PDA

View Full Version : Hỏi & đáp về kinh nghiệm luyện tập nói chung



Toocky
28-09-2006, 22:10
Các anh chị em box nhaccodien thân mến>:D< , topic này được toocky lập ra với mục đích giúp những người chơi nhạc cụ tăng tính hiệu quả của việc tập luyện. Ngày xưa Toocky chăm lắm, tập nhiều lắm, nhưng mà không hiệu quả, nên tập mấy cũng chẳng bằng được người khác. Bây giờ lười hơn rồi ( già hơn?!!!;) ) nên tập ít hơn, ấy nhưng mà lại rút được kinh nghiệm luyện tập hiệu quả hơn. lại được các bậc "tiền bối" và bạn bè dạy dỗ nữa. Bây giờ cũng đã bắt đầu tự tin, tự vạch ra kế hoạch tập luyện cho riêng mình và thấy 4 tiêng 1 ngày ( cho chuyên ngành ) và 2 tiếng ( cho những người tập cho vui - nhưng muốn đánh thành công một tác phẩm nào đó ), là thời gian lý tưởng. Theo cá nhân thì 6-7 tiếng là rất tốt đối với những ai mới chuyển từ sơ cấp sang trung cấp, những ai sắp thi thố thì vô giới hạn 10 -12 tiếng là okie. Đây là ý kiến cá nhân cho Piano thôi - còn học hát, và các nhạc cụ khác như kèn, sáo thì Toocky không biết nên xin dựa cột mà nghe.

Những bài viết sau đây sẽ nhìn vào chi tiết việc tập luyện - tài liệu tham khảo gồm Cortot- Art of Interpretation, Henrich Neuhaus - Art of the Piano, Josef Levinhe Basic principal of Piano Playing vv...

Toocky
28-09-2006, 22:25
Vài điều cơ bản của việc tập luyện âm nhạc:


1 - Tập luyện khác so với biểu diễn. Dĩ nhiên, đến bước hoàn thiện cuối cùng, khi mục tiêu là luyện tập sự tập trung và cân chỉnh toàn tác phẩm, việc " biểu diễn " là không thể tránh khỏi. Nhưng khi mới bắt đầu tập, nên tránh việc "chơi" từ đầu đến cuối bài, bỏ qua các lỗi mắc phải. Lỗi lớn nhất của rất nhiều pianist là phí thời gian vào việc "chơi đàn" mà quên mất mục tiêu của mình là " tập đàn "

Chú ý: khi bắt đầu một tác phẩm hoàn toàn mới - nên cố gắng sight-read : đọc từ đầu đến cuối tác phẩm để biết được bao quát toàn bộ tác phẩm trước, nhưng chỉ 1 - 3 lần mà thôi - sau đó đi vào chi tiết

2 - Tập luyện cần phải có kế hoạch. Giả sử ( giả sử thôi nhé ), bạn là Simon Rattle và bạn có một buổi tập với Berlin Philharmonic Orchestra - liệu bạn có đi vào buổi tập đó mà chưa hề có ý tưởng gì về tác phẩm, cứ chơi thử 1 lần rồi sửa gì thì lúc đó hẵng tình, hoặc bạn thậm chí chưa biết gì về tác giả, tác phẩm không?
Chắc đến đây bạn hiểu ý Toocky rồi chứ? Khi tập đàn, để tập hiệu quả nhất, đỡ tốn thời gian và sức lực nhất, cần phải biết mình "muốn" gì. Dĩ nhiên, âm nhạc cũng giống như nấu ăn, đầy bất ngờ, đôi lúc bạn phát hiện ra một âm thanh mới, hay là như họa sĩ pha được một màu mới, nhưng nếu chỉ mong vào điều này mà tập không kế hoạch, thì sẽ rất phí phạm

3 - Tập luyện phải tập trung. Nếu bạn không hoàn toàn tập trung vào việc tập đàn - thì dù có tập 10 tiếng đi nữa cũng bằng không. Giống như việc học vậy, khi tập trung, ta thu nhận kiến thức và lưu giữ vào bộ nhớ. Tuy tập đàn đôi lúc phải " lặp lại " - repeat những đoạn khó nhiều lân, nhưng như thế không có nghĩa là bạn có thể vừa đọc báo vừa tập được. Bạn có nhớ thi học kỳ, phải học thuộc một bài thơ không? Nếu bạn đứng ngâm nga - 30 phút sau có thể bạn sẽ nhớ, nhưng 2 ngày sau là quên. Thay vào đó nếu bạn dùng trí tưởng tượng và suy nghĩ về những câu, những chữ trong bài thơ đó, bạn sẽ nhớ rất lâu, thậm chí chỉ cần 10 phút để nhớ được bài thơ ấy. Tập đàn cũng giống như vậy. " Nghĩ" - " Nghĩ " - "Nghĩ" , Dĩ nhiên cảm xúc là không thể thiếu, nhưng chỉ có cảm xúc không thì 3 tháng bạn cũng vẫn chưa nhớ được chương 1 của sonata, chứ đừng nói đến cả 3 chương.

Tạm vậy đã nhé, Toocky sẽ còn viết tiếp, các bạn nào có đóng góp hay câu hỏi gì cứ tự nhiên tham gia.
Thân
Toocky

Toocky
28-09-2006, 23:12
Nên tập bao lâu?

Tùy vào độ tập trung của mỗi người, nhưng trung bình thì bạn không nên tập quá 2 tiếng liền một lúc. Trừ một số trường hợp đặc biệt có khả năng tập trung cao độ trong thời gian dài, lời khuyên chung là nên tập 30 phút một lần - tập trung cao độ, hơn là 4,5 tiếng mà chỉ có ngón tay làm việc chứ não bộ không hoạt động.:-/

Tóm lại, bạn nên dừng tập khi cảm thấy có dấu hiệu thiếu tập trung do mỏi mệt, sức tập trung sẽ tăng lên với việc luyện tập thường xuyên. Cần chú ý rằng với những em bé còn nhỏ, việc đòi hỏi các em tập trung 1 tiếng là rất khó, vì thế không nên ép các em tập liền một lúc mà nên chia nhỏ ra.

Chú ý: Trừ những vết đau ngoài da ở ngón tay, nếu bị đau ( bất kỳ cơ nào ), bạn cần phải dừng tập ngay lập tức - toocky biết rất nhiều người bị chấn thương mãn tính vì không chú ý. Nhất là với đàn piano và hát - vì không phải cầm đàn như violin hoặc clarinet , việc chơi đàn cần phải tự nhiên như sinh hoạt bình thường. Nếu bị đau cơ hoặc khớp chứng tỏ sai sót về kỹ thuật, cần phải hỏi giáo viên hoặc người có kinh nghiệm. Dừng tập 1 - 2 ngày , không mang vác nặng.

Toocky
28-09-2006, 23:20
Việc giữ cho mình một cuốn "sổ tập luyện" là điều rất nên làm. Đến bây giờ Toocky vẫn giữ thói quen ghi chép lịch tập hàng ngày, thời gian dành cho mỗi tác phẩm. Điều quan trọng nhất là khi có cuốn sổ này, bạn có thể viết ra kế hoạch tập luyện trong ngày + trong tuần và mục tiêu mình muốn đạt được.

VD: 29/9/06: 10 phút gam Xi giáng trưởng, 30 phút Etude Chopin No 1 Op 10 2 trang đầu - học thuộc lòng bằng các hòa âm và tập thử pedal, tập cùng metronome và tăng dần tốc độ; 30 phut chương 2 Beethoven Sonata - tập các nốt luyến láy cho logic... 1 tiếng Chopin Ballad số 3 - tập legato - chú ý phân giọng và điểm nhấn


Càng chi tiết càng tốt, bởi lúc đó bạn biết rõ mình "muốn" gì, đến cuối ngày có thể tick - đánh dấu vào những điểm mình đã đạt được , như vậy sẽ cảm thấy việc tập luyện thành công hơn. Một điểm có ích nữa là bạn sẽ phát hiện ra mình phải sắp xếp lịch tập cho phù hợp với từng tác phẩm, để không tác phẩm nào bị bỏ quên hoặc tập sơ xài

Sổ tập luyện còn là chỗ để bạn viết ra những suy nghĩ của mình về tác phẩm. Ghi chép lại những bản thu âm bạn đã nghe + nhận xét cá nhân, ghi lại những điểm cần chú ý về tác giả và hoàn cảnh sáng tác. Việc viết ra = chữ sẽ giúp bạn định hình rõ mục tiên nghệ thuật mà bạn muốn đạt tới.

Toocky
28-09-2006, 23:32
Tập với Metronome là việc mà ngay cả những nghệ sĩ lớn cũng vẫn làm. Chopin - nổi tiếng với việc dạy học sinh cùng với metronome. Tuy metronome không thể làm bạn chơi đúng nhịp, nhưng nó có thể khiến bạn nhận ra khi nào bạn chơi sai nhịp, vội lên hoặc chậm lại. Việc tập metronome sẽ khiến bạn nắm chắc được cấu tạp nhịp phách của tác phẩm.

Rhythm - Nhịp phách - trong âm nhạc không giống như đồng hồ quả lắc hoặc là metronome - nó không máy móc mà cũng có "rubato", nhưng nó đòi hỏi một sự cân nhắc có logic và kỹ lưỡng. Việc tập với metronome sẽ cho bạn nền tảng vững chắc về nhịp, từ đó bạn sẽ biết rõ hơn chỗ nào cần rubato hay " thở " , chứ không "thầy bói mù xem voi" nữa

Khi tập kỹ thuật - nhất là etude, việc tập với metronome từ chậm đến nhanh sẽ giúp bạn nắm rõ được độ nhanh của ngón tay và biết được giới hạn của bàn tay mình. metronome vẫn là dụng cụ hữu hiệu nhất để nhận biết độ đều của tốc độ chạy ngón

Tóm lại, tất cả các thầy cô giáo Toocky đã từng học qua đều khuyến khích dùng metronome khi tập, nhất là để phát hiện những điểm mà nhịp phách của mình còn yếu. Những bản nhạc như của Beethoven chẳng hạn - rhythmic energy - sức mạnh của nhịp phách là điều rất quan trọng, nếu thiếu sẽ khiến âm nhạc thiếu đi tính biểu cảm rất nhiều. VD điển hình là Chương 3 Sonata Rê Thứ Op 31 - Tempest

HiLine
29-09-2006, 11:56
Xin hỏi kinh nghiệm của toocky nhé, nếu tập một ngày 8 tiếng thì so với tập một ngày 4 tiếng có gì hơn ? Bộ não chỉ có giới hạn, làm sao tiếp thu quá nhiều sự tiến bộ trong cùng một ngày được. Mà tập nhiều thế liệu có đau tay không? :D

Toocky
29-09-2006, 16:40
việc tập nhiều hay ít là tùy vào giới hạn của từng người, và ở mỗi người vào giai đoạn phát triển kỹ thuật và độ tuổi nữa. Theo cá nhân Toocky ở thời điểm này thì 4 tiếng 1 ngày là lý tưởng. Tuy nhiên những khi có rất nhiều bài ( solo + chamber music ...) hoặc phải chuẩn bị cho kỳ thi, recital, thì việc tập nhiều hơn là chuyện không tránh khỏi. Vì chơi đàn, piano ay violin có một phần lớn dựa vảo phản xạ ngón tay, việc tập với thời gian dài có thể giúp các phản xạ này trở thành tự nhiên - khi biểu diễn không cần phải nghĩ nữa. Tập 8 tiếng cũng không sợ bị đau tay, nếu cắt móng tay quá ngắn và tập nhiều forte ( đối với piano ) hoặc khi tập bị căng cơ, tập sai kỹ thuật thì mới bị đau.Kinh nghiệm cá nhân: khi tập nhiều - toocky cũng nghỉ giữa chừng nhiều, uống nước khoáng và ăn biscuit + chuối và táo + thể dục nhẹ nhàng + thư giãn đầu óc bằng cách đi dạo. Ngủ đủ 8 tiếng 1 ngày. Nghe thì có vẻ khó thực hiện nhưng làm được ntn thì việc tập luyện sẽ có hiệu quả. Nhưng nói chung - khuyến khích 4 tiếng 1 ngày, tập nhiều mà không đúng phương pháp chỉ nhiệu hại hơn là lợi

ZIN
30-09-2006, 22:08
4 tiếng một ngày là dành cho những ai học chuyên ngành hả chị? :D, em thấy tập 4 tiếng mỗi ngày cho một người học chơi cũng khá có tác dụng đấy chị ạ :)

Apomethe
30-09-2006, 23:35
Anh thì nghe bảo chị Toocky tập 8 tiếng một ngày cơ, 8 tiếng đi ngủ, 8 tiếng học ở trường. Vậy là còn thừa những 8 tiếng tha hồ đi chơi.

pianofire
01-10-2006, 01:08
Anh Apo "quan niệm" 1 ngày rộng lớn quá ^__^

HiLine
01-10-2006, 15:34
Thời nay không tập chuyên nghiệp thì kiếm 4 tiếng một ngày là quá khó.

salara_slyterin
02-10-2006, 13:07
Toocky viết bài này hay quá. Bản thân mình học kèn cũng thấy là tập nhiều mà không tập trung thì hay phản tác dụng hơn là có tác dụng: mệt=> sinh ra các tật xấu. Tất nhiên là tập nhiều có lợi là sẽ làm tăng khả năng chịu đựng ( chuyên nghành Kèn thôi nhé!) nhưng quả thật là cái hại nhiều hơn nếu không tập trung. Nhưng nói chung là cũng còn tùy khối lượng bài phải làm nữa, đúng không các bác?

Toocky
03-10-2006, 00:55
Làm thế nào để bắt đầu?


Nếu bạn được giao một bài mới toanh, việc bạn muốn làm ngay có lẽ háo hức tập luyện thử!!! Toocky qua một thời gian tập luyện có một vài kinh nghiệm bản thân, xin được viết ra đây. Xin chú ý là với mỗi người - việc bắt đầu một tác phẩm mới khác nhau, ví dụ như bạn Toocky có khả năng sight-read tại chỗ hoàn hảo, thì khác với toocky phải mò mẫm từ từ tầng bước một. Tương tự về kỹ thuật, kỹ thuật của bạn nếu đã tốt, thì sẽ ít gặp khó khăn hơn trong việc vỡ bài.

Sau đây là những điểm chính cần lưu ý

1: The MUSIC - âm nhạc: Nếu bạn có điều kiện, bạn có thể tìm nghe băng thu âm của bản nhạc bạn sắp đánh ( nếu bạn chưa từng nghe nó bao giờ ). Điều này khá quan trọng, bởi vì nó sẽ giúp bạn có khái niệm tổng thể về tác giả, độ dài tác phẩm, màu sắc, cấu trúc cơ bản của tác phẩm đó. Nếu bạn ko biết về tác giả và nghệ sĩ biểu diễn tiêu biểu của tác phẩm ấy, bạn có thể hỏi thầy cô, bạn bè mình. Cô giáo Toocky ngày xưa thường hay đánh cho Toocky nghe 1 lần trước khi giao ( hoặc trong lúc chọn bài ).

