Son Go Ku
23-10-2006, 00:46
Con đường đã qua
Mình không phải là người sành nhạc, cũng không hiểu gì về nhạc lý, nói đúng hơn là loại "phàm phu tục tử", không có lấy chút thanh cao của những người am hiểu về âm nhạc, cũng không có cái tài thẩm âm như bao người.
Nghe những bản nhạc do các nhạc sĩ Việt Nam sáng tác là một sở thích (hơi kém sành điệu) của mình, vì như mấy người bảo "Cũng chỉ đến thế thôi".
Đã lâu rồi, mình mới lại ngồi một mình để nghe những bản nhạc mà mình yêu thích, cái sở thích bình thường của mình cùng với thổi sáo một mình (dù thổi rất tồi). Không biết tự bao giờ mình có những sở thích đó. Thời gian vừa rồi có lẽ là quãng thời gian mà mình phải suy nghĩ nhiều nhất, chưa bao giờ phải suy nghĩ như vậy, nếu không muốn nói là bị stress nặng. Chưa bao giờ công việc của mình lại tạo cho mình sức ép lớn đến như vậy. Nhưng có lẽ sức ép công việc sẽ không khủng khiếp đến vậy nếu nó không đi kèm với những điều trong cuộc sống làm mình phải suy nghĩ, phải đấu tranh và phải buồn rầu. Có lẽ là buồn đến thê thảm. Ôi, bây giờ mình mới hiểu được tại sao người ta bảo "Con người sống ở trên đời không thể tránh được chữ SẦU".
Có lẽ mình cũng chỉ cảm nhận được 1 chút cái hay của âm nhạc thôi. Ngay từ xưa, khi mình bắt đầu nghe bản Adagio của Nguyễn Văn Thương (http://www.mediamungo.com/media/mediamungo.php?num=637&file=Nguyen_Van_Thuong_-_Adagio_Tran_Thi_Mo.mp3) (mà mình hay gọi là "Khát vọng tuổi trẻ", biết là không đúng, vì có bản "Khát vọng tuổi trẻ" của Hoàng Dương nhưng mình thấy cái tên này khá hợp với bản nhạc của Nguyễn Văn Thương), lòng mình gợi bao cảm xúc. Bản nhạc ấy được dùng trong bộ phim VN "Sao tháng tám", và lên đến cao trào khi nhân vật chính (mình ko còn nhớ tên) lìa cõi đời trong vòng tay của người cha và đồng đội. Mình thực sự xúc động vì hình ảnh đó, có lẽ cái khát vọng tuổi trẻ của chàng thanh niên ấy đã được chàng thể hiện phần nào, bản nhạc gợi cho mình bao khát khao được sống hết mình, được cống hiến tuổi trẻ của mình cho ngày mai. Nguyễn Văn Thương đúng là chuyên gia về violin và cello (mình còn nhớ tiếng cello da diết, đau thương như lòng mẹ thương con trong bản Trở về đất mẹ).
Phú Quang cũng là một nhạc sĩ mà mình yêu thích, cả những bài hát và những bản nhạc. Mình thích mãi cái tiếng flute trong bản "Khát vọng (http://www.freewebtown.com/vldh/Phu%20Quang%20-%20Khat%20vong.mp3)" của Phú Quang, từng tập thổi mãi sáo trúc mà thổi không hay được. Ôi, không hiểu gì thì chỉ như thế thôi. Bản "Câu truyện truyền thuyết (http://www.mediamungo.com/media/mediamungo.php?num=500&file=Phu_Quang_-_Cau_chuyen_Truyen_thuyet.mp3)" luôn làm mình bồi hồi xúc động khi nghe. Phú Quang đúng là chuyên gia về sáng tác các bản nhạc giành cho piano và flute. Chẳng hiểu mình cảm nhận có đúng ko, hình như "câu truyện" này nói về một thời đã qua. Nhưng mình nghe thì thấy buồn khôn tả, đặc biệt là cái đoạn điệp khúc của nó, mỗi lần nghe nó tưởng chừng mình không còn muốn làm gì nữa vì buồn, vì nghĩ đến bản thân mình. Thời gian cứ trôi đi không trở lại, mà mình thì chẳng làm được gì, vẫn đuổi theo những hình bóng hư ảo ở đời, vẫn lông bông lang thang như đi tìm chính bản thân mình. Người ta bảo, con người thành công vì cá tính và cũng sẽ thất bại vì cá tính, với mình, có lẽ vế thứ 2 dễ nhận ra hơn.
