PDA

View Full Version : Âm nhạc cổ điển Việt Nam và chỗ đứng trong lòng công chúng



Jessica
03-09-2008, 16:52
Âm nhạc cổ điển ở Việt Nam chủ yếu tập trung vào 2 thành phố lớn: Hà Nội và TP.Hồ Chí Minh. Nhưng hàng năm cũng chỉ có vài ba chương trình biểu diễn, đáng kể nhất là chương trình Hòa nhạc Hennessy và Toyota mang đẳng cấp quốc tế tại Hà Nội.Từ 2005 đến nay, chương trình "Giai điệu mùa thu" của TP. Hồ Chí Minh quy tụ khá đầy đủ các tài năng trẻ nhạc cổ điển đang làm việc ở nước ngoài về biểu diễn. Những hoạt đồng này cũng đã tạo ra những đêm nhạc cổ điển có chất lượng nghệ thuật cao, nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở thời vụ hoặc định kỳ mỗi năm một lần, chưa tạo một vị trí đáng kể cho nhạc cổ điển trong bức tranh âm nhạc chung của Việt Nam.
Không có "đất" diễn
TP. Hồ Chí Minh - "mảnh đất" màu mỡ và là "bước đệm" thành danh của các ca sĩ trẻ của dòng nhạc nhẹ vào nghề, thì ngược lại với âm nhạc cổ điển, nơi đây chỉ duy nhất có Nhà hát giao hưởng nhạc vũ kịch (trực thuộc Nhạc viện TP. Hồ Chí Minh). Sẽ rất khập khiễng, nhưng phải chấp nhận một sự thật hiểu nhiên, rằng hàng đêm ở thành phố sôi động này có tới gần chục tụ điểm biểu diễn nhạc nhẹ, thì với âm nhạc cổ điển lại có định kỳ 2 điêm diễn một tháng. Bởi một buổi diễn nhạc giao hưởng, số lượng nghệ sĩ, nhạc công lên tới cả trăm người, giá vé không thể bán cao hơn so với các sân khấu nhạc trẻ, khán giả quá ít và mỗi tháng chỉ biểu diễn tối đa năm hoặc bảy đêm, nên người nghệ sĩ không thể sống được với nghề.
Hà Nội, điểm mặt có: Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam, Nhà hát nhạc vũ kịch Việt Nam và Dàn nhạc giao hưởng (thuộc Nhạc viện Hà Nội). Mỗi dàn nhạc này đều có địa điểm diễn nhất định. Tuy nhiên, Nhà hát Lớn Hà Nội vẫn là điểm diễn hoành tráng nhất và thường xuyên nhất cho các chương trình được dàn dựng công phu, có chỉ huy hoặc nghệ sĩ nước ngoài biểu diễn.
Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam được bạn bè quốc tế đánh giá ngang tầm với các dàn nhạc giao hưởng nổi tiếng trong châu lục. Lịch biểu diễn của Dàn nhạc cũng đáng kể, trung bình mỗi tháng đến từ 4 - 5 buổi, có những tháng Dàn nhạc diễn tới 9 buổi (theo lịch diễn của Dàn nhạc năm 2008). Nhà hát nhạc vũ kịch Việt Nam lại được đánh giá cao vào bậc nhất của khu vực Đông Nam Á. Tuy nhiên "cái nhất" của Nhà hát này lại là nhạc kịch chứ không phải nhạc giao hưởng. Còn Dàn nhạc giao hưởng (Nhạc viện Hà Nội) thì được biết đến ít hơn, biểu diễn thưa hơn, bởi hầu hết các nghệ sĩ của Dàn nhạc còn phải làm công tác giảng dạy.
Công chúng quá ít làm cho số lượng đêm diễn không thể nhiều. Đó là đặc điểm căn bản của nghệ thuật âm nhạc cổ điển nước ta hiện nay. Có đôi lần tôi được nghe ai đó nói rằng, nhiều người rất thích đi xem biểu diễn âm nhạc cổ điển, nhưng với điều kiện... được tặng vé miễn phí.
Thực chất, thì giá vé xem loại hình âm nhạc này ở nước ta là thấp so với số lượng nghệ sĩ biểu diễn cũng như giá trị nghệ thuật đích thực của nó. Nhưng một vé có giá 200.000, 150.000... lại là quá cao so với thu nhập chung của người Việt Nam. Đứng trước cổng rạp hát, thì đa phần là người nước ngoài mua vé vào xem âm nhạc cổ điển...
