PDA

View Full Version : Nhạc cổ điển phương Tây có phải là thể loại âm nhạc cao quý nhất?



Apomethe
28-08-2006, 17:54
Nhạc cổ điển Phương Tây và niềm vui của người nghe
Vũ Ngọc Thăng



Nơi chữ nghĩa dừng chân, âm nhạc bắt đầu.
Goethe


Chúng ta đang sống trong một thời mà chưa bao giờ thính giác con người có thể dễ dàng tiếp xúc với nhiều thể loại âm nhạc khác nhau và ở nhiều nơi trên thế giới như ở thời này. Riêng về Nhạc cổ điển Phương Tây, bất cứ người nghe nào, khi đã thâm nhập vào được thế giới của nó, đều nói đến một thứ niềm vui, có khi là một chứng nghiệm kì thú dị thường.
Nhạc Phương Tây và thuật ngữ 'cổ điển'

Nhạc cổ điển Phương Tây là một thể loại âm nhạc cực kỳ phong phú, được sáng tạo, thử nghiệm và chọn lọc qua thời gian suốt hơn một thiên niên kỷ, song song với sự hình thành của nền văn hoá Phương Tây hiện đại. Nền âm nhạc này như một vườn hoa đẹp huyền ảo, vô tư phô bày tất cả những gì tinh tế nhất của tâm hồn và trí tuệ phương Tây. Cho đến hôm nay, nhạc cổ điển Phương Tây (và Phương Ðông) đã có một gia tài đồ sộ hàng vạn tác phẩm. Sức hấp dẫn của nó đã thuyết phục được một giới người nghe trên khắp thế giới. Hằng ngày nó đang được miệt mài học hỏi, trau dồi, sáng tạo, trình tấu, thi đua cũng như thưởng thức trong các môi trường khác nhau từ các đại học, các nhạc viện, các truờng trung học, cho đến các nhà hát, các câu lạc bộ, ở nhà riêng.v..v. Gia tài âm nhạc này đã trở nên tài sản chung của nhân loại. Các tên tuổi thiên tài như Bach, Mozart, Beethoven hầu như được mọi người trên thế giới cảm thấy thân quen, thán phục và quý trọng một cách tự nhiên, như thể họ đại diện cho những tính cách cổ mẫu tinh tế nhất trong tâm thức phổ biến, cũng như tính sáng tạo cao nhất của con người.

Thật ra, đối với lịch sử âm nhạc Phương Tây, thuật ngữ 'cổ điển' là để chỉ mốc thời gian xấp xỉ từ nửa sau thế kỷ 18, sau khi Bach mất (1750) cho đến khoảng hai thập niên đầu của thế kỷ 19, trước lúc Beethoven mất (1827). Tuy nhiên, theo cách dùng thông thường, thuật ngữ 'nhạc cổ điển' thường được xử dụng để phân biệt với các thể loại âm nhạc khác như Folk, Rock, Pop, Jazz, Rap..v.v... Ðôi khi nó được thay thế bằng những thuật ngữ khác chẳng hạn như: 'nhạc bác học' (Cultured Music), 'nhạc nghiêm túc' (Serious Music), 'nhạc cao cấp' (High Music), 'nhạc nghệ thuật' (Art Music), hoặc là 'nhạc thuần túy' (Pure Music), 'nhạc tuyệt đối' (Absolute Music) ..v.v. để diễn tả phần nào nội dung ý nghĩa của khái niệm. Mặt khác, thuật ngữ 'cổ điển' còn được hiểu như những gì thuộc về tài sản văn hóa đã được thử thách và kết tinh qua lịch sử để thành những mẫu mực thẩm mỹ. Nhà soạn nhạc Mĩ kiêm chỉ huy dàn nhạc Leonard Berstein còn gợi ra một ý khác giúp chúng ta hiểu rõ hơn khái niệm của thuật ngữ này. Ông đề nghị tại sao ta không dùng thuật ngữ 'nhạc chính xác' (Exact Music), bởi vì theo ông, thể loại âm nhạc này là thể loại duy nhất có một nhạc bản rõ ràng, chính xác và không thể thay đổi cả về trình tấu lẫn lưu trữ. Mỗi tác phẩm được tác giả ghi ra từng nốt nhạc, chỉ định cho bè nào, giọng nào, dành cho nhạc cụ nào, theo một nhịp độ và tiết tấu nào, thậm chí có tác gỉa còn ghi rõ nhịp độ và tiết tấu tính theo thời gian cơ học (đơn vị giây đồng hồ) và cường độ mạnh yếu chi li lúc diễn tấu..v..v.. Tác phẩm trở thành bất di bất dịch trước thời gian, khác với các thể loại nhạc khác, nói chung đều có thể biên soạn, cải biên, hoặc phối khí lại..v..v.. để diễn tấu. Một điểm nữa: khác với nhạc cổ điển, các loại nhạc khác khi phổ biến hầu như chỉ chú trọng đến người hoặc nhóm nguời diễn tấu chứ không đến tác giả của nó.


