PDA

View Full Version : Âm nhạc và thời gian



Apomethe
22-09-2006, 20:48
a

Giới thiệu
Chúng ta đều là những người sống cùng Âm nhạc Cổ điển
Vui buồn có âm nhạc
Nóng lạnh có âm nhạc
Yêu ghét có âm nhạc
Mưa nắng có âm nhạc
Bão giông - yên bình cũng đều có âm nhạc
...
Bốn mùa có âm nhạc
Hè qua, thu đến, đông về và mùa xuân lại gõ cửa
Mỗi lúc giao mùa, ta lại mang những cảm xúc khó tả, vừa mới mẻ, lại vừa đầy nhớ nhung
Chỉ có thể chia sẻ được với âm nhạc cổ điển và những tâm hồn yêu nhạc cổ điển
Anh chị em thân mến !
Chúng ta hãy cùng chia sẻ cảm xúc qua từng bản nhạc mang vẻ đẹp của thời gian



Bài ca mùa thu (Autumn Song) là tên của tiểu phẩm Tháng Mười trong tập tác phẩm bốn mùa viết cho piano (gồm 12 tác phẩm ứng với 12 tháng) của nhà soạn nhạc thiên tài Nga, trường phái lãng mạn Piort Irlich Tchaikovsky
(Trong tập tác phẩm 4 mùa này thì bản Tháng Sáu - Chèo thuyền và bản Tháng Mười - Bài ca Mùa thu là hai tác phẩm nổi tiếng nhất, đã từng được chuyển soạn cho nhiều nhạc cụ và phối khí cho dàn nhạc)
Là một khúc nhạc mang tính tự sự, gồm một giai điệu chính được phát triển trên bè tay trái và tái hiện ở bè tay phải, phần đệm được cấu trúc đơn giản nhưng cũng là âm thanh rất biểu cảm và nhịp nhàng.
Phần giai điệu là những chuỗi âm thanh đầy thơ mộng, trong sáng, khi thì chậm rãi suy tư, khi thì lại trôi đi, biến mất trong sự lung linh,mờ ảo, để lại một nỗi nhớ khó tả, một dư vị của sự tiếc nuối
Âm nhạc mang một cảm xúc thoáng buồn, giai điệu êm đềm như tiễn đưa những chiếc lá cuối cùng, chỉ còn lại một bầu trời xanh thẳm và những làn gió không đủ mạnh để đánh thức một mặt hồ phẳng lặng.
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/hd-4869.jpg



Người ta cho rằng, đối với Rachmaninoff, âm nhạc là sự thể hiện cuộc sống tình cảm, còn tình cảm là công cụ tinh tế hơn cả để nhận thức vũ trụ và con người.
…Nói một cách thành thực thì, tôi thường phải tìm hiểu vũ trụ bằng những phương trình, chứ không phải bằng tình cảm. Nhưng vấn đề ở đây là, đối với cái vũ trụ ở bên trong mỗi con người thì chưa có phương trình nào mô tả được cả, và loài người vẫn thường tìm đến tôn giáo hay nghệ thuật để bù lấp những hạn chế kiểu như vậy về nhận thức khoa học. Tôi cho rằng, ở đây, âm nhạc có vai trò vô cùng to lớn, trong khi mà vật lý học còn chưa đưa ra được câu trả lời hoàn về bản chất của thời gian thì âm nhạc lại đem đến cho chúng ta sự cảm nhận về nó, đó là một cảm nhận cần thiết cho sự đầy đủ của tâm hồn con người…
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/029-66.jpg
Vâng, tôi đang nói về Sergei Rachmaninoff, và Concerto số 2 của ông. Tôi vẫn thường nghe Rach2 trong những đêm mùa đông giá rét, bên chiếc bàn học và cặm cụi với những phương trình của thuyết tương đối và cơ học lượng tử. Tôi nghĩ rằng, âm thanh piano trong Rach2 không thực sự lạnh lẽo như cái vẻ bề ngoài, nó chứa đựng sự ấm áp ẩn sâu trong tình cảm của tác giả. Ở đây, tôi chỉ muốn đưa ra những kiến giải mang tính chất cá nhân mà không có ý định đề cập đến sự phân tích phổ biến về những tiếng chuông hay hình ảnh sử thi về nước Nga trong đoạn mở đầu.
Con người, tất nhiên là có quá nhiều điều không thể nói lên bằng lời, không thể giải thích được chính bản thân mình, và thậm chí không thể nắm bắt được những tâm sự hay những nỗi niềm vô hình của riêng mình, trong đó có cả sự dằn vặt và tiếc nuối. Trong trường hợp như vậy thì có lẽ âm nhạc là một lối thoát, hay một thứ ngôn ngữ hoặc cách thức giao tiếp thiêng liêng nào đó. Một cách đơn giản mà súc tích thì giống như Rachmaninoff đã nói : “ Tôi viết nhạc bởi vì tôi phải diễn đạt những cảm nhận của mình, cũng giống như khi tôi nói, đó là lúc tôi muốn bày tỏ những suy nghĩ của mình”.
Âm nhạc của Rachmaninoff được tạo nên bởi cả tài năng và chính cuộc đời nhạy cảm của ông. Không dưới một lần trong đời, Rachmaninoff đã phải đối mặt với sự ruồng bỏ. Người cha cờ bạc và nát rượu đã rời bỏ gia đình khiến cho Sergei trở thành một cậu bé không bình thường theo cả hai nghĩa, một thần đồng piano có vấn đề về tâm lý. Người phụ nữ mà Rachmaninoff yêu cũng đã bỏ ông để đi lấy người khác. Bản Giao hưởng đầu tiên thì bị người ta chê bai thậm tệ. Tất cả những điều đó là đủ để một con người nhạy cảm như Rachmaninoff phải suy sụp, và trên thực tế thì ông cũng đã từng suy sụp thực sự. Có lẽ điều này diễn ra từ sau tháng giêng năm 1900, khi Rachmaninoff đến thăm Leo Tolstoy, chơi piano cho nhà văn nổi tiếng nghe, Tolstoy đã nói : “Hãy cho tôi biết, cái thứ nhạc này có cần thiết cho bất cứ ai không?...Tôi phải nói với anh là tôi không hề thích nó!...Beethoven là vô nghĩa, Pushkin và Lermontov cũng vậy thôi!”. Sau đó, vào buổi tối, Tolstoy đã nói lời xin lỗi : “Thông cảm cho tôi nhé !, tôi chỉ là một người già, tôi không có ý xúc phạm anh”. Rachmaninoff đã lập tức phản ứng lại : “Nếu tôi không cảm thấy bị xúc phạm trên danh dự của Beethoven thì làm sao tôi lại bị xúc phạm trên danh dự của riêng tôi được?”. Người ta kể rằng, sau sự kiện này, Rachmaninoff rơi vào trầm cảm, gần như ngừng sáng tác trong một thời gian dài. Đó cũng có thể là quãng thời gian mà Rachmaninoff đã suy nghĩ về câu nói của Tolstoy, âm nhạc của ông hình như mới chỉ hướng đến cá nhân. Âm nhạc cần phải hướng đến mỗi cá nhân chứ không phải một cá nhân, tức là khi đó, nó đã hướng đến tất cả mọi người ở những khía cạnh kín đáo và sâu sắc.
Concerto số 2 Đô thứ đã ra đời sau giai đoạn này, tôi cảm thấy ở nó sự chan chứa của những cảm xúc bị dồn nén và tất cả những gì nhằm chứng minh sự tồn tại của tâm hồn cá nhân, điều đó là tốt cho những tình yêu và nhiệt huyết đối với cuộc sống. Nói theo kiểu phổ biến kỹ thuật thì đây là tác phẩm đánh dấu sự trưởng thành của Rachmaninoff, cả về kỹ năng lẫn tư tưởng trong sáng tác. Tôi không biết phải nói gì về cảm nhận của mình khi nghe chương một, không biết đó có phải là sự xúc động hay không, hay cái gì đó hơn thế. Tôi đã nghe Rach2 được 5 mùa đông rồi, và khi nghe nó, tôi có thể lưu giữ lại được tất cả những ý tưởng, những suy nghĩ non trẻ, có khi là âm thầm có khi là cuồng nhiệt. Tôi nghĩ đó không phải là sự gặm nhấm quá khứ, mà là tình yêu chung thủy của một đời người. Có thể, tôi chỉ mới bước vào đời thì chưa thể nói được như vậy, nhưng đa phần mọi người đều biết rằng, cuộc sống có đẹp đẽ hay không đều phụ thuộc vào cái mà người ta gọi là niềm tin.
Tôi đã từng được nghe (một cách gián tiếp) những tâm sự một số nữ nghệ sỹ piano, họ đều nói rằng, âm nhạc của Rachmaninoff có thể làm họ phát khóc. Điều này thì không cần phải bàn luận gì thêm, nhưng tôi chắc chắn rằng Rachmaninoff là một người lãng mạn và nhạy cảm, hình như các nữ nghệ sỹ piano cũng như vậy.
Có lẽ là bài “All by Myself” do Celine Dion hát thì nhiều người biết, nhưng chắc là chỉ những người yêu nhạc cổ điển mới nhận ra bài hát này có phần lớn là giai điệu trong chương hai của Concerto Đô thứ. Trong trường hợp này thì có thể nói rằng, âm nhạc của Rach đã đến được với nhiều người hơn sự mong đợi, nếu không phải trực tiếp thì cũng là gián tiếp.
Tôi cũng rất thích một câu của Rachmaninoff : “Âm nhạc là đủ cho quãng thời gian của một đời người, nhưng một đời người thì không thể đủ cho âm nhạc”.
Có lẽ tôi đã hơi lan man hoặc suy diễn, bởi vì ở đây, tôi thừa nhận sự bất lực của ngôn ngữ thông thường. Và một lần nữa tôi lại hiểu thêm rằng, những gì thuộc về âm nhạc thì hãy cứ để cho chính âm nhạc nói lên.
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/spiano.jpg
Music is a revelation, a revelation loftier than all wisdom and all philosophy < Ludwig van Beethoven >

Apomethe
22-09-2006, 20:53
Baudelaire - Nhà thơ vĩ đại của văn học "hậu" Lãng mạn Pháp (Thế kỷ XIX) đã viết: "Hãy say đi - lúc nào cũng phải say. Tất cả là ở đấy, đấy là vấn đề duy nhất. Để không cảm thấy gánh nặng khủng khiếp của thời gian... Bạn phải say, lúc nào cũng say. Nhưng say gì? Rượu, thơ, đạo đức... tuỳ bạn. Nhưng hãy say đi!... "

Và tôi đã say theo lời khuyên của Baudelaire...