Sau khi đã nghe qua 1, 2 lần, bạn sẽ bắt đầu "nghe" được bản nhạc trong đầu - dần dần biết được mình "muốn" gì, như vậy, ngay từ lần tập đầu tiên, bạn đã có mục đích cho tác phẩm - chứ không chỉ mò cua bắt ốc nữa. Đồng thời bạn tìm đọc về tác giả và thời điểm ra đời, nếu bạn có một hình ảnh tưởng tượng nào đó khi nghe lần đầu tiên thì nên ghi lại và nghĩ về nó - vì đó là cách tự nhiên nhất tác phẩm ấy "communicate" với bạn

2: Play it through - cố gắng đánh qua 1 lần, dù là chậm rãi thôi, tạm bỏ qua những kỹ thuật khó, gắng giữ hòa âm là được. đánh dấu vào sổ tập luyện những đoạn kỹ thuật khó mà tạm thời bạn chưa chơi được. Nhìn vào toàn bộ tác phẩm và xem các ghi chú về tốc độ, biểu cảm... Cố gắng nhận ra cấu trúc ( vd có đoạn nào lặp lại? ) và nhận xét cao trào của toàn tác phẩm. Việc có được một cái nhìn toàn diện là rất quan trọng cho việc "dựng bài" sau này.

3: Tập chi tiêt - Luôn tập với bản nhạc! Điều này là rất quan trọng! Khi nhìn chi tiết, bạn sẽ phát hiện ra những gợi ý của chính tác giả cho việc thể hiện tác phẩm đó. Phần này đòi hỏi tập trung cao và kiên trì, cũng cần phải nhớ rõ khung của tác phẩm. Bạn dựng bài càng tốt thì các chi tiết sẽ càng có logic và sẽ không mất thời gian. Sau mỗi buổi học bạn nên ghi lại những thay đổi trong phần khung chính (* nếu có ) Nhiều lúc bạn cần dành thời gian ngồi nghĩ ( ko dùng nhạc cụ hay cd ) về tác phẩm, cũng giống như sau khi đọc thơ hay xem một bức tranh vậy, để các ý tưởng nối với nhau, bức tranh sẽ trở nên rõ dần và bạn sẽ tự tin hơn về những gì bạn muốn làm. Nên nhớ - câu trả lời cho tất cả mọi câu hỏi về tác phẩm phần lớn nằm ở trong chính tác phẩm đó! Vì thế hạn chế tập không có bản nhạc. Việc học thuộc lòng sẽ được bàn tới trong các bài viết sau


Chúc bạn thành công

mystyle_mymusic_haha
14-10-2006, 14:35
Thế còn kinh nghiệm tập violin có ai bít gì không xin chỉ dạy đàn em!

HiLine
29-10-2006, 23:36
Em đang chờ các bài viết kế tiếp của bác đây. Bao giờ rảnh bác lại viết tiếp nhé. :D

Toocky
30-10-2006, 14:46
Tập thuộc lòng

" If you know at every moment why the composer wrote this note, you will not have a problem memorize the piece"

Một người bạn đã nói với Toocky như thế khi Toocky trầy trật tập thuộc BACH prelude and fugue và một tác phẩm hiện đại. "Nếu bạn biêt rõ vì sao tác giả viết nốt bất kỳ ở thời điểm bất kỳ trong tác phẩm, bạn sẽ chẳng gặp khó khăn gì trong việc học thuộc lòng cả"

Sau một thời gian suy nghĩ và thay đổi cách tập luyện, bây giờ Toocky đã tiến bộ hơn trước về tốc độ học thuộc bài, nhiều khi vỡ xong bài, đến lúc dựng khung thì đã thuộc rồi, chứ không như ngày xưa, đến 2 tuần trước khi thi mới thuộc.

Có rất nhiều cách ta dùng để nhớ một tác phẩm, người ta chủ yếu nhớ chỉ dựa vào phản ứng tập nhiều thành quen của các ngón tay, tuy nhiên điều này rất nguy hiểm vì khi biểu diễn/thi, hồi hộp + xúc động + nghi ngờ trí nhớ của mình rất dễ dẫn đến việc tự bản thân mình cản trở các phản ứng ngón tay này "Nốt tiếp theo là nốt gì nhỉ?" "Tay trái dùng số ngón tay nào"? vvv những câu hỏi sẽ diễn ra liên tiếp trong đầu bạn và khiến bạn bối rối => quên. Một khi đã quên, rất khó để tiếp tục trừ phi bạn quay lại từ đầu hoặc từ trước đó một khoảng cách dài để phục hồi phản ứng ngón tay.

Một cách khác là học thuộc theo tai nghe, khi bạn chơi đàn đến một trình độ nhất định, bạn sẽ có khả năng chơi những gì mình nghe thấy ngay lập tức trên đàn mà ko cần bản nhạc. Nhiều người nhớ bản nhạc theo cách này. Đây là một cách tốt, tuy nhiên đặc biệt phức tạp với các tác phẩm dành cho piano với nhiều giọng ( học thuộc Bach khó hơn các tác phẩm khác). Lý do là bởi thường tai chúng ta chỉ chọn nghe giọng chính, thường là phần trên cao (melody)hoặc giọng bass, chứ ít khi nghe cả những giọng phức tạp ở giữa. Một điều bất lợi khác là khi biểu diễn/thi, do hồi hộp và xúc động, việc nghe được diễn ra vất vả hơn, đôi khi chậm quá đến nỗi bạn nghe được những gì mình đánh chứ không nghe được những gì mình sẽ đánh, dẫn đến quên...

Một phương pháp khác ta áp dụng trong việc nhớ tác phẩm là phân tích, cách nhớ này đòi hỏi kiến thức nhất định về âm nhạc vả thủ thuật sáng tác. Chủ yếu nhớ bằng các giọng, hòa âm, cấu trúc. Cách nhớ này giống như việc học thuộc thơ bằng trí tượng tượng chứ ko phải là cách lặp đi lặp lại thông thường. Bạn buộc phải hiểu tác phẩm từ trong ra ngoài, tại sao lại có cressando, tại sao lại có nhấn, tại sao nốt xi giáng trở thành xi bình...một khi đã hiểu được ý đồ tác giả, cấu trúc của tác phẩm trở nên rõ ràng và bạn sẽ tự tin hơn rất nhiều khi biểu diễn. Dù có hồi hộp, bạn cũng luôn biết mình đang ở đâu trong logic của toàn tác phẩm, vì thế nếu có đánh sai nốt, bạn cũng vẫn tiếp tục được.

---------------

Toocky cố gắng sử dụng cả 3 phương pháp này phối hợp với nhau, từ lúc vỡ bài đến khi dựng bài và hoàn chỉnh tác phẩm. Dựa vào phản ứng ngón tập nhiều thành quen, học thuộc theo tai nghe và học thuộc phân tích. Không những nó giúp bạn học thuộc bài, mà còn giúp bạn nhớ lâu nữa, dù 2 năm sau tập lại tác phẩm đó, bạn cũng sẽ nhớ rất nhanh, có thể chỉ 10 ngày là đánh lại được hoàn chỉnh.

Chúc bạn thành công

thepianist
15-11-2006, 21:26
Uhm, cũng hay đó. Hồi mới học đàn (khoảng lớp 2) thì mình có khi cố gắng thuộc bài như thuộc Lịch sử vậy :d . 2, 3 năm sau thì mình cũng học theo kiểu tập nhiều thì nhớ. Có lần đang đánh mà để ý chuyện khác, cũng nghĩ vào bài thì chả nhớ đang đánh đến đâu nữa ( mặc dù tay vẫn đang đánh). Đặc biệt với Bach, nếu tập theo kiểu thứ nhất thôi thì khi vấp sẽ loạn, ko biết nên đánh từ đâu nữa. Sau đó thì mình đã để ý nghe nhiều, ko bị loạn nữa. Rồi dần dần, các hợp âm và cách phát triển bè dưới cũng giúp mình đánh được mấy bài trên đĩa hay TV. Khi đã đánh lại được và đệm được cho bài hát thì cũng là thuộc được phương pháp thứ 3. Nói chung là cứ tập nhiều, có phương pháp và để ý nghe là xong ý mà.
Cho Toocky : Thế bạn học pianô ở đâu thế??

MezzoForte
18-11-2006, 09:03
Em nghe nói là tập piano thì kô đc mang vác và xách nặng, có đúng vậy kô ạh?

MezzoForte
18-11-2006, 09:10
Em nghe nói là tập piano thì kô đc mang vác và xách nặng, có đúng vậy kô ạh?
Em thì học thuộc lòng tác phẩm theo cả 3 cách luôn.
+ Nghe CD => quen => thuộc (giai điệu)
+ Tập quen ngón tay (nhiều khi chả suy nghĩ gì trong đầu mà vẫn chơi êm như ru) ..hi..hi..hi
+ Phân tích tác phẩm (cung, điệu thức, nhịp, độ dài...)
Thế thì có sao ko ạ, có lúc tap trung suy nghĩ xem tiếp theo mình sẽ đánh thế nào mà lại chẳng nhớ được tí nào cả, có lúc chẳng suy nghĩ mà vẫn chơi bình thường.Thế là sao?? ko biết em có bị gì không nữa...

Toocky
18-11-2006, 15:51
Tập piano đúng là ko nên mang vác nặng. Toocky ngày xưa vác balo nặng quá, có một lần làm tổn thương cơ vai, đến bây giờ ảnh hưởng rất lớn đến việc tập đàn, nếu tập quá nhiều thì rất dễ bị đau lại. Nên tốt nhất ko nên mang vác quá nặng. (kinh nghiệm sương máu ^^ ). Còn việc dùng ngón tay để kéo, xách túi hay tập thể dục với máy (kéo) thì rất có hại, vì nó làm phát triển những cơ bắp ko nên phát triển. Nhưng nói như vậy ko có nghĩa là ko thể mang vác gì. Chỉ cần ko mang nặng quá là được.

Khi biểu diễn - do xúc động/hồi hộp, ta rất dễ bị mất tập trung -> ko biết "mình đang ở đâu" trong tác phẩm. Việc "nghe" quen, cần phải nghe được tất cả các bè cùng một lúc, vì việc chỉ thuộc giai điệu dễ dẫn đến hoảng sợ "ko biết tay trái chuẩn bị đánh nốt gì nhỉ?"

Lúc biểu diễn, ko nên nghĩ "nốt tiếp theo mình đánh là gì" - vì nó sẽ làm rối loạn phản ứng đã thành quen của ngón tay. Khi chơi ta nên tập trung "Nghe" và điểu chỉnh cách chơi của mình - vì âm nhạc ko chỉ phụ thuộc vào piano/ngón tay, mà vào cả căn phòng nơi biểu diễn nữa.

Em ko bị sao đâu, đấy là vấn đề chung đa số pianist đều gặp phải. Tập luyện chăm chỉ và chơi thử cho nhiều người nghe trước khi biểu diễn sẽ giúp em tập trung hơn

MezzoForte
19-11-2006, 21:10
Em cảm ơn Toocky cho em những lời khuyên quý báu. Em còn chuyện muốn hỏi nữa. Ko biết là em tập có đúng phương pháp không mà khi tập nhiều thì phần cùi chỏ đến mắc cá tay nóng lên dữ lắm, Em nghe người ta nói là tập đúng thì phần mu bàn tay sẽ nóng hơn.
Khi buồn ngủ mà cố gắng tập thì có sao không ạ? Tại vì em tự học, không có thấy cô nên mới có nhiều vấn đề vậy hi hi hi....
Còn bài Turkish March (Mozart) phần nhiều nhiều móc kép ấy ( đô rê đô si la si la son fa...) Sao mà phần bên tay trái đánh khó quá hà , em không tài nào đánh tay phải và tay trái đúng nhịp được ( không biết có ai bị giống em không) Mong Toocky chỉ giáo giùm, Thanks

Toocky
26-11-2006, 19:38
Nếu Mezzo Forte tập thấy phần cánh tay nóng và mỏi thì có lẽ đã ko thả lỏng đúng cách. Phần ko thả lỏng nhất ở trường hợp này theo kinh nghiệm cá nhân của Toocky là phần cổ tay. Mezzo Forte thử đánh chậm, kiểm tra thật kỹ cổ tay của mình, chọn cách đánh số ngón tay sao cho cổ tay được thả lỏng càng nhiều càng tốt.

Khi buồn ngủ không nên tập đàn ^^. Tốt nhất nên đi rửa mặt, chạy vài vòng, vươn vai hít thở, làm gì đó để bớt buồn ngủ rồi mới quay lại tập. Vì tập khi buồn ngủ ít hiệu quả lắm, có khi lại còn tạo nên những thói quen ko có lợi :) Nói chung, lúc tập đàn, cần phải đầu óc thoải mái tỉnh táo, bụng không đói ^^

Còn về Turkish March, Toocky nghĩ nên tập tay riêng cho đến khi phần tay trái thật tự tin ( học thuộc lòng được thì tốt nhất ) rồi mới ghép thật chậm với tay phải, chia nhỏ ra, có thể đánh 2-4 ô nhịp, đánh được rồi thì đánh tiếp các ô nhịp tiếp theo. Sau đó tập 3/4 tốc độ chuẩn cho tới khi nhuần nhuyễn, rồi nâng lên tốc độ chuẩn. điều quan trọng nhất là kiên nhẫn

Toocky
29-11-2006, 19:12
Có 2 quyển sách mà Toocky rất thích - về vấn đề tập đàn : Josef Hofmann "Piano Playing" và Art of Piano của Henrich Neuhaus. Các bạn chịu khó đọc ( nếu có cơ hội ), khi nào có dịp Toocky nhất định phải dành thời gian dịch phần "luyện tập" trong 2 quyển sách này.

Một điều Toocky học được nữa là đôi khi cần phải nhường thời gian tập đàn cho việc đọc sách và đi dạo trong công viên, hoặc đi xem triển lãm ^^

Vicinius
31-12-2006, 00:03
định viết hỏi chị Tooky lâu rồi nhưng mà chưa có thời gian. Nay vừa thi xong, sẵn dịp cuối năm nên viết bài luôn. Định hỏi nhiều lắm, không nhớ hết. Thôi thì nhớ gì nói trước vậy.
Trước hết em muốn hỏi cách luyện tập nhạc của Bach & Mozart. Nhạc của Bach thì đòi hỏi về phức điệu, 2 tay đi riêng biệt nên cái đầu cũng muốn tách ra làm đôi. Còn nhạc Mozart khó về tiết tấu và giữ nhịp. Đánh một hồi rất dễ chạy nhịp. Hồi trước cũng định mua metronom nhưng mà thấy chưa cần thiết. Bây giờ chỉ giữ nhịp bằng chân thôi. Còn một cái là phải sử dụng pedal thế nào để âm thanh nghe thiệt là sạch và không bị nhòe. Nhạc của Mozart đòi hỏi độ thanh và sắc của âm thanh nên nếu âm thanh nghe không sạch thì dở lắm.
Em có tập thử etude black key của Chopin. Phải công nhận ai càn được từ đầu đến cuối bài ấy đúng là trâu bò. Em đàn mới được 1/4 bài mà 2 tay muốn cứng đờ ra rồi. Thế nhưng không biết thả lỏng ngón tay làm sao với bài này. Bài này vừa nhanh mà phải vận sức tối đa nữa nên không biết thả lỏng thế nào.
Cuối cùng là có người bảo với em là phải sử dụng sức của cả cánh tay thì đánh sẽ có lực hơn và những đoạn chạy ngón không bị mỏi. Em cũng chưa hiểu lắm về điều này. Em chưa cảm nhận được thế nào là trọng lượng của cánh tay sẽ hỗ trợ cho bàn tay khi đàn. Chị thấy điều này có cần thiết không.