Tác động của âm nhạc

Mỗi người trong chúng ta đều có một cách nghe nhạc, hiện tượng này vô cùng phức tạp. Nhằm có vài tiêu chuẩn giản dị để chúng ta ý thức về cách nghe nhạc của chính mình, có thể kể ra đây những ý kiến của nhà soạn nhạc Mĩ Aron Copland. Theo ông, người ta có thể phân biệt sự tác động của âm nhạc trên ba bình diện: giác quan (sensory), cảm xúc (emotional), và trí tuệ (intellectual). Có thể diễn giải một cách tóm lược như sau:
Trên bình diện giác quan, người nghe để âm thanh trực tiếp tác động lên mình, sự thích thú không cần đến việc suy nghĩ hoặc liên tưởng đến điều gì khác. Có một sự tác động hầu như thuần vật lý, người nghe trực tiếp nhận những làn sóng âm thanh vào hệ thần kinh rồi tác động trực tiếp vào các cơ bắp. Họ có thể có những nhún nhảy hoặc những động tác đánh nhịp theo điệu nhạc.
Trên bình diện cảm xúc, bản nhạc gợi ra trong người nghe những tình cảm vui, buồn, nhung nhớ. . .v. .v. Thùy não trái nơi cư ngụ của đam mê và trí tưởng tượng làm việc nhiều. Tuy nhiên những cảm xúc này khó mà diễn tả bằng lời.
Trên bình diện trí tuệ, người nghe chú trọng vào chính chất liệu âm thanh. Các yếu tố âm nhạc như giai điệu, tiết tấu, hòa âm, âm sắc, cấu trúc cũng như sự chọn lựa và tổ chức chúng ra sao.. .v. .v. được người nghe tập trung nhận diện và phân tích. Thùy não phải làm việc nhiều với khả năng tư duy phân tích của nó.Dĩ nhiên, sự phân chia nói trên chỉ có tính cách lý thuyết và giản luợc để người nghe dễ hình dung và ý thức được sự tác động của âm nhạc. Trên thực tế, âm nhạc tác động đồng thời trên cả ba bình diện và cực kì phức tạp. Mỗi người có thể có khuynh hướng nhạy ở bình diện này hơn là ở bình diện kia, tùy thuộc vào nhiều yếu tố như: cấu tạo sinh học bẩm sinh của bộ não, quán tính văn hóa, sự hiểu biết về ngôn ngữ âm nhạc, ..v..v., đó là chưa kể đến những chiều kích khác có thể sản sinh từ sự cộng hưởng giữa tâm thức con người và âm thanh.


Phản ứng người nghe

Nói đến phản ứng của người nghe cũng có nghĩa là nói về một vấn đề trung tâm của mỹ học âm nhạc hiện đại. Vấn đề ấy xoay quanh một câu hỏi cơ bản là: liệu âm nhạc có chứa đựng 'nội dung' hoặc 'ý nghiã' gì ngoài hệ thống âm phạm kết thành nó không? Một cách giản dị, từ những cuộc tranh luận để trả lời câu hỏi này hình thành ra hai cách nhìn đối lập nhau: một bên cho rằng âm nhạc có mang những thông điệp ngoại vi và bên kia cho rằng âm nhạc chỉ là sự tổ chức âm thanh cấu thành chính nó, ngoài ra không là gì cả. Trong cách nhìn thứ nhất (âm nhạc có mang nội dung) người ta có thể nhận ra hai khuynh hướng: khuynh hướng tham chiếu (referentialism) và khuynh hướng biểu cảm (expressionism). Còn cách nhìn thứ hai (âm nhạc chỉ là chính nó) được mọi người gọi là khuynh hướng cấu thể (formalism). Các khuynh hướng này đại để có thể hiểu như sau:
Khuynh hướng tham chiếu: âm nhạc chứa những giá trị tham chiếu ngoại vi về ý tưởng, dữ kiện, hình ảnh, đối tượng khách quan . . .được liên tưởng bởi nhà soạn nhạc hoặc bởi người nghe.

Chẳng hạn: Hai nhà soạn nhạc Vivaldi và Beethoven trong Concerto The Four Seasons và Symphony số 6 (Pastoral) cuả mình, đã tìm cách dùng âm nhạc để hoạ lên bốn muà và khung cảnh đồng quê. Trong văn thơ Việt Nam có thể lấy các câu thơ sau đây cuả Nguyễn Du, khi cụ tả tiếng đàn cuả nàng Kiều, như một thể hiện cuả cách nghe nhạc tham chiếu cực kì tinh tế :

Trong như tiếng hạc bay qua,
Ðục như nước suối mới sa nửa vời.
Tiếng khoan như gió thoảng ngoài,
Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa.
Khuynh hướng biểu cảm: âm nhạc biểu lộ những trạng thái cảm xúc muôn màu muôn vẻ của đời sống nội tâm.

Chẳng hạn: Khi nghe các tác phẩm cuả các nhạc sĩ như Schubert, Schumann, Chopin, Schoenberg . . . bạn có thể cảm thấy trong tâm trạng mình xuất hiện một cảm xúc đặc thù nào đó trong một bảng gam màu cảm xúc nội tâm vô cùng phong phú mà các tác phẩm cuả các nhà nhạc sĩ này có thể khơi gợi.
Khuynh hướng cấu thể: âm nhạc là ngôn ngữ có giá trị tự tại của chính nó mà không cần phải dựa vào những giá trị bên ngoài.

Chẳng hạn: Art of The Fugue của J. S. Bach. Trong tác phẩm này, một chủ đề âm nhạc được xử lí 18 lần, mỗi lần lại phức tạp hơn và chi tiết hơn lần trước, song mỗi lần ấy đều dựa trên cùng một cấu trúc nghiêm ngặt. Có thể nói Bach đã tư duy thuần tuý bằng âm thanh để khai triển và tổng kết một số quy tắc âm pháp và tư tưởng âm nhạc cho đến thời ấy.Cách nhìn âm nhạc có chuyên chở nội dung là cách nhìn truyền thống kéo dài mãi đến khoảng nửa sau thế kỷ 19, khi chủ nghĩa lãng mạn đến thời kỳ cực thịnh của nó và tạo tiền đề cho chủ nghĩa cấu thể (formalism) trong mỹ học âm nhạc ra đời.
Các phạm trù trừu tượng