Cũng theo Baudelaire thì :“Thi sỹ có một đặc quyền vô song, vừa là mình, vừa là người khác tùy theo ý thích của bản thân.”

Tôi không biết làm thơ (chỉ đang tương tư một người biết làm thơ thôi) song cũng tự cho mình cái quyền ấy.

Thế là :

Lúc thì tôi là một “họa sỹ bé xíu vẽ chân dung” theo trường phái hội họa của Jacques Prévert (mấy họa sỹ trẻ mà tôi có dịp nói chuyện chả biết gì về trường phái này)

Để vẽ chân dung một con chim
Thơ : Jacques Prévert
Dịch thơ : Khải Hoàn
Đầu tiên vẽ chiếc lồng
Với cửa lồng để ngỏ
Tiếp theo vẽ gì đó
Giản dị và xinh xinh
Tốt và ích cho chim.
Rồi dựa toan vào cây
Trong vườn hoặc trong rừng
Ẩn mình sau cái cây
Không nói năng động đậy...
Đôi khi chim nhanh tới
Nhưng cũng có thể là
Mất nhiều năm dằng dặc.
Trước khi ra quyết định
Đừng nản chí chờ mong.
Chờ, nếu phải nhiều năm
Chim tới nhanh hay chậm
Điều đó không câu nệ
Với chuyện vẽ thành công.
Nếu có lúc chim tới
Hãy hết sức lặng thinh
Chờ cho chim vào trong
Khi chim đã vào lồng
Đóng cửa lồng khe khẽ
Bằng một cây cọ vẽ.
Sau đó xoá nan lồng
Từng thanh từng thanh một
Cố gắng tránh có chạm
Vào những chiếc lông chim.
Rồi vẽ cây cho chim
Lựa chọn cành đẹp nhất
Vẽ lá xanh, gió mát
Vẽ bụi nắng, thanh âm
Của cỏ cây muông thú
Trong cái nóng mùa hè.
Rồi chờ chim tự hót.
Nếu chim mà không hót
Là dấu hiệu xấu rồi
Báo bức tranh vẽ tồi.
Nhưng nếu chim mà hót
Dấu hiệu tốt báo rằng
Bạn có thể ký vào
Thì hãy thật se sẽ
Bứt lấy một lông chim
Tên mình bạn hãy viết
Vào một góc bức tranh. (KKH)
Lúc thì tôi là một người cha yêu thương con hết mực
Các tháng của năm
Thơ : Alain Bosquet
Dịch thơ : Khải Hoàn
Tháng Giêng để nói : “chào năm”
Tháng Hai để nói : “phải cần tuyết tan”
Tháng Ba : “chim lại theo đàn”
Tháng Tư nói với hoa : “nàng nở ra”
Tháng Năm : “công nhân - bạn ta”
Tháng Sáu bảo biển : “mang mình thật xa” ( Bravo Tháng Sáu, Chèo Thuyền, Đò Đưa, tôi cũng thích tháng Sáu nhất ! )
Tháng Bẩy : “mùa nắng đây mà”
Tháng Tám : “hạnh phúc vì ta là người”
Tháng Chín : “lúa hãy chín vàng”
“Tự do, đồng chí” – Tháng Mười nói đây
Mười Một : “hãy trút lá cây”
Mười Hai : “tạm biệt năm nay, an lành”
Mười hai tháng cộng lại bằng
Một năm để bảo con rằng : “Yêu con.”
Và dạy các con mình bài học hội họa đầu tiên
Trường mỹ thuật
Thơ : Jacques Prévert
Dịch thơ : Khải Hoàn
Trong một cái hộp bện bằng rơm
Người cha chọn một viên giấy nhỏ
Và ông quăng nó
Vào trong chậu thau
Trước những đứa con tò mò của ông
Bấy giờ hiện ra
Bao nhiêu mầu sắc
Bông hoa lớn giống Nhật Bản
Bông hoa súng trong chốc lát
Và những đứa con nín thinh
Kinh ngạc
Trong ký ức chúng mãi về sau
Bông hoa này không thể tàn phai
Bông hoa bất chợt này
Được tạo ra vì chúng
Trong phút giây
Trước mắt chúng.
Và hôm nay, lần thứ n tôi đọc lại tác phẩm “Hoàng tử bé” của Antoine de Saint-Éxupery :

Bởi vì tôi không muốn người ta đọc cuốn sách của tôi một cách hời hợt. Khi kể lại các kỉ niệm này, tôi buồn tủi biết bao nhiêu. Sáu năm đã qua, từ khi cậu bạn tôi đi mất với con cừu của em. Nếu như tôi cố gắng tả lại em ở đây, chính là để tôi không quên em. Thật là buồn nếu ta quên một người bạn.
...
Ôi ! Ông hoàng bé nhỏ ơi, dần dà, như vậy đó, tôi hiểu ra cuộc đời nhỏ nhoi buồn bã của em. Bao lâu nay em chỉ nhờ sự êm đềm của hoàng hôn để mà khuây khỏa.
...
- Có một ngày, tôi nhìn mặt trời lặn bốn mươi ba lần !
Một chốc sau, em nói thêm
- Ông biết đấy... khi người ta buồn quá, người ta thích cảnh mặt trời lặn...
- Thế cái ngày bốn mươn ba lần mặt trời lặn ấy, có phải em buồn quá không ?
Nhưng ông hoàng bé nhỏ không trả lời.
...
Ngày ấy tôi chẳng biết cách hiểu, Đáng lẽ tôi phải xét đoán nàng trên việc làm chứ không phải bằng lời nói. Nàng tỏa thơm tôi, làm cho tôi sáng rực lên. Đáng lẽ tôi không bao giờ nên bỏ đi cả. Đáng lẽ tôi phải thấy được cái dịu hiền của nàng đằng sau mọi đòi hỏi đáng thương ấy. Loài hoa thường hay mâu thuẫn ! Nhưng bấy giờ tôi còn quá trẻ để mà biết yêu nàng.
...
Nhà doanh nghiệp biết không hi vọng gì được yên thân :
- Triệu những vật nho nhỏ đôi khi ta nhìn thấy trên trời ấy.
- Những con ruồi ?
- Không phải, những vật nhỏ lấp lánh ấy.
- Những con ong ?
- Không mà...những vật nho nhỏ vàng óng vẫn làm cho bọn người vô tích sự chúng nó mơ màng ấy. Ta, ta là một người đứng đắn ! Ta không có thì giờ đâu mà mơ màng.
...
Rồi em lại tự bảo : “Ta tưởng ta đã giàu có lắm với một đóa hoa duy nhất, nhưng ta chỉ có một đóa hoa thường thôi. Cái đó cộng với ba quả núi lửa cao ngang đầu gối của ta, mà một quả có lẽ, đã tắt mãi mãi, chẳng làm cho ta thành một ông hoàng lớn lắm đâu...” Và, nằm dài trong cỏ, em khóc.
...
Thế là ông hoàng nhỏ cảm hóa con cáo. Và khi giờ ra đi đã đến :
- A ! - cáo nói - tớ sắp khóc lên đây.
- Đó là lỗi tại cậu – ông hoàng nhỏ nói – mình tuyệt chẳng muốn cậu khổ, cậu lại cứ muốn mình cảm hóa cậu.
Có nguy cơ là ta có thể khóc một tí nếu ta lỡ để cho ai cảm hóa mình...
...
Và giờ đây, đúng vậy, sáu năm đã trôi qua...tôi chưa bao giờ kể lại câu chuyện này. Những bạn bè gặp lại tôi rất lấy làm hài lòng thấy tôi còn sống. Tôi đã rất buồn, nhưng tôi nói với họ : đó là vì mệt...
Bây giờ tôi đã nguôi nguôi. Nghĩa là...không hẳn là như thế.
...
http://www.ttvnol.com/uploaded/na9/ccc.gif

Cảnh ấy đối với tôi là cảnh đẹp nhất và buồn nhất trên thế gian. Nó cũng là cái cảnh ở trang trước, nhưng tôi đã vẽ lại để bạn nhìn rõ hơn. Chính tại nơi đây, ông hoàng bé nhỏ đã xuất hiện trên Trái Đất rồi lại biến đi.
Hãy nhìn chăm chú cảnh này cho đến khi bạn chắc rằng bạn có thể nhận ra nó, nếu ngày kia bạn du hành sang châu Phi, trong sa mạc. Và nếu bạn tình cờ đi ngang qua đó, tôi xin bạn, xin bạn đừng vội, hãy nán lại một chút ngay dưới ngôi sao ! Nếu bấy giờ có một đứa bé đến bên bạn, nếu em cười, nếu em có mái tóc vàng óng, nếu em không trả lời khi người ta hỏi, bạn sẽ đoán ra đấy là ai. Bấy giờ bạn hãy thương tôi ! Đừng để tôi buồn quá thế này : Hãy viết thư cho tôi báo rằng em đã trở lại...