http://www.cinet.gov.vn/UploadFile/Images/Data_7_2008/23161231948.jpg
Nhạc sĩ Đăng Thái Sơn và dàn nhạc giao hưởng VN
"Chảy máu" nguồn nhân lực
Sự nhận thức chưa đầy đủ về âm nhạc cổ điển, theo NSƯT Thiếu Hoa - Trưởng khoa Lý luận - Sáng tác - Chỉ huy Nhạc viện quốc gia Việt Nam, cũng là lỗi từ việc giáo dục âm nhạc trong trường phổ thông, gần như học sinh không được tập nghe và làm quen với loại âm nhạc này.
Cũng là thực tế đào tạo ở các trường nhạc đang phải đối mặt với bài toán không dễ giải: các môn học thanh nhạc, sáng tác, piano "đầu vào" khá rầm rộ; còn violon, kèn, hòa tấu thính phòng... - nguồn nhân lực cơ bản tạo nên dàn nhạc giao hưởng thì "đỏ mắt" trông thí sinh thi vào.
Tâm lý học gì mà không xin được việc làm thì dĩ nhiên sẽ không có ai chọn để mà học. Người học nhạc ít dần, nhiều khoa như: hòa tấu thính phòng, nhạc cụ dân tộc... có những năm không có thí sinh đăng ký dự thi, đăng ký học. Vì thế mà cuộc thi Concours Mùa thu 2007 sau 14 năm mới được tổ chức lại cũng bởi lý do thiếu thí sinh dự thi.
Ở Việt Nam, so với các lĩnh vực nghệ thuật khác, âm nhạc cổ điển được đầu tư rất lớn (thời gian đào tạo trung bình từ 7 đến 10 năm), lực lượng giáo sư đầu ngành có số lượng nhiều nhất so với các loại nghệ thuật khác. Nhưng chế độ lương bổng, chính sách không thỏa mãn, thậm chí là quá thấp.
So với nước bạn Thái Lan trả lương cho giáo viên dạy nhạc cổ điển là 1.000 USD/tháng, còn ở Việt Nam thì chưa được 200 USD/tháng. Trong khi đó, lượng vật chất, lượng thời gian mà nghệ sĩ theo đuổi loại hình nghệ thuật này quá tốn kém. Và tình trạng "chảy máu" chất xám, nguồn nhân lực loại hình nghệ thuật này đã và đang diễn ra.
Đó là những mầm năng khiếu xưa kia, nay đã thành danh tại các nước khác như: Nguyễn Hữu Nguyên, Nguyễn Hữu Khôi Nam (Pháp), Hoàng Linh Chi (Tây Ban Nha), Văn Hùng Cường, Quốc Trường (Mỹ), Bích Trà (Anh), Trần Hữu Quốc (Hàn Quốc), Đặng Thái Sơn... Tất cả họ đều có chỗ đứng - dù cao hay thấp ở các nước trên thế giới.
NSƯT Thiếu Hoa trăn trở, bất kể ai cũng muốn được phục vụ Tổ quốc, nhưng đời sống âm nhạc cổ điển Việt Nam hiện nay cũng như công việc giảng dạy của những người thực sự có tài đang rơi vào tình trạng bế tắc. Kiểu đời sống âm nhạc như vậy thì tài năng sẽ đi mất, và chúng ta đã và đang đào tạo không công cho các nước khác. Bà Văn Thị Minh Hương, Giám đốc Nhạc viện TP. Hồ Chí Minh, cho biết: "Con số mà các tài năng trẻ đi ra nước ngoài trong vòng 4 năm nay là khoảng 120 người".
Tuy nhiên, thực tế cho thấy, nghệ thuật này vẫn âm ỉ sống. Thế giới khẳng định rằng: không có gì có thể thay thế được âm thanh thật, con người biểu diễn thật; làm sao có thể nhấn chìm được tình cảm, tâm hồn của nghệ sĩ biểu diễn... và dần dần âm nhạc cổ điển đã trở lại với giá trị đích thực của nó, đồng thời thu hút được khán giả.
Theo điều tra trên thế giới, các nước càng văn minh, thịnh vượng thì âm nhạc cổ điển rất phát triển, điển hình là các nước châu Âu, Mỹ... âm nhạc cổ điển có vị trí rất lớn trong lòng công chúng. Hy vọng trong tương lai không xa, âm nhạc cổ điển Việt Nam sẽ có chỗ đứng trong lòng công chúng.
Theo Công luận