Khi bàn về âm nhạc có ý kiến cho rằng nếu căng những hoạt động trí óc của con người ra làm hai cực thì một cực là toán học, còn cực kia là âm nhạc, còn ở giữa là tất cả những hoạt động khác. Nói lên điều này thật ra là để nhấn mạnh đến chiều kích trừu tượng của âm nhạc. Thật vậy, người ta có thể thấy những phạm trù trừu tượng thường được các nhà soạn nhạc áp dụng vào tác phẩm của mình như: thống nhất / đa dạng, tăng / giảm, đơn vị / toàn thể, đối chiếu, nghịch đảo, đồng nhất, tương tự..v.v. Hoặc nếu nói theo một số nhà nghiên cứu cho rằng tư duy con người có một nhu cầu, hay có thể gọi là một thuộc tính cơ bản: tư duy bằng những mô thức (pattern), và qua những mô thức ấy con người tạo nên những hệ thống có trật tự, ổn định từ những trạng thái hỗn mang. Âm nhạc, dưới nhãn quan như thế, là một ngôn ngữ tinh ròng để biểu hiện những cách kiến trúc, những cấu trúc tư duy làm yên lòng lý trí con người. Các khái niệm khác như thời gian tuyến tính, thời gian chu kỳ, hoặc thời gian xoắn ốc cũng đều được âm nhạc ứng dụng.

Xenakis khi đối chiếu lịch sử toán học và lịch sử âm nhạc đã có những quan sát lý thú. Chẳng hạn như hệ thống kí âm bằng khuông nhạc (nghiã là có tính toạ độ) được Guido d'Arezzo nghĩ ra trước trục tọa độ của Descarte, hay là trong những khúc nhạc Fugue (nhạc đuổi) của Bach người ta đã có thể bắt gặp khái niệm tự động hóa trước tư tưởng khoa học cả hai thế kỷ. Thật vậy, từ một chủ đề chính, Bach dựa trên một phương pháp định trước, một dạng tư duy trừu tượng gần với toán học như đối xứng, đảo nghịch, tăng giảm trường độ..v.v. khiến bè chính tự động tự sinh và phát triển thành nhiều bè nhạc khác săn đuổi và đối điểm với nhau.


Một chiều kích siêu cảm / tâm linh của âm nhạc

Huyền thoại Hy Lạp nhắc nhiều đến sức mạnh siêu nhiên của âm nhạc. Trong huyền thoại Orfeo, tiếng đàn hát của Orfeo làm rung động cả đến sỏi đá, cây cối, muông thú khiến chúng phải theo bước chân chàng đi tìm Eurycide và thuyết phục được thần Harde (trị vì âm phủ) trả lại tạm thời người vợ yêu quý của chàng. Trong những hình thái nghi lễ tôn giáo, sùng kính thần linh, nguyện cầu, niệm bái, lễ hội, ..v.v., âm nhạc đều có một vai trò thiết yếu. Cho nên, ở một chiều kích trực cảm thâm sâu, âm nhạc cũng được nhắc đến như một chất xúc tác huyền diệu có thể đưa người nghe vào những trạng thái siêu cảm ngoại hạng của một sự chứng nghiệm cá nhân được diễn tả như những trạng thái siêu- nghiệm (transcendente), sau- vật-lý (metaphysic) hoặc có thể đồng hóa với trạng thái xuất thần huyền học (mystic) và tôn giáo. Và có lẽ, nói cho cùng, chính ở điểm này mà âm nhạc có một sức hấp dẫn tột cùng lên nhiều người.

Hãy thử điểm qua một số ý kiến phản ánh. Nhà văn Ru-ma-ni E. M. Cioran nói về kinh nghiệm nghe nhạc của ông: 'Về đêm, âm nhạc mang một chiều kích lạ thường. Sự xuất thần âm nhạc (musical ecstasy) bắt gặp sự xuất thần huyền học (mystical ecstasy). Lúc ấy, người ta chứng nghiệm là đã chạm đến những tối cực, là không thể đi xa hơn nữa. Không còn gì khác là đáng kể nữa và cũng chẳng còn gì cần tồn tại nữa. Người ta được đắm chìm trong một vũ trụ tinh khiết đến mức ngất ngây cuồng diệu'. Nhà thơ Rabindranath Tagore cho rằng: 'Âm nhạc đưa người nghe sang bên kia bờ giới hạn của lẽ sướng khổ đời thường, nó mang chúng ta đến một miền đất đơn cô của sự buông xả nơi cội nguồn vũ trụ đơm rễ'. Nhà soạn nhạc hiện đại Iannis Xenakis phát biểu: 'Mục đích của âm nhạc là để đạt đến một sự phấn chấn vẹn toàn trong đó một cá nhân riêng lẻ ẩn vào, để tan biến tâm thức mình vào một chân lý trực quán.' Triết gia Schopenhauer đồng hóa âm nhạc với Ý- Chí, một khái niệm chủ yếu trong triết học của ông, được xem như một năng lượng ngọn nguồn và tối thượng của tất cả mọi sự tồn tại, Schopenhauer cho rằng: 'Trong khi những nghệ thuật khác chỉ mang danh nghĩa là bản sao của Ý-Niệm (khái niệm triết học của Plato: thế giới chỉ là cái bóng của Ý-Niệm) thì âm nhạc, về mọi mặt không giống như thế, mà lại là Ý-Chí tự sao chính nó, là khách thể nhằm đạt tới của Ý-Niệm. Chính vì vậy, tác động của âm nhạc mạnh mẽ và thẩm thấu hơn rất nhiều so với tác động của những nghệ thuật khác, bởi lẽ các nghệ thuật khác chỉ nói đến cái bóng trong khi âm nhạc nói về thực thể'. Và đây mới chỉ là điểm sơ qua một vài ý kiến...

Tóm lại, Nhạc cổ điển, một biểu hiện cao quý và chắc chắn nhất cuả giá trị văn hoá Phương Tây (và hôm nay, cuả cả Phương Ðông), nên đuợc mọi cơ chế có thẩm quyền (giáo dục, thông tin đại chúng, thày cô, cha mẹ ...) hết sức quan tâm mà tìm cách phổ biến cho người trẻ.