Toocky
31-12-2006, 02:32
Cảm ơn Vicinius, những câu hỏi của em cũng là câu hỏi của nhiều người, và cũng đã từng, thậm chí vẫn là những câu hỏi của chị nữa. Mong những ai có kinh nghiệm cùng chia sẻ nhé. Toocky chỉ xin nêu ra kinh nghiệm của riêng mình thôi

-------------

Tập phức điệu

Điều kỳ diệu của nhạc phức điệu có thể ví với những cấu trúc phức tạp nhất của con người. Mỗi bè là một thể sống riêng lẻ, nhưng giữa chúng lại có những mối quan hệ dọc mật thiết, và khớp lại với nhau một cách hoàn chỉnh, vừa hợp lý, logic, lại vừa đẹp hoàn mĩ. Bach là bậc thầy của các tác phẩm phức điệu phức tạp gồm rất nhiều bè này

Việc tập nhạc phức điệu, dĩ nhiên phải bắt đầu bằng sự hiểu biết về những yêu cầu cơ bản, lý thuyết như các cadence, chuyển giọng là không thể thiếu được - nhưng dưới đây xin chỉ bàn về khía cạnh kỹ thuật thuần túy thôi

1 - phân bè: đôi khi việc phân bè không đơn giản như ta thường nghĩ, có lúc hai bè đan vào nhau, cần phải dựa vào logic và cấu trúc câu để phân định chính xác.

2- tập riêng từng bè.

3- ghép

bước 1: 1 bè đánh piano , 1 bè chỉ dùng giọng hát ( nếu hát không đựơc, thì ghép tay chung càng khó hơn )
Sau đó đổi bè, tăng dần số bè lên cho đến khi có thể đánh 3 bè + hát 1 bè (đối với phức điệu 4 bè chẳng hạn)

bước 2: ghép chậm các bè lại với nhau, chú ý nghe sự liên kết hòa âm, từ đó quyết định độ "chìm, nổi" ^^ của từng bè, và cách uốn câu

bước 3: chỉnh đốn lại ngón tay, sau cho mỗi bè đều được liên tục và hoàn chỉnh, không ngắt quãng.

bước 4: ghép hoàn chỉnh

Toocky
31-12-2006, 02:45
Về việc tập luyện dùng Metronome Toocky đã có viết sơ qua rồi, có lẽ trước hết cần xác định việc sai nhịp là do lỗi ở đâu - sau đó mới tìm cách sửa. Có thể lỗi là cho kỹ thuật ngón tay chưa hoàn chỉnh, nhưng nếu không phải lỗi ngón tay, thì việc đập chân giữ nhịp là vô ích, vì tay và chân đều đập theo nhịp ở bên trong, tay đánh sai nghĩa là nhịp trong người sai, nếu vậy, thì chân cũng sẽ đập nhịp sai, chưa nói đến việc giúp giữ nhịp. Có thể thử nghiệm bằng cách chân đập một tempo, tay đập một tempo, bản thân Toocky chưa làm được điều này bao giờ ( ko biết trong box có ai biết làm không ^^ - giống như tay trái hình tròn tay phải hình vuông) Chính vì lý do này ta cần nhịp từ bên ngoài, ai đó vỗ nhịp hoặc metronome.

Dùng pedal chỉ có một lời khuyên duy nhất là dùng tai nghe. Đầu tiên đánh không pedal, sau đó xác định những chỗ không thể legato bằng tay, để dùng pedal. Nói chung mỗi khi thay hòa âm, thì thay pedal, để từng hòa âm được tinh khiết. Dĩ nhiên, nếu điều này là điều người chơi mong muốn. Một số tác phẩm khác việc làm nhòe là một hiệu ứng nghệ thuật. Không có luật cụ thể - chỉ dùng tai nghe thôi

Còn về Chopin etude, etude đó rất tốt cho việc phát triển độ mạnh và độc lập của mỗi ngón tay. Em nên tập chậm và chắc ở Forte, thử nghiệm dùng sức mạnh của riêng ngón tay ( thực ra ngón tay ta không bao giở thả lỏng, cũng không bao giờ bị mỏi khi chơi đàn - nơi bị mỏi là nơi khác ) , thêm lực cổ tay, thêm lực rơi và rung của cánh tay, sau đó cả vai, và lưng nữa. Mỗi người chơi ko những phải khám phá giới hạn của piano, mà còn cả của chính mình, một khi đã nắm chắc được nhạc cụ, và cách sử dụng cơ thể mình để tạo ra hiệu quả âm nhạc cần thiết, thì ta sẽ có được sự tự do khi biểu diễn - đây chính là lúc Âm nhạc thực sự bắt đầu - khi không còn phải lo lắng gì về thể xác - kỹ thuật nữa

Vicinius
01-01-2007, 06:03
uhm....cô em vẫn đánh nhịp tay cho em. Còn nếu không thì em cố gắng giữ chắc nhịp chân còn tay thì chạy theo nó.
Chị Tooky đi biểu diễn nhiều nơi rồi, từng ngồi lên nhiều cây đàn rồi, không biết chị thấy sao chứ em thấy cây piano nằm và đứng khác nhau rất xa về độ rung (độ vang của pedal). Em ít cơ hội được đánh trên grand piano nhưng mà dù nghe qua đĩa hay đánh trực tiếp em thấy pedal của nó cũng không làm âm thanh bị nhòe nhoẹt như loại piano đứng, nghe cứ như một vũng nước văng tung tóe vậy, rất khó điều chỉnh. Pedal của piano nằm chỉ giữ độ vang vừa đủ, thậm chí là tiêu chuẩn để âm thanh không bị ngặt quãng mà cũng không làm mờ tác phẩm. Không biết đây là do đặc tính loại đàn hay là có những yếu tố khác bên ngoài. Chắc chị Tooky chơi cây Steinway lâu rồi. Cảm tưởng của chị thế nào. Chị có thể cho em một vài ví dụ về một số tác phẩm có hiệu ứng làm nhòe không? Em còn muốn hỏi thêm chị Tooky: khi đánh chị có sử dụng pedal trái không? Cây đàn của em, em thấy pedal trái làm âm thanh ổn định và dễ điều khiển hơn. Chị nghĩ sao?
Chị nói thế này thì em hiểu: khi không còn phải lo lắng về thể xác nữa là lúc âm nhạc bắt đầu. Có phải cũng như có đủ ăn rồi mới đi nghe nhạc đúng không? Nói chơi vậy thôi nhưng mà nghĩa bóng mà chị muốn nói em cũng hiểu. Đó là lúc xuất thần, sự mỏi không còn là vấn đề nữa. Nhưng còn áp dụng đến vai đến lưng này nọ nữa thì phức tạp quá. Em cũng bắt đẩu cảm nhận được cách sử dụng sức nặng của cánh tay rồi. Nhưng còn đến các phép thần thông biến hóa tòan thân thì vẫn chưa vận dụng được. Còn một điều quan trọng em quên nói: ngón tay của em hơi bị ngắn, nếu không muốn là rất ngắn so với ngón tay của các pianist chuyên nghiệp. Vì thế nên đôi khi đánh quãng 8 em dễ bị mỏi. Em dang được tới quãng 9 là ráng lắm rồi. Vấn đề của em là sau khi đánh bài ấy một lúc thì ngón tay bị cứng lại và gần như không còn cảm giác nữa.

serenatd06
03-01-2007, 11:57
Thật thú vị khi được nghe các kinh nghiệm của các bạn. Mình sẽ học tập các cách mà bạn Tooky đã trình bày. Ngoài các yếu tố Tooky đã chia sẽ S. xin nói thêm một kinh nghiệm nữa của mình nhé.
Đó là khi tập bài (các bản sonata) các bạn thử vừa đàn vừa xướng âm thì sẽ nhanh thuộc bài lắm. Đối với các bản nhạc của Bach (quả thật là tập rất vất vả) thì phải tập nhuần nhuyễn từng bè rồi ghép lại thật chậm, sau đó tăng tempo lên. Cố gắng kiểm soát tốc độ nhé (vì những đoạn đánh được rồi thì hay đánh nhanh hơn) và giữ nhịp thật đều.
Và nếu có một ông thầy nghiêm khắc ngồi bên cạnh nữa thì việc tập luyện sẽ hiệu quả thêm.;)
Nhân tiện nói về metronome, giá hôm trước chỗ bán đàn cho mình nói là $40/cái bằng nhựa và $42/cái bằng gỗ, vậy có hợp lý không:-/ , có bạn nào mua cái này chưa?

Chúc mọi người chơi đàn ngày càng hay nhé.

serenatd06
03-01-2007, 13:45
Ui cha, xin lỗi Toocky nhe vì đánh tên bạn sai (Lần này thì chính xác rùi):P

Apomethe
03-01-2007, 16:08
Bắt đầu là từ Vicinius, viết sai tên của Toocky không đúng một lần nào dẫn đến bạn serenatd06 sai theo.

Vicinius
03-01-2007, 23:22
Chết thật! Apo nói mới biết. Đúng là thói đời...
Xin lỗi chị Toocky nhá! Em thật sự không nhận ra chỗ này luôn, cứ đánh theo phát âm thôi. Hèn chi nghe thấy lạ lạ. Nghe cứ như turkey ấy nhỉ!

Apomethe
04-01-2007, 00:11
Chú lại phạm húy rồi, lần này dám so sánh chị Toocky với gà tây, chết chú nhé, lần này có gì thì anh không bênh được đâu.

Toocky
04-01-2007, 05:12
^^ không sao, Toocky thật ra nghĩa là " Tốc Ký " - viết nhanh ý mà, nhưng trong tiếng Hàn Quốc thì lại có nghĩa là " Con thỏ " ^^, chẳng biết có dính dáng gì đến turkey không, nhưng mà nếu có thì cả đất nước Turkey ... " gà tây " hết à kkkk^^

Toocky
04-01-2007, 05:38
uhm....cô em vẫn đánh nhịp tay cho em. Còn nếu không thì em cố gắng giữ chắc nhịp chân còn tay thì chạy theo nó.
Chị Tooky đi biểu diễn nhiều nơi rồi, từng ngồi lên nhiều cây đàn rồi, không biết chị thấy sao chứ em thấy cây piano nằm và đứng khác nhau rất xa về độ rung (độ vang của pedal). Em ít cơ hội được đánh trên grand piano nhưng mà dù nghe qua đĩa hay đánh trực tiếp em thấy pedal của nó cũng không làm âm thanh bị nhòe nhoẹt như loại piano đứng, nghe cứ như một vũng nước văng tung tóe vậy, rất khó điều chỉnh. Pedal của piano nằm chỉ giữ độ vang vừa đủ, thậm chí là tiêu chuẩn để âm thanh không bị ngặt quãng mà cũng không làm mờ tác phẩm. Không biết đây là do đặc tính loại đàn hay là có những yếu tố khác bên ngoài. Chắc chị Tooky chơi cây Steinway lâu rồi. Cảm tưởng của chị thế nào. Chị có thể cho em một vài ví dụ về một số tác phẩm có hiệu ứng làm nhòe không? Em còn muốn hỏi thêm chị Tooky: khi đánh chị có sử dụng pedal trái không? Cây đàn của em, em thấy pedal trái làm âm thanh ổn định và dễ điều khiển hơn. Chị nghĩ sao?
Chị nói thế này thì em hiểu: khi không còn phải lo lắng về thể xác nữa là lúc âm nhạc bắt đầu. Có phải cũng như có đủ ăn rồi mới đi nghe nhạc đúng không? Nói chơi vậy thôi nhưng mà nghĩa bóng mà chị muốn nói em cũng hiểu. Đó là lúc xuất thần, sự mỏi không còn là vấn đề nữa. Nhưng còn áp dụng đến vai đến lưng này nọ nữa thì phức tạp quá. Em cũng bắt đẩu cảm nhận được cách sử dụng sức nặng của cánh tay rồi. Nhưng còn đến các phép thần thông biến hóa tòan thân thì vẫn chưa vận dụng được. Còn một điều quan trọng em quên nói: ngón tay của em hơi bị ngắn, nếu không muốn là rất ngắn so với ngón tay của các pianist chuyên nghiệp. Vì thế nên đôi khi đánh quãng 8 em dễ bị mỏi. Em dang được tới quãng 9 là ráng lắm rồi. Vấn đề của em là sau khi đánh bài ấy một lúc thì ngón tay bị cứng lại và gần như không còn cảm giác nữa.

Đàn grand (đàn cơ) và upright piano ( piano đứng ) khác nhau về pedal giữa, một số rất ít upright có pedal giữa giống như grand ( giữ rung những dây nhất định ), mà chủ yếu là "practise pedal" , chặn 1 miếng đệm mỏng làm giảm độ run của dây. Còn về pedal vang bên phải, về cơ bản hoạt động là giống nhau ( em xem bài Zin dịch về piano ), dĩ nhiên, độ dài khác nhau và tư thế dây khác nhau ( 1 nằm, 1 đứng ) thì sẽ dẫn đến sự khác nhau về độ rung. Nhưng theo Toocky thì không những tùy vào loại piano ( upright hay là grand), thậm chí tùy vào từng chiếc piano, ở từng không gian khác nhau - âm "vang" đều thay đổi cả, vì thế đòi hỏi " NGHE " là không thể thiếu được...em nghe đĩa thấy không bị nhòe là vì người nghệ sĩ dùng pedal khéo đấy, chứ không phải chỉ vì đàn tốt đâu.

Pedal trái cũng giống hệt với pedal phải, chỉ sử dụng với hiệu ứng nghệ thuật, pedal trái tạo ra một chất lượng âm thanh đặc biệt, nhỏ hơn ( vì búa chỉ gõ 2 dây/1 dây), nó thay đổi màu sắc của âm thanh, chứ không chỉ độ to nhỏ, vì thế chỉ nên dùng khi cần thiết.

Tác giả đôi khi đòi hỏi làm nhòe hợp âm, thời lãng mạn, ( thậm chí cả Beethoven!!! ) và trường phái ấn tượng và nhất là những bài thế kỷ 20 ^^. Em cứ nghe sẽ thấy ngay. VD như debussy chẳng hạn.

