Wal
11-10-2009, 12:43
Hoà nhạc “Cho muôn đời xanh”: Để dịu bớt nỗi đau da cam
http://www.laodong.com.vn/Home/De-diu-bot-noi-dau-da-cam/20071/18320.laodong
Cập nhật: 8:02 PM, 08/01/2007
(LĐ) - Khởi đầu cho các chương trình năm 2007, Dàn nhạc Giao hưởng VN đã cùng Tạp chí Khoa học và Tổ quốc tổ chức chương trình hoà nhạc “Cho muôn đời xanh” vào hai đêm 7 và 8.1 tại Nhà hát Lớn Hà Nội nhằm gây quỹ từ thiện cho nạn nhân chất độc da cam.
Toàn bộ số tiền bán vé của hai đêm và tiền người thưởng thức hoà nhạc ủng hộ sẽ được đưa đến những nạn nhân thông qua “Quỹ Từ thiện nỗi đau da cam” của Thông Tấn xã Việt Nam. NSND Đặng Thái Sơn đã được mời tham gia chương trình này.
Dù vừa cuối tháng 12.2006, NSND Đặng Thái Sơn đã có chương trình biểu diễn nhân nửa thế kỷ Nhạc viện Hà Nội, vậy mà người xem đến với “Cho muôn đời xanh” vẫn đông chật. Chỉ sau khúc khởi nhạc “Cô gái Italia ở Algier” của G.Rossini, khi chiếc piano A’quene 4/4 được từ từ đẩy ra sân khấu, mọi người đã hồi hộp chờ đợi. Và khi Đặng Thái Sơn bước ra, tiếng vỗ tay chào đón đã vang lên nồng nhiệt.
Chọn trình tấu cùng dàn nhạc trong chương trình này, Đặng Thái Sơn lại đưa người thưởng thức trở về với thế giới âm thanh của F.Chopin, qua “Concerto số 1 cung Mi thứ viết cho piano và dàn nhạc”, được F.Chopin hoàn thành năm 1830 và được chính tác giả của Dàn nhạc Giao hưởng Warsawa trình tấu vào tháng 10.1830 trước khi F.Chopin sang Paris. Gọi là số 1 nhưng “Concerto cung Mi thứ” được viết sau “Concerto số 2 cung Fa thứ” một năm và đều cùng viết để dành riêng cho mối tình đầu với một nữ danh ca opéra trước ngày xa mãi mãi.
Bởi thế, để thể hiện cho đúng tinh thần của tác phẩm buồn thương này, Đặng Thái Sơn thường như nhập thần vào “nhà thơ của cây đàn piano”. Lần kỷ niệm 150 năm ngày mất của thiên tài này, anh đã trình tấu cả 2 bản concerto này cùng Dàn nhạc Giao hưởng Nhạc viện Hà Nội dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Pháp Xavier Rist. Còn lần này là “Concerto số 1 cung Mi thứ” cùng Dàn nhạc Giao hưởng VN dưới đũa chỉ huy của nhạc trưởng Nhật Tetsuji Honna - người như đến VN từ thảm hoạ bom nguyên tử Hiroshima để cùng các nghệ sĩ VN chia sẻ nỗi đau từ thảm hoạ chất độc da cam.
Hồi ấy, F.Chopin trình tấu xong concerto này là rời xa tổ quốc. Bởi thế, cái tâm trạng của người vừa trở về hồi ức cùng quê hương, để rồi lại xa quê hương đã rơm rớm ngay từ những tiếng đàn mê đắm đầu tiên của Đặng Thái Sơn - giờ đang sống ở Canada. Có cảm giác những ngón tay điêu luyện của anh lướt trên phím đàn như những ngón chân mưa chạy ríu rít trên dòng sông âm thanh của dàn nhạc. Không ai không nhận ra niềm dạt dào hạnh phúc của anh khi được trình tấu âm nhạc tại VN. Hạnh phúc đang dâng trào như âm nhạc F.Chopin buồn thương nhưng thanh bình và hy vọng. Nét giai điệu đẹp đến nỗi khiến lòng ta chùng xuống đến không ngờ trong cảm xúc.
