PDA

View Full Version : Tham khảo ý kiến các bạn về Karajan



salara_slyterin
02-07-2008, 00:09
Dạo này mình lên diễn đàn thây mọi người chào đón Karajan rât nồng hậu vì trong phần vote cho các nhạc trưởng, mình thấy số phiếu của K. là cao nhất. Bản thân mình nghe nhạc cổ điển cũng chưa được lâu lắm, cũng ít kinh nghiệm nhưng mình cảm thấy có những lúc thích phong cách của K. , có những lúc lại không thật sự hưởng ứng, không thấy hay nhưng vì mình nghĩ là do mình học chưa đến nơi đến chốn nên không hiểu ông ấy thôi chứ không phải là ông chỉ huy tác phẩm đó không thành công. VD như mình thấy K. chỉ huy Sym 5 Tchai. cũng rất hay nhưng khi mình nghe trên Youtube bản của Mravinsky chỉ huy với Leningrad mình thấy hay hơn, phong cách nhanh hơn, không đào sâu quá vào các chi tiết mà chú tâm hơn đến màu sắc của nhạc cụ. Một điểm khác biệt kha rõ ràng nữa, đó là Mravinsky chọn một Tempo nhanh hơn K. và mình cảm thấy hay hơn. Ngoài ra còn một số tác phẩm nữa mình cảm thấy phong cách chỉ huy của K. hơi chậm và đi sâu vào chi tiết nhiều, mà thực sự mình cảm thấy rât hay nhưng chưa thoả mãn, và sau này mình tìm thấy ở một số nhạc trưởng khác cái như mình muốn. Thật sự rất xin lỗi các fan của K., nhưng mình không có gan to chê ông, thực lòng mình rất kính trọng và cũng cảm thấy có những tác phẩm ông chỉ huy là the best. Nhưng trong cuộc sống, đâu phải điều gì cũng là hoàn hảo phải không? Vậy các bạn có thể nói cho mình rõ tại sao các bạn lại thích Karajan được khong? Mình muốn biêt 6 chi tiết : 1. Bạn thích ông ấy ở điểm nào ( chung nhất ấy )? 2. Điều đó thể hiện ở tác phẩm nào, cũng dàn nhạc nào ? 3.So với các nhạc trưởng khác cũng chỉ huy tác phẩm đó, tại sao bạn chọn Karajan? 4. Mong các bạn cho mình biết tên nhạc trưởng, dàn nhạc mà các bạn dùng để so sánh trong câu hỏi 3 ? 5. Karajan mang lại cho bạn cảm xúc gì mỗi khi nghe một tác phẩm nào đó do ông chỉ huy? 6. Tại sao bạn lại chọn Karajan là nhạc trưởng vĩ đại nhất?

Mình thật lòng kính phục Karajan như một nhạc trưởng vĩ đại. Những câu trên xuất phát từ lòng mong muốn được học hỏi, hiểu biết thêm về nhạc trưởng tài ba của quê hương Mozart.