© 2003 talawas

Apomethe
28-08-2006, 17:55
Nhận định về bài "Nhạc Cổ Điển Phương Tây và niềm vui của người nghe" của Vũ Ngọc Thăng trên diễn đàn talawas.
Phạm Quang Tuấn



Đọc bài của Vũ Ngọc Thăng, có nhiều điểm làm tôi không khỏi ngạc nhiên. Tuy nhiên, tôi đã do dự không biết có nên phản ứng không, vì như mọi người đều biết, giới âm nhạc (Việt Nam) ít ưa tranh luận về nghệ thuật của mình như giới văn học. Tuy nhiên, biết đâu vì vậy mà có vô số những ngộ nhận về âm nhạc trở thành thông dụng trong thính giả Việt Nam? Nghĩ vậy nên tôi xin góp ý.


Điểm thứ nhất:

talawas là một diễn đàn có mục tiêu bàn về các vấn đề hiện đại ("Discussion of contemporary issues...") và ngay cái banner của nó cũng xác định mục tiêu đó ("talawas: Forum for contemporary themes pertaining to Vietnamese contexts...") nhưng chủ đề của bài này không "hiện đại" chút nào! Nó "tuyên dương" nhạc cổ điển Tây phương và kêu gọi ta về với loại nhạc đó. Thậm chí, nó kêu gọi các cơ quan hữu trách Việt Nam bỏ tài nguyên vào loại nhạc đó.

"Nhạc cổ điển Tây phương" được tác giả định nghĩa hơi mập mờ, nhưng nhìn vào những tác giả được lấy làm tiêu biểu: Bach, Mozart, Beethoven, thậm chí Vivaldi, thì có thể hiểu là tác giả dùng chữ này theo nghĩa hẹp (thế kỷ cuối 17-19 ở Âu châu, trong giới nhạc còn gọi là Common Practice period). Vì vậy trong thư này tôi sẽ dùng từ "nhạc cổ điển Tây phương" (NCDTP) theo nghĩa đó.

(Chính xác mà nói thì Vivaldi, Bach thuộc về thời Baroque chứ không phải là cổ điển, và Beethoven thì bắt đầu bước vào Romantic, nhưng cũng có thể tạm chấp nhận họ thuộc về "nhạc cổ điển" theo cách hiểu của quần chúng.)

Bach (1685-1750), Mozart (1756-1791), Beethoven (1770-1827) là những người đồng thời của Voltaire (1694 Ờ 1778), Goethe (1749 - 1832), Byron (1788-1824), và trước cả Lamartine (1790-1869) Victor Hugo (1802-1885). Mà talawas có còn giới thiệu Voltaire, Lamartine cho độc giả văn học không?

Mọi bộ môn nghệ thuật phải được đặt trong bối cảnh văn hóa và nghệ thuật chung của xã hội của chúng, và căn bản mỹ thuật của các bộ môn đi song song với nhau. Không thể tách một bức tranh thủy mặc ra khỏi những bài Đường thi, và không thể tách những bản nhạc cổ điển Tây phương ra khỏi những bài thơ của Goethe, Lamartine hay những bức tranh của Ingres, Goya, mũm mĩm mượt mà nhưng kém phần ... hiện đại.

Hoặc là talawas quá khinh thường giới âm nhạc Việt Nam và cho là nó đi sau văn học, hội họa mấy trăm năm? Nói về trình độ của đa số thính giả VN thì cũng có thể như vậy, nhưng theo tôi hiểu, talawas không phải là một diễn đàn cho quần chúng mà có tính cách chuyên nghiệp và đi sâu, và như vậy thì tiêu chuẩn về bộ môn nhạc cũng phải tương ứng. Ở hải ngoại cũng như trong nước, không phải là không có người Việt nào có khả năng cảm nhận "nhạc nghệ thuật" (hiểu theo nghĩa rộng, không phải nghĩa của VNT) hoặc quan tâm đến những vấn đề trong nhạc hiện đại.


Điểm thứ hai:

Tác giả muốn chứng minh kết luận: "Tóm lại, nhạc cổ điển, một biểu hiện cao quý và chắc chắn nhất cuả giá trị văn hoá Phương Tây (và hôm nay, của cả Phương Đông), nên được mọi cơ chế có thẩm quyền (giáo dục, thông tin đại chúng, thày cô, cha mẹ ...) hết sức quan tâm mà tìm cách phổ biến cho người trẻ". Kết luận này gồm nhiều phần mà phần nào cũng không được chứng minh chặt chẽ:


"Nhạc cổ điển là một biểu hiện "cao quý và chắc chắn nhất của giá trị văn hóa phương Tây": Toàn bài không có gì để chứng minh điều nàỵ Những điều mà tác giả đưa ra (phản ứng người nghe, tác động của âm nhạc, các khuynh hướng hay động cơ sáng tác, khía cạnh tâm linh v.v.) có thể áp dụng chung cho nhiều loại nhạc, dòng nhạc, không phải chỉ cho "nhạc cổ điển tây phương". Có chăng là tác giả chỉ đưa những ví dụ từ nhạc cổ điển tây phương.
Ngay cả nếu ta chỉ nhìn vào dòng nhạc Tây phương tức là 1 phần của âm nhạc của nhân loại, tại sao nhạc cổ điển lại "cao quý và chắc chắn nhất"? Đây chỉ là một kiểu nói "lên gân", không có gì chứng minh trong bài nàỵ Có gì chứng tỏ rằng những dòng nhạc khác của Tây phương như jazz, atonal, electronic, những tác giả như Stravinsky, Bartok, Debussy, John Cage thua kém nhạc của những tác giả mà bài này lấy làm thần tượng (Bach, Mozart, Beethoven)?