Đặng Thái Sơn nhấn tay lên những phím đàn. Một tiết tấu của điệu nhảy xứ Krakow với những đảo phách thần diệu khiến ta có cảm giác nhẹ hẫng, chơi vơi trong sự quyến rũ của âm thanh. Một điệu dân vũ bước vào phần kết, một tác phẩm lớn của một thiên tài âm nhạc cũng đều bắt nguồn từ cảm xúc yêu đương rực cháy. Bỗng nhớ đến bài hát Ba Lan “Người con gái xứ Krakow” mà khi còn sống, đôi khi nhạc sĩ, nhà thơ Đặng Đình Hưng - thân sinh của Đặng Thái Sơn - hát trong những cuộc rượu: “... Còn như mong nhớ ai / Sao vắng đâu đây một cô gái / Miền Krakow êm đềm / Đã lắm anh mơ màng suốt đêm...”.
Đêm hoà nhạc “Cho muôn đời xanh” lại trở về với âm hưởng “làm dịu bớt nỗi đau da cam” bằng “Giao hưởng số 5 cung Mi thứ” của P.I.Tchaikovsky - thường được gọi là “Giao hưởng bi thương”. Nỗi bi thương đã thực sự loang ra không gian nhà hát khiến mỗi người nghe có thể liên tưởng được đến thân phận những nạn nhân chất độc da cam đang cần được chia sẻ.
Nguyễn Thụy Kha
Những lỗi không đáng có ở bài viết về đêm hòa nhạc
http://www.vietnamnet.vn/vanhoa/chuyende/2007/06/710579/
Cập nhật lúc 10:51, Thứ Ba, 26/06/2007
Những từ ngữ và thông tin thiếu chính xác còn rải rác ở phần viết về Chopin với hai bản côngxectô (concerto) viết cho pianô và dàn nhạc của ông... LBT: Đêm hòa nhạc Cho muôn đời xanh" đã diễn ra khá lâu (1/2007) nhưng mới đây chúng tôi nhận được bài viết của bạn Lê Đức Huy góp ý chân thành về những điểm chưa chính xác trong cách dùng từ ngữ âm nhạc của một bài báo viết về đêm nhạc này. Đây là những lỗi dễ mắc trước một chuyên ngành khó như chuyên ngành âm nhạc nên để rộng đường dư luận, chúng tôi xin phép tác giả đăng được tải bài viết này.
Mới đây, khi đọc bài “Hoà nhạc "Cho muôn đời xanh’: Để dịu bớt nỗi đau da cam” của tác giả Nguyễn Thụy Khatrên một tờ báo có uy tín, một bài viết đầy tự tin nhưng lại mắc nhiều sai sót, khiến tôi, một người yêu nhạc bình thường, chưa bao giờ viết bài phê bình trên báo chí, không thể không viết vài dòng để bày tỏ ý kiến. Trước tiên, hãy nói về chuyện tùy tiện trong ngôn từ. Tác giả dường như thích đưa vào những thuật ngữ chuyên môn tiếng nước ngoài một cách không cần thiết (nhưng, đáng tiếc, lại... sai chính tả !) như đoạn viết: “Chỉ sau khúc khởi nhạc..., khi chiếc piano A’quene 4/4 được từ từ đẩy ra sân khấu...” (thực ra, nếu muốn, phải viết “piano à queue” (tiếng Pháp), dùng để chỉ loại piano có hộp cộng hưởng lớn, được tạo dáng như có phần “đuôi” (queue), dành cho biểu diễn, sang trọng; phân biệt với “piano droit” - loại đứng (droit), gọn nhỏ, thường để tập luyện, hoặc đặt trong gia đình). Nói rằng “không cần thiết” vì, chẳng bao giờ người ta đẩy một chiếc đàn “droit” ra sân khấu nhà hát!
Những từ ngữ và thông tin thiếu chính xác còn rải rác ở phần viết về Chopin với hai bản côngxectô (concerto) viết cho pianô và dàn nhạc của ông. Do khuôn khổ của bài báo, không tiện phân tích đầy đủ, xin được đề cập đến ở một dịp khác.
Điều khó chấp nhận ở bài báo là từ những thông tin không chính xác tác giả đã suy diễn theo sự lầm lẫn đó, đánh mất cảm xúc thực của tác phẩm mà nhạc sĩ sáng tác đã dồn tài năng và tâm sức để thể hiện.