Steinway là cây đàn được tín nhiệm nhất hiện nay. Chị đặc biệt thích sự nhạy cảm ở phần cao ( high register) của đàn, trong và rất sáng ( nhưng không chóe như đàn Yamaha ), nhưng tùy từng đàn, có những đàn steinway cũ ( vì bị " choảng" nhiều quá )...đánh cũng...sợ lắm...

Còn về sự "xuất thần" thì không phải ý chị đâu, ý chị là khi ta đã hoàn thiện được kỹ thuật, thì nó sẽ không còn là trở ngại cho sự sáng tạo nghệ thuật nữa, nói nôm na giống như cầu thủ bóng đá tập thể lực và kỹ thuật giỏi rồi thì mới bàn đến chiến thuật và ghi bàn được ấy. Sự tự do sau khi đã hoàn thiện được kỹ thuật là thứ rất cần có để có thể "nhạy bén" - sáng tạo ngay cả trong khi đang biểu diễn , nhất là trong lúc hoàn thiện tác phẩm.

Em đang đánh tác phẩm nào mà nhiều quáng tám thế? Nếu là quãng tám liên tục thì đúng là rất khó, hay bị mỏi, chỉ có cách biết lợi dụng những lúc có thể để thả lỏng cánh tay thôi - còn việc ngón tay bị mỏi cần xem lại tư thế sử dụng ngón. Thường nếu như tay dang rộng quá với sức chịu đựng một thời gian dài, sẽ gây mỏi, có cách nào đổi bè cho tay trái hay chỉnh số ngón tay, hoặc kể cả chỗ ngồi so với đàn để điều chỉnh không? Hồi trước chị đánh Elkonig rất nhiều quãng 8, chị tìm ra rằng nếu ngồi thấp xuống 1 quãng tám thì đánh rất dễ ^^ Ai nhìn thấy cũng lạ, nhưng mà kệ, âm nhạc là trên hết, ngồi ghế thủng như Gould cũng được cơ mà...^^

Ps: Cảm ơn serenatd06 về lời động viên

Apomethe
04-01-2007, 05:50
Tay nhỏ cũng vẫn chơi đàn được cơ mà phải không Toocky, mình được một anh dạy cho mấy bài tập hàng ngày để cho phần da giữa các ngón tay dãn ra để có thể đánh được những quãng rộng.

Tinphony
04-01-2007, 10:54
Apomethe có thể chỉ cho em biết mấy bài tập đó được không? Vì tay không được lớn nên dù cố gắng phát huy việc sử dụng cổ và cánh tay nhưng vẫn chưa ổn khi đàn liên tục những quãng xa.

Apomethe
04-01-2007, 15:50
Ờ, anh đâu có đàn piano để tập đâu nên chả nhớ, được người ta chỉ biết thế thôi, mà chắc hỏi thầy cô giáo người ta phải biết chứ.

Toocky
05-01-2007, 07:03
tay nhỏ cũng vẫn chơi đàn được, nhưng dĩ nhiên có hạn chế. Nhất là nhạc như của Rachmaninov chẳng hạn, quãng rộng lại nhiều bè, tốc độ nhanh và forte, thực là khó mà thể hiện thành công được. Nhưng âm nhạc còn vô vàn bài hay khác, không cần ép buộc mình quá. Nhưng thường tay người bình thường có thể chơi được quãng 8 và gần được quãng 9, đánh quãng 8 không miễn cưỡng thì okie rồi.

Vicinius
05-01-2007, 12:21
Cảm ơn chị Toocky về bài giải tích của chị.
Em đang nói bài etude black-key ấy. Bản ấy hết 2 trang đầu tiên là chạy quãng 8 rần rần rồi. Chưa nói tới prelude op.28 no.24 của Chopin (quãng 12). Mấy bài này chắc người nước ngòai chơi dễ hơn, chắc phải có nhảy ngón. Riêng em thì em thấy rằng, hạn chế của ngón tay ngắn không chỉ ở chỗ đánh quãng lớn mà còn gây nhiều cái phiền tóai khác. Trước hết là nhìn bàn tay không đẹp, vì cứ phải banh bè bè ra. Em thấy trong những đọan quay người ta đánh, người có ngón tay dài thường chỉ cần cong vài đốt ngón tay là đủ, nhìn rất đẹp. Còn em phải vận dụng cả ngón tay, có người bảo là cứ như cua bò. Mà bây giờ là khá hơn trước lắm rồi đấy. Thứ hai là phải chạy ngón dễ mệt hơn, vì đòi hỏi phải vận động nhiều hơn. Trong khi ngón dài thì chỉ cần cử động một chút là được.

tchaikovskien80hm
13-01-2007, 20:37
Còn mình thì mới tập qua 1 bài Etude có quãng 10 mà yêu cầu đánh cùng lúc 2 phím chứ ko được nhảy ngón, tập mãi ko xong. Mình có với được quãng 10 nhưng chỉ đánh được thoải mái ở quãng 9 thôi. Mà cho mình hỏi mọi người có cách nào để tập tốt kiểu : tay phải đánh chùm 3 nốt đen còn tay trái đánh móc đơn ko ?? Mình cố tập mà ko được.

ZIN
13-01-2007, 22:41
tay phải đánh chùm 3 nốt đen còn tay trái đánh móc đơn ko ?? Mình cố tập mà ko được.

Ồ chị Toocky ơi, đây cũng là vấn đề em đang mắc phải, rất khó đánh tốc độ bình thường mà vẫn đúng phách :(

Vicinius
14-01-2007, 09:35
Mình hiểu ý bạn rồi. Đây cũng là một trở ngại mà mình gặp phải trước đây nhưng mà giờ thì qua rồi. Mình thấy cũng có 2 kiểu như bạn nói: tay phải liên 3 - tay trái móc đơn như bạn nói và tay trái liên ba - tay phải móc đơn. Theo mình, trường hợp thứ hai sẽ dễ xử lý hơn, vì tay trái thường làm nền, khả năng điều khiển tốt hơn tay phải trong trường hợp này. Nếu bản nhạc mà bạn nói cho phép, bạn thử đổi chỗ tay trái và tay phải chỗ đó cho nhau để đưa về dạng này. Sau đó tập từ từ cách chia liên ba của đoạn này. Thử phân tích một chút: 1 phách chia 3 và một phách chia 2 thì nốt đơn sẽ rơi ngay sau nốt thứ hai của cái liên ba đó. Nốt thứ hai của liên ba vừa đánh thì vô liền nốt đơn. Nếu đánh đúng được sự chia ba và chia hai chỗ này, bạn sẽ thấy âm thanh nghe rất đều. Từ từ bạn lần ra được cái cảm giác này và sẽ dễ hơn. Cái khó là 2 phân số 1/3 với 1/2
không hề khớp với nhau nên để ráp cho khớp đòi hỏi thời gian và một số sự cảm tính. Mình thử minh họa ra đây: dấu | là một note liên 3, dấu / là nóte móc đơn: 1)| | / | 2)|

Bạn thử tập bản Nocturn in Em op.72 no.1 của Chopin xem. Đây là bản nhạc có cách chia phách đúng như bạn cần. Từ đầu tới cuối tay trái đi liên 3 và tay phải có nhiều chỗ móc đơn, kỹ thuật không quá khó mà hay, thích hợp cho bạn.

thucthanh12
18-01-2007, 03:33
Mình có chút bổ sung là tâm lý rất quan trọng khi tập nhạc. Tinh thần có thoải mái, không vướng bận chuyện gì thì mới chuyên tâm vào tập luyện được.Để làm được điều này cần có thói quen sinh hoạt, tập luyện, nghỉ ngơi điều độ. Có như vậy,khả năng tập trung tốt hơn, năng suất tập luyện cũng được nâng cao.

Tooky đang ở London đúng không?? Mình cũng đang ở Anh đây.:)

Toocky
23-01-2007, 12:48
@thucthanh12: vậy à, có gì email cho mình nhé (voddylove@yahoo.com)

Còn về việc đánh 3 against 2, Zin và tchai thử tập ntn nhé:

đầu tiên vỗ tay 2 nhịp - mạnh , nhe, mạnh, nhẹ. Sau khi đã quen với nhịp này hát ( hoặc đọc ) Một Hai Ba cùng lúc. Sao cho Một luôn luôn vào phách Mạnh, Hai vào phía trước "nhẹ" một chút. Giữ cho 1,2,3 càng đều càng tốt.

Khi đã làm được điều này chuyển sang vỗ nhịp 4/4: Mạnh, nhẹ, mạnh vừa, nhẹ. Sau khi đã quen lặp lại đếm ( hoặc hát ) 1, 2, 3 cùng một lúc. Sao cho 1 luôn trùng với phách Mạnh đầu tiên, 2 vào sau "nhẹ" lần 1, trước mạnh vừa, và 3 vào trước phách nhẹ lần 2.

Khi đã làm được điêu này, đánh tay trái móc đơn với tốc độ = tốc độ của tay đập lúc nãy ( 4/4 ) - coi mỗi phách là 1 móc đơn. Tiếp tục đếm bằng miệng, rồi chuyển sang tay phải.
Mới đầu khó, tập chậm, khi quen rồi sẽ rất dễ đánh.

Chúc thành công

Apomethe
23-01-2007, 15:42
Hôm nay là ngày đẹp trời, Toocky vào forum viết bài ác liệt quá!

acc
28-01-2007, 00:57
Có ai cho mình hỏi chút,6 tháng 1 lần mình đều uống "Quả núi" ,mà mình cũng ko mắc bệnh Pắc-ki-xơn(bệnh run chân run tay gì đó),vậy mà cứ đến khi thi hoặc biểu diễn là bánh chè với lại răng môi cứ đập loạn xạ hết cả,ko thể tập chung mà đánh cho nên hồn được,rất phí công tập luyện!Chắc đến bỏ nghề vì tật này mất thui:((.Phải làm gì bi h?????!!!!!!

lt_hongngoc
28-01-2007, 13:20
Luyện tập thật kĩ và giữ bình tĩnh, đó là yếu tố hàng đầu để chiến thắng trong mọi cuôc thi !

acc
28-01-2007, 19:13
Nhưng quan trọng là làm thía nào để giữ được BÌNH TĨNH?

akira
07-02-2007, 17:51
Em muốn hỏi về một vấn đề ,không biết có ai mắc phải vấn đề này không?
Em có chứng lạnh tay. Mùa đông dù có ngủ qua một đêm đến sáng hôm sau tay em vẫn lạnh như đá, rất cứng không chơi nổi đàn(mặc dù là đàn Organ). Nếu cố đánh thì tay rất nhức và đau.Liệu có cách nào khắc phục tình trạng này ko a? Mặc dù mùa đông đã qua rồi nhưng em cứ hỏi để chuẩn bị cho năm sau chứ :)

salara_slyterin
11-04-2007, 12:35
acc: Mình cũng mắc bệnh đó nè. nhưng dù sao thì giờ nó cũng thuyên giảm đôi chút. Theo Kinh nghiệm của mình thì bạn hãy đảm bảo 2 yếu tố:

1. Nghiêm túc lúc tập luyện ( có nghĩa là không vừa tập vừa nghĩ đến boy/girl friend )^_^
2.Biểu diễn thường xuyên. ( 2-3 lần/ tuần là tốt nhất ).
Mình nghĩ là chỉ có biểu diễn nhiều, chuẩn bị kỹ thì mới giảm bệnh được thôi!^_^ Chúc vui!

salara_slyterin
11-04-2007, 12:48
Toocky: Cho mình hỏi Toocky nhé: ở bên trường đó học những môn phụ gì vậy, có phải học Elective không? Mình đang ở Sydney, không biết bên đó chương trình học có giống ở đây không?^_^

Toocky
12-04-2007, 01:15
Việc mất bình tĩnh khi biểu diễn không phải là chuyện hiếm có. Có điều có 2 loại "mất bình tĩnh". một là hoàn toàn hoảng loạn, sợ hãi, tự hỏi mình nốt đầu tiên tay trái là nốt gì, nhớ lại những lỗi sai - sự mất bình tĩnh này rất tiêu cực.

Loại "mất bình tĩnh" thứ 2 là sự nôn nao, hứng khởi, bị áp lực nhưng sẵn sàng đối diện - sự mất bình tĩnh này rất tích cực, năng lượng được tập trung và có thể bài biểu diễn tốt nhất sẽ xuất hiện!.

Muốn chuyển từ loại mất bình tĩnh 1 sang loại số 2 không phải làm ngay tức khắc được, nhưng hoàn toàn có thể.

Chỉnh đốn lại mục tiêu biểu diễn.
Hiểu rõ, chuẩn bị kỹ.
Tập lắng nghe (sự lắng nghe chính là thứ biến mất đầu tiên khi ta bị mất bình tĩnh loại 1)
Và biểu diễn nhiều rồi sẽ quen ^^

----------

Bàn tay lạnh có thể làm nóng lên. (Rửa tay bằng nước ấm) Nhưng điều quan trọng nhất là để cho các ngón tay hoạt động linh hoạt (nhiệt độ tay có thể thấp nhưng nếu các ngón tay phản ứng nhanh - sau khi đã tập đàn 1 lúc - thì ko có gì phải lo lắng cả)

-----------------

pianofire
18-04-2007, 17:55
Em có chứng lạnh tay. Mùa đông dù có ngủ qua một đêm đến sáng hôm sau tay em vẫn lạnh như đá, rất cứng không chơi nổi đàn(mặc dù là đàn Organ). Nếu cố đánh thì tay rất nhức và đau.Liệu có cách nào khắc phục tình trạng này ko a? Mặc dù mùa đông đã qua rồi nhưng em cứ hỏi để chuẩn bị cho năm sau chứ
Dấu hiệu cứng khớp buổi sáng huh? em có bị thường xuyên không? hay chỉ bị vào mỗi mùa đông thui? Cứng khớp ở vị trí nào? thời gian cứng la bao lâu? có triệu chứng gì đi kèm ko? :P Méo mó nghề nghiệp 1 tẹo :">
Đùa chứ, em có thể làm nóng tay, but ko nen dùng nước ấm, nên xoa bàn tay và các ngon tay nhiều lần trước khi tập(cứ để hẳn ra 15' ngồi xoa thế xem co đỡ ko nhé) ko được bôi dầu (các loại) đâu nhé :D

astronomer
22-04-2007, 06:55
Có 2 quyển sách mà Toocky rất thích - về vấn đề tập đàn : Josef Hofmann "Piano Playing" và Art of Piano của Henrich Neuhaus. Các bạn chịu khó đọc ( nếu có cơ hội ), khi nào có dịp Toocky nhất định phải dành thời gian dịch phần "luyện tập" trong 2 quyển sách này.