Đúng lúc tôi đọc đến trang cuối cùng thì bỗng có một quả na rơi xuống trúng đầu, thế là tôi phát hiện ra mình còn có thể chép tranh phong cảnh ( việc chép chính xác đến từng chi tiết bức tranh minh họa cuối cùng trong cuốn sách này với tôi dễ như trở bàn tay ) Quá sung sướng vì phát hiện đó, tôi hăm hở chép lại, scan rồi gửi lên đây mời các bạn thưởng lãm. Xem xong, nếu ai đó vui lòng...xin vẽ hộ tôi một con cừu !
P/s : Con cừu thực sự cơ, không chơi cái trò vẽ cái thùng đâu, vì buồn thay, tôi không biết cách nhìn thấy con cừu xuyên qua cái thùng. Có lẽ tôi hơi giống những người lớn rồi. Tôi đã già rồi.
KKH


a

Apomethe
22-09-2006, 20:54
Một bài viết cổ động cho ngày sinh Mozart

Mozart và Cuộc sống
Đại thi hào Nga Alexander Pushkin đã từng viết rằng : “Tình yêu cái đẹp, đó là phần quan trọng nhất để làm nên một nhân cách vẹn toàn”. Ở đây, tôi không hề có ý định đưa ra định nghĩa về cái đẹp, bởi vì điều đó là không cần thiết và cũng không thể làm được. Cái đẹp có lẽ đã tồn tại từ ngay bên trong mỗi con người chúng ta, khi nào chúng ta biết yêu cái đẹp, khi đó chúng ta có được cảm nhận về hạnh phúc. Khi Karl Marx viết “Người hạnh phúc nhất là người đem đến hạnh phúc cho nhiều người nhất” thì tức là ông muốn đề cao cái đẹp trong sự cống hiến của con người dành cho con người. Nói đến đây thì tôi có thể quả quyết rằng, theo một khía cạnh nào đó, một trong những con người hạnh phúc nhất trên đời này chính là Wolfgang Amadeus Mozart.
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/mozart-02.jpg
“Mozart, đó là tuổi thanh xuân của âm nhạc, là nguồn nước mãi mãi trẻ trung đem đến cho nhân loại niềm vui khi mùa xuân về và sự hài hòa của tâm hồn” Trên đây chính là những dòng viết đầy chân thật và sâu sắc của nhà soạn nhạc Xô Viết lừng danh Dmitri Shostakovich. Một thiên tài khác, Piort Irlich Tchaikovsky cũng đã phải thốt lên :
“Tôi khẳng định một cách sâu sắc rằng, Mozart là đỉnh cao nhất mà cái đẹp trong âm nhạc có thể đạt tới”
Vâng, người ta luôn coi Mozart là biểu tượng, là hiện thân, là những gì tinh túy và thuần khiết nhất của âm nhạc.
Ông sinh ngày 27 tháng giêng năm 1756 ở Salzburg, Áo. Đúng vừa tròn khoảng thời gian bằng một phần tư thiên niên kỷ đã trôi qua, cả thế giới vẫn nhớ đến ông như nhớ đến một con người chứ không phải một vị thánh. Bởi vì họ vẫn luôn luôn sống với âm nhạc của ông, một thứ âm nhạc tự nhiên nhất, bản thiện nhất và con người nhất, một thứ âm nhạc vừa mang những màu sắc vô cùng phong phú về cuộc sống lại vừa dễ thương, gần gũi và đơn giản một cách kỳ diệu.
Khi còn rất nhỏ tuổi, Wolfgang Amadeus Mozart đã thể hiện là một thật đồng âm nhạc với tài năng phi thường, mới lên sáu tuổi, cậu đã cùng với bố và chị gái đi lưu diễn vòng quanh châu Âu. Năm 12 tuổi, cậu đã có thể sáng tác được những bản giao hưởng, sonata và opera đầu tiên. Năm lên 14 tuổi cậu đã có một vở opera được trình diễn tại một nhà hát ở Milan, Italy.
Mozart là một nghệ sỹ sống rất tự do, đó là một sự tự do theo cái nghĩa là rất trung thành với niềm say mê âm nhạc của mình, ông có những nguyên tắc riêng trong cuộc đời âm nhạc và lao động nghệ thuật của mình. Ông không thể chịu nổi sự gò bó và ngột ngạt của những công việc khô cứng. Vì lẽ đó mà ông đã từ bỏ công việc trợ lý tổng giám mục ở Salzburg để làm một “nghệ sỹ tự do”, kiếm sống bằng công việc biểu diễn, dạy học, nhận viết nhạc và bán các tác phẩm của mình. Một cuộc sống như vậy đã nhiều lần đẩy Mozart đến sự bất ổn và khó khăn về tài chính, nhất là trong những năm cuối đời.
Trong cái xã hội mà Mozart đã sống, giống như cụ Nguyễn Trãi đã viết : “…hoa thì hay héo cỏ thường tươi…”, Mozart là một thiên tài, vượt trên tất cả những người khác, cái nhìn của Mozart về cuộc sống là một cái nhìn trong sáng của trẻ thơ, ham vui và có cả sự bốc đồng. Đối với Mozart thì mọi con người đều được bình đẳng trong tình yêu âm nhạc, đều được tự do đi tìm kiếm thú vui và giá trị trong nghệ thuật âm nhạc. Khi ông cho ra mắt vở opera Đám cưới Figaro, giới quý tộc thành Vienna đã hoàn toàn quay lưng lại với ông, bởi vì ông đã đưa hình ảnh của những người dân thường vào trong vở opera. Kể từ đó, sự nghiệp của ông bắt đầu đi xuống. Mozart thường xuyên phải đối mặt với những khó khăn về tài chính, và điều đó đã vắt kiệt sức lực của ông. Ông qua đời vào ngày 5/12/1791 ở tuổi 35 và vì không đủ tiền nên người ta đã chôn cất ông trong một khu mộ tập thể.
Mozart đã từ biệt cuộc sống ngắn ngủi trong sự vô danh, lạnh lùng và ảm đạm. Nhưng cuộc sống của ông chính là sự chắt lọc của những gì đẹp đẽ nhất, tươi trẻ nhất và thánh thiện nhất của con người. Ông là sự hội tụ của những bản năng trí tuệ thuần khiết trong nghệ thuật. Cuộc đời của ông gắn bó với âm nhạc như một nguồn sống, chính âm nhạc đã giúp ông vượt lên trên tất cả những nghịch cảnh và định mệnh trớ trêu để luôn giữ được một tâm hồn trẻ trung, tràn đầy sức sống, khao khát vươn đến cái đẹp và cống hiến cho cái đẹp. Trong những ngày tháng cuối cùng, Mozart đã viết : “Tôi vẫn tiếp tục sáng tác, bởi vì như vậy tôi sẽ ít mệt hơn là không làm gì cả…tôi cảm nhận được giờ khắc của cuộc đời tôi, nó đang tới gần; tôi sắp chết…nhưng cuộc sống thì thật là tuyệt diệu”.
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/bg-mozart.jpg
Mozart là một con người không có tuổi già, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ở ông, chỉ có sự trưởng thành cần thiết để làm nên những kỳ tích vĩ đại được thể hiện qua di sản âm nhạc mà ông để lại. Con người nhỏ bé với 35 năm cuộc đời này đã viết khoảng 60 giao hưởng (41 bản được đánh số), 21 vở opera, 30 concerto cho piano, 6 concerto cho violon, 40 sonata violon, 22 sonata piano, 27 tứ tấu dây…và rất nhiều các concerto cho khí nhạc khác, các serenade (khúc nhạc chiều), divertimento (khúc giải trí), thanh nhạc, ballet, ca khúc…
Âm nhạc của Mozart mang vẻ đẹp tuyệt vời và hiếm có của giai điệu, sự duyên dáng và dịu dàng rất đặc trưng, sự hài hòa, cân đối, nhất quán được tạo nên trong sự sắp xếp hình thức cấu trúc rất thông minh, tài tình và bác học. Nhưng điều đó lại không làm mất đi cái vẻ tự nhiên và giản dị một cách kỳ lạ, một sự tinh tế không thể giải thích được. Các tác phẩm của Mozart không chỉ đi vào cuộc sống như những niềm say mê không tả xiết mà còn là những biểu tượng chuẩn mực cho nghệ thuật âm nhạc của nhân loại.
Hai trăm năm mươi năm đã trôi qua kể từ khi Mozart được sinh ra, đã có biết bao nhiêu con người được hưởng niềm hạnh phúc mà âm nhạc của ông mang lại. Trong số đó, có cả những con người luôn luôn muốn đi tìm sự sâu sắc, và cái đẹp diệu kỳ ẩn chứa trong những điều đơn giản. Albert Einstein đã học violon từ năm lên sáu tuổi, nhưng chỉ khi khám phá ra những niềm vui kỳ lạ trong các sonata của Mozart, ông mới thực sự trở nên say mê âm nhạc và thậm chí coi âm nhạc yếu tố quyết định cuộc đời của mình. Einstein đã viết với đại ý : “Đứng trước những tranh luận tầm phào, tôi chỉ muốn im lặng, không nói gì cả, mà sẽ chơi một khúc nhạc của Mozart với vĩ cầm”. Bà Elsa, vợ thứ hai của Einstein, vốn là em họ ông, nhớ lại : “Khi còn là một cô gái nhỏ, tôi đã yêu Albert bởi vì anh ấy chơi nhạc của Mozart thật tuyệt vời trên cây vĩ cầm”.
Trong xã hội của chúng ta hiện nay, âm nhạc cổ điển nói chung và âm nhạc của Mozart nói riêng vẫn chưa được cảm nhận, chưa được yêu thích một cách phổ biến và đầy đủ. Tuy rằng nhiều tác phẩm của Mozart, như Giao hưởng số 40 giọng Sol thứ, Serenade Sol trưởng (Einekleine Nachtmusik), Hành khúc Thổ Nhỹ Kỳ (trích từ Sonata La trưởng)… đã đi vào đời sống thường nhật như những nhạc hiệu của cuộc sống, nhưng đối với nhiều người, Mozart dù nổi tiếng nhưng vẫn còn là xa lạ. Đó hoàn toàn không phải vì âm nhạc của Mozart xa lạ với cuộc sống, mà là vì chúng ta có mở rộng tâm hồn để đón nhận vẻ đẹp của âm nhạc và niềm hạnh phúc mà âm nhạc mang lại hay không. Âm nhạc của Mozart là dành cho tất cả mọi người, tất cả chúng ta đều có quyền tìm đến một cái nhìn trong lành và trẻ thơ về cuộc sống, một niềm vui sướng, một niềm khát khao cống hiến, và một sức mạnh tinh thần mới mẻ, tươi tắn để sẵn sàng bước vào cuộc sống, làm nên những điều có ích. Cũng có những định kiến sai lầm cho rằng, âm nhạc cổ điển là thứ âm nhạc quý tộc (?), tôi không hiểu tại sao người ta lại có thể quy kết như vậy được, ở đây, tôi chỉ muốn nói rằng chúng ta đừng nhầm lẫn các khái niệm về sự phân chia đẳng cấp với với sự bình đẳng của mỗi con người trong việc tìm đến những niềm hạnh phúc mà âm nhạc mang lại. Ludwig van Beethoven đã nói một câu rất hay : “Tôi chỉ thích đến với những ai thực sự biết yêu cái vẻ đẹp của âm nhạc còn hơn là đến với những kẻ tuy lắm tiền nhưng lại chứa đựng tất cả sự nghèo nàn trong chính con người của họ”.
Chúng ta không thể trả lời được câu hỏi : “Đối với Mozart, Âm nhạc đã tạo nên Cuộc sống hay Cuộc sống đã tạo nên Âm nhạc ?”. Chỉ biết rằng, ngay lúc này đây, và cả trong nhiều thế kỷ tiếp theo nữa, âm nhạc của Mozart sẽ mãi mãi có được sức sống của mùa xuân, đem lại cái đẹp và niềm hạnh phúc cho cuộc sống con người, cũng như đem lại sự giáo dục rất tự nhiên về nhân cách, thẩm mỹ và trí tuệ cho con người.
Bài hát khát vọng mùa xuân
http://members.home.nl/weervrouwmoniquesomers/mozart.mp3