Rõ nét nhất là ở đoạn cuối bài báo, khi tác giả viết: “Đêm hoà nhạc... lại trở về với âm hưởng “làm dịu bớt nỗi đau da cam” bằng “Giao hưởng số 5 cung Mi thứ” của P.I.Tchaikovsky - thường được gọi là “Giao hưởng bi thương”... và viết tiếp: “Nỗi bi thương đã thực sự loang ra không gian nhà hát khiến mỗi người nghe có thể liên tưởng được đến thân phận những nạn nhân chất độc da cam đang cần được chia sẻ”.
Nếu lục tung hết sách giáo khoa âm nhạc trên thế giới này bạn sẽ không thấy ở đâu viết rằng bản số 5 của Tchaikovsky đã biểu diễn tại đêm hòa nhạc đó là “Giao hưởng Bi thương”. Đơn giản vì “bi thương” là tên đặt cho bản số 6, cung si thứ (Pathétique {2}, tác phẩm cuối cùng của Tchaikovsky, trình diễn lần đầu tại Xanh Pêtécbua dưới sự chỉ huy của chính tác giả, chỉ chín ngày trước khi ông đột ngột giã biệt cuộc đời.
Vì thế, có người nói ông viết bản giao hưởng này như một “điềm báo”, và ví chương cuối của nó, với âm hưởng bi thương da diết, như một khúc cầu hồn viết cho chính mình. Nhiều năm trước đây, khi loa truyền thanh công cộng ở nước ta còn tương đối phổ biến, trong những ngày nhà nước tổ chức quốc tang các lãnh tụ, đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam thường phát liên tục bản giao hưởng này cùng với bản số 3 (“Anh hùng”) của Beethoven. Vì là những tác phẩm tiêu biểu và quá nổi tiếng nên nhiều người yêu nhạc cổ điển hẳn đã thuộc lòng cả giai điệu cùng với tên tác phẩm...
Tuy nhiên, do lầm lẫn và quá tự tin mà phán “đại”: “thường được gọi là...” cũng là điều không lạ. Cái lạ là từ sự lầm lẫn đó tác giả tán tụng về một cảm xúc... “trên trời”: Nỗi bi thương đã thực sự loang ra không gian nhà hát ...
Sự thực, Bản giao hưởng số 5 cung mi thứ của Tchaikovsky được xem là có cùng chủ đề với giao hưởng “Định mệnh” của Beethoven (số 5, cung đô thứ), mô tả tình yêu cuộc sống và cuộc chiến của con người chống lại định mệnh khắc nghiệt với kết cục tươi sáng là chiến thắng của con người vượt lên số phận. Chính vì những âm hưởng mang thông điệp rất rõ ràng “Giành chiến thắng cuối cùng bằng ý chí và tình yêu cuộc sống” toát ra từ bản giao hưởng số 5 của Tchaikovsky mà trong Thế chiến thứ hai nó được biểu diễn và ghi âm khá nhiều tại các cuộc hòa nhạc tổ chức tại Mỹ và châu Âu.
Đành rằng, âm nhạc cũng như hội họa, mỗi người có thể cảm thụ theo cách riêng của mình. Song, các sắc thái cơ bản thì không ai có thể lầm lẫn. Không thể nói bản giao hưởng số 5 là “bi thương” khi âm hưởng chủ đạo của nó là những giai điệu thiết tha, tiết tấu mạnh mẽ. Người nghe có thể nhận thấy nét giai điệu ngắn mở đầu ở chương I với giọng thứ u hoài nhưng mượt mà, sâu lắng... được nhắc lại ở các chương tiếp theo và đặc biệt, ở chương cuối, khi chuyển sang giọng trưởng tươi sáng với tiết tấu nhanh, đầy tính ngợi ca...
Không lẽ từ sự lầm lẫn về tiêu đề, người ta có thể suy diễn rồi thêu dệt nên những cảm xúc giả tạo?! Lẽ ra, với tác phẩm đó, tại cuộc hòa nhạc này, lời phải nói đến chính là sự thôi thúc, động viên con người, dù là ai, hãy phấn đấu vì cuộc đời tốt đẹp này, để vượt lên trên số phận, đúng như những gì Tchaikovsky đã thể hiện thành công bằng tài năng sáng tạo của mình trong tác phẩm từng góp phần khơi dậy ý chí chiến đấu của những người lính chống phát-xít trong Thế chiến II.