Một điều Toocky học được nữa là đôi khi cần phải nhường thời gian tập đàn cho việc đọc sách và đi dạo trong công viên, hoặc đi xem triển lãm ^^

Cám ơn Toocky. Quyển "Piano Playing" các bạn có thể download ở đây, cùng với một số sách khác cũng đáng tham khảo :
http://www.archive.org/search.php?query=subject:%22Piano%20--%20Instruction%20and%20study%22

Còn quyển "Art of piano" thì kô miễn phí trên mạng, bạn nào thích mua có thể tìm trên amazon.com hoặc amazon.fr hoặc fnac.fr

Vicinius
26-04-2007, 05:58
Ốh là la....như đã chat với chị tối hôm trước, hôm nay xin chị Toocky hướng dẫn một số kinh nghiệm cụ thể của chị về kỹ thuật Glissando để chia sẻ cùng mọi người trong forum.
Tình hình là như thế này: em cần vận dụng kỹ thuật Glissando để hỗ trợ cho một bản nhạc mà em sắp biểu diễn sắp tới đây. Thât ra nguyên bản của tác phẩm không yêu cầu glissando nhưng do em đã cải biên gần hết tác phẩm và có nhiều chỗ cảm thấy glissando rất hay. Nhưng vấn đề là hổi truớc có tập kỹ thuật này rồi nhưng sau đó bỏ một thời gian khá lâu nên cũng quên phần nào. Bây giờ coi như phải tập lại từ đầu, khó khủng khiếp. Lúc mới thử lại, do chưa quen nên bị sướt da đầu ngón tay tới 2 ngón, máu me vương vãi tùm lum, không tập tiếp được. Sau đó được một anh trong nhạc viện chỉ thì tình hình có khá hơn. Nhưng em muốn tìm hiểu một cách toàn diện về kỹ thuật này để có một khái niệm cơ bản, sau này có gặp lại thì không quên nữa.
Theo như em biết thì điểm mấu chốt để thực hiện kỹ thuật này là các ngón tay mình chọn để thực hiện cần phải khá đều nhau. Như ngón 2 & ngón 4. Hồi đấu không biết, cứ chụm nguyên bàn tay mà kéo, dẫn đến một hậu quả tai hại. Do ngón 3 thường hay dài hơn 2 ngón 2 & 4 nên khi lướt một lúc 3 ngón, ngón 3 có khuynh hướng bị cấn xuống phím đàn hơn 2 ngón kia. Sau đó theo lời hướng dẫn thì em thử dùng ngón 2 & 4. Tình hình có khá hơn nhưng lại có một nhược điểm. Ngón 2 & 4 ở cách xa nhau, hơn nữa lại là 2 ngón yếu trong trường hợp này, khi kéo thấy không đủ lực. Sau đó bắt chước James Levine, lại dùng thử duy nhất ngón 2 và 3 nhưng có khác hơn ban đầu một chút. Ban đầu để ngón 2 & 3 song song, nhưng lúc sau cho ngón 2 đi trước ngón 3 một chút. Vì không thể nào bắt ngón 3 phải ngắn cho bằng ngón 2 được nên phải áp dụng cách này, để gián tiếp làm cho 2 ngón đó cân bằng với nhau. Kết quả được cải thiện hơn chút nữa. Đó là kỹ thuật lướt lên. Nhưng còn kỹ thuật lướt xuống. Anh đó lại chỉ em dùng 2 ngón 1 & 2 mà thực hiện. Đã vậy anh đó lại còn nói là dùng phần thịt chứ không phải nhần móng mà lướt và quả quyết rằng không đau. Em không biết anh đó làm thế nào nhưng em làm thì thấy hơi gãy.
Còn kinh nghiệm của chị Toocky thì như thế nào? Trong bản Totentanz em thấy có cả một đoạn Liszt áp dụng glissando cả lên lẫn xuống như chớp nhoáng, kinh khủng thật! Khi tập đoạn đó, chắc chị Toocky phải cày đoạn đó dữ lắm. Riêng em thì em biết chắc em sẽ không dại gì thí cái bàn tay để bắt chước kỹ xảo của đoạn đó. Nhưng đúng là với những đoạn glissando sắc bén như vậy, ta cảm thấy giai điệu và âm hưởng của bản nhạc thật hung dữ và độc ác, đúng như chủ đề của nó.
Chưa hết. Lúc trước em còn thấy một đứa bạn của em đánh cái bản prelude gì đấy của Debussy mà glissando cả phím đen nữa. Phím trắng thì còn dễ chứ còn lướt lên phím đen thì đúng là hết biết, độ khó tăng lên gấp bội. Cái này em hỏi cho biết thôi.
Mọi người có ai tinh thông về vụ này thì xin cho mình chia sẻ kinh nghiệm nhé!
__________________

convich
30-04-2007, 14:49
[quote=Toocky;6899]Việc mất bình tĩnh khi biểu diễn không phải là chuyện hiếm có. Có điều có 2 loại "mất bình tĩnh". một là hoàn toàn hoảng loạn, sợ hãi, tự hỏi mình nốt đầu tiên tay trái là nốt gì, nhớ lại những lỗi sai - sự mất bình tĩnh này rất tiêu cực.

Loại "mất bình tĩnh" thứ 2 là sự nôn nao, hứng khởi, bị áp lực nhưng sẵn sàng đối diện - sự mất bình tĩnh này rất tích cực, năng lượng được tập trung và có thể bài biểu diễn tốt nhất sẽ xuất hiện!.
Nhưng mà em cứ trước ngày biểu diễn thì run loại 2,còn ngay trước khi biểu diễn thì lại run loại 1.Ayda,cái này khó quá đi mất!Em sẽ cố gắng vậy!Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã giúp đỡ nha!

ZIN
30-04-2007, 15:32
Hic, em bị một tội là cứ chơi trước đám đông là...tự nhiên quên sạch bản nhạc mình định chơi, cho dù đã tập thuộc lòng như cháo chảy ở nhà, thậm chí lúc trả bài cho cô, cô còn bảo là rất thuộc, điển hình như hôm qua chẳng hạn, em đã tập bản Serenade của Schubert kĩ lắm rồi mà lúc chơi thử cho mọi người (trong nhà thôi) thế mà vẫn bị quên, nhầm và vấp loạn hết cả lên, xấu hổ quá :(( :((

convich
30-04-2007, 20:06
Hehe,bạn Zin cũng bị tật giống tớ rùi.Cứ đánh trước đám đông là ko sao tập trung được.Mà khổ lắm cơ,bị cái tật này là phí bao nhiêu công sức tập luyện,hic,ở nhà có đánh hay đến mấy cũng bằng thừa.Mà ngại cả với thầy nữa chứ,khi trả bài thì tốt thế mà thi thì lại....Muối mặt thầy quá!
Nhưng mà tớ bảo cho Zin cách này này,khi tập ấy đừng đánh theo quán tính,mà đánh đến đâu là phải hiện lên trong đầu hình ảnh của bài đến đó(nốt &tư thế tay),ko chỉ thế mà còn biết sau đấy mình đánh cái gì.Mà tập chậm nhiều lần vào,cho bài thật là kĩ.Như thế thì đánh 1 mình hay trước đông người mình cũng vẫn tập trung,chủ động được.Hay ít ra nếu có vấp cũng ko đến nỗi thảm hại như trước nữa.

Daisy
07-05-2007, 11:17
Mình là thành viên mới vào forum. Cảm ơn Toocky đã bỏ thời gian để post 1 topic rất hay, mình học được rất nhiều từ những bài viết của Toocky và của các thành viên khác nữa.

Nhân tiện Daisy cũng có 1 câu hỏi muốn hỏi các anh chị/ các bạn. Daisy mới vừa học piano được khoảng 6 tháng trở lại đây thôi. Mặc dù trước đây rất thích học nhưng do ko có điều kiện, bây giờ mới có thể thực hiện được ước mơ. Hiện tại, mình đang tập bài Moonlight Sonata, 1st movement. Bàn tay của mình hơi ngắn, chỉ có thể giang 1 octave, chứ hơn nữa là chịu. Mà Moonlight Sonata thì có nhiều chỗ cần phải đánh quãng 9. Vậy có bạn nào có bài tập luyện ngón để ngón tay có thể stretch ra thì cho mình xin với.

Thêm 1 câu hỏi nữa là sight reading của mình rất là tệ. Vậy các bạn có cách luyện tập nào để improve sight reading ko?

Cảm ơn các bạn nhiều.

phannt
10-05-2007, 16:16
Ái chà. Theo mình bạn mới học được 6 tháng mà đã chơi moonlight sonata C1 thì e là quá sức đấy(trừ khi bạn là thiên tài thì không tính nhé). Bài này nghe thì có vẻ dễ vì nó chậm nhưng thực ra nó rất khó, thậm chí khó nhất trong ba chương. Thể hiện được một hơi liền mạch các sắc thái từ đầu tới cuối thì đúng là.
Bạn cứ kiên nhẫn tập thêm một thời gian nữa, chắc là sẽ giang được quãng 9 thôi.
Còn sight reading thì bạn cứ đọc nhiều là sẽ tốt lên.
Nói mãi, xét cho cùng bí quyết vẫn là chăm chỉ:)

m_t_q
14-05-2007, 00:28
cho mình hỏi thêm về kỹ thuật dùng pedal. mình khi dậm pedal thường có xu hướng dùng phần thịt của bàn chân bằng cách đưa các ngón chân ra ngoài khỏi pedal (lúc đó chân phải mình trên pedal ở thế như lúc người ta đang chụm hai bàn chân thành hình chữ V vậy đó). khi nhấc pedal lên mình hay nhấc cả bàn chân rời pedal chỉ có gót chân là vẫn trụ vào đất. pedal bị mình buông rời ra như vậy tạo tiếng động khi nó chạm vào phần gỗ phía trên (mình nghĩ vậy). mình đã từng nghĩ có vấn đề với cách dùng pedal này nhưng do quen rồi mình ko chú ý mấy đến sữa. nhưng vừa rồi có một chị góp ý với mình rằng khi dậm vào pedal dù có buông ra cũng ko nhấc chân ra khỏi và nói tiếng đàn của mình bị đứt đoạn do cách dùng pedal như vậy. bây giờ mình rất muốn sửa nhưng hình như nó đã thành tật rồi =((. mình sửa bằng cách để bàn chân vuông góc với đàn, ko lệch chữ V như trước. dùng ngón chân (chủ yếu là ngón cái và ngón kế ngón cái) với một ít phần thịt của bàn chân. dậm xuống và khi nhấc lên ko buông luôn ra. nhưng làm như vậy mình lại thấy rất mỏi đùi và khớp gối. và tiếng đàn của mình lại bị nhòe và bẩn bởi pedal.
hic mình cố miêu tả tật xấu của mình thật chi tiết. ai giúp mình sửa nó nhé

richarddanh
08-01-2008, 20:34
Toocky à ! em phải công nhận mấy bài viết của toocky thật là hay, và khâm phục kinh nghiệm của toocky, nhân đây em muốn hỏi chút về những điều lưu ý khi tập gamme nhá.
Lúc trước thì em học dở dang quấn Le Deliateur, bi giờ chuyển qua quấn hanon rùi (mới làm quen thui), em chạy gamme hay bị cô chê là tay còn cứng và âm thanh không đều…note to nốt nhỏ, nhất là các gamme có nhiều dấu hoá, nhiều lúc em cảm thấy rất khó chịu, bực lém, tập hoài mà chẳng bao giờ đạt dc kết quả như ý muốn, mong toocky chỉ bảo tỉ mỉ dùm đàn em còn yếu kém kinh nghiệm
À ! Em đang học bài fantasie-impromtu của chopin, em thấy các pianist đánh nghe rất chuẩn và mềm mại, em đã cố gắng thả lỏng cho bàn tay thật nhẹ nhàng như zậy, nhưng càng đánh càng thấy mỏi tay, và cứng ngắc, khó kinh hoạt khiến em không thể điều khiển bàn tay như ý muốn dc nữa, đánh thiếu note tùm lum…huhu…cứ đà đó thì không biết bao giờ mình mới hoàn thành tốt cái bài này nữa, những trường hợp này chắc toocky đã từng trải qua rùi !! toocky chỉ giáo chút bí quyết nha
Em cám ơn toocky lém lém lun !!!

Toocky
10-01-2008, 20:19
Lúc trước thì em học dở dang quấn Le Deliateur, bi giờ chuyển qua quấn hanon rùi (mới làm quen thui), em chạy gamme hay bị cô chê là tay còn cứng và âm thanh không đều…note to nốt nhỏ, nhất là các gamme có nhiều dấu hoá, nhiều lúc em cảm thấy rất khó chịu, bực lém, tập hoài mà chẳng bao giờ đạt dc kết quả như ý muốn, mong toocky chỉ bảo tỉ mỉ dùm đàn em còn yếu kém kinh nghiệm
À ! Em đang học bài fantasie-impromtu của chopin, em thấy các pianist đánh nghe rất chuẩn và mềm mại, em đã cố gắng thả lỏng cho bàn tay thật nhẹ nhàng như zậy, nhưng càng đánh càng thấy mỏi tay, và cứng ngắc, khó kinh hoạt khiến em không thể điều khiển bàn tay như ý muốn dc nữa, đánh thiếu note tùm lum…huhu…cứ đà đó thì không biết bao giờ mình mới hoàn thành tốt cái bài này nữa, những trường hợp này chắc toocky đã từng trải qua rùi !! toocky chỉ giáo chút bí quyết nha
Em cám ơn toocky lém lém lun !!!

richarddanh không miêu tả rõ vấn đề nên Toocky không biết rõ nên chỉnh sửa ở đâu. Toocky nói sơ qua vậy nhé

Khi đánh gam, (hoặc hanon) mục đích của chúng chủ yếu là để luyện ngón tay. Đánh không đều là do lực của các ngón tay không đều nhau, phải qua tập luyện lâu dài và cẩn thận mới có thể điều khiển lực (để tạo ra các âm thanh ) đều nhau được. Hầu hết phần dễ không đều nhất là lúc xoay tay ( về ngón 1/3/4) có thể tập bằng cách chơi : VD tay trái (gam đô trưởng): đô rê mi fa sol rôi đánh tay phải "la" sao cho thật đều. KHi tai đã quen rồi thì thay vì đánh "la" tay phải, bạn đánh bằng ngón 3 tay trái - chú ý để cho âm thanh giông như lúc đánh = hai tay. Chỉ có cách tập tỉ mẩn + nghe chăm chú thì dần dần bạn sẽ quen cách điều khiển từng ngón tay để tạo ra âm thanh mình mong muốn.

Về bài chopin, mình không biết bạn bị cứng ở đoạn nào, cứng tay ở cổ, ngón, bàn tay...? thường khi đánh octave nếu các ngón tay không đủ mạnh, cổ tay và bàn tay buộc phải "lên gân" để tạo ra âm thanh, sẽ rất khó để thả lỏng. Thường nếu cổ tay không thả lỏng bắp tay cứng mỏi, ngón tay không thả lỏng cổ tay cứng mỏi.

