PDA

View Full Version : Chút nghĩ suy về Antonio Vivaldi



nguyen2ahoa
03-08-2009, 11:49
Antonio Vivaldi thì đã quá nổi tiếng.
Nghe nhạc của ông ta dễ bị lấn át bởi sự vui tươi, sinh động trong các giai điệu. Nói đến Vivaldi, người ta dễ suy nghĩ về ông như thế vì nhạc ông thường như thế.
Nhưng theo tôi, có hai điều khá thú vị về Vivaldi mà tôi chợt nghĩ ra khi nghe bản Four Seasons và Concert For Strings - Bassoon RV 93. Thứ nhất, ông là người rất lãng mạn và chịu khó thưởng thức sự chậm rãi của cuộc sống một cách rất sâu sắc. Các chương Largo của ông đều rất giàu cảm xúc, cảm xúc mà ở đó ta cảm nhận được cảnh giới của sự thưởng thức âm nhạc. Nghe từng nốt nhạc trong các chương Largo trong hai bản Winter from Four Seasons và Concert For Strings - Bassoon RV 93 ta có thể liên hệ với cái thú ẩm thực của ngài Nguyễn Tuân, nó thật là công phu. Chả thế mà khi John William đánh bản này, tôi với bạn tôi đã thốt lên: John William không có tuổi, ông ta chưa bao giờ là người già...đơn giản là ông ấy không chạy đua với thời gian, ông ấy thực sự đang uống trà với vivaldi :D
Còn thứ hai...hôm sau nói tiếp...Mình đi ăn cơm đã hi.
http://www.youtube.com/watch?v=lF4GKIILF_U
http://www.youtube.com/watch?v=a3slSKBqEm0&feature=related

-------------------------------------------------------
Thứ hai, lão ta không có khi nào chịu để cho chương largo kết thúc mấy bản nhạc hay cả. Chắc lão Vivaldi là một con người chậm rãi đầy khôi hài. Cứ ngồi yên để uống cho hết từng nốt nhạc của chương largo trong các bản concerto tưởng là xong thế mà không xong. Y như ông thầy của tớ, dạy xong là cứ phải lau bảng rồi mới cho học sinh về :-O:-O:-O:-O:-O:-O:-O...gửi ông ấy bảy cái lắc đầu trừ chủ nhật vậy... Còn Vivaldi, ta mong ông ấy uống xong trà thì bàn chuyện khác ngoài chuyện nhạc. Nhưng vừa uống xong một li trà đầy công phu...ông ta lúc nào cũng cứ phải rộn ràng allegro rồi mới yên thân. Vậy là không được hưởng cái kết thúc. Ôi..kết thúc sao mà khó thế...Do đó, trong bản Four Seasons ta đưa chương 2 xuống cuối cùng...thế là có kết thúc.
Ông Vivaldi biết ta hay bóp méo sự thật chắc cũng :-O:-O lắm đây. Hai cái lắc đầu cho ta, bởi ta mới làm thế có hai lần :D:D:D

laticer
29-08-2009, 01:55
Thứ hai, lão ta không có khi nào chịu để cho chương largo kết thúc mấy bản nhạc hay cả. Chắc lão Vivaldi là một con người chậm rãi đầy khôi hài. Cứ ngồi yên để uống cho hết từng nốt nhạc của chương largo trong các bản concerto tưởng là xong thế mà không xong. Y như ông thầy của tớ, dạy xong là cứ phải lau bảng rồi mới cho học sinh về :-O:-O:-O:-O:-O:-O:-O...gửi ông ấy bảy cái lắc đầu trừ chủ nhật vậy... Còn Vivaldi, ta mong ông ấy uống xong trà thì bàn chuyện khác ngoài chuyện nhạc. Nhưng vừa uống xong một li trà đầy công phu...ông ta lúc nào cũng cứ phải rộn ràng allegro rồi mới yên thân. Vậy là không được hưởng cái kết thúc. Ôi..kết thúc sao mà khó thế...Do đó, trong bản Four Seasons ta đưa chương 2 xuống cuối cùng...thế là có kết thúc.
Ông Vivaldi biết ta hay bóp méo sự thật chắc cũng :-O:-O lắm đây. Hai cái lắc đầu cho ta, bởi ta mới làm thế có hai lần :D:D:D