Lê Đức Huy
http://www.laodong.com.vn/Home/De-diu-bot-noi-dau-da-cam/20071/18320.laodong
Cập nhật: 8:02 PM, 08/01/2007
(LĐ) - Khởi đầu cho các chương trình năm 2007, Dàn nhạc Giao hưởng VN đã cùng Tạp chí Khoa học và Tổ quốc tổ chức chương trình hoà nhạc “Cho muôn đời xanh” vào hai đêm 7 và 8.1 tại Nhà hát Lớn Hà Nội nhằm gây quỹ từ thiện cho nạn nhân chất độc da cam.
Toàn bộ số tiền bán vé của hai đêm và tiền người thưởng thức hoà nhạc ủng hộ sẽ được đưa đến những nạn nhân thông qua “Quỹ Từ thiện nỗi đau da cam” của Thông Tấn xã Việt Nam. NSND Đặng Thái Sơn đã được mời tham gia chương trình này.
Dù vừa cuối tháng 12.2006, NSND Đặng Thái Sơn đã có chương trình biểu diễn nhân nửa thế kỷ Nhạc viện Hà Nội, vậy mà người xem đến với “Cho muôn đời xanh” vẫn đông chật. Chỉ sau khúc khởi nhạc “Cô gái Italia ở Algier” của G.Rossini, khi chiếc piano A’quene 4/4 được từ từ đẩy ra sân khấu, mọi người đã hồi hộp chờ đợi. Và khi Đặng Thái Sơn bước ra, tiếng vỗ tay chào đón đã vang lên nồng nhiệt.
Chọn trình tấu cùng dàn nhạc trong chương trình này, Đặng Thái Sơn lại đưa người thưởng thức trở về với thế giới âm thanh của F.Chopin, qua “Concerto số 1 cung Mi thứ viết cho piano và dàn nhạc”, được F.Chopin hoàn thành năm 1830 và được chính tác giả của Dàn nhạc Giao hưởng Warsawa trình tấu vào tháng 10.1830 trước khi F.Chopin sang Paris. Gọi là số 1 nhưng “Concerto cung Mi thứ” được viết sau “Concerto số 2 cung Fa thứ” một năm và đều cùng viết để dành riêng cho mối tình đầu với một nữ danh ca opéra trước ngày xa mãi mãi.
Bởi thế, để thể hiện cho đúng tinh thần của tác phẩm buồn thương này, Đặng Thái Sơn thường như nhập thần vào “nhà thơ của cây đàn piano”. Lần kỷ niệm 150 năm ngày mất của thiên tài này, anh đã trình tấu cả 2 bản concerto này cùng Dàn nhạc Giao hưởng Nhạc viện Hà Nội dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Pháp Xavier Rist. Còn lần này là “Concerto số 1 cung Mi thứ” cùng Dàn nhạc Giao hưởng VN dưới đũa chỉ huy của nhạc trưởng Nhật Tetsuji Honna - người như đến VN từ thảm hoạ bom nguyên tử Hiroshima để cùng các nghệ sĩ VN chia sẻ nỗi đau từ thảm hoạ chất độc da cam.
Hồi ấy, F.Chopin trình tấu xong concerto này là rời xa tổ quốc. Bởi thế, cái tâm trạng của người vừa trở về hồi ức cùng quê hương, để rồi lại xa quê hương đã rơm rớm ngay từ những tiếng đàn mê đắm đầu tiên của Đặng Thái Sơn - giờ đang sống ở Canada. Có cảm giác những ngón tay điêu luyện của anh lướt trên phím đàn như những ngón chân mưa chạy ríu rít trên dòng sông âm thanh của dàn nhạc. Không ai không nhận ra niềm dạt dào hạnh phúc của anh khi được trình tấu âm nhạc tại VN. Hạnh phúc đang dâng trào như âm nhạc F.Chopin buồn thương nhưng thanh bình và hy vọng. Nét giai điệu đẹp đến nỗi khiến lòng ta chùng xuống đến không ngờ trong cảm xúc.