Chương ba Concerto cho Bassoon (Fagotte) của Mozart là một bản hòa ca trong lành, giai điệu giản dị nhưng đẹp một cách bất ngờ với những điệu nhảy duyên dáng, tràn ngập niềm vui. Tác phẩm giống như một khúc ca mùa xuân, gần gũi với những âm thanh của cảnh sắc thiên nhiên tươi tắn, mới mẻ nhuộm đầy ánh nắng ấm áp.
Màu sắc dàn nhạc mang vẻ đẹp tinh tế bởi sự hòa quyện giữa những nhạc tố trong sáng, thông minh đầy hân hoan của bè đàn dây với sự hóm hỉnh, chất phác của những âm thanh bassoon. Điều kỳ lạ là, sự hòa quyện đó lại vẫn giữ được những nét thuật khiết của các bè trong dàn nhạc
Đây là một trong những tác phẩm đầu tiên của Mozart đã làm tôi cực kỳ say mê, lần đầu tiên tôi phát hiện ra được một thiên đường của âm nhạc, nơi bắt đầu của những tình yêu cuộc sống.
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/spring.jpg
Tôi nhớ một lần, thời còn sinh viên, khi tôi đang ôm cái rađiô để nuốt lấy từng giây từng phút bản nhạc này của Mozart, thì ông chú tôi, vốn cũng là dân trí thức, thích lên lớp và răn dạy người khác về đạo đức và cách sống, đã buộc tôi phải vặn nhỏ cái đài xuống. Tôi không nói gì và làm theo một cách miễn cưỡng. Nhưng chỉ trong phút chốc, chính những giai điệu tuyệt vời của Mozart đã làm ông chú này phải thay đối ý kiến, chú nói với tôi : nếu cháu thích thì có thể bật to một tý cũng được. Tôi sướng lắm, chính bản thân âm nhạc của Mozart đã bảo vệ cho tôi, đã tranh luận hộ tôi, tôi đã không cần phải nói một câu nào cả .
Quả thực là Âm nhạc của Mozart có thể vượt qua được những ranh giới chật hẹp trong định kiến của con người, làm vô hiệu những ràng buộc và áp đặt thiển cận về văn hóa.
.

Apomethe
22-09-2006, 20:58
Tình yêu vốn là chủ đề muôn thủa của nghệ thuật, và chừng nào, loài người còn cần đến tình yêu thì chừng đó họ còn cần đến những tác phẩm nghệ thuật. Và chúng ta hãy cứ ngạc nhiên, hãy cứ thử suy nghĩ nhưng đừng bao giờ cố gắng để trả lời câu hỏi, tại sao trong nghệ thuật, tình yêu lại đẹp đến thế , và tại sao trong tình yêu, nghệ thuật lại đẹp đến thế.
Theo thống kê trên thực tế thì những Thiên Tình Sử thường hiếm khi có thực trong cuộc sống. Nhưng, tốt hơn hết là chúng ta cũng chẳng nên bận tậm đến điều đó để làm gì mà hãy cùng nhau thưởng thức :
Piort Irlich Tchaikovsky – Fantasie Romeo và Juliet
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/tchaikovsky.jpg
Tác phẩm được Tchaikovsky hoàn thành lần đầu tiên vào tháng 10 năm 1869, sửa lại hai lần vào 9/1870 và 8/1880. Trong ba lần ra mắt, nó lần lượt được trình diễn bởi Nikolai Rubinstein ngày 16/3/1870 ở Moscow, bởi Eduard Nápravník ngày 17/2/1872 ở St. Petersburg, bởi Mikhail Ippolitov-Ivanov ngày 19/4/1886 ở Tiflis (Tbilissi). Khúc ngẫu hứng Romeo và Juliet thực ra là một sự gợi ý của Mily Barakirev, và Tchaikovsky cũng đã đề tặng nó cho ông. Đây là một trong những tuyệt tác hay nhất của âm nhạc giao hưởng cuối thế kỷ 19, chính tác phẩm này đã đánh dấu sự nổi danh của Tchaikovsky ở châu Âu.
Tổng phổ được viết cho piccolo, 2 flute, 2 oboe, kèn co Ăng-le (anglais-kèn co Anh), 2 clarinet, 4 kèn ko, 2 trumpet, 3 trombone, trống định âm, cymbal (một nhạc cụ bộ gõ, có người gọi là cái “chũm chọe”), trống bass, harp(đàn hạc) và dàn dây.

Tác phẩm được bắt đầu với một đoạn choral khe khẽ của clarinet và bassoon theo một chủ đề mang tính nghi lễ. Bè đàn dây xuất hiện với một sự báo trước, và rồi những cây kèn gỗ như hát lên những lời cầu nguyện, những chuỗi âm thanh êm ả nổi bật lên theo những dòng chảy mềm mại và lung linh của đàn harp. Tất cả vẫn trôi đi bình thản như những gì mà cuộc sống vốn có, một cách tự nhiên, giống như việc người ta sinh ra là để yêu nhau. Nhưng rồi, một sự xung đột khủng khiếp đã được báo trước, trống định âm rung lên đầy hồi hộp trong sức mạnh bao trùm của dàn nhạc, và nó chỉ chìm vào yên tĩnh trong giây lát. Một hợp âm cứ trở đi trở lại giữa đàn dây và kèn gỗ được biến thành một chủ đề đầy xáo động, mô tả cuộc chiến giữa hai dòng họ Capulet và Montague. Sự hỗn loạn của kèn gỗ được hưởng ứng bởi những nhạc tố xoáy tròn của đàn dây, bị chen ngang bởi những âm thanh cục cằn của bộ gõ. Kịch tính và xung đột được phát triển với đầy đủ sắc thái của nó, dai dẳng, ngấm ngầm và cay nghiệt.
Nhạc điệu đột nhiên chậm lại và dịu đi, chuyển từ giọng Si thứ sang Rê-giáng trưởng, trong phần đệm đều đều thong thả của kèn co. Kèn co Ăng-le bắt đầu mở ra những ô nhịp của chủ đề tình yêu. Bè đàn dây bước vào với một giai điệu đầy đặn và du dương. Nó mô tả một thứ tình yêu nảy nở và đầy sức sống, tương phản hoàn toàn với chủ đề chiến tranh và hận thù trước đó. Ở đoạn kết, flute và oboe nhắc lại chủ đề tình yêu với một giọng điệu bay bổng, mang một cảm xúc êm đềm và ngọt ngào. Có lẽ ở đây Tchaikovsky muốn mô tả niềm hạnh phúc của những người đang yêu.
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/romeo-juliet1.jpg
Ở phần phát triển, âm nhạc trở nên sôi nổi, và dường như đôi trai gái đang nắm tay nhau bước đi trên những chặng đường chông gai của tình yêu, bên trong họ là sức sống, sức mạnh, tất cả đều xuất phát từ trái tim. Những nhạc tố hung dữ lần lượt xuất hiện, từ sự đan xen cho đến dồn dập và giằng xé. Và rồi, kịch tính được đưa đến đỉnh điểm, những cây kèn đồng gào thét điên loạn, bè đàn dây tạo ra trận cuồng phong trong tiếng sấm sét của bộ gõ.
Khi cơn giông bão vừa lắng xuống, giai điệu tình yêu lại xuất hiện, những cây kèn gỗ lại cất tiếng hát, đong đưa và dịu dàng như như lời ru. Và rồi bản hòa ca về tình yêu được cả dàn nhạc cất lên, bằng tất cả sự nghẹn ngào, say đắm, xúc động đến trào nước mắt. Đó giống như sự gặp mặt sau chia ly, giống như sự chiến thắng của tình yêu bất tử và giống như những gì thiêng liêng, vĩ đại và cao cả của những trái tim biết yêu.
Nhưng ngay sau đó, sự hung tợn và độc ác lại quay trở lại, chủ đề tình yêu bị biến thành một cuộc chiến tàn khốc và bị vùi dập trong những âm thanh dồn dập, không thương tiếc của bộ gõ.
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/romeojuliet2.jpg
Trong phần tái hiện, các chủ đề được mang trở lại với cường độ lớn hơn. Nhưng lần này, chủ đề tình yêu bị tan vỡ thành nhiều phần và bị bao trùm bởi chủ đề thù hận, được đưa lên đến đỉnh điểm trong những hồi trống định âm nghiệt ngã. Những âm thanh như tiếng chuông chết chóc xuất hiện cùng với điệu choral ảm đạm và chậm chạp, tất cả chìm trong bầu không khí nặng nề như những hậu quả khủng khiếp của chiến tranh và thù hận giữa hai dòng họ. Chủ đề tình yêu được vang lên lần cuối cùng trong màu sắc tối tăm và mờ đục của bè trầm để rồi kết thúc bằng bốn ô nhịp với những hợp âm đầy hẫng hụt, để lại đầy nuối tiếc và thương cảm cho một bi kịch nghiệt ngã của tình yêu.
Đó là một câu chuyện tình được kể bằng âm nhạc, và đằng sau thảm kịch của nó, có lẽ cả Shakespeare và Tchaikovsky đều mong muốn xây dựng nên một biểu tượng đẹp đẽ cho một thứ tình cảm của con người, một thứ tình cảm mà ngay cả K. Marx và F.Engels cũng đã thừa nhận trong các Chủ nghĩa Duy vật Biện chứng và Chủ nghĩa Duy vật Lịch sử của mình : đó là một thứ tình cảm mà người ta có thể đánh đổi bằng cái chết.