Tối nay, mình lại ngồi nghe những lời kể lể, tâm sự của một "dòng sông" qua bản "Tâm sự dòng sông (http://www.mediamungo.com/media/mediamungo.php?num=637&file=Tam_su_dong_song.mp3)" (không biết ai là tác giả của bản nhạc nhỉ, bạn mình bảo của Vũ Lê Phú, ko biết có đúng không). Những lời tâm sự nhẹ nhàng như muốn kể lể cùng mình những ngày tháng đã qua, làm cho mình tĩnh tâm trở lại. Và sau một thời gian dài căng thẳng, mình lại lấy lại sự bình thản, sự thư thái trong tâm hồn.
Mình đã ngồi ngẫm nghĩ lại con đường đã qua và nhìn con đường trước mặt mà mình sắp đến. Mình đã từng đi qua những quãng đường đầy chông gai và sóng gió, và cũng có những quãng đường từng rải đầy hoa với mình và mình từng mỉm cười với chình mình về điều đó. Và mình thở dài, thở dài để giải thoát mình khỏi những suy tư, những đau khổ để nhìn về phía trước. Có lẽ phía trước là đoạn dốc cao nhất của cuộc đời mà mình sắp trải qua, vượt qua nó, có lẽ con đường mà mình đi sẽ bớt sóng gió, bớt gian nan. Mình có 3 năm để vượt qua nó, nhưng cũng có thể chỉ có 2 năm, 1 năm hay 1 vài tháng, thậm chí chỉ có 1 vài ngày để thử thách, để chứng minh rằng mình đủ khả năng để vượt qua cái đoạn dốc ấy.
Cố lên nào khỉ con! :( :( :( >:D< >:D<
Tâm sự này được viết vào ngày 6/8/2006, khi tác giả đang ở trong một tâm trạng cực kỳ căng thẳng, phải đấu tranh tư tưởng giữa tình yêu, sự nghiệp và cuộc sống.
Mình không phải là người sành nhạc, cũng không hiểu gì về nhạc lý, nói đúng hơn là loại "phàm phu tục tử", không có lấy chút thanh cao của những người am hiểu về âm nhạc, cũng không có cái tài thẩm âm như bao người.
Nghe những bản nhạc do các nhạc sĩ Việt Nam sáng tác là một sở thích (hơi kém sành điệu) của mình, vì như mấy người bảo "Cũng chỉ đến thế thôi".
Đã lâu rồi, mình mới lại ngồi một mình để nghe những bản nhạc mà mình yêu thích, cái sở thích bình thường của mình cùng với thổi sáo một mình (dù thổi rất tồi). Không biết tự bao giờ mình có những sở thích đó. Thời gian vừa rồi có lẽ là quãng thời gian mà mình phải suy nghĩ nhiều nhất, chưa bao giờ phải suy nghĩ như vậy, nếu không muốn nói là bị stress nặng. Chưa bao giờ công việc của mình lại tạo cho mình sức ép lớn đến như vậy. Nhưng có lẽ sức ép công việc sẽ không khủng khiếp đến vậy nếu nó không đi kèm với những điều trong cuộc sống làm mình phải suy nghĩ, phải đấu tranh và phải buồn rầu. Có lẽ là buồn đến thê thảm. Ôi, bây giờ mình mới hiểu được tại sao người ta bảo "Con người sống ở trên đời không thể tránh được chữ SẦU".