Nếu có một chút kiến thức về lịch sử âm nhạc Tây phương, ắt ta phải biết rằng sở dĩ nhạc của các "thần tượng" Bach, Mozart, Beethoven được coi là "kinh điển" và được dạy cho tất cả các nhạc sinh nhập môn, là vì nhạc của họ tuân theo một cấu trúc hòa âm căn bản mà nhạc học bây giờ gọi là "Common Practice Period" (xin xem từ này trong mọi sách dạy nhạc nhập môn, ví dụ The Dynamics of Harmony: Principles & Practice của G. Pratt, 1997, cũng như mọi giáo trình căn bản của các trường nhạc).

Nhạc thời Common Practice theo một số nhỏ quy luật nhất định nên dễ nghe dễ cảm, không có gì để bàn cãi, và do đó nhũng bản được phổ biến trong quần chúng đều thuộc loại này (và nhạc phổ thông hiện thời của VN hầu hết cũng hãy còn nằm trong khuôn khổ này). Đó chính là lý do tại sao Bach, Mozart, Beethoven được coi như "thánh" và lừng lẫy trong quần chúng hơn là những khúc tác gia của thế kỷ 20 như Stravinsky, Satie, Bartok, những kẻ đã phiêu lưu ra ngoài khuôn khổ. Từ ngữ "Common Practice Period" hàm ý rằng sau đó, nhạc Tây phương đã trở thành đa dạng, không còn có thể gò bó trong một khuôn khổ duy nhất được nữa. Và nhất là sau khi phong trào nghiên cứu nhạc dân tộc (ethnomusicology) phát triển mạnh trong hậu bán TK20, cùng với cách suy nghĩ hậu hiện đại, hậu thuộc địa, không còn dòng nhạc nào có thể tự coi mình là "bá chủ", "cao quý nhất" cả.
Mà dù giả dụ là nhạc CDTP có "cao quý và chắc chắn nhất", thì có cần kêu gọi các "cơ chế có thẩm quyền hết sức quan tâm mà tìm cách phổ biến cho người trẻ" không? (Đây phải hiểu là các cơ chế của Việt Nam, vì bài này viết bằng tiếng Việt). Vì nhạc CDTP là gia tài văn hóa của các nước Tây phương, những nước giàu mạnh nhất trên thế giới hiện nay, chính phủ của các nước đó mỗi năm bỏ ra một ngân sách khổng lồ để gìn giữ và phổ biến nó. Có vậy nó mới sống mạnh được trong khi số người nghe tương đối ít (khoảng dưới 5% dân số, nếu ta nói về số người nghe "đàng hoàng", và không kể những người chỉ biết giậm chân, gật gù theo vài bản thịnh hành ngọt tai như "Blue Danube" và một số bài khác được dùng quảng cáo trên TV).

Số tiền các nước Tây phương bỏ vào các nhạc viện, các đại học, các chương trình trung học, các giàn nhạc, các đài phi thương mại, v.v. và để ... trả lương cho những popularizers như Leonard Bernstein, tôi không rõ là bao nhiêu, nhưng cộng lại chắc cũng phải vượt qua toàn bộ ngân sách của chính phủ Việt Nam rất nhiều lần. Vậy thì lý do gì mà Việt Nam ta phải "hết sức quan tâm" đến như vậy?
Có gì chứng tỏ rằng ngày nay NCĐTP cũng đã trở thành một biểu hiện "cao quý và chắc chắn nhất của giá trị văn hóa phương ĐÔNG"? Toàn bài không cho thấy tác giả đưa ra một dữ kiện nào về âm nhạc hay văn hóa phương Đông cả để chứng tỏ cái đó. Đồng ý là nếu ra những tiệm CD ta sẽ thấy tràn ngập những CD nhạc cổ điển Tây phương, nhưng như đã nói, đó là do một phần không nhỏ cái hậu thuẫn và ngân sách khổng lồ của các nước Tây phương. Ngày nay, không hiếm gì những nhà soạn nhạc Tây phương đi sang Đông phương và các nước khác để mở rộng tầm tai.
Ngoài những điểm chính đó, xin chỉ ra một vài chi tiết khác.