Tchaikovsky - Romeo and Juliet.mp3 (http://www.peabody.jhu.edu/data/27/link/209/PCO11-6-02-Tchaikovsky-Romeo-and-Juliet.mp3?PHPSESSID=9874cf09a2f7f00c683359e40afd8 512)



Nói đến Romeo và Juliet thì không thể không nhắc tới phần âm nhạc cho vở ballet cùng tên của nhà soạn nhạc Xô viết lừng danh Sergei Prokofiev. Đây là tác phẩm thành công và rất nổi tiếng của ông. Âm nhạc của Prokofiev là một sự sáng tạo độc đáo, mang tính thời đại sâu sắc và vẻ đẹp mới mẻ của những màu sắc hòa âm trong dàn nhạc. Nhiều khúc nhạc trong Romeo và Juliet của ông được đã được chuyển thể cho piano, piano và violon, đó là những khúc nhạc rất hấp dẫn và được nhiều người yêu thích. Âm nhạc trong Romeo và Juliet cũng như trong nhiều tác phẩm khác của Prokofiev đều mang vẻ trẻ trung mà vẫn trưởng thành, bướng bỉnh mà vẫn hấp dẫn, trong sáng mà vẫn đầy suy tư, mạnh mẽ, bộc trực mà vẫn không kém phần duyên dáng, tế nhị…
Sergei Prokofiev – Romeo và Juliet
(Bản dịch)
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/prokofiev.jpg
Prokofiev đã viết : “Vào cuối năm 1934, nhà hát Kirov ở Leningrad có đề cập đến việc dàn dựng một vở ballet của tôi. Tôi đã rất có hứng thú với một vở kịch, thế là Romeo và Juliet đã được đề nghị. Nhưng nhà hát Kirov lại rút lui, và thay vào đó, tôi đã ký hợp đồng với nhà hát Bolshoi ở Moscow. Vào mùa xuân năm 1935, Radlov và tôi đã dựng được một kịch bản, và đang nhờ cố vấn của biên đạo múa về kỹ thuật ballet. Phần âm nhạc được viết vào mùa hè, nhưng nhà hát Bolshoi lại từ chối và họ bảo rằng, nhạc như thế thì làm sao mà nhảy được, và thế là hợp đồng bị hủy.”
Nhà hát Kirov lúc này đang trong thời kỳ thanh lọc những “nghệ sỹ vườn cấp tiến”, và Radlov bị buộc phải dời khỏi chiếc ghế giám đốc. Lý do chính thức để hủy bỏ vở ballet này là việc biên đạo cho tác phẩm của Shakespeare sẽ là một sự xúc phạm, thiếu tôn kính.
Phần âm nhạc cho Romeo và Juliet của Prokofiev lần đầu tiên được trình diễn ở Brno, thuộc Czechoslovakia năm 1938, và sự kiện này hầu như chẳng gây được tiếng tăm gì. Trong khi đó, Prokofiev đã chuyển âm nhạc của ông thành hai tổ khúc cho dàn nhạc, và mười khúc nhạc cho piano năm 1936 và 1937. Tổ khúc thứ ba được soạn vào năm 1946
Lần trình diễn đầu tiên của vở ballet được thực hiện ở nhà hát Kirov vào 11/1/1940, trước đó, đã có rất nhiều những bất đồng giữa biên đạo múa Leonid Lavrosky và Prokofiev. Những diễn viên múa thì không hiểu được âm nhạc; và dàn nhạc thì phải nỗ lực một mất một còn để tránh xảy ra thảm họa, họ đã cố gắng hủy buổi diễn. Việc diễn những phần cuối cùng trong vở kịch của Shakespeare, dư luận của nhà hát cho rằng : “Chẳng có câu chuyện nào lại dở khóc dở cười hơn âm nhạc cho Romeo của Prokofiev. Galina Ulanova, người đầu tiên vào vai Juliet nói rằng cô ấy mong là phần âm nhạc, cái mà có “một vài mẫu hình giai điệu của riêng chúng tôi, cái gì đó mà gần gũi hơn với ý niệm của chính chúng tôi về việc phải diễn tả tình yêu của Romeo và Juliet như thế nào”. Mặc dù có quá ít hy vọng về sự thành công của vở ballet, nhưng trên thực tế nó đã được chào đón nồng nhiệt và trở nên nổi tiếng hơn bao giờ hết. Sau đó, vở ballet cũng được trình diễn ở Bolshoi vào ngày 28/12/1946.
Phần âm nhạc của Romeo và Juliet có một cấu trúc chặt chẽ, được dựa trên phần lời kịch nguyên bản. Chính điều này đã khiến cho các nhà biên đạo múa hoặc là phải sử dụng một kế hoạch kịch bản chặt chẽ, hoặc là sẽ gặp phải rất nhiều hạn chế nếu họ không chịu thuận theo mọi chi tiết.
http://www.ttvnol.com/uploaded/ttdungquantum/romeojuliet3.jpg
Trong cuốn tự thuật của mình, Prokofiev viết : “ Đã có những phản ứng khá là nhặng xị khi chúng tôi cố gắng đem lại cho Romeo và Juliet một kết thúc có hậu – trong cảnh cuối cùng, Romeo đến sớm hơn một phút, thấy Juliet vẫn còn sống, và mọi chuyện kết thúc tốt đẹp. Lý do cho sự can thiệp hơi thô bạo này là ở chỗ : đối với việc biên đạo múa thuần túy, người sống thì vẫn nhảy nhót được chứ người chết thì còn múa may cái nỗi gì…Nhưng điều thực sự đã làm tôi thay đổi ý định là có một người đã nói với tôi : ‘Nói thật ra, âm nhạc của ông chẳng diễn đạt bất cứ sự vui vẻ thực sự nào ở đoạn kết cả’. Điều này khá là chí lý. Sau một vài thảo luận với các biên đạo múa, chúng tôi đã quyết định rằng, sự kết thúc bi thảm có thể được diễn đạt trong điệu múa và trong khoảng thời gian thích đáng với phần âm nhạc cho đoạn kết đã được viết.”

(http://www.webfilehost.com/dl_file.php?fid=13991)
http://www.boyunglee.com/prokofiev.html



@ cuc_sat & ninja_in_mask
Aimer
Paroles et Musique: Gérard Presgurvic 2000 "Roméo et Juliette"
D''après l''oeuvre de William Shakespeare
R: Aimer c''est ce qu''y a d''plus beau
Aimer c''est monter si haut
Et toucher les ailes des oiseaux
Aimer c''est ce qu''y a d''plus beau
J: Aimer c''est voler le temps
Aimer c''est rester vivant
Et brûler au cœur d''un volcan
Aimer c''est c''qu''y a de plus grand
R,J: Aimer c''est plus fort que tout
Donner le meilleur de nous
Aimer et sentir son cœur
Aimer pour avoir moins peur
R, J, Chœurs: Aimer c''est ce qu''y a d''plus beau
Aimer c''est monter si haut
Et toucher les ailes des oiseaux
Aimer c''est ce qu''y a d''plus beau
Aimer c''est voler le temps
Aimer c''est rester vivant
Et brûler au cœur d''un volcan
Aimer c''est c''qu''y a de plus grand
Aimer c''est brûler ses nuits
Aimer c''est payer le prix
Et donner un sens à sa vie
Aimer c''est brûler ses nuits
Aimer c''est ce qu''y a d''plus beau
Aimer c''est monter si haut
Et toucher les ailes des oiseaux
Aimer c''est ce qu''y a d''plus beau
Aimer...
R: Yêu, chính ở đó có điều đẹp nhất
Yêu chính là bay lên thật cao
Và chạm tới những cánh chim
Yêu, chính ở đó có điều đẹp nhất
J: Yêu chính là đuổi bắt thời gian
Yêu chính là còn sống
Và đốt một núi lửa trong tim
Yêu, chính ở đó có điều lớn lao nhất
R, J:
Yêu chính là cái mạnh hơn tất cả
Trao gửi cái tốt đẹp nhất của ta
Yêu và cảm thấy tim người
Yêu để bớt lo sợ
R, J, dàn đồng ca:
Yêu, chính ở đó có điều đẹp nhất
Yêu chính là bay lên thật cao
Và chạm tới những cánh chim
Yêu, chính ở đó có điều đẹp nhất
Yêu chính là đuổi bắt thời gian
Yêu chính là còn sống
Và đốt một núi lửa trong tim
Yêu, chính ở đó có điều lớn lao nhất
Yêu chính là thiêu đốt đêm đen
Yêu chính là trả giá
Và cho người ý nghĩa cuộc đời
Yêu chính là thiêu đốt đêm đen
Yêu, chính ở đó có điều đẹp nhất
Yêu chính là bay lên thật cao
Và chạm tới những cánh chim
Yêu, chính ở đó có điều đẹp nhất
Yêu...
@ Nhina ( meongoansisster ) & ... ( bí mật ! )
Sonnet No.22
W. Shakespeare
KH dịch
Gương sẽ chẳng khiến anh nghĩ mình già,
Chừng nào em vẫn đương thì tươi trẻ
Nhưng khi thấy em vệt thời gian đã điểm
Anh mong lấy tuổi mình bù đổi cho em.
Bởi mọi nhan sắc làm vỏ bọc ngoài tim
Với anh chỉ là manh áo may vừa vặn
Khi anh có thứ trong ngực em đang đập
Anh có thể nào già giặn hơn em ?
Nên hãy giữ gìn chính tình yêu
Như anh không vì mình mà vì em ước muốn
Mang tim em, anh sẽ nâng niu lắm
Như người vú dịu dàng giữ bé tránh ốm đau.
Đâu dám đùa với tim em bởi khi tim anh ngưng
Em đã trao anh không đòi nhận lại.


KKH
.