Điều quan trọng nhất là biết mình muốn gì. Và kiên nhẫn tập từng đoạn nhỏ. Đừng "chơi" nhiều lần đoạn nhạc hay vấp - bạn sẽ nhỉ nhớ những lỗi sai mà thôi. Cách tốt nhất là dù có chậm mấy cũng nên đánh đúng, như thế bạn sẽ không phải tẩy xóa những gì các cơ bắp đã nhớ thành quen. (khi đã quen thì tập khác đi rất khó)

Chúc bạn thành công

Toocky
10-01-2008, 21:20
cho mình hỏi thêm về kỹ thuật dùng pedal. mình khi dậm pedal thường có xu hướng dùng phần thịt của bàn chân bằng cách đưa các ngón chân ra ngoài khỏi pedal (lúc đó chân phải mình trên pedal ở thế như lúc người ta đang chụm hai bàn chân thành hình chữ V vậy đó). khi nhấc pedal lên mình hay nhấc cả bàn chân rời pedal chỉ có gót chân là vẫn trụ vào đất. pedal bị mình buông rời ra như vậy tạo tiếng động khi nó chạm vào phần gỗ phía trên (mình nghĩ vậy). mình đã từng nghĩ có vấn đề với cách dùng pedal này nhưng do quen rồi mình ko chú ý mấy đến sữa. nhưng vừa rồi có một chị góp ý với mình rằng khi dậm vào pedal dù có buông ra cũng ko nhấc chân ra khỏi và nói tiếng đàn của mình bị đứt đoạn do cách dùng pedal như vậy. bây giờ mình rất muốn sửa nhưng hình như nó đã thành tật rồi =((. mình sửa bằng cách để bàn chân vuông góc với đàn, ko lệch chữ V như trước. dùng ngón chân (chủ yếu là ngón cái và ngón kế ngón cái) với một ít phần thịt của bàn chân. dậm xuống và khi nhấc lên ko buông luôn ra. nhưng làm như vậy mình lại thấy rất mỏi đùi và khớp gối. và tiếng đàn của mình lại bị nhòe và bẩn bởi pedal.
hic mình cố miêu tả tật xấu của mình thật chi tiết. ai giúp mình sửa nó nhé

Bạn mở thử nắp đàn nhé, và dùng pedal phải, khi nhấn pedal xuống bạn sẽ thấy các thanh chắn rời khỏi dây đàn, khiến cho dây rung một cách thoải mái - đó là lý do khiến cho âm thanh vang được lâu. Thường mỗi đàn piano đều rất khác nhau về pedal, có đàn chỉ dậm một chút đã vang, có đàn phải dậm tới 1/4 chiều sâu mới có tác dụng. Bạn thử kiểm tra xem nếu nhấc hoàn toàn pedal, hoặc chỉ nhả ra đến 4/5 chẳng hạn, thì pedal đàn của bạn có sự khác biệt nào lớn không?

Một số đàn piano có bộ pedal rất cao so với mặt đất, nếu bạn dùng phải loại này nên kê thêm đệm để cổ chân không phải nâng lên khỏi mặt đất quá cao.

Nếu vấn đề chính ko phải do piano, mình nghĩ bạn nên thử nhấn pedal không (không chơi nhạc), và luyện cho chân mình thả lỏng hơn ở các tư thế pedal khác nhau, bạn có thể tập để chân lên pedal ( ko nhấn ) và thả lòng nữa.

Nhả pedal quá nhanh có thể là lý do tạo ra tiếng đập và đứt quãng nhạc, bạn tập chỉ đánh hợp âm đô trưởng (đô mi sol) rồi chuyển sang rê trưởng ( rê fa thăng la) và chuyển pedal sau khi đánh hợp âm rê trưởng sao cho 2 hợp âm không bị nhòe, cũng không bị đứt quãng. Tin vào đôi tai của mình bạn nhé.

Chúc bạn thành công

richarddanh
11-01-2008, 10:56
học piano khó wá nhỉ, vận dụng hết các "tứ chi" trong cơ thể, tay đánh, chân đạp, cái đầu vừa tập trung, vừa thả hồn vào bản nhạc, mình học đàn được 2 năm rùi mà xem lại so với ng` khác thấy vẫn chẳng là gì hết, còn nhìu cái để học wá....kỉu này chắc là trong wá trình mình tập ko có hiệu quả rùi...cũng fải thui, hihi nhà mình ko có piano, chỉ có organ à, tập gamme cũng fải tập trên organ lun, mấy bạn coi có chán hok chứ:-S, học zậy sao tiến bộ gì nổi
còn cái nữa, về mấy cái ngón tay của mình, chắc fải gọi là bị "liệt" cho nó gọn, do có thói wen cầm bút quá chặt, nên bi giờ...ngón 3 và 4 nó như dính lại với nhau, trong khi đó mình chạy quãng 8 nhìu, nên làm giãn khoảng cách ngón 4 với ngón 5----> hiện giờ ngón tay mình kì lém, vừa khó linh hoạt, và chính vì zậy mà toocky nói mình chạy gamme ko đều là do lực của các ngón ko đều và dễ mỏi...cái tất yếu là...mình ko có piano tập ở nhà nữa...anh mình nói...muốn tay linh hoạt thì..cứ ngâm tay trong chậu nước ấm pha chút muối ..như zạy tốt hơn....còn ý kiến các bạn như thế nào ???
mình đam mê âm nhạc kinh khủng...mà gặp fải mấy cái trở ngại zầy thì...huuhu..khổ wá à:((

richarddanh
11-01-2008, 11:21
dù sao em cũng cám ơn toocky đã chỉ chút kinh nghiệm, đúng thật, khi đánh bài fantasie-impromptu, chỗ (sol-sol'-do-do#....) chỗ đó quãng 8...đánh xong là bắt đầu tay mỏi...nhất là cổ tay và bàn tay...quay trở lại sol-la'-sol-fa-sol-do-mi...(giống fần đầu) là lúc đó mỏi tay rùi..đánh hok dc nữa--->potay
em tập theo cách của toocky...chắc fải có thời gian ...nghĩ thui chắc ..cũng fải là 1 wá trình dài dài...trong khi đó...bài tập thì càng lúc càng khó và nhiều...hix

TheScarOfTime
11-01-2008, 12:27
học piano khó wá nhỉ, vận dụng hết các "tứ chi" trong cơ thể, tay đánh, chân đạp, cái đầu vừa tập trung, vừa thả hồn vào bản nhạc, mình học đàn được 2 năm rùi mà xem lại so với ng` khác thấy vẫn chẳng là gì hết, còn nhìu cái để học wá....kỉu này chắc là trong wá trình mình tập ko có hiệu quả rùi...cũng fải thui, hihi nhà mình ko có piano, chỉ có organ à, tập gamme cũng fải tập trên organ lun, mấy bạn coi có chán hok chứ:-S, học zậy sao tiến bộ gì nổi
còn cái nữa, về mấy cái ngón tay của mình, chắc fải gọi là bị "liệt" cho nó gọn, do có thói wen cầm bút quá chặt, nên bi giờ...ngón 3 và 4 nó như dính lại với nhau, trong khi đó mình chạy quãng 8 nhìu, nên làm giãn khoảng cách ngón 4 với ngón 5----> hiện giờ ngón tay mình kì lém, vừa khó linh hoạt, và chính vì zậy mà toocky nói mình chạy gamme ko đều là do lực của các ngón ko đều và dễ mỏi...cái tất yếu là...mình ko có piano tập ở nhà nữa...anh mình nói...muốn tay linh hoạt thì..cứ ngâm tay trong chậu nước ấm pha chút muối ..như zạy tốt hơn....còn ý kiến các bạn như thế nào ???
mình đam mê âm nhạc kinh khủng...mà gặp fải mấy cái trở ngại zầy thì...huuhu..khổ wá à:((

Bạn giống mình quá, mình ngón 3,4 cũng thường xuyên bị dính chặt với nhau, tớ nghĩ cái này là do cấu tạo của khớp rồi, ko làm gì đc, tùy từng người mà. Chỉ còn có cách cố gắng khắc phục thôi, chỗ nào mà bị ảnh hưởng bởi tình trạng như vậy thì phải tập nhiều lần là quen thôi.

richarddanh
11-01-2008, 18:17
uhm ! thì tập, nhưng biết tập gì bi giờ nhỉ !!! :-/
ai giúp mình khắc phục dc lỗi này...mình xin đa tạ lun !!!

TheScarOfTime
11-01-2008, 20:23
có cách tập thôi. Giữ 1 ngón trên phím đàn, các ngón còn lại chạy.

richarddanh
12-01-2008, 07:21
TheScarOfTime nói rõ hơn về cách tập này dc hok !!
mình nghĩ có thể tập như zầy: vd đô trưởng, ngón 4 giữ note fa còn ngón 1,2,3 thì lần lượt chạy do-re-mi-re-do-re-mi...rùi bắt đầu ngó 4 giữ note sol và ngón 1,2,3 lần lượt chạy do-re-mi-re-do-re-mi như zậy...ko biết có trùng ý với TheScarOfTime hok nhỉ??---> mình hỏi kĩ chút, vì đây là vấn đề mình quan tâm nhất trong việc luyện tập !

richarddanh
13-01-2008, 09:20
mấy bài etude không biết có bắt buộc phải học thuộc hok nhỉ ?? ý mình là phải nhớ hoài lun á !!

no family
31-01-2008, 23:02
Mục đích chính của các bài Etude là để luyện ngón tay, luyện từng loại kỹ thuật. Vấn đề học thuộc hay ko học thuộc ko quan trọng. Điều cần thiết là khi tập một bài Etude nào đó bạn cần hoàn thiện tốt những kỹ thuật mà bài đó yêu cầu, để sau này khi bạn chơi một tác phẩm bất kỳ, sẽ có những đoạn đồi hỏi người chơi phải có kỹ thuật, đó chính là lúc thể hiện những gì bạn đã tập trong các bài Etude.
Còn khi đánh tác phẩm thì đương nhiên là phải thuộc rồi. Đánh dù có hay mấy mà tự dưng lại quên mất một đoạn thì ko hấp dẫn cho lắm.

pianist_vn
05-02-2008, 15:39
Bài viết của chị Toocky khá hay.Một điều không bao giờ thiếu là phải tập trung trong khi luyện tập;)

Toocky
07-02-2008, 17:21
. mình sửa bằng cách để bàn chân vuông góc với đàn, ko lệch chữ V như trước. dùng ngón chân (chủ yếu là ngón cái và ngón kế ngón cái) với một ít phần thịt của bàn chân. dậm xuống và khi nhấc lên ko buông luôn ra. nhưng làm như vậy mình lại thấy rất mỏi đùi và khớp gối. và tiếng đàn của mình lại bị nhòe và bẩn bởi pedal.
hic mình cố miêu tả tật xấu của mình thật chi tiết. ai giúp mình sửa nó nhé

:)
Hôm qua Toocky vừa phát hiện ra là nếu bạn ngồi ghế quá sâu sẽ dẫn đến mỏi chân khi pedal và khó điều khiển+dễ gậy tiếng cạch cạch khi nhấc pedal. Thường chỉ nên ngồi mé trong của ghế - không quá sâu nhưng chắc.

Hy vọng giúp được bạn :)

Jennie
04-06-2008, 06:16
hic, chị toocky àh, mỗi lần em nhấc pedal lên để chuyển hợp âm tay trái íh, mà sao em có cảm giác giống như nó cứ bị đứt khúc vậy ?? hic, khắc phục làm sao đây ?

richarddanh
04-06-2008, 10:57
nhạc sĩ Chopin có cách đạp pedal rất hay !! để đạp không bị đứt khúc và không bị "bẩn" khi chuyển hợp âm, thì nên đánh rùi đạp chứ ko vừa đạp vừa đánh, :) bạn thử đi ! lúc đầy tập thì hơi khó chút xíu, nhưng dần rồi sẽ thành thói wen !!!

Toocky
04-06-2008, 17:27
hic, chị toocky àh, mỗi lần em nhấc pedal lên để chuyển hợp âm tay trái íh, mà sao em có cảm giác giống như nó cứ bị đứt khúc vậy ?? hic, khắc phục làm sao đây ?

Chào em,

Có rất nhiều cách dùng pedal, một trong những cách phổ biến nhất khi chuyển các hợp âm để được liền mạch thường gọi là Legato Pedal. ( có rất nhiều cách gọi khác nhau, gần như mỗi thầy giáo gọi một cách :) )

Cách sử dụng này cần phải được hướng dẫn trực tiếp, em nên hỏi thầy cô giảng dạy mình, chị sẽ chỉ nói lý thuyết ra đây thôi, còn việc thực hành, tốt nhất là có người giúp đỡ mình em ạ

Legato pedal:

1 a Em dùng pedal phải. Dậm xuống trước khi đánh hợp âm đầu tiên
b Đánh hợp âm đầu tiên (giữ pedal)

Lúc này, em sẽ có hợp âm đầu tiên trong pedal (nhấc tay lên)

2 a Đánh hợp âm thứ hai (vẫn giữ pedal)
b Tay giữ hợp âm thứ hai, nhấc pedal hoàn toàn, rồi lại dậm pedal

Lúc này, em sẽ có hợp âm thứ 2 trong pedal ( nhấc tay lên)


Nếu muốn tiếp tục , lặp lại mục 2 với các hợp âm tiếp theo.
Em sẽ nhận ra rằng có một khoảnh khắc khi âm thanh của hai hợp âm này trùng vào nhau (2a), Điều này sẽ chấm dứt khi em thực hiện 2b. Khoảng cách giữ 2a và 2b càng nhỏ, thì sự trùng âm thanh càng ít, thậm chí khó phát hiện khi đánh một tác phẩm. Sự trùng âm thanh trong thời gian ngắn này giúp cho các hợp âm nối liền với nhau và không bị đứt quãng.

Lý thuyết về âm thanh này cũng tương tự với việc đánh legato. Nếu em để ý kỹ, khi đánh legato, cũng có một khoảnh khắc khi 2 âm thanh của 2 nốt liên tiếp vang lên cũng một lúc.

Chúc em thành công

Jennie
05-06-2008, 04:25
Em cám ơn chị rất nhiều ! Hồi đó thì e có thầy cô dạy kèm, nhưng khi sang đây ... thì em tự học thôi chị àh ... :) em sẽ thử ... chờ kết wả nha chị :">

pkavpro
10-06-2008, 19:35
Con co cach' dap Pedal Xencop nua, ma` cai nay cung it' dung`, chu yeu la legato thoi :)

dannguyenus
11-06-2008, 01:38
Có vài cách đạp pedal, cách được nói ở trên là "pedal syncope", rất thường hay được sử dụng nhất trong nhạc lãng mạn. Pedal ngay đầu phách thì thường sử dụng trong thời Bach, Mozart...
Thật ra pedal phải không dùng để sử dụng như phương tiện để làm legato tiếng đàn. Màu sắc, âm lượng, độ dày mỏng, độ dài và ngân vang của tiếng đàn,... sẽ được hỗ trợ tối đa khi sử dụng pedal phải đúng cách.
Ngoài còn có cách sử dụng full pedal và half pedal, hay nhả pedal từ từ, mấy cái này hơi khó và dành cho trình độ cao hơn.

dannguyenus
11-06-2008, 02:32
dù sao em cũng cám ơn toocky đã chỉ chút kinh nghiệm, đúng thật, khi đánh bài fantasie-impromptu, chỗ (sol-sol'-do-do#....) chỗ đó quãng 8...đánh xong là bắt đầu tay mỏi...nhất là cổ tay và bàn tay...quay trở lại sol-la'-sol-fa-sol-do-mi...(giống fần đầu) là lúc đó mỏi tay rùi..đánh hok dc nữa--->potay
em tập theo cách của toocky...chắc fải có thời gian ...nghĩ thui chắc ..cũng fải là 1 wá trình dài dài...trong khi đó...bài tập thì càng lúc càng khó và nhiều...hix

Theo những gì bạn nói, D thấy bạn bị 1 số vấn đề như sau, và đây cũng là lỗi chung của nhiều người chơi đàn.