Những từ như "nhạc bác học", "nhạc cao cấp", "nhạc nghệ thuật", "nhạc thuần túy", "nhạc tuyệt đối" mà tác giả bảo là "diễn tả phần nào" chỉ là những từ hết sức cảm tính, tìm cách "hấp dẫn, câu khách" bằng cách đánh vào cái tính kiêu căng của con người. Đây không phải là sai lầm riêng của bài này, mà khá phổ biến trong quần chúng, do những hàm ý cảm tính lâu đời đi chung với từ ngữ "classical" (mà từ điển Bookshelf định nghĩa là "of the highest class or rank, especially in literature or art", "chaste, refined, restrained, in keeping with classical art", v.v.).
"Riêng về Nhạc cổ điển Phương Tây, bất cứ người nghe nào, khi đã thâm nhập vào được thế giới của nó, đều nói đến một thứ niềm vui, có khi là một chứng nghiệm kì thú dị thường": tại sao lại "riêng" về nhạc cổ điển phương Tây? Tác giả đã tra cứu bao nhiêu loại nhạc mà có thể kết luận là chỉ riêng nhạc CDTP mới cho ta những niềm vui và ký thú "dị thường" đó?
Từ ngữ "nhạc chính xác" (Exact Music) của Leonard Bernstein rất là ... không chính xác. Ký âm chỉ là một phương tiện để truyền đạt ý của tác giả và không ký âm nào hoàn toàn chính xác cả. Nếu một cái computer chơi nhạc đúng như tác giả viết theo ký âm Tây phương (như hằng hà sa số những bản MIDI trên web) thì người nghe sẽ thấy chán phèo vì nghe vô hồn và chẳng chuyển tải được ý nghĩa gì cả. Do đó mới phải có những trường nhạc, những thầy nhạc để truyền đạt những cái "nằm ngoài ký âm".
Phải đặt câu nói của Leonard Bernstein trong đúng bối cảnh của nó. Bernstein, ngoài công việc làm nhạc trưởng và khúc tác, còn là một nhà "phổ biến nhạc cổ điển" (classical music popularizer) danh tiếng, ông làm những chương trình radio, TV, viết sách để tuyên truyền cho loại nhạc đó. Ông cần dùng những khẩu hiệu bất ngờ, bắt tai (catchy) để làm trẻ em ... giật mình chú ý.
Mà giả dụ nếu có "exact" thì cũng có gì hay đâu? Trái lại, sau vài thế kỷ ký âm truyền thống, nhạc sĩ Tây phương đã trở thành bức bách, khó chịu vì sự gò bó khủng khiếp của nhạc cổ điển. Họ khao khát đi tìm sự khác lạ, bất ngờ, "không chính xác", ngẫu hứng, mà họ thấy trong những nền nhạc Đông phương, Phi châu và nhất là - ngay trước mắt họ ở jazz. Một trào lưu lớn trong nền nhạc Tây phương TK20 là tìm cách để bứt ra khỏi cái chính xác đó. Cái "ngẫu tác" (improvisation) trong jazz và nhạc đông phương lại trở thành một giá trị quí giá đương đại!
Một khuyết điểm nữa của nhạc cổ điển Tây phương (mà nhiều người lầm tưởng là ưu điểm, vì quan niệm hời hợt rằng "chính xác" là ... hay) là, do những đòi hỏi của hoà âm Tây phương cũng như sự xử dụng các nhạc cụ fixed pitch như piano, nhạc cổ điển Tây phương đã đánh mất hầu hết sự mềm dẻo trong việc xử dụng pitch để diễn tả. Họ hoàn toàn dựa vào những thay đổi về cường độ, tốc độ, màu sắc, nhưng mất hết những sự thay đổi về pitch. Không nói đâu xa, chỉ cần nghe một bài Vọng Cổ hay một bản đàn tranh VN với những microtones rờn rợn "nổi da gà" là đủ thấy nhạc CDTP đã đánh mất cái gì. Dĩ nhiên, ta không phủ nhận cái đẹp rất độc đáo và cao siêu của hoà âm Tây phương, nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Hoà âm Tây phương, nhất là những đòi hỏi của kỹ thuật chuyển giọng (modulation), đã đóng khung cả một nền nhạc lớn vào khuôn khổ mười hai notes cố định. Mãi đến khi jazz ra đời mới đem trở lại một phần nào cái mềm dẻo đó vào lại nhạc phương Tây với những "blue notes", "pitch bend" và cách diễn tả phóng khoáng.
Còn nhiều điểm khác nữa cần bàn nhưng xin đợi một bối cảnh nghiêm túc hơn. Bắt chước ông Vũ Ngọc Thăng, tôi xin "nói tóm lại" như sau:

Nhạc cổ điển Tây phương, theo định nghĩa của bài này, là một gia sản văn hóa vĩ đại và đáng nể phục của nhân loại, nhưng không thể gọi là "cao quí NHẤT", "chắc chắn NHẤT", "BÁ CHỦ" của văn hóa thế giới hiện đại. Nó không phải là cái tột cùng của thế giới âm nhạc. Tuy nhiên, nhạc cổ điển Tây phương là một bộ phận quan trọng trong chương trình giáo dục âm nhạc, song song với nhạc dân tộc và nhạc hiện đại. Tôi hoàn toàn đồng ý là giáo dục âm nhạc trong các trường trung học của Việt Nam quá kém và cần được chú ý hơn về mọi mặt.

Sydney, Australia

HiLine
04-09-2006, 01:16
Ông Tuấn nói chí lí thật, chỉ phải cái em không hiểu về blue note và pitch bend. Có bác nào giải thích cho em với. :D

ZIN
04-09-2006, 09:48
Em cũng ko hiểu, thôi anh Apo giải thích luôn đi :)

van_Toan
15-11-2006, 15:47
"Nhạc cổ điển Tây phương, theo định nghĩa của bài này, là một gia sản văn hóa vĩ đại và đáng nể phục của nhân loại, nhưng không thể gọi là "cao quí NHẤT", "chắc chắn NHẤT", "BÁ CHỦ" của văn hóa thế giới hiện đại. Nó không phải là cái tột cùng của thế giới âm nhạc. Tuy nhiên, nhạc cổ điển Tây phương là một bộ phận quan trọng trong chương trình giáo dục âm nhạc, song song với nhạc dân tộc và nhạc hiện đại. Tôi hoàn toàn đồng ý là giáo dục âm nhạc trong các trường trung học của Việt Nam quá kém và cần được chú ý hơn về mọi mặt." - Phạm Quang Tuấn
Đó là đoạn trích phần cuối của 1 bài viết của Phạm Quang Tuấn do Apomethe post lên. Bạn có thể vào đây (http://classicalvietnam.info/forum/showthread.php?t=51)để xem trọn.
Tui mở topic này để xin ý kiến mọi người về nhận định ấy. Dĩ nhiên, tui là người đề xướng thì tất nhiên phải đưa ý kiến của mình trước. >:)