Apomethe
22-09-2006, 21:01
MAMMA son tanto felice
Bài hát mang vẻ đẹp của dân ca Ý, với những giai điệu đằm thắm và giàu ý tứ, thể hiện những cảm xúc chân thật nhất của tình yêu thương.
Nền opera Ý, chính vì thừa hưởng và phát triển một cách xuất sắc những kho tàng dân ca nên đã trở thành một nền ca xướng được cả thế giới ngưỡng mộ, nơi sản sinh ra những bài hát làm rung động biết bao con người qua nhiều thế hệ.
Lyrics: Carlo Andrea Bixio and Bruno Cherubini
(Có tư liệu cho rằng phần nhạc là của Bixio còn phần lời của Cherubini)
Mamma, son tanto felice
perché ritorno da te.
La mia canzone ti dice
ch''è il più bel sogno per me!
Mamma son tanto felice...
Viver lontano perché?
Mamma, solo per te la mia canzone vola,
mamma, sarai con me, tu non sarai più sola!
Quanto ti voglio bene!
Queste parole d''amore che ti sospira il mio cuore
forse non s''usano più,
mamma!,
ma la canzone mia più bella sei tu!
Sei tu la vita
e per la vita non ti lascio mai più!
Sento la mano tua stanca:
cerca i miei riccioli d''or.
Sento, e la voce ti manca,
la ninna nanna d''allor.
Oggi la testa tua bianca
io voglio stringere al cuor.
Mamma, solo per te la mia canzone vola,
mamma, sarai con me, tu non sarai più sola!
Quanto ti voglio bene!
Queste parole d''amore che ti sospira il mio cuore
forse non s''usano più,
mamma!,
ma la canzone mia più bella sei tu!
Sei tu la vita
e per la vita non ti lascio mai più!
Mamma... mai più!
Pavarrotti hat.mp3 (ftp://ftp.uar.net/pub/music/%21incoming_write_disabled/Italiano%20collection/Pavarotti%20mamma.mp3)
Một đoạn lời tiếng Anh
When the evening shadows fall
And a lovely day is through
Then with longing, I recall
The years I spent with you
Safe in the glow of your-our love
Sent from the hea-eavens abo-ove
Nothing can ever repla-a-ace
The warmth of your tender embra-ace
Oh Ma-ama
Until the day that we''re together once more
I live in these memories
Until the day that we''re together-er once more
Bản phổ lời tiếng Việt
Mamma
Tim con rung lên khi nghe tiếng mẹ
Ôi thân yêu như tiếng ca ban chiều
Vang bên tai con bao lời ân tình
Nghe sao bao âu yếm sưởi ấm tâm hồn
Mẹ mừng vì giờ đây con đã trở về
Mẹ nhìn con mỉm cười âu yếm
Ôi mẹ ! Cả cuộc đời con chỉ ôm ấp hình bóng mẹ
Ôi mẹ ! Đẹp tuyệt vời bao hạnh phúc được sống bên mẹ
Con ca lên khúc ca ân tình
Nay bao xa cách đã qua rồi
Con nâng niu hôn lên tay mẹ yêu
In trong tim con mẹ mến yêu
Ôi mẹ ! Dịu dàng âu yếm như con ngày ấu thơ
Qua rồi, những tháng mong chờ
Từ nay con sẽ sống bên mẹ mến yêu trọn đời.



…Vào những buổi sáng tĩnh lặng của mùa xuân, khi mà cây hoa đỗ quyên bên ban công ngoài cửa sổ đã thể hiện hết tất cả vẻ đẹp rực rỡ của nó sau ngày tết, chỉ còn lại những xác hoa màu nâu xám, héo rũ và tàn úa, nhường chỗ cho những mầm xanh đang vươn lên, rung rinh trước ngọn gió xuân trong lành. Có một đôi chim sẽ vẫn cần mẫn bay đến bên cây đỗ quyên nhỏ bé và gom nhặt những xác hoa mang về làm tổ.
Sự sự tươi tắn và dịu dàng tràn ngập trong cả bầu không khí, ánh sáng và âm thanh. Chỉ có tiếng chim hót véo von và bản Sonata La trưởng của Schubert đang cất lên những âm thanh ca ngợi cuộc sống thanh bình, êm ả, ca ngợi niềm hạnh phúc bình dị của những sinh vật bé nhỏ, và con người cũng là một sinh vật bé nhỏ trong sự vĩ đại và kỳ diệu của tự nhiên.
http://www3.ttvnol.com/uploaded2/ttdungquantum/claire%20ruby-spring_nest.jpg
Tôi thấy mình phải cám ơn đôi chim sẻ kia không chỉ vì một lý do rất đời thường là chúng đã dọn sạch cái ban công và làm đẹp cây đỗ quyên cho tôi, mà còn bởi vì tôi đã được chứng kiến những ý nghĩa chân thực của sự sống. Và chẳng bao lâu nữa, trong cái tổ làm bằng những xác hoa đỗ quyên kia, sẽ có những chú chim sẻ nhỏ chào đời, chúng sẽ lớn lên và sẽ phải vượt qua những cơn mưa rào mùa hạ, những trận bão mùa thu và trốn tránh những cơn gió lạnh mùa đông. Và rồi…cho đến một mùa xuân nào đó, một trong số chúng sẽ cùng với một người bạn, trở về ban công cửa sổ, nơi có một cây đỗ quyên vừa hết thời kỳ nở hoa, nơi mà những bản Sonata của Schubert vẫn vang lên trong niềm hạnh phúc của những sinh vật bé nhỏ…
Có lẽ, chỉ khi được chứng kiến những vẻ đẹp bình dị của sự sống cũng như những quy luật kỳ diệu của tự nhiên, tôi mới phần nào hiểu được vì sao mình lại yêu thích âm nhạc của Schubert đến thế.
Schubert – Violin Sonata in A major.mp3 (ftp://152.2.210.24/pub/multimedia/pandora/mp3/violin/Schubert/schubert1.mp3)
Schubert - Piano Sonata in A major D.6641. Allegro Moderato (http://server3.pianosociety.com/protected/schubert-664-1-pascale.mp3)
2. Andante (http://server3.pianosociety.com/protected/schubert-664-2-pascale.mp3)
3. Allegro (http://server3.pianosociety.com/protected/schubert-664-3-pascale.mp3)
Schubert - Sonata in G major, D.894 - op.78Molto moderato cantabile (ftp://152.2.210.24/pub/multimedia/pandora/mp3/piano/Hokanson/Live/1SchubertModerato.mp3)
Andante (ftp://152.2.210.24/pub/multimedia/pandora/mp3/piano/Hokanson/Live/2SchubertAndante.mp3)
Menuetto: Allegro moderato (ftp://152.2.210.24/pub/multimedia/pandora/mp3/piano/Hokanson/Live/3SchubertMenuetto.mp3)
Allegretto (ftp://152.2.210.24/pub/multimedia/pandora/mp3/piano/Hokanson/Live/4SchubertAllegretto.mp3)
.

ttdungquantum
24-10-2006, 00:16
Bản Sonata bỏ dở

http://www.classicalworks.com/composerimages/glinka.jpg

“Vào thời gian đó (1825) tôi đã viết chương đầu tiên của bản Sonata cho Viola giọng Rê thứ. Đây là một trong những tác phẩm mà tôi hài lòng nhất…Chương hai được viết sau đó một thời gian. Tôi đã không muốn viết chương cuối Rondo nữa. Chủ đề của chương Rondo này sẽ dựa trên dân ca Nga mà nó vẫn còn hiển hiện trong đầu tôi. Và gần đây tôi vừa mới thêm vào đó một điệu polka của trẻ em.”
Trích hồi ký của Mikhail Glinka

Một nghệ sỹ piano thời đó tên là E. M. Savelova-Sozentovitj viết: “Sau vụ những người tháng chạp nổi loạn chống lại Nga Hoàng, Glinka đã buồn đến mức ông không muốn hoàn thành bản Sonata nữa.”
Không biết lý do người ta đưa ra như vậy có xác đáng hay không, nhưng Glinka đã mãi mãi chấp nhận sự dở dang của bản Sonata. Và bây giờ, những nghệ sỹ viola danh tiếng như Yuri Bashmet và Nobuko Imai vẫn chơi hai chương của tác phẩm này với đầy đủ những cung bậc của cảm xúc. Theo cảm nhận của tôi, có lẽ bản Sonata nên bị bỏ dở như thế.
Tác phẩm được viết trong giai đoạn đầu sự nghiệp của Glinka, giai đoạn giữa 1825 và 1828. Mãi đến năm 1932, ba phiên bản của nó mới được V. V. Borisovsky (giáo sư Nhạc viện quốc gia Moscow và là người sáng lập trường phái viola Nga) tìm thấy và xuất bản ở Moscow. Glinka đã tin rằng bản Sonata Viola này là tác phẩm thành công nhất trong số những sáng tác tiền-Italia của ông.
Đây là một trong những tác phẩm dành cho viola nổi tiếng nhất và thường xuyên được biểu diễn nhất. Toàn bộ bản Sonata tràn ngập cảm xúc trữ tình lãng mạn. Giai điệu đẹp ở sự da diết và nỗi niềm tự sự. Những âm thanh viola mềm mại, ấm áp và thanh cao. Đàn piano biểu hiện nhiều sắc thái, khi chậm rãi tư lự, khi uyển chuyển, duyên dáng, khi long lanh như những giọt nước rơi trên mặt hồ, khi lại trào lên mạnh mẽ bởi những buồn đau chan chứa. Tác phẩm thể hiện rất đặc trưng cái gọi là nỗi buồn Nga, một nỗi buồn gắn bó với khung cảnh thiên nhiên, thời gian nghiệt ngã và những nỗi nhớ vô hình.

Có một điều thực tế là, người ta có thể coi bản Sonata cho Viola giọng Rê thứ của Glinka là kiểu nhạc phòng khách. Nhưng thôi, bạn hãy thử làm như thế này nhé, bạn hãy chọn một buổi chiều cuối thu thật tĩnh lặng. Bạn hãy ngồi trong một căn phòng thật tĩnh lặng, căn phòng không cần sang trọng lắm đâu (mà thực ra là không nên sang trọng, chẳng để làm gì cả). Nói chung là chỉ cần một cái ghế, một cái bàn và nên có một ô cửa sổ để nhìn ra khung cảnh bên ngoài với những bóng nắng vàng ấm áp và một bầu trời xanh thẳm. Bạn hãy cầm lên một cuốn sách và đọc (lý tưởng nhất là cuốn Một mình với mùa thu của Paustovsky) và cuối cùng bạn hãy bật bản Sonata bỏ dở của Glinka lên. Tôi tin là bạn sẽ ở trong một thế giới khác, nó đẹp và đầy nội tâm đến mức, bạn sẽ không cần quan tâm đến chuyện mình có phải là người lãng mạn hay không nữa.