chauduyphanvu
02-07-2008, 04:11
- Mình cũng thật lòng ngưỡng mộ và kính trọng Herbert von Karajan như bạn vậy. Karajan có một khả năng mà các nhạc trưởng khác không có được, (Hoặc có nhưng không xuất sắc bằng ông) đó là : Khi chỉ huy, ông cân bằng âm thanh cả dàn nhạc và khiến cho tất cả các nhạc cụ trong dàn nhạc được cất lên tiếng nói riêng của mình (Và cũng khiến cho tác phẩm nghe hoành tráng hơn), điều này góp phần làm thay đổi cảm xúc của người nghe đối với bản nhạc đó. Ví dụ, nếu bạn nghe giao hưởng số 1 của J.Sibelius, bạn sẽ cảm nhận được hai cảm xúc hoàn toàn khác nhau giữa cách chỉ huy của Karajan và cách chỉ huy của Sir Simon Rattle, cụ thể hơn, Karajan sẽ khiến bạn phải choáng ngợp trước âm thanh phải nói là quá hoành tráng và vĩ đại của cả dàn nhạc, nhưng nhiều lúc bạn cũng sẽ thót tim trước những dòng giai điệu nhẹ nhàng, lãng mạn đang trôi chảy một cách hết sức tự nhiên, tinh tế. Simon Rattle dường như muốn cho bạn một cảm giác nhanh nhẹn, thoáng đãng, ... Vì thế ông ít nhấn mạnh vào một số điểm và lướt nhanh qua những đoạn được Karajan làm cho cao trào, hùng vĩ. Cách chỉ huy của Karajan khá mẫu mực, và không biến tấu gì nhiều so với các nhạc trưởng khác.
- 1. Mình thích Karajan ở đặc điểm đã nói ở trên, là khả năng cân bằng âm thanh cả dàn nhạc, khiến cho bản nhạc trở nên hoành tráng, bi hùng. 2. Đặc điểm này được thể hiện ở hầu hết các tác phẩm ông chỉ huy (Cùng với dàn Berlin Philharmonic), đặc biệt là các tác phẩm của thời kỳ Lãng Mạn (Trong các câu hỏi này thì mình chọn Giao hưởng số 1 của Sibelius). 3. So với các nhạc trưởng khác khi chỉ huy tác phẩm này, mình thích Karajan vì đặc điểm trên. 4. Mình đã so sánh giữa cách chỉ huy của Karajan với Ashkenazy, Simon Rattle, Bernstein, Sakari Oramo, Colin Davis, Paavo Berglund, mình đã được dịp nghe các nhạc trưởng trên chỉ huy bản giao hưởng này, và cuối cùng mình rất thích phong cách chỉ huy của Karajan, trong khi Bernstein cố ý kéo dài âm thanh của đội đàn dây và chỉ huy bản này khá chậm, Simon Rattle chỉ huy nhanh nhẹn, nhẹ nhàng, Colin Davis thì không để lại ấn tượng gì, Ashkenazy, Oramo và Berglund đã cố gắng tạo một bầu không khí mới với âm thanh khá mạnh mẽ của trống, âm thanh của cả dàn nhạc khá sôi nổi, nhưng cho cùng thì theo mình vẫn không ai bằng Karajan, tất cả các nhạc cụ được cất lên giọng hát riêng. 5. Karajan đã đem lại cho mình cảm giác choáng ngợp trước âm thanh của cả dàn nhạc vĩ đại, mình cảm thấy các tác phẩm dưới sự chỉ huy của ông trở nên khá đồ sộ. 6. Mình chọn Karajan là nhạc trưởng vĩ đại nhất vì những lý do như trên. :D

PeterMark
02-07-2008, 22:18
Không nhất thiết một nhạc trưởng lớn đều phải chỉ huy hay hết tất cả các tác phẩm đâu bạn à. Mà mỗi nhạc trưởng sẽ hợp với một số nhà soạn nhạc hay tác phẩm khác nhau, nên khi bạn nghe họ chỉ huy tác phẩm này sẽ hay hơn nhạc trưởng khác nhưng ở người khác lại hay hơn họ. :D. Riêng cá nhân mình lại ko thik Karajan. 1. Mình không thích ổng vì ổng chỉ huy chán mang tính học thuật nhiều, không có nét riêng. 2. Ổng chỉ chuyên chỉ huy dàn Berliner cùng lắm là Wiener và Philharmonia; 3. Nếu nghe bộ complete symphonies của Beethoven thì mình không bao giờ chọn Karajan. 4. Nếu nghe bộ Beethoven symphonies chọn Bernstein, Gunter Wand, Mravinsky, Furtwangler...; 5. Ổng ít mang lại cảm xúc cho tớ khi nghe trừ chương andante Mahler symphony No. 6; 6. Cá nhân tôi sẽ không bao giờ chọn ổng là nhạc trưởng vĩ đại nhất vì không thích và vì cái lý lịch đen của ổng. :P