Đúng là trong nghệ thuật, nhất là âm nhạc, không có khái niệm đâu là đỉnh cao nhất của nó. Thế nhưng, xét theo hoàn cảnh hiện tại, khi mà âm nhạc ngày nay càng ngày càng chạy theo thị trường, điển hình là ở VN ko thiếu những sáng tác quá ư là í ẹ! Không hề có một bước đột phá nào cả. Dường như sự phát triển của âm nhạc hiện nay là dậm chân tại chỗ. Vì thế, khó mà có một đỉnh cao xuất hiện trong tương lai gần. Do đó, theo tôi, cứ gọi là Nhạc cổ điển phương Tây đã và đang là đỉnh cao nhất của âm nhạc. Hì hì, tương đối thôi, biết đâu tương lai xa khả quan hơn sao? (nhưng chắc ko tốt đẹp gì vì hãy tưởng tượng thứ nhạc điện tử giả dối đi, hic hic) Nhưng bây giờ thì chắc chắn là ko rồi!

lt_hongngoc
04-01-2007, 19:48
Đúng như bạn hiệp sĩ nói đấy. Hiện nay nhạc cổ điển vẫn là đỉnh cao của âm nhạc nếu như mọi người đều hiểu và cảm nhận được ( dĩ nhiên là số này rất ít). Còn về những sáng tác hiện nay, giới trẻ bây giờ rất thích những bài nhạc nào đó, nhưng có chắc rằng những bản nhạc ấy có "sống" mãi được, dù là như NCĐ hiện thời (tức là rất ít người đam mê thật sự) không, hay chỉ một thời gian rồi chúng lại chìm vào quên lãng? Vậy thì tại sao lại có người nói rằng "giáo dục âm nhạc trong các trường trung học Việt Nam quá kém và cần được chú ý hơn về mọi mặt"? Theo thiển ý của mình thì nên có nhận định đúng hơn về cả NCĐ và nền giáo dục nước ta.

yes_Iam_here
04-01-2007, 20:48
theo tớ hiểu chắc những cái đấy để chỉ những note "vênh", note mà không ra note, chẳng thuộc 1 cao đọ chuẩn xác nào theo kí xướng âm thông thường. Ở đây chắc là để chỉ những cái tự do phóng khoắng, ít theo qui chuẩn trong sáng tác và biểu diễn của nhạc Jazz, Blues và một số dòng nhac nhẹ khác. Hình như trong 1 số loại nhạc dân gian VN (kiểu như ca trù) cũng vây, chính vì điều đó mà không thể học chúng theo kiểu kí âm văn bản được mà phải học theo lối truyền khẩu.
Ngại đọc mấy cái dài lê thê, buồn ngủ như thế này. Bé Hiline hay bị ấn tưởng bởi mấy cái chuối chuối thế này nhờ. Bài từ tít năm 2003 mà Apo cũng lôi về được.

ZIN
06-01-2007, 11:59
Hôm trước học Văn, cô giáo hỏi: " Vì sao người ta lại gọi văn học từ những thời kì 10 thế kỷ đầu là Văn học cổ điển?", " Vì đây là những thể loại văn học đã đạt được tới đỉnh cao về nghệ thuật cũng như phong cách thể hiện, lối dấn câu trong bài, nói chung văn học cổ điển là văn học mà hoàn thiện về tất cả mọi mặt...", ở đây Zin nghĩ Nhạc cổ điển cũng vậy thôi, vì là thể loại âm nhạc (có thể nói) là đi đầu trong các thể loại âm nhạc, nên đã được lấy làm chuẩn để làm tài liệu dạy học trong nền giáo dục, và đó là lý do vì sao mà NCĐ lại quan trọng đến thế, và nếu muốn biết thế nào là một bản nhạc hoàn thiện về tất cả các khía cạnh như âm sắc, nhịp phách,...thì có lẽ không thể không nghe NCĐ :)

hx_classic
08-01-2007, 22:04
theo mình, đem so nhạc cổ điển với âm nhạc bây giờ thì có thể nói, nhạc cổ điển đúng là 1 chuẩn mực khó đạt tới, tuy nhiên cũng như triết học, thế giới còn phát triển, âm nhạc cũng sẽ phát triển theo, và hy vọng, tuơng lai âm nhạc sẽ còn hưng thịnh hơn nữa

Llyvellyn
28-11-2007, 15:05
Rất cám ơn Apo đã ‘dày công’ sưu tập và cho đăng hai bài viết khá lí thú này. Tôi nghĩ giá ở Việt Nam những cuộc tranh luận hay ho thế này diễn ra hàng ngày thì tuyệt biết mấy bởI nó sẽ giúp cho nhận thức âm nhạc của chúng ta dù không muốn cũng bị đẩy lên. Điều khá khôi hài là trong lúc ông Thăng cả ngợI sự ‘cổ điển’ thì lạI viết bài của mình một cách rất ‘phóng khoáng’ và phần kết ‘hạ cánh’ quá đỗI ‘nhẹ nhàng’; ngược lạI ông Tuấn trong lúc phản đốI đủ kiểu sự ‘chính xác’, ‘khuôn mẫu’ thì lạI viết bài của mình vớI sự ‘exactness’ mà có lẽ chính Haydn cũng phảI sợ…