Đặng Thái Sơn nhấn tay lên những phím đàn. Một tiết tấu của điệu nhảy xứ Krakow với những đảo phách thần diệu khiến ta có cảm giác nhẹ hẫng, chơi vơi trong sự quyến rũ của âm thanh. Một điệu dân vũ bước vào phần kết, một tác phẩm lớn của một thiên tài âm nhạc cũng đều bắt nguồn từ cảm xúc yêu đương rực cháy. Bỗng nhớ đến bài hát Ba Lan “Người con gái xứ Krakow” mà khi còn sống, đôi khi nhạc sĩ, nhà thơ Đặng Đình Hưng - thân sinh của Đặng Thái Sơn - hát trong những cuộc rượu: “... Còn như mong nhớ ai / Sao vắng đâu đây một cô gái / Miền Krakow êm đềm / Đã lắm anh mơ màng suốt đêm...”.
Đêm hoà nhạc “Cho muôn đời xanh” lại trở về với âm hưởng “làm dịu bớt nỗi đau da cam” bằng “Giao hưởng số 5 cung Mi thứ” của P.I.Tchaikovsky - thường được gọi là “Giao hưởng bi thương”. Nỗi bi thương đã thực sự loang ra không gian nhà hát khiến mỗi người nghe có thể liên tưởng được đến thân phận những nạn nhân chất độc da cam đang cần được chia sẻ.
Nguyễn Thụy Kha
Những lỗi không đáng có ở bài viết về đêm hòa nhạc
http://www.vietnamnet.vn/vanhoa/chuyende/2007/06/710579/
Cập nhật lúc 10:51, Thứ Ba, 26/06/2007
Những từ ngữ và thông tin thiếu chính xác còn rải rác ở phần viết về Chopin với hai bản côngxectô (concerto) viết cho pianô và dàn nhạc của ông... LBT: Đêm hòa nhạc Cho muôn đời xanh" đã diễn ra khá lâu (1/2007) nhưng mới đây chúng tôi nhận được bài viết của bạn Lê Đức Huy góp ý chân thành về những điểm chưa chính xác trong cách dùng từ ngữ âm nhạc của một bài báo viết về đêm nhạc này. Đây là những lỗi dễ mắc trước một chuyên ngành khó như chuyên ngành âm nhạc nên để rộng đường dư luận, chúng tôi xin phép tác giả đăng được tải bài viết này.
Mới đây, khi đọc bài “Hoà nhạc "Cho muôn đời xanh’: Để dịu bớt nỗi đau da cam” của tác giả Nguyễn Thụy Khatrên một tờ báo có uy tín, một bài viết đầy tự tin nhưng lại mắc nhiều sai sót, khiến tôi, một người yêu nhạc bình thường, chưa bao giờ viết bài phê bình trên báo chí, không thể không viết vài dòng để bày tỏ ý kiến. Trước tiên, hãy nói về chuyện tùy tiện trong ngôn từ. Tác giả dường như thích đưa vào những thuật ngữ chuyên môn tiếng nước ngoài một cách không cần thiết (nhưng, đáng tiếc, lại... sai chính tả !) như đoạn viết: “Chỉ sau khúc khởi nhạc..., khi chiếc piano A’quene 4/4 được từ từ đẩy ra sân khấu...” (thực ra, nếu muốn, phải viết “piano à queue” (tiếng Pháp), dùng để chỉ loại piano có hộp cộng hưởng lớn, được tạo dáng như có phần “đuôi” (queue), dành cho biểu diễn, sang trọng; phân biệt với “piano droit” - loại đứng (droit), gọn nhỏ, thường để tập luyện, hoặc đặt trong gia đình). Nói rằng “không cần thiết” vì, chẳng bao giờ người ta đẩy một chiếc đàn “droit” ra sân khấu nhà hát!
Những từ ngữ và thông tin thiếu chính xác còn rải rác ở phần viết về Chopin với hai bản côngxectô (concerto) viết cho pianô và dàn nhạc của ông. Do khuôn khổ của bài báo, không tiện phân tích đầy đủ, xin được đề cập đến ở một dịp khác.
Điều khó chấp nhận ở bài báo là từ những thông tin không chính xác tác giả đã suy diễn theo sự lầm lẫn đó, đánh mất cảm xúc thực của tác phẩm mà nhạc sĩ sáng tác đã dồn tài năng và tâm sức để thể hiện.