Chí lí. :D Mà trừ đi chủ nhật thì phải còn 6 cái lắc đầu chứ. :P

Rất mong những bài viết tiếp theo của bạn về nhạc của Vivaldi. :D

nguyen2ahoa
30-08-2009, 01:19
Chí lí. :D Mà trừ đi chủ nhật thì phải còn 6 cái lắc đầu chứ. :P

Rất mong những bài viết tiếp theo của bạn về nhạc của Vivaldi. :D

Hi hi...có thêm "thứ một" nữa cho nên ... là thế ... nó như thế
Bên cạnh bản FOUR SEASONS, CONCERTO RV .93, mình thấy một số bản còn lại nghe vui. Nhưng đang phân vân là ông ấy tìm được ở đâu nhiều cảm xúc tươi mới, vui vẻ trong cuộc sống thế. Chúng ta biết rằng niềm vui nó ngắn ngủi, và cũng ít khi người ta trân trọng nó lâu. Nhưng nỗi buồn thì được người ta "trân trọng" lắm lắm...gặm nhấm dài dài. Khen cho Vivaldi, vui từ những bình dị của cuộc sống mới nhiều thế, phải không bạn? :D

le_lamentation
14-09-2009, 13:31
Vivaldi thuộc loại thầy rồi- hầu như dàn nhạc nào cũng phải chơi 4 mùa của ông! nhưng mà thỉnh thoảng tôi thấy nhạc Vivaldi cũng có chút "man mác" nỗi buồn- ví dụ Mùa Thu trong bản 4 mùa chằng hạn (cũng là phần tôi thích nhất-có lẽ tôi thích nghe nhạc buồn chăng? :D)

Emeraude
14-09-2009, 14:20
Cái đàn nhìu dây trên cái Clip kia gọi là đàn gì ta ?

Apomethe
14-09-2009, 14:29
Đàn lute

laticer
21-09-2009, 22:03
Hi hi...có thêm "thứ một" nữa cho nên ... là thế ... nó như thế
Bên cạnh bản FOUR SEASONS, CONCERTO RV .93, mình thấy một số bản còn lại nghe vui. Nhưng đang phân vân là ông ấy tìm được ở đâu nhiều cảm xúc tươi mới, vui vẻ trong cuộc sống thế. Chúng ta biết rằng niềm vui nó ngắn ngủi, và cũng ít khi người ta trân trọng nó lâu. Nhưng nỗi buồn thì được người ta "trân trọng" lắm lắm...gặm nhấm dài dài. Khen cho Vivaldi, vui từ những bình dị của cuộc sống mới nhiều thế, phải không bạn? :D

Nhạc baroque phần lớn là thế đấy bạn, trừ nhạc nhà thờ ra thì bản nào nghe cũng nhẹ nhàng, vui tươi. Từ thời kì cổ điển trở đi thì mới có các thái cực cảm xúc, có nỗi buồn, có sự mạnh bạo trong biểu hiện sắc thái. Có lẽ cách suy nghĩ của con người baroque nó cũng đơn giản, mộc mạc giống như thế. Nhưng không có nỗi buồn thì cũng đâu biết thế nào là niềm vui phải không bạn? :)

PeterMark
22-09-2009, 16:17
Nhạc baroque phần lớn là thế đấy bạn, trừ nhạc nhà thờ ra thì bản nào nghe cũng nhẹ nhàng, vui tươi. Từ thời kì cổ điển trở đi thì mới có các thái cực cảm xúc, có nỗi buồn, có sự mạnh bạo trong biểu hiện sắc thái. Có lẽ cách suy nghĩ của con người baroque nó cũng đơn giản, mộc mạc giống như thế. Nhưng không có nỗi buồn thì cũng đâu biết thế nào là niềm vui phải không bạn? :)

Oh, bạn nì là nhà nhân chủng học, lịch sử học vĩ đại http://www.laymark.com/i/m/m114.gif, biết lun người hồi đó suy nghĩ đơn giản, mộc mạc http://www.laymark.com/i/m/m097.gif!
Rồi kết câu cuối dữ dội thật í nói là người xưa sống giả tạo http://www.laymark.com/i/m/m082.gif