no family
03-09-2008, 19:07
Trung Quốc có câu tục ngữ rằng "Có thực mới vực được đạo". Đa số những người theo nghề âm nhạc hiện nay ở nước ta gặp phải vấn đề là công sức, thời gian theo đuổi, "sống" với nghề nhạc quá vất vả và tương lai không chắc chắn. Để trở thành một nhạc công ngồi trong dàn nhạc bạn phải mất một khoảng thời gian tối thiểu là 12 năm (các trường học nghề khác cũng chỉ 4-5 năm). Tập luyện gian khổ với thời lượng là hơn 8h/ngày. Nhưng khi đi làm vấn đề đầu tiên vẫn là "tiền đâu?" Mức lương để trả cho nhạc công ko đủ cho người nghệ sĩ chi tiêu cho bản thân những sinh hoạt hàng ngày. Vậy là họ phải kiếm thêm bằng nghề "tay trái". Đó là kinh doanh, mở quán cafe, chạy xe ôm... để tăng thêm thu nhập cho gia đình, và chỉ khi nào có lịch diễn thì họ mới họp lại để tập. Họ ko có thời gian luyện tập chỉ vì đồng lương ko đảm bảo một cuộc sống tối thiểu cho cá nhân, cho gia đình.
Đối với giáo viên dạy cũng vậy. Họ phải đi dạy thêm ở ngoài rất nhiều để mong cuộc sống đầy đủ hơn. Đối với giáo viên dạy nhạc thì tiền dạy học riêng 4 buổi cũng có thể bằng lương dạy chính thức ở trường trong 1 tháng. Còn giáo viên các trường khác ko nằm trong lĩnh vực nghệ thuật thì còn bi quan hơn nhiều...và nhiều vấn đề ko được thoả mãn, nhạy cảm.
Biết là vậy nhưng những ai quyết tâm theo nghề đều muốn cống hiến sức lực nhỏ bé cho xã hội và cũng mong một ngày nào đó nhạc cổ điển sẽ đến với công chúng đông hơn, mọi người sẽ hiểu biết nhạc cổ điển nhiều hơn và cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn...

HiLine
27-09-2008, 11:45
Một vé 150000, 200000 đồng thì có gì là cao? Thử so với những buổi biểu diễn nhạc trẻ xem .....
Căn bản là vì người ta không nghe nhạc cổ điển chứ không phải người ta không có tiền. Thử qua các nước phát triển xem có phải cứ dân giàu là nhiều người nghe nhạc cổ điển không ....
Âm nhạc cổ điển bao giờ chẳng có chỗ đứng trong lòng công chúng? Chỉ có điều chỗ đứng đấy hơi bị khuất nên hầu như bao giờ chính phủ cũng phải tài trợ cho các hoạt động biểu diễn, nghiên cứu nhạc cổ điển, bởi lẽ nhạc cổ điển là một phần không thể thiếu trong bất cứ lĩnh vực nào liên quan đến âm nhạc ...

meohoang
30-09-2008, 18:59
Chú thích ảnh là NSND Đặng Thái Sơn và dàn nhạc Nhạc viện Hà nội ( nay là học viện âm nhạc quốc gia ) bạn ơi .