Mikhail Glinka – Viola Sonata in D minor
Viola: Nobuko Imai
I. Allegro Moderato.mp3 (http://phonoarchive.org/Glinka/Viola%20Sonata%20(Imai,%20Pontinen)/I%20Allegro%20moderato.mp3)
II. Larghetto Ma Non Troppo.mp3 (http://phonoarchive.org/Glinka/Viola%20Sonata%20(Imai,%20Pontinen)/II%20Larghetto%20ma%20non%20troppo.mp3)

http://www.nhaccodien.info/music/TTDUNGQUANTUM/TTD_Autombe_No6.jpg

ttdungquantum
24-10-2006, 12:32
Mikhail Glinka - Viola Sonata in Dminor

http://images.amazon.com/images/P/B000003FBB.01.LZZZZZZZ.jpg

Viola: Yuri Bashmet
I. Allegro Moderato.wma (http://www.nhaccodien.info/music/TTDUNGQUANTUM/Glinka-SonataViola_Yuri Bashmet_Allegro Moderato.wma)
II. Larghetto Ma Non Troppo.wma (http://www.nhaccodien.info/music/TTDUNGQUANTUM/Glinka-SonataViola_Yuri Bashmet_Larghetto Ma Non Troppo.wma)

na9
21-11-2006, 18:32
DON QUIJOTE (hay DON QUIXOTE, DON QUICHOTTE)
Bản thống kê này làm tặng người có nick Don Quichotte ở diễn đàn Nhạc cổ điển cũ đã bị sập, đồng thời là người khởi tạo chủ đề “Âm nhạc với thời gian”

En un lugar de la Mancha, de cuyo nombre no quiero acordarme, no ha mucho tiempo que vivía un hidalgo de los de lanza en astillero, adarga antigua, rocín flaco y galgo corredor.
(Tại một địa phương ở xứ La Mancha mà tôi không muốn nhắc lại tên, trước đây không lâu lắm, có một nhà quý tộc thuộc loại có thói quen giữ một cây thương không dùng đến, một cái khiên cũ, một con chó săn và một con ngựa già gầy trơ xương cư ngụ.)
Miguel de Cervantes(1547 – 1616) ở Tây Ban Nha

Đó là câu chuyện buồn nhất và nó càng buồn hơn vì nó khiến chúng ta cười.
Byron(1788 – 1824) ở Anh nói về " Don Quixote"

Bị thực tế và Tây Ban Nha đánh bại, don Quijote đã chết ở làng quê mình vào năm 1614. Sau đó ít lâu, Miguel de Cervantes đã cứu sống ông ta.
Đối với cả hai, đối với kẻ mộng mơ và kẻ mộng mơ, toàn bộ tình tiết ấy là sự lặp lại của hai thế giới : thế giới không có thực của những cuốn tiểu thuyết kị sĩ và thế giới thường ngày, bình thường của thể kỉ XVII.
Cả hai không nghi ngờ rằng những năm tháng sẽ mài mòn sự bất đồng, không nghi ngờ rằng xứ Mantra và Montiel và hình ảnh hào hùng của kị sĩ, đối với tương lai sẽ không kém phần thi vị hơn so với thời đại của các Simbad hoặc so với vùng đất bao la của Ariosto.
Bởi vì ngay ở buổi đầu của văn học đã có huyền thoại và cũng sẽ như thế ở ngày chung cục.
Theo "Ngụ ngôn về Cervantes và về Quijote" của Gorge Louis Borges(1899 –1986) ở Argentina.

Những Don Quichotte thật sự (chứ không phải Don Quichotte rởm) là những người đáng kính trọng nhất trên đời này.
Theo kiki (cô bé từ trên trời rơi tự do xuống) :D

Theo tinh thần "khi ngôn ngữ bất lực thì hãy để âm nhạc lên tiếng", Jules Massenet(1842 – 1912) đã viết opera Don Quichotte, công diễn lần đầu vào năm 1910 ở Pháp và Richard Strauss(1864 – 1949) đã viết Don Quichotte(với phụ đề “Những biến tấu trên chủ đề nhân vật hiệp sĩ”) cho cello, viola và dàn nhạc lớn, công diễn lần đầu vào năm 1898 ở Đức.


http://i128.photobucket.com/albums/p190/kikiTriomphe/Don_Quixote_-Adrian_Volsky_as_Basil.jpg

Ảnh: cảnh Moreño Dance trong ballet Don Quixote của Minkus

Theo tinh thần "khi ngôn ngữ bất lực thì hãy để cả âm nhạc lẫn tay chân lên tiếng" :D , Lйon Фиодорович Минкуза (Léon Fedorovich Minkus, 1826 – 1947) đã viết nhạc cho vở ballet lớn cùng tên, gồm 4 màn / 8 cảnh, công diễn lần đầu vào năm 1869 tại Nhà hát Bolshol Hoàng Gia Moscow. Nhưng trước đó đã có những phiên bản ballet Don Quixote khác được dàn dựng ở nhiều nơi trên thế giới, mà bản sớm nhất là do Franz Hilverding(1710 - 1768) viết nhạc và dựng ở Vienna, Áo vào năm 1740. Tuy nhiên ballet của Minkus là phiên bản thành công và được dàn dựng nhiều nhất từ trước tới nay.

Lịch sử nói thêm rằng trước hoặc sau khi chết, ông đã dám đối mặt với thượng đế và nói rằng : "con, vốn là biết bao người một cách vô ích, con muốn là một người và là con." Từ trong một cơn lốc, tiếng nói của thượng đế trả lời ông : "Ta cũng không là ta, ta mộng mơ thế giới như con mộng mơ tác phẩm của mình, Shakespeare ạ, và giữa những hình thù của giấc mơ ta có con, cũng như ta, con là rất nhiều người và chẳng là ai cả.
Theo EVERYTHING AND NOTHING (Suy nghĩ về Shakespeare) của Borges

Nhà tiểu thuyết, nhà thơ, nhà viết kịch Miguel de Cervantes (tác giả tiểu thuyết "Don Quijote nhà quý tộc tài ba xứ Mancha" - nguồn cảm hứng bất tận cho vô vàn văn nghệ sĩ thời sau) sinh ngày 29/9/1547 ở Tây Ban Nha, nơi thời ấy sử dụng Lịch Gregorian. Trong khi nhà thơ, nhà viết kịch William Shakespeare (tác giả rất nhiều vở kịch trứ danh – cũng là nguồn cảm hứng bất tận cho vô vàn văn nghệ sĩ thời sau) sinh ngày 26/4/1564 ở Anh, nơi thời ấy sử dụng Lịch Julian. Trái tim của cả Cervantes và Shakespeare đều ngừng đập vào ngày 23/4/1616 (Tuy không sinh cũng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng ngẫu nhiên mất cùng ngày cùng tháng cùng năm.) UNESCO đã tôn vinh sự trùng hợp ngẫu nhiên này bằng cách lấy ngày 23/4 làm Ngày Sách Quốc Tế.

Và Triomphe xin cám ơn em Nhina-Dulcinea (người hay cho Triomphe mượn sách đọc nhất trên diễn đàn này). CHÚC EM NHINA-DULCINEA THƯỢNG LỘ BÌNH AN ! Trong thời gian em Nhina-Dulcinea xuất ngoại, cấm em ttdungquantum gặp chị một mình !:D

Và Triomphe xin cám ơn trước người sẽ up file âm thanh bản Don Quixote của Richard Strauss (http://www.classicalvietnam.info/modules.php?name=Author&op=Detail&catid=135) lên đây cho mọi người cùng nghe.:)

van_Toan
22-11-2006, 09:39
tác phẩm "Don Quixote" (Op.35) của Richard Strauss theo yêu cầu của Triomphe đây:
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/I.%20Don%20Quixote%20Sinks%20into%20Madness.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/II.%20Don%20Quixote%20%26%20Sancho%20Panza.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/III.%20The%20Adventure%20with%20the%20Wind.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/IV.%20The%20Battle%20with%20the%20Sheep.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/V.%20Discourse%20between%20Knight%20%26%20Squire.m p3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/VI.%20The%20Adventure%20with%20the%20Pilgrims.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/VII.%20The%20Knight%27s%20Vigil.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/VIII.%20The%20Meeting%20with%20Dulcinea.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/IX.%20The%20Ride%20through%20the%20Air.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/X.%20The%20Voyage%20in%20the%20Enchanted%20Boat.mp 3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/XI.%20The%20Combat%20with%20the%20Two%20Magicians. mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/XII.%20The%20Defeat%20of%20Don%20Quixote.mp3
http://www.fileden.com/files/2006/11/20/398524/XIII.%20Don%20Quixote%27s%20Death.mp3

do Royal Philharmonic Orchestra biểu diễn với chỉ huy là Sir Thomas Beecham

kiki
21-12-2006, 08:39
Còn đây là bài đầu tiên trong liên khúc “Ba bài ca của Don Quichotte gửi Dulcinée” (Trois chansons de Don Quichotte à Dulcinée) của Maurice Ravel trên lời thơ của Paul Morand
Mời các bạn thưởng thức qua giọng baryton Gerard Souzay và bản dịch lời sang tiếng Việt của chị Triomphe. Chị ơi nếu căn cứ theo tiêu chí “Thời gian không đó bằng năm tháng mà đo bằng những gì chúng ta thực hiện được” thì chị còn trẻ chán chị nhỉ. :D Post xong bài này em sẽ làm một chuyến du lịch xuyên Việt, hôm qua em vừa được tặng một tập bản đồ tất cả các tỉnh thành Việt Nam. Theo Paul Morand thì : ”Du lịch cũng chỉ là một cách đi trốn qua không gian mà không tránh khỏi thấy thời gian trôi chảy” hu hu ... buồn wá :((


1. Chanson romanesque (download nhạc (http://www.box.net/shared/0pga86rnfo))

Si vous me disiez que la terre
A tant tourner vous offensa,
Je lui dépêcherais Pança:
Vous la verriez fixe et se taire.

Si vous me disiez que l’ennui
Vous vient du ciel trop fleuri d’astres,
Déchirant les divins cadastres,
Je faucherais d’un coup la nuit.

Si vous me disiez que l’espace
Ainsi vidé ne vous plaît point,
Chevalier dieu, la lance au poing,
J’étoilerais le vent qui passe.

Mais si vous disiez que mon sang
Est plus à moi qu’à vous, ma Dame,
Je blêmirais dessous le blâme
Et je mourrais, vous bénissant.

O Dulcinée.

1. Bài ca Roman

Nếu nàng nói với ta rằng trái đất
Quay như thế là xúc phạm nàng,
Ta sẽ phái Pança khử nó :
Nàng sẽ thấy nó cố định và lặng câm.

Nếu nàng nói với ta rằng buồn chán
Khiến nàng nhìn trời chi chít sao
Như địa bạ thánh thần bị xé toang,
Ta sẽ cho đêm một đòn triệt hạ.

Nếu nàng rằng không gian trống trải
Khiến nàng không thích một chút nào,
Là hiệp sĩ nhà trời, với ngọn giáo đang cầm
Ta sẽ rắc sao vào ngọn gió lướt qua.

Nhưng nếu nàng rằng máu của ta
Thuộc về ta nhiều hơn thuộc về nàng,
Ta sẽ tái nhợt dưới lời khiển trách này
Và sẽ chết trong tiếng nàng ban phúc.

