơn (nhạc nhẹ ở đây là tốc độ chậm, ko kịch tính), kiểu nó hơi ẻo lả. Chắc em nghe mấy cái thể kia rùi nên hem khoái mấy cái này lắm

Bagiai_Bach
25-01-2011, 11:48
bạn nghe thử mấy cái này xem có chậm và ẻo lả không:

http://www.youtube.com/watch?v=QjdJXMfk25c&NR=1
campanella: http://www.youtube.com/watch?v=QjdJXMfk25c&NR=1
nếu nhạc cổ điển chỉ hay ở tốc độ nhanh và kịch tính thì mình thất vọng quá, chắc mình lại chuyển sang nghe pink floyd thôi.

ngtungson91
25-01-2011, 11:55
uh đúng ạ, nhưng mà ko có nhìu bài này lắm, mà anh ơi, cái này chuyển từ violin sang hay guitar sang violin ạ

à em nhìn cai tiêu đề nên nhầm ạ

Bagiai_Bach
26-01-2011, 17:39
Sagreras là nhạc sĩ guitar đấy, el colibris là nhạc viết cho guitar . Còn nếu ý em hỏi là Campnella thì original cho violin rõ ràng rồi

Bagiai_Bach
26-01-2011, 17:43
thêm bài này hy vọng thỏa mãn chất kich tính cho em
http://www.youtube.com/watch?v=91t9gKi2SFk

ngtungson91
26-01-2011, 18:17
bài này ko hay bằng 2 bài trên kia ạ, nhất là ko đc như cái Campnella, hic nhưng mà papa em thì khen lấy khen để, còn mấy cái violin thì ổng kêu nhức đầu, híc, mama em thì thich piano hơn, em bé thì thich cả dàn nhạc, nó thích nhất mozart, nhạc mozart công nhận dễ nghe mà ^^