Có lẽ mình cũng chỉ cảm nhận được 1 chút cái hay của âm nhạc thôi. Ngay từ xưa, khi mình bắt đầu nghe bản Adagio của Nguyễn Văn Thương (http://www.mediamungo.com/media/mediamungo.php?num=637&file=Nguyen_Van_Thuong_-_Adagio_Tran_Thi_Mo.mp3) (mà mình hay gọi là "Khát vọng tuổi trẻ", biết là không đúng, vì có bản "Khát vọng tuổi trẻ" của Hoàng Dương nhưng mình thấy cái tên này khá hợp với bản nhạc của Nguyễn Văn Thương), lòng mình gợi bao cảm xúc. Bản nhạc ấy được dùng trong bộ phim VN "Sao tháng tám", và lên đến cao trào khi nhân vật chính (mình ko còn nhớ tên) lìa cõi đời trong vòng tay của người cha và đồng đội. Mình thực sự xúc động vì hình ảnh đó, có lẽ cái khát vọng tuổi trẻ của chàng thanh niên ấy đã được chàng thể hiện phần nào, bản nhạc gợi cho mình bao khát khao được sống hết mình, được cống hiến tuổi trẻ của mình cho ngày mai. Nguyễn Văn Thương đúng là chuyên gia về violin và cello (mình còn nhớ tiếng cello da diết, đau thương như lòng mẹ thương con trong bản Trở về đất mẹ).
Phú Quang cũng là một nhạc sĩ mà mình yêu thích, cả những bài hát và những bản nhạc. Mình thích mãi cái tiếng flute trong bản "Khát vọng (http://www.freewebtown.com/vldh/Phu%20Quang%20-%20Khat%20vong.mp3)" của Phú Quang, từng tập thổi mãi sáo trúc mà thổi không hay được. Ôi, không hiểu gì thì chỉ như thế thôi. Bản "Câu truyện truyền thuyết (http://www.mediamungo.com/media/mediamungo.php?num=500&file=Phu_Quang_-_Cau_chuyen_Truyen_thuyet.mp3)" luôn làm mình bồi hồi xúc động khi nghe. Phú Quang đúng là chuyên gia về sáng tác các bản nhạc giành cho piano và flute. Chẳng hiểu mình cảm nhận có đúng ko, hình như "câu truyện" này nói về một thời đã qua. Nhưng mình nghe thì thấy buồn khôn tả, đặc biệt là cái đoạn điệp khúc của nó, mỗi lần nghe nó tưởng chừng mình không còn muốn làm gì nữa vì buồn, vì nghĩ đến bản thân mình. Thời gian cứ trôi đi không trở lại, mà mình thì chẳng làm được gì, vẫn đuổi theo những hình bóng hư ảo ở đời, vẫn lông bông lang thang như đi tìm chính bản thân mình. Người ta bảo, con người thành công vì cá tính và cũng sẽ thất bại vì cá tính, với mình, có lẽ vế thứ 2 dễ nhận ra hơn.
Tối nay, mình lại ngồi nghe những lời kể lể, tâm sự của một "dòng sông" qua bản "Tâm sự dòng sông (http://www.mediamungo.com/media/mediamungo.php?num=637&file=Tam_su_dong_song.mp3)" (không biết ai là tác giả của bản nhạc nhỉ, bạn mình bảo của Vũ Lê Phú, ko biết có đúng không). Những lời tâm sự nhẹ nhàng như muốn kể lể cùng mình những ngày tháng đã qua, làm cho mình tĩnh tâm trở lại. Và sau một thời gian dài căng thẳng, mình lại lấy lại sự bình thản, sự thư thái trong tâm hồn.
Mình đã ngồi ngẫm nghĩ lại con đường đã qua và nhìn con đường trước mặt mà mình sắp đến. Mình đã từng đi qua những quãng đường đầy chông gai và sóng gió, và cũng có những quãng đường từng rải đầy hoa với mình và mình từng mỉm cười với chình mình về điều đó. Và mình thở dài, thở dài để giải thoát mình khỏi những suy tư, những đau khổ để nhìn về phía trước. Có lẽ phía trước là đoạn dốc cao nhất của cuộc đời mà mình sắp trải qua, vượt qua nó, có lẽ con đường mà mình đi sẽ bớt sóng gió, bớt gian nan. Mình có 3 năm để vượt qua nó, nhưng cũng có thể chỉ có 2 năm, 1 năm hay 1 vài tháng, thậm chí chỉ có 1 vài ngày để thử thách, để chứng minh rằng mình đủ khả năng để vượt qua cái đoạn dốc ấy.
Cố lên nào khỉ con! :( :( :( >:D< >:D<
Tâm sự này được viết vào ngày 6/8/2006, khi tác giả đang ở trong một tâm trạng cực kỳ căng thẳng, phải đấu tranh tư tưởng giữa tình yêu, sự nghiệp và cuộc sống.