Vai và cánh tay, cổ tay bị cứng, khi đàn không thả lỏng, nhất là khi đàn các câu chạy ngón.
Vận động ngón khi chạy bị thừa động tác và ráng đàn cho to và rõ quá.
Bạn ít tập chậm quá khi đàn các bài tốc độ nhanh, có lẽ do xem hay nghe các danh cầm đàn thường xuyên quá.
D nghĩ là còn vài lỗi nữa, nhưng phải xem tay khi đàn và tư thế ngồi đàn mới nói chính xác được.

Trước kia D cũng bị y chang như thế và làm đủ cách, nhưng không hết. Sau này được học với giáo viên tốt, nên khắc phục được gần như 100% nên cũng có kinh nghiệm chút. Cái này là 1 quá trình hơi lâu đấy.

Khi ngồi lên đàn tập, bạn phải luôn luôn để ý xem vai và khuỷu tay mình thực sự thả lỏng chưa. Việc thả lỏng này có tính chất tương đối trong suốt 1 bài nhạc, vì đôi khi mình sẽ phải đàn mạnh, hay đàn 1 câu nhạc dài, nhanh, và khi kết thúc câu này, mình có thực sự "thở", hay nghỉ tay, lấy hơi được 1 chút chưa? Điều này thật ra phải được học từ lúc bắt đầu học đàn về việc nghỉ chính xác khi gặp các dấu lặng trong bài và việc nhấc và thả tay đàn nonlegato. Khi mình đã thuần thục trong việc nghỉ tay và thả tay trong các khoảng lặng dài, sẽ từ từ rút ngắn lại khoảng lặng, nhưng vẫn phải bảo đảm cả thân người, vai và cánh tay được thả lỏng và mềm mại. Do đó phải tập chậm nhiều là vậy. Khi thuộc bài kỹ, tự khắc đàn nhanh lên được.
Vận động ngón cũng như thế, có thể bạn đã ráng sức đàn to và rõ, nhưng càng ráng bao nhiêu thì đàn càng dính và càng mau mỏi tay. Khi mới bắt đầu học, các thầy cô thường hay yêu cầu nhấc ngón cao, nhưng đúng nghĩa của chữ 'nhấc ngón" lại không được thực hành đúng. Tức là thường để ngón trên cao rồi bổ xuống, nằm đó. Còn đúng ra là phải bấm và nhấc luân phiên và đàn bằng lực ngón tự nhiên trước. Đàn đúng tư thế, lâu ngày, ngón sẽ khỏe và tiếng đàn sẽ rõ ràng và sonorite tự nhiên. Do đó, bạn coi DVD thấy các nghệ sĩ họ thả tay rất tự nhiên, chẳng gắng gượng gì cả, mà tiếng đàn vẫn rõ ràng và không thô kệch gì cả.
Đối với Fantasie Impromptu cis moll của Chopin, bạn có để ý câu chạy đầu tiên của tay phải là sắc thái p? Và làm sao cho nó rõ ràng trong sắc thái p là cả 1 vấn đề liên quan đến kỹ thuật chạy ngón và thả tay. Đối với đoạn quãng 8 kế tiếp, bạn phải làm được trọng âm cho các note đầu phách (Sol#-Fa#-Mi#-Fa#-Do#-Re#-Mi), ba notes sau là thả tay cho các ngón bấm thôi. Có thể tập như sau, thả cánh tay và cổ tay vào từng note đầu phách-melody chính, dừng lại 1 chút, 3 notes sau sẽ tiếp theo nhanh. Nhưng trước khi đàn 3 notes đi theo, bạn phải chắc chắn cả cánh tay và cổ tay đã thả lỏng, và việc bấm 3 notes kế tiếp chỉ thuần túy là vận động của ngón, không có sự can thiệp về sức lực của cánh tay, cổ tay,etc. Có thể bạn sẽ thấy mỏi trên mu bàn tay, cái này nếu có là mỏi đúng khi ngón tay bạn vận động thật sự thì cơ sẽ mỏi, khi ngón khỏe hơn là hết mỏi.
Về việc tập chậm, đây dường như là thử thách cho đa số người học đàn. Đàn chậm và duy trì được lâu, bao giờ cũng khó khăn. Và trong biểu diễn cũng vậy, 1 bài chậm bao giờ cũng đáng sợ hơn vì rất dễ "lòi". Có lẽ chính vì vậy mà các thầy cô ở Nhạc viện Sài gòn ít cho học trò học và đàn chương chậm các Sonate...
D. có chút ít kinh nghiệm như thế, hy vọng giúp bạn được phần nào. No pain, no gain!

nhim peo
25-06-2008, 04:10
nghe anh chị nói mà em thèm đi học quá..ai dạy cho em đi,hihih có hậu tạ đàng hoàng :D

Mr.Tom
25-06-2008, 11:37
nhạc sĩ Chopin có cách đạp pedal rất hay !! để đạp không bị đứt khúc và không bị "bẩn" khi chuyển hợp âm, thì nên đánh rùi đạp chứ ko vừa đạp vừa đánh, :) bạn thử đi ! lúc đầy tập thì hơi khó chút xíu, nhưng dần rồi sẽ thành thói wen !!!


Cách Danh nói là kiểu "pedal muộn" hay còn gọi là "pedal chậm" :D

halinhcello911
02-11-2008, 21:52
Chị Toocky viết bài này bổ ích quá! Không chỉ đúng với tập piano mà với các loại nhạc cụ nói chung. Hồi còn học sơ cấp em có giữ thói quen viết sổ tập luyện, vậy mà bây giờ đã quên hẳn sự quan trọng của nó thành ra tập luyện những vẫn ko hiểu rõ mục đích là gì. Cám ơn chị T đã nhắc nhở. :)

QVB
04-11-2008, 17:34
Phương châm của em là vừa ngủ vừa tập, vừa chơi game vừa tập!!!! Hiệu quả ghê gớm, 0 tin cứ thử ;) heeeee

salara_slyterin
07-11-2008, 21:26
thực ra như bạn QVB nói thì tôi thấy rõ biểu hiện của bệnh trầm cảm rồi đấy. Đề nghị bạn nên đi khám bác sỹ sớm để biết cách điều trị. Còn về vấn đề tập luyện thì tôi thấy, tập thật chăm vào để rồi đi học thầy lại bảo: làm sai rồi, và lại về làm lại từ đầu. Cái gì sai thì cứ tập đi tập lại mãi cho nó thành thói quen sai là được. :P just kidding

Jennietran
15-12-2008, 02:24
Phương châm của em là vừa ngủ vừa tập, vừa chơi game vừa tập!!!! Hiệu quả ghê gớm, 0 tin cứ thử ;) heeeee

Ý của bạn là sao nhở ??? ;;)

HiLine
31-12-2008, 11:15
Phương châm của em là vừa ngủ vừa tập, vừa chơi game vừa tập!!!! Hiệu quả ghê gớm, 0 tin cứ thử ;) heeeee

Ý bạn là mơ nói chuyện với nhà soạn nhạc và chơi game có nhạc nền là bản nhạc mình đang tập phải không?

Charlotte Nguyen
31-12-2008, 18:57
nhạc sĩ Chopin có cách đạp pedal rất hay !! để đạp không bị đứt khúc và không bị "bẩn" khi chuyển hợp âm, thì nên đánh rùi đạp chứ ko vừa đạp vừa đánh, :) bạn thử đi ! lúc đầy tập thì hơi khó chút xíu, nhưng dần rồi sẽ thành thói wen !!!

Đúng rồi đấy. Kiểu pedaling này có thể áp dụng cho nhiều bản nhạc.
Gọi là bấm notes để "lấy tiếng" rồi mới dậm pedal để giữ âm vang. Cách này làm cho note mà nhất là chords không bị nghe "đánh rầm" một phát, đồng thời cùng với nhạc cảm sẽ làm cho tiếng nhạc rất vừa tai, với bản chậm thì sẽ xao xuyến, lắng đọng, bản nhanh thì hòa quyện và "hoành tráng" nữa.

ốc_con(^^)
13-04-2009, 15:10
đồng ý với phương pháp của QVB, với lối học: tập đàn tư duy cao độ thì mình cũng học theo lối sáng sớm tập đàn, trưa ngủ, chiều tập, tối tập, đêm cày bom và mới khám phá đc 1 năng khiếu mới, đó là NGỦ !!!, có thể ngủ 5phut", 10 phút, tập đàn tiếp, ngủ mọi tư thế, mọi địa hình, học và ngủ xen lẫn có vẻ rất hiệu quả

c.khanhquynh
09-12-2009, 22:29
Em ko cảm thấy khó khăn lắm khi tập trung trong 1 thời dài (>= 3h), nhưng em có 1 vấn đề xin ý kiến các tiền bối như Tooky. Thường thường bao h cũng thế, trong một tác phẩm em hay gặp phải các điểm chết (những điểm có kỹ thuật khó hoặc đòi hỏi tốc độ...) và em thường phải tập luyện những chỗ này rất lâu bằng cách tăng dần tempo từ rất chậm đến tốc độ cần đạt. Khi phải đàn đi đàn lại 1 đoạn nhạc ngắn theo cách đó rất hay bị nản và khi mất quá nhiều tg vào nó thì em bị bực mih.Và thế là mất hứng luôn vs cả tác phẩm. Thực ra em nhận thấy ko phải em hoàn toàn ko thể đàn đc nhg điểm đó nhwg hình như vấn đề of e là ở đâu đó mah e cũng chưa nhận ra nữa. Có ai giúp em

Toocky
16-12-2009, 22:17
c.khanhquynh ơi, mình nghĩ cách bạn tập từ chậm tới nhanh là chính xác, và tập nhiều lần nữa. Theo mình bạn cũng nên chú ý vào phần phía trước và phía sau của đoạn khó đó, vì nhiều khi vấn đề khiến bạn gặp "điểm chết" lại không phải là chỗ khó đó mà là do trước đó chuẩn bị chưa tối ưu (vd ngón tay, tốc độ, tư thế vv). Chơi nhạc cũng giống thể thao ở điểm này, muốn về đích thành công thì cả lấy đà cả sau khi nhảy cao đều phải chính xác thì mới đạt được hiểu quả tốt. Sau khi đã nghiên cứu và tập luyện rồi thì càng biểu diễn trước mặt bạn bè nhiều bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu.

Khi nào tập nhiều nản, bạn tìm một đĩa cd hoặc dvd, tốt nhất là đi nghe live bản nhạc đó, chắc chắn bạn sẽ lấy lại được cảm hứng :) Chúc bạn thành công

c.khanhquynh
19-12-2009, 19:41
Cảm ơn Tooky rất nhiều.
Tình trạng với những "điểm chết" này mới bắt đầu xuất hiện khoảng 1 năm nay. Em cũng ko biết là do tâm trạng ko ổn định hay do thời gian luyện tập of em bị rút ngắn (khối lượng công việc tăng lên)...nhưng điều này đang ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần em, đặc biệt là khi trả bài hay thi đàn. Em rất sợ nếu ko khắc phục đc chuyện này tiếng đàn of em sẽ mãi tệ như thế. Hơn nữa em luôn bất tiện 1 điều đó là hạn chế về khoảng tay of mih, dù đã chơi đàn đc khoảng 11 năm nhưng ngón tay em rất ngắn,thậm chí chưa với đủ 1q 8 (đau khổ):-<
Liệu có cách nào thay đổi những điều đó ko hay ít nhất là e có thể tự tin hơn để cố gắng nhiều hơn? (trông chờ 1 tương lai tươi sáng!)(*)

Toocky
22-12-2009, 18:06
Ngón tay ngắn cũng là một bất lợi, nhưng em có thể chọn những bài không dùng đến quãng rộng, hoặc nếu có cũng là quãng có thể dùng cách đánh khác (rái chẳng hạn) mà không ảnh hưởng lớn tới phần biểu diễn.

Tiếng đàn để tập được tốt em cần chú ý đến việc lắng nghe. Thường lỗi hay mắc phải nhất của pianist là ko nghe tập trung (vì không phải chú ý về độ chuẩn của nốt như violin hay các nhạc cụ dễ "phô" khác) Còn tâm lý dĩ nhiên có ảnh hưởng đến tiếng đàn nhưng Toocky tin rằng một khi đã nghe tốt và đánh ra được tiếng đàn mình mong muốn, thì dù ra thi cũng khó mất đi "chất" đó lắm. Riêng về việc tiếng đàn thế nào là hay, thì phai đầu tư thời gian rất nhiều để "nghe", và cố gắng tập ở đàn piano tốt, có độ phản ứng cao với sự thay đổi lực của ngón tay.

Việc mất tự tin có thể là do em nhiều lần phải "dừng lại" ở những chỗ khó đó, nên đâm ra sợ. Giống như bài viết trước, cách tốt nhất là biểu diễn trước mặt bạn bè nhiều lần, để nhất quyết không được dừng lại, và có thể đánh tiếp dù vấp, hơn nữa sẽ "chai" đi với áp lực nhẹ của các bạn bè mình. C.Khanhquynh thử xem có tác dụng không. Chỉ có chính mình mới vượt qua được điều này mà thôi.

Thân.
Toocky

iQuick
19-02-2010, 13:26
Các tiền bối có thể chia sẻ cho mình cách giữ cường độ thích hợp khi chơi Piano được ko ạ :D?
Khi mình quyết định tập một bài nào đó thì mình chơi phần nốt được nhưng phần cường độ thì ko đạt, nên bài nhạc nghe rất lộn xộn và khó chịu.

Audiorus
10-04-2010, 23:56
Các tiền bối có thể chia sẻ cho mình cách giữ cường độ thích hợp khi chơi Piano được ko ạ :D?
Khi mình quyết định tập một bài nào đó thì mình chơi phần nốt được nhưng phần cường độ thì ko đạt, nên bài nhạc nghe rất lộn xộn và khó chịu.
Lực của ngón tay bạn còn yếu, cần tập thêm nhiều Etude. Chú ý cần tập đúng: chậm, nhấc cao ngón, duy trì đúng cường độ p, pp, cresendo, forte...
Kính,

iQuick
20-04-2010, 20:20
Lực của ngón tay bạn còn yếu, cần tập thêm nhiều Etude. Chú ý cần tập đúng: chậm, nhấc cao ngón, duy trì đúng cường độ p, pp, cresendo, forte...
Kính,
Bạn có thể giải thích rõ hơn cho mình : Nhấc cao ngón là phải nhấc như thế nào mới đúng?
Còn Etude có phải là những bản ví dụ như Chopin Etudes ko? Mình google thì thấy thế :D.
Cám ơn :D.