Ôi Dulcinée.

ttdungquantum
23-03-2007, 09:10
Câu chuyện về bản giao hưởng mùa xuân

Robert Schumann là một con người kỳ lạ, âm nhạc của ông kỳ lạ, và cả số phận của ông cũng kỳ lạ. Bản thân tài năng của Schumann cũng chứa đựng sự mâu thuẫn giữa tính bồng bột, xốc nổi và những suy tư tâm lý phức tạp, tế nhị, sâu kín, giàu sức nặng tình cảm. Schumann mất khi mới 46 tuổi (1810-1856), nhưng mười sáu năm cuối cùng của cuộc đời ông đã đủ để trở thành một cuốn tiểu thuyết mà chương đầu của nó chính là bản giao hưởng số 1 của ông – Giao hưởng Mùa xuân.
http://www.tiasang.vn/images/upload/temp_image/2007/3/19/resized_67805a3106.jpg
Năm 1840 là năm hạnh phúc nhất của Schumann. Ông và nữ danh cầm piano Clara Wieck đã vượt qua được những rào cản để tổ chức một đám cưới thật hạnh phúc. Đối với Schumann, đó là cả một cuộc sống mới với những giấc mơ mới. Schumann sáng tạo bằng mộng tưởng, và có lẽ phải là những mộng tưởng bùng lên trong đầu ông mới có thể khiến ông sáng tác với tốc độ phi thường đến thế. Chỉ trong bốn ngày cuối tháng giêng năm 1841, Schumann đã phác thảo xong bản giao hưởng đầu tiên của ông, giọng Si giáng trưởng, tập tác phẩm số 38. Một tháng sau đó, nó đã được hoàn thành với một cấu trúc hoàn chỉnh. Ông đã đặt tên nó là “Giao hưởng Mùa xuân.” Theo nhật ký của Clara, bản giao hưởng số 1 này cùng với tiêu đề của nó được lấy cảm hứng từ những bài thơ mùa xuân của Adolph Boettger. Nhưng chính Schumann thì lại cho rằng, cảm hứng của ông hoàn toàn bắt nguồn từ việc Clara đã khích lệ ông viết giao hưởng và từ một mùa xuân tràn ngập hạnh phúc trong tình yêu với Clara.
Bản Giao hưởng đã được chào đón nồng nhiệt ngay trong lần trình diễn đầu tiên ngày 31/3/1841 ở Leipzig, do Felix Mendelssohn chỉ huy. Tuy nhiên, Schumann vẫn quyết định sửa lại các chương vào tháng tám năm đó. Kể từ giao hưởng số 1, Schumann đã bắt đầu xây dựng cách thức sáng tác các tác phẩm lớn của ông, đó là phác thảo thật nhanh tất cả những ý tưởng bùng lên trong đầu và chỉnh sửa lại tác phẩm sau một lần trình diễn thử nghiệm.
Schumann, có lẽ cũng giống như nhiều nhà soạn nhạc thời sau Beethoven, đã cố gắng tìm cho mình một con đường khác để vượt ra khỏi cái bóng của Beethoven và Schubert. Giao hưởng số 1 của ông nằm ở giữa những cái gọi là âm nhạc tuyệt đối (absolute music/abstract music - âm nhạc thuần tuý trừu tượng) và âm nhạc chương trình (có chủ đích mô tả cảnh sắc, tâm trạng hoặc kể một câu chuyện). Toàn bộ Giao hưởng Mùa xuân là những cảm xúc tươi tắn, hồ hởi, tràn đầy những hương sắc của khí trời và hoa cỏ. Hình thức giai điệu mới mẻ, hòa âm đẹp, mang vẻ độc đáo và đầy cá tính. Schumann đã đưa vào tác phẩm của ông những yếu tố cấu trúc kỳ lạ, thuần túy là sự bốc đồng lãng mạn chủ nghĩa và không thể lý giải được theo chuẩn mực giao hưởng của Beethoven. Tuy nhiên, kiểu cấu trúc này lại được giải thích bằng chính bản thân tính hấp dẫn và vẻ đẹp mới lạ của âm nhạc.
Schumann sáng tác nhanh, nhưng âm nhạc của ông không hề hời hợt. Tchaikovsky từng viết: “Âm nhạc của Schumann là những diễn biến sâu sắc của đời sống tinh thần, những hoài nghi, những thất vọng và những hoài bão lý tưởng xâm chiếm lòng người.” Các tác phẩm của Schumann thường là sản phẩm của những cảm hứng và niềm xúc động dào dạt nhiều hơn là từ sự sắp xếp, dàn dựng mang tính kỹ thuật hay năng lực sáng tác ổn định. Chính vì thế mà giao hưởng của Schumann thường thiên về sự cường điệu cảm xúc mà ít chú ý đến cấu trúc cũng như sự phối dàn nhạc. Tuy nhiên, chính những biểu hiện tâm lý phức tạp và nhạy cảm đến mức dữ dội trong âm nhạc của Schumann đã khiến Tchaikovsky ca ngợi ông là nhà soạn nhạc giao hưởng xuất sắc nhất của trường phái giao hưởng Đức thời sau Beethoven.
Kể từ khúc dạo đầu đầy sức sống với Giao hưởng Mùa xuân, Schumann đã viết thêm ba bản giao hưởng nữa. Chúng đều là sản phẩm của tố chất thiên tài đầy thất thường. Chính Schumann có lẽ cũng đã thừa nhận rằng, sức sáng tạo của ông bắt nguồn từ tình cảm không thể tả xiết với Clara. Trong mỗi tác phẩm, Schumann dường như đều cố gắng đi tìm hình ảnh người vợ yêu dấu của ông.
Cuối năm 1853, Schumann rơi vào trầm cảm nặng và không bao giờ hồi phục lại được nữa. Ông không còn đủ sức để chống lại những suy nghĩ điên rồ, trong đầu ông đan xen lẫn lộn những âm điệu huy hoàng với những tiếng gào thét đau đớn. Ngày 26 tháng 2 năm 1854, ông đã nhảy xuống sông Rhine với mục đích tự tử. Ông vẫn còn khóc nức nở khi người ta đưa ông về nhà. Chiếc xe ngựa chở ông đi qua một đám đông, ở đây mọi người đang tổ chức một lễ hội hoá trang địa phương. Những chiếc mặt nạ, những bộ trang phục nực cười và đầy chế giễu lại khiến trong đầu ông vang lên bản Fantasy Lễ hội hoá trang (Carnaval)­ - một tác phẩm nổi tiếng cho piano và ông đã từng viết. Dòng sông Rhine, nơi ông vừa nhảy xuống cũng đã từng là cảm hứng cho ông viết nên bản Giao hưởng Sông Rhine bất hủ từ bốn năm trước đó. Số phận đang trêu ngươi ông và đang làm cho bệnh của ông thêm trầm trọng. Trở về nhà, chính Schumann đã yêu cầu được đến bệnh viện tâm thần ở Endenich, vì ông sợ chứng điên của ông sẽ có thể làm hại Clara. Schumann đã phải vật lộn khổ sở với những âm thanh ma quỷ trong đầu ông, ông thường xuyên chửi mắng các bác sỹ. Ông thường ngồi cả ngày để viết những bản fugue một cách vội vã, nhưng không có tác phẩm nào làm ông hài lòng, và ông đã đốt hết chúng.

http://www.tiasang.vn/images/upload/files/jpg/2007/3/19/f557f80678.jpg

Cuốn tiểu thuyết dành cho hai người đã trở thành cuốn tiểu thuyết dành cho ba người kể từ khi vợ chồng Schumann đến thăm thiên tài trẻ tuổi Johannes Brahms, năm tháng trước khi Schumann đến Endenich. Bằng danh tiếng của một nhà phê bình âm nhạc hàng đầu châu Âu thời đó, chính Schumann đã là người đầu tiên nhận ra và tôn vinh tài năng của Brahms.
Brahms đã đau lòng đến độ quẫn trí khi người ta mang Schumann đi. Ông đã chuyển đến ở Düsseldorf để giúp gia đình Schumann chăm nom những đứa trẻ trong thời gian đợi Clara trở về từ những chuyến lưu diễn gần như bất tận của bà. Brahms và Clara vẫn thường xuyên trao đổi thư từ. Đến cuối năm 1854, quan hệ của họ đã trở nên thân thiết đến mức trong đoạn cuối một bức thư gửi cho Clara, Brahms đã viết lại một đoạn lấy từ cuốn truyện Nghìn lẻ một đêm: "Hôm nay, Thượng đế đã cho phép tôi nói với em rằng, tôi đã yêu em. Nước mắt đã khiến tôi không nói được thêm điều gì nữa." Chúng ta không thể biết được Clara đã trả lời như thế nào, bởi vì mãi nhiều năm sau họ mới lại viết thư cho nhau.
Thỉnh thoảng Schumann có viết thư về, lúc thì cho Clara, lúc thì cho Brahms. Trong những bức thư ông vẫn cố gắng chứng minh rằng đầu óc của mình đã trở lại bình thường và sẵn sàng để trở về nhà.
Cuối cùng thì Brahms cũng được phép đến Endenich để thăm Schumann. Họ đã chơi song tấu và đi dạo cùng nhau. Nhưng cũng kể từ đó, Schumann lại rơi vào sự lãnh đạm và suy sụp tinh thần một cách tồi tệ hơn, có lẽ ông cũng đã cảm nhận rằng, giữa Brahms và Clara có nảy sinh những tình cảm đặc biệt. Lần duy nhất Clara đến thăm Schumann là hai ngày trước khi ông mất. Schumann đã ở một mình lúc ông từ biệt cuộc đời, đó là khoảng bốn giờ chiều ngày 29 tháng 7 năm 1856.
Có lẽ, trước bi kịch của Schumann, không ai đau buồn hơn Brahms. Tình cảm của ông dành cho cả Robert và Clara có thể nói là quá lớn. Người ta có thể nghe được điều đó trong chính âm nhạc của Brahms. Tác phẩm mà Brahms đã viết sau cái chết của Schumann - bản Concerto cho Piano số 1, tràn đầy sự đau đớn. Ông đã cố gắng rời xa Clara để có thể quên đi tình yêu với bà.

Nguồn: http://www.tiasang.vn/news?id=1382

ttdungquantum
15-05-2007, 16:42
Chương 3 Symphony No.3 của Johannes Brahms - Một trong những chương nhạc đẹp nhất của thời giao hưởng lãng mạn (http://ttdungquantum.classicalvietnam.info/Music/Video/Johannes_Brahms_3rd_fromSymphonyNo3_storying.avi).

http://www.playbill.com/images/photos/articles_photo1_image1102103100.jpg

Admin
27-09-2010, 17:00
chủ đề mới được chuyển từ box Tác phẩm khí nhạc thời kỳ Trung cổ đển Lãng mạn sang box Những cái nhìn về nhạc cổ điển