hoarr
18-12-2007, 20:07
Tôi đồng tình với quan điểm của ông Phạm Quang Tuấn. Thành tựu của âm nhạc Cổ điển Phương Tây là to lớn; nhưng không phải là duy nhất, là tất cả. Có bạn quá mê Cổ điển đến mức suy tôn Cổ điển là cha đẻ của mọi thể loại âm nhạc, tôi nghe thấy kỳ kỳ. Có điều nhạc gì đi nữa thì cũng phải hay. Mà hay thì phải có "hồn", phải lay động được trái tim người nghe. Để làm được điều này, mỗi loại âm nhạc có thủ pháp riêng của nó. Sự chính xác cao độ của nhạc cổ điển Phương Tây làm giảm khả năng diễn tả đường nét giai điệu. Nhưng bù lại, nhờ đó mà hòa âm phát triển, lý thuyết âm nhạc được xây dựng chuẩn xác và khoa học. Dòng nhạc Phương Đông (như Việt Nam chẳng hạn), lấy giai điệu làm chính; các nốt nhấn nhá làm nên màu sắc của bản nhạc, tính chất ngẫu hứng cũng rất cao, nhưng hòa âm thì kém. Ngày nay, sự pha trộn, học hỏi lẫn nhau đang là xu hướng phát triển của các dòng nhạc.
Ở VN, các trường nhạc đều lấy nhạc Cổ điển Phương Tây làm cơ bản (hình như ngay các khoa nhạc dân tộc cũng học ký xướng âm do re mi fa trước khi hò xự xang xê cống) và vì vậy người chơi nhạc, làm nhạc... VN cũng đánh giá, thưởng thức âm nhạc, so sánh các loại nhạc (kể cả dân gian VN) trên chuẩn mực âm nhạc Phương Tây. Rất nhiều người còn cố gắng ký âm các bài vọng vổ, bài lý bài hò bằng hệ thống ký âm Phương Tây. Một ông Nhạc sỹ đi sưu tầm âm nhạc dân gian, làm công trình nghiên cứu nhạc dân gian cũng ghi chép và so sánh đối chiếu trên chuẩn mực âm nhạc Phương tây, và tất nhiên các bản nhạc sưu tầm được in ra bằng ký âm .... Phương Tây. Nhưng quả thực nếu lấy đàn piano gõ các bài ấy lên, nghe chẳng thấy cảm giác gì bởi ký âm Phương tây làm sao ghi được những nhấn nhá, những nốt "lửng lơ" không thật chính xác với cao độ nốt nhạc Phương Tây.
Ừ thì học nhạc do re mi, nghe thính phòng giao hưởng cho nó sang, nghe rock rap cho nó hiện đại, nhưng thi thoảng ta cũng nên tìm về với những cung bậc hò xự xang ngọt lịm của ta 1 chút.
Và nếu cần khuyến khích việc giáo dục âm nhạc, cũng nên chừa 1 chút cho âm nhạc VN, kẻo con cháu ta mai sau chỉ VN được mỗi cái da vàng mũi tẹt, còn gan ruột thì như tận đẩu đâu

Chibura
01-10-2009, 23:12
Hôm trước học Văn, cô giáo hỏi: " Vì sao người ta lại gọi văn học từ những thời kì 10 thế kỷ đầu là Văn học cổ điển?", " Vì đây là những thể loại văn học đã đạt được tới đỉnh cao về nghệ thuật cũng như phong cách thể hiện, lối dấn câu trong bài, nói chung văn học cổ điển là văn học mà hoàn thiện về tất cả mọi mặt..."

Chibura thì nghĩ rằng cô giáo của Zin có phần hơi hoang tưởng và lầm lạc trong cách nhìn nhận giá trị của văn học.


thế giới còn phát triển, âm nhạc cũng sẽ phát triển theo,
Phải rồi, âm nhạc hiện đại có cách biểu lộ những bức xúc và tư tưởng kiểu khác âm nhạc cổ điển. Không ngừng phát triển, đó mới là nghệ thuật, nhỉ?

Tiểu Long Nữ
05-10-2009, 10:39
Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị!!
Mọi vật luôn phát triển và thay đổi!!

vaiduakhu
05-10-2009, 11:37
"Nhạc cổ điển Tây phương, theo định nghĩa của bài này, là một gia sản văn hóa vĩ đại và đáng nể phục của nhân loại, nhưng không thể gọi là "cao quí NHẤT", "chắc chắn NHẤT", "BÁ CHỦ" của văn hóa thế giới hiện đại. Nó không phải là cái tột cùng của thế giới âm nhạc. Tuy nhiên, nhạc cổ điển Tây phương là một bộ phận quan trọng trong chương trình giáo dục âm nhạc, song song với nhạc dân tộc và nhạc hiện đại. Tôi hoàn toàn đồng ý là giáo dục âm nhạc trong các trường trung học của Việt Nam quá kém và cần được chú ý hơn về mọi mặt." - Phạm Quang Tuấn
Đó là đoạn trích phần cuối của 1 bài viết của Phạm Quang Tuấn do Apomethe post lên. Bạn có thể vào đây (http://classicalvietnam.info/forum/showthread.php?t=51)để xem trọn.
Tui mở topic này để xin ý kiến mọi người về nhận định ấy. Dĩ nhiên, tui là người đề xướng thì tất nhiên phải đưa ý kiến của mình trước. >:)

Đúng là trong nghệ thuật, nhất là âm nhạc, không có khái niệm đâu là đỉnh cao nhất của nó. Thế nhưng, xét theo hoàn cảnh hiện tại, khi mà âm nhạc ngày nay càng ngày càng chạy theo thị trường, điển hình là ở VN ko thiếu những sáng tác quá ư là í ẹ! Không hề có một bước đột phá nào cả. Dường như sự phát triển của âm nhạc hiện nay là dậm chân tại chỗ. Vì thế, khó mà có một đỉnh cao xuất hiện trong tương lai gần. Do đó, theo tôi, cứ gọi là Nhạc cổ điển phương Tây đã và đang là đỉnh cao nhất của âm nhạc. Hì hì, tương đối thôi, biết đâu tương lai xa khả quan hơn sao? (nhưng chắc ko tốt đẹp gì vì hãy tưởng tượng thứ nhạc điện tử giả dối đi, hic hic) Nhưng bây giờ thì chắc chắn là ko rồi!

Những tiêu chuẩn nào để đánh giá dòng nhạc này là "đỉnh cao" hơn dòng nhạc kia? (nhạc sến, nhạc chế của VN ko đc tính là nhạc). Một nhận xét, đánh giá mà không đưa đc ra bất cứ dữ kiện, luận cứ gì chứng minh cho nó, khẳng định tính đúng đắn của nó thì chỉ là lời nói đổng ngoài chợ. Những thứ như vậy có đáng để bàn không?