Ane.Naka
21-04-2010, 01:07
Bài viết của chị Tooky ngôn từ đơn giản nhưng mang đầy tính chất trải nghiệm đặc trưng, rất đúng với những người đang trong quá trình luyện tập, áp dụng. Thật sự lí thú và hữu ích.

Ane.Naka
21-04-2010, 01:26
Hồi còn bé tí tẹo em tập bài Moonlight sonata của Beethoveen thật không dễ chút nào. Bài yêu cầu hầu hết đều quãng 8 và quãng 9, thầy em hồi đó chỉ đơn thuần bảo em thấy đánh thế nào thuận lợi nhất cho em thì đánh. Cũng may mắn một điều là ngón tay em khá dài so với các bạn cùng tuổi hay cùng chiều cao nên hồi đó vẫn dướn lên được quãng 8, còn quãng 9 em chỉ đánh nốt trên thôi. Tay trái đoạn gần cuối có 1 quãng 9, không với được nên đánh luôn quãng 8. Còn hiện tại em cũng lớn hơn hồi đó nhiều, ngón tay dài hơn nên đánh quãng 9 không còn khó khăn. Khi tập đôi khi em tự hỏi mình có thiếu cái gì không, vì em đã tập được 10 năm từ khi còn nhỏ, kĩ thuật không phải là trở ngại lớn nữa, cũng đã đánh nhiều bản cổ điển và tự improve những bài nhạc New Age. Đa phần khi nghe lại em tự thấy bản improvision của mình rất hoàn chỉnh, nhưng nghe lâu dần bắt đầu nhận ra nó hơi miễn cưỡng? Miễn cưỡng ở đây theo em là vì biến cái bản nhạc đến mức hoàn chỉnh, từ chạy ngón, gamme, rồi v..v không thừa không thiếu. Em luôn mất một khoảng thời gian nhất định để improve mỗi bản gốc. Như vậy là quá an toàn thôi chăng? Hoặc em đang bị nặng về kĩ thuật quá mà chưa tự cân bằng được? Em nghĩ mình đang tự hạn chế bản thân qua các bản improvisions của mình. Như là đóng khuôn vào một mô hình nhất định, dù cho có là improve lại đến 8, 90% bản gốc. Liệu có cách nào để tìm ra chìa khóa? Chị Tooky có thể pm em Y!M hoặc mail... của chị được không ạ? Hi vọng sẽ được trao đổi và lắng nghe nhiều hơn các kinh nghiệm của chị trong tương lai gần đây. Cảm ơn chị rất rất nhiều.

Audiorus
01-05-2010, 03:06
Bạn có thể giải thích rõ hơn cho mình : Nhấc cao ngón là phải nhấc như thế nào mới đúng?
Còn Etude có phải là những bản ví dụ như Chopin Etudes ko? Mình google thì thấy thế :D.
Cám ơn :D.
Ý mình muốn nói là phần bàn tay để gần song song mặt phím còn nhấc cao ngón khỏi phím đàn, đánh tốc độ chậm, tập trung chủ yếu cho đúng nhịp và cường độ.
Về Etuder, theo mình nghĩ nếu học đàn tầm 3 năm thì chưa đủ trình để chơi Chopin đc. Nếu cố chơi sẽ phản tác dụng chứ ko có hiệu quả.
Bạn nên tập theo Etuder của Cherny dành cho đủ mọi trình độ, từ thấp đến cao.
Chúc bạn thành công.
Kính,

laticer
01-05-2010, 07:31
Các tiền bối có thể chia sẻ cho mình cách giữ cường độ thích hợp khi chơi Piano được ko ạ :D?
Khi mình quyết định tập một bài nào đó thì mình chơi phần nốt được nhưng phần cường độ thì ko đạt, nên bài nhạc nghe rất lộn xộn và khó chịu.

Bạn có thầy cô dạy đàn không nhỉ? Kiểm soát cường độ là một vấn đề cực kì quan trọng trong biểu diễn, không thể chỉ hướng dẫn qua mạng được đâu. Bạn nên nhờ thầy/ cô hoặc một người nào đấy có chuyên môn hướng dẫn cụ thể cho từng khúc nhạc của từng tác phẩm.


Hồi còn bé tí tẹo em tập bài Moonlight sonata của Beethoveen thật không dễ chút nào. Bài yêu cầu hầu hết đều quãng 8 và quãng 9, thầy em hồi đó chỉ đơn thuần bảo em thấy đánh thế nào thuận lợi nhất cho em thì đánh. Cũng may mắn một điều là ngón tay em khá dài so với các bạn cùng tuổi hay cùng chiều cao nên hồi đó vẫn dướn lên được quãng 8, còn quãng 9 em chỉ đánh nốt trên thôi. Tay trái đoạn gần cuối có 1 quãng 9, không với được nên đánh luôn quãng 8. Còn hiện tại em cũng lớn hơn hồi đó nhiều, ngón tay dài hơn nên đánh quãng 9 không còn khó khăn. Khi tập đôi khi em tự hỏi mình có thiếu cái gì không, vì em đã tập được 10 năm từ khi còn nhỏ, kĩ thuật không phải là trở ngại lớn nữa, cũng đã đánh nhiều bản cổ điển và tự improve những bài nhạc New Age. Đa phần khi nghe lại em tự thấy bản improvision của mình rất hoàn chỉnh, nhưng nghe lâu dần bắt đầu nhận ra nó hơi miễn cưỡng? Miễn cưỡng ở đây theo em là vì biến cái bản nhạc đến mức hoàn chỉnh, từ chạy ngón, gamme, rồi v..v không thừa không thiếu. Em luôn mất một khoảng thời gian nhất định để improve mỗi bản gốc. Như vậy là quá an toàn thôi chăng? Hoặc em đang bị nặng về kĩ thuật quá mà chưa tự cân bằng được? Em nghĩ mình đang tự hạn chế bản thân qua các bản improvisions của mình. Như là đóng khuôn vào một mô hình nhất định, dù cho có là improve lại đến 8, 90% bản gốc. Liệu có cách nào để tìm ra chìa khóa? Chị Tooky có thể pm em Y!M hoặc mail... của chị được không ạ? Hi vọng sẽ được trao đổi và lắng nghe nhiều hơn các kinh nghiệm của chị trong tương lai gần đây. Cảm ơn chị rất rất nhiều.

Mình đọc bài của bạn xong vẫn chưa rõ mối quan tâm của bạn là gì. Bạn có thể giải thích các bản improvisations của bạn là như thế nào không?

c.khanhquynh
02-05-2010, 21:44
Bạn có thể giải thích rõ hơn cho mình : Nhấc cao ngón là phải nhấc như thế nào mới đúng?
Còn Etude có phải là những bản ví dụ như Chopin Etudes ko? Mình google thì thấy thế :D.
Cám ơn :D.

Theo mih, có nhấc ngón cao hay ko ko chỉ phụ thuộc vào muốn luyện tập như thế nào, mà tùy thuộc vào ký hiệu trong nhạc phổ nữa. Mih nhớ rằng bạn nói bạn ko giữ được cường độ thích hợp do trước kia đã từng tập đàn mà tắt touch. Vậy bây giờ điều đầu tiên bạn nên làm là tập lại với touch cho đến khi có thể đánh các nốt với lực đều nhau đã. Tập etude là đúng nhưng quan niệm về etude của bạn thì chưa chính xác lắm. Đó là những bài tập luyện ngón với nhiều trình độ, nhiều dạng kỹ thuật. Với bạn, theo mìh nên tìm etude Czerny k242 hoặc những bài tầm đó để tập, chưa nên tập etude Chopin, vì etude Chopin ko chỉ nằm trong khuôn khổ etude theo nghĩa là những bài tập luyện ngón, mà đã đạt khuôn mẫu nghệ thuật cao như những tác phẩm hoàn chỉnh, hơn nữa - cực kỳ khó (!) >.<

iQuick
03-05-2010, 22:56
Bạn có thầy cô dạy đàn không nhỉ? Kiểm soát cường độ là một vấn đề cực kì quan trọng trong biểu diễn, không thể chỉ hướng dẫn qua mạng được đâu. Bạn nên nhờ thầy/ cô hoặc một người nào đấy có chuyên môn hướng dẫn cụ thể cho từng khúc nhạc của từng tác phẩm.



Theo mih, có nhấc ngón cao hay ko ko chỉ phụ thuộc vào muốn luyện tập như thế nào, mà tùy thuộc vào ký hiệu trong nhạc phổ nữa. Mih nhớ rằng bạn nói bạn ko giữ được cường độ thích hợp do trước kia đã từng tập đàn mà tắt touch. Vậy bây giờ điều đầu tiên bạn nên làm là tập lại với touch cho đến khi có thể đánh các nốt với lực đều nhau đã. Tập etude là đúng nhưng quan niệm về etude của bạn thì chưa chính xác lắm. Đó là những bài tập luyện ngón với nhiều trình độ, nhiều dạng kỹ thuật. Với bạn, theo mìh nên tìm etude Czerny k242 hoặc những bài tầm đó để tập, chưa nên tập etude Chopin, vì etude Chopin ko chỉ nằm trong khuôn khổ etude theo nghĩa là những bài tập luyện ngón, mà đã đạt khuôn mẫu nghệ thuật cao như những tác phẩm hoàn chỉnh, hơn nữa - cực kỳ khó (!) >.<
Cám ơn các bạn rất nhiều :D.
Mình chỉ tập đàn để giải trí nên đã nghỉ và tự tập các bài mình thích.
Nói về biểu diễn, mình thật sự ko thể (và cũng ko cần) đạt tới trình độ đó :D. Mình chỉ cần làm người nghe cảm thấy ko khó chịu là được rồi >:D<.
Vậy là ko cần thiết phải nhấc ngón tay lên phải ko các bạn :D?

Ane.Naka
05-05-2010, 21:47
Mình đọc bài của bạn xong vẫn chưa rõ mối quan tâm của bạn là gì. Bạn có thể giải thích các bản improvisations của bạn là như thế nào không?

Các bản improvisions của mình là dựa vào các bản nhạc gốc bất kì để improve thêm, tức là tự chỉnh sửa lại thêm thắt nốt nhạc, cường độ...v..v.. theo ý của mình, để đánh được bản nhạc một cách triệt để hơn... Đa phần các bản improvisions của mình đều improve từ các bản đệm của các bài nhạc có lời, nên để triệt để hơn mình phải tự biến nó thành nhạc không lời, lọc bỏ những đoạn không cần thiết hoặc đánh đi đánh lại theo nhiều kiểu, phương pháp để tìm ra sự hoàn chỉnh cho bản gốc, trở thành bản nhạc riêng của mình. Cái này dân dã, bạn bè gọi là "ăn cắp có sáng tạo" :)) Mối quan tâm của mình ở đây là, mình đã luyện piano được 10 năm, nên kĩ thuật của mình cũng rất ổn. Mọi bản nhạc mình improve lại dựa trên cảm xúc và áp dụng bằng kĩ thuật, nhưng không hiểu vì sao đánh càng nhiều lại càng thấy hạn chế, mặc dù mình đã làm cho các bản improve tốt nhất có thể, phóng khoáng nhất có thể, nhưng càng đánh càng thấy như mình bị đóng khung. Không rõ là do tập từ bé, chú trọng luyện kĩ thuật nhiều hơn hay sao mà bây giờ bị đóng khung trong kĩ thuật mà không thoát ra được. Đương nhiên là kĩ thuật và cảm xúc đều liên quan tới nhau. Nhưng mình vẫn cảm giác có cái khung đóng chặt xung quanh mà mình không thể mở ra được. Nếu bạn không phiền thì mình mong có thể trao đổi với bạn qua Y!M hoặc phương tiện gì đó và chia sẻ một số bản improvisions của mình để bạn rõ hơn. Nói như thế này trừu tượng quá mà chưa giải quyết được gì cả. Cảm ơn bạn.

Toocky
22-05-2010, 20:27
Các bản improvisions của mình là dựa vào các bản nhạc gốc bất kì để improve thêm, tức là tự chỉnh sửa lại thêm thắt nốt nhạc, cường độ...v..v.. theo ý của mình, để đánh được bản nhạc một cách triệt để hơn... Đa phần các bản improvisions của mình đều improve từ các bản đệm của các bài nhạc có lời, nên để triệt để hơn mình phải tự biến nó thành nhạc không lời, lọc bỏ những đoạn không cần thiết hoặc đánh đi đánh lại theo nhiều kiểu, phương pháp để tìm ra sự hoàn chỉnh cho bản gốc, trở thành bản nhạc riêng của mình. Cái này dân dã, bạn bè gọi là "ăn cắp có sáng tạo" :)) Mối quan tâm của mình ở đây là, mình đã luyện piano được 10 năm, nên kĩ thuật của mình cũng rất ổn. Mọi bản nhạc mình improve lại dựa trên cảm xúc và áp dụng bằng kĩ thuật, nhưng không hiểu vì sao đánh càng nhiều lại càng thấy hạn chế, mặc dù mình đã làm cho các bản improve tốt nhất có thể, phóng khoáng nhất có thể, nhưng càng đánh càng thấy như mình bị đóng khung. Không rõ là do tập từ bé, chú trọng luyện kĩ thuật nhiều hơn hay sao mà bây giờ bị đóng khung trong kĩ thuật mà không thoát ra được. Đương nhiên là kĩ thuật và cảm xúc đều liên quan tới nhau. Nhưng mình vẫn cảm giác có cái khung đóng chặt xung quanh mà mình không thể mở ra được. Nếu bạn không phiền thì mình mong có thể trao đổi với bạn qua Y!M hoặc phương tiện gì đó và chia sẻ một số bản improvisions của mình để bạn rõ hơn. Nói như thế này trừu tượng quá mà chưa giải quyết được gì cả. Cảm ơn bạn.

Improvisation điều quan trọng nhất là quan hệ giữa các hòa âm (harmonic relations). Một khi nắm được các mối quan hệ cơ bản, thì việc improvise sẽ dễ linh hoạt hơn. Còn nếu không thì các bài sẽ bị "đóng khung", vì hòa âm lặp lại, hoặc di chuyển không linh hoạt. Kỹ thuật tốt sẽ giúp cho việc điều khiển "texture", tính cách, cường độ, hoa mỹ, vvv, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là hòa âm, thêm vào đó dĩ nhiên phải có sự điều khiển giai điệu (melody) uyển chuyển, logic.

Xem Bach (inventions), Mozart Rondo và Beethoven Sonata để học thêm về harmonic relations nhé.
Thân
Toocky

Bagiai_Bach
28-09-2010, 20:20
@ Ane.Naka: bạn đã có kiến thức cơ bản về Jazz Chord chưa? nếu chưa thì bạn nên tìm sách để bổ sung cho mình. Tôi nghĩ rằng sự tự do khi improvisions chính là rất vững về chord để có nhiều lựa chọn mà vẫn "vững", chắc chắn một cách luyện tập impro là chạy gam trung cổ thường xuyên.