Rõ nét nhất là ở đoạn cuối bài báo, khi tác giả viết: “Đêm hoà nhạc... lại trở về với âm hưởng “làm dịu bớt nỗi đau da cam” bằng “Giao hưởng số 5 cung Mi thứ” của P.I.Tchaikovsky - thường được gọi là “Giao hưởng bi thương”... và viết tiếp: “Nỗi bi thương đã thực sự loang ra không gian nhà hát khiến mỗi người nghe có thể liên tưởng được đến thân phận những nạn nhân chất độc da cam đang cần được chia sẻ”.
Nếu lục tung hết sách giáo khoa âm nhạc trên thế giới này bạn sẽ không thấy ở đâu viết rằng bản số 5 của Tchaikovsky đã biểu diễn tại đêm hòa nhạc đó là “Giao hưởng Bi thương”. Đơn giản vì “bi thương” là tên đặt cho bản số 6, cung si thứ (Pathétique {2}, tác phẩm cuối cùng của Tchaikovsky, trình diễn lần đầu tại Xanh Pêtécbua dưới sự chỉ huy của chính tác giả, chỉ chín ngày trước khi ông đột ngột giã biệt cuộc đời.
Vì thế, có người nói ông viết bản giao hưởng này như một “điềm báo”, và ví chương cuối của nó, với âm hưởng bi thương da diết, như một khúc cầu hồn viết cho chính mình. Nhiều năm trước đây, khi loa truyền thanh công cộng ở nước ta còn tương đối phổ biến, trong những ngày nhà nước tổ chức quốc tang các lãnh tụ, đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam thường phát liên tục bản giao hưởng này cùng với bản số 3 (“Anh hùng”) của Beethoven. Vì là những tác phẩm tiêu biểu và quá nổi tiếng nên nhiều người yêu nhạc cổ điển hẳn đã thuộc lòng cả giai điệu cùng với tên tác phẩm...
Tuy nhiên, do lầm lẫn và quá tự tin mà phán “đại”: “thường được gọi là...” cũng là điều không lạ. Cái lạ là từ sự lầm lẫn đó tác giả tán tụng về một cảm xúc... “trên trời”: Nỗi bi thương đã thực sự loang ra không gian nhà hát ...
Sự thực, Bản giao hưởng số 5 cung mi thứ của Tchaikovsky được xem là có cùng chủ đề với giao hưởng “Định mệnh” của Beethoven (số 5, cung đô thứ), mô tả tình yêu cuộc sống và cuộc chiến của con người chống lại định mệnh khắc nghiệt với kết cục tươi sáng là chiến thắng của con người vượt lên số phận. Chính vì những âm hưởng mang thông điệp rất rõ ràng “Giành chiến thắng cuối cùng bằng ý chí và tình yêu cuộc sống” toát ra từ bản giao hưởng số 5 của Tchaikovsky mà trong Thế chiến thứ hai nó được biểu diễn và ghi âm khá nhiều tại các cuộc hòa nhạc tổ chức tại Mỹ và châu Âu.
Đành rằng, âm nhạc cũng như hội họa, mỗi người có thể cảm thụ theo cách riêng của mình. Song, các sắc thái cơ bản thì không ai có thể lầm lẫn. Không thể nói bản giao hưởng số 5 là “bi thương” khi âm hưởng chủ đạo của nó là những giai điệu thiết tha, tiết tấu mạnh mẽ. Người nghe có thể nhận thấy nét giai điệu ngắn mở đầu ở chương I với giọng thứ u hoài nhưng mượt mà, sâu lắng... được nhắc lại ở các chương tiếp theo và đặc biệt, ở chương cuối, khi chuyển sang giọng trưởng tươi sáng với tiết tấu nhanh, đầy tính ngợi ca...
Không lẽ từ sự lầm lẫn về tiêu đề, người ta có thể suy diễn rồi thêu dệt nên những cảm xúc giả tạo?! Lẽ ra, với tác phẩm đó, tại cuộc hòa nhạc này, lời phải nói đến chính là sự thôi thúc, động viên con người, dù là ai, hãy phấn đấu vì cuộc đời tốt đẹp này, để vượt lên trên số phận, đúng như những gì Tchaikovsky đã thể hiện thành công bằng tài năng sáng tạo của mình trong tác phẩm từng góp phần khơi dậy ý chí chiến đấu của những người lính chống phát-xít trong Thế chiến II.
Lê Đức Huy