PeterMark
02-07-2008, 22:22
- Mình cũng thật lòng ngưỡng mộ và kính trọng Herbert von Karajan như bạn vậy. Karajan có một khả năng mà các nhạc trưởng khác không có được, (Hoặc có nhưng không xuất sắc bằng ông) đó là : Khi chỉ huy, ông cân bằng âm thanh cả dàn nhạc và khiến cho tất cả các nhạc cụ trong dàn nhạc được cất lên tiếng nói riêng của mình (Và cũng khiến cho tác phẩm nghe hoành tráng hơn), điều này góp phần làm thay đổi cảm xúc của người nghe đối với bản nhạc đó. Ví dụ, nếu bạn nghe giao hưởng số 1 của J.Sibelius, bạn sẽ cảm nhận được hai cảm xúc hoàn toàn khác nhau giữa cách chỉ huy của Karajan và cách chỉ huy của Sir Simon Rattle, cụ thể hơn, Karajan sẽ khiến bạn phải choáng ngợp trước âm thanh phải nói là quá hoành tráng và vĩ đại của cả dàn nhạc, nhưng nhiều lúc bạn cũng sẽ thót tim trước những dòng giai điệu nhẹ nhàng, lãng mạn đang trôi chảy một cách hết sức tự nhiên, tinh tế. Simon Rattle dường như muốn cho bạn một cảm giác nhanh nhẹn, thoáng đãng, ... Vì thế ông ít nhấn mạnh vào một số điểm và lướt nhanh qua những đoạn được Karajan làm cho cao trào, hùng vĩ. Cách chỉ huy của Karajan khá mẫu mực, và không biến tấu gì nhiều so với các nhạc trưởng khác.
- 1. Mình thích Karajan ở đặc điểm đã nói ở trên, là khả năng cân bằng âm thanh cả dàn nhạc, khiến cho bản nhạc trở nên hoành tráng, bi hùng. 2. Đặc điểm này được thể hiện ở hầu hết các tác phẩm ông chỉ huy (Cùng với dàn Berlin Philharmonic), đặc biệt là các tác phẩm của thời kỳ Lãng Mạn (Trong các câu hỏi này thì mình chọn Giao hưởng số 1 của Sibelius). 3. So với các nhạc trưởng khác khi chỉ huy tác phẩm này, mình thích Karajan vì đặc điểm trên. 4. Mình đã so sánh giữa cách chỉ huy của Karajan với Ashkenazy, Simon Rattle, Bernstein, Sakari Oramo, Colin Davis, Paavo Berglund, mình đã được dịp nghe các nhạc trưởng trên chỉ huy bản giao hưởng này, và cuối cùng mình rất thích phong cách chỉ huy của Karajan, trong khi Bernstein cố ý kéo dài âm thanh của đội đàn dây và chỉ huy bản này khá chậm, Simon Rattle chỉ huy nhanh nhẹn, nhẹ nhàng, Colin Davis thì không để lại ấn tượng gì, Ashkenazy, Oramo và Berglund đã cố gắng tạo một bầu không khí mới với âm thanh khá mạnh mẽ của trống, âm thanh của cả dàn nhạc khá sôi nổi, nhưng cho cùng thì theo mình vẫn không ai bằng Karajan, tất cả các nhạc cụ được cất lên giọng hát riêng. 5. Karajan đã đem lại cho mình cảm giác choáng ngợp trước âm thanh của cả dàn nhạc vĩ đại, mình cảm thấy các tác phẩm dưới sự chỉ huy của ông trở nên khá đồ sộ. 6. Mình chọn Karajan là nhạc trưởng vĩ đại nhất vì những lý do như trên. :D


Àh, một nhạc trưởng vĩ đại phải đem được cả suy nghĩ của mình vào tác phẩm, diễn giải tác phẩm đó theo ý mình chứ không phải chỉ có kỹ thuật (cân bằng âm thanh) đâu nhé.

Lake of Tears
02-07-2008, 23:18
Àh, một nhạc trưởng vĩ đại phải đem được cả suy nghĩ của mình vào tác phẩm, diễn giải tác phẩm đó theo ý mình chứ không phải chỉ có kỹ thuật (cân bằng âm thanh) đâu nhé.
Anh hơi bị có thành kiến với Karajan đấy...

PeterMark
03-07-2008, 12:10
Anh hơi bị có thành kiến với Karajan đấy...

Là quan điểm riêng mà :P

Apomethe
03-07-2008, 12:36
Karajan được công nghệ lăng-xê đặc biệt của DG với lượng đĩa tái bản đều đều với số lượng lớn cũng như nằm trong các collection của Universal nói chung. Cho nên người ta biết đến Karajan nhiều hơn những người khác mà quên rằng ở Đức vẫn còn rất nhiều nhạc trưởng tài năng khác như Furtwangler chẳng hạn

salara_slyterin
03-07-2008, 21:11
em cũng nghĩ là ngoài những nghệ sỹ NỔI TIẾNG ra cũng còn có những nghệ sỹ rất GIỎI, nhưng đôi khi vì thiếu may mắn, vì lý do này kia mà không nổi được như những người khác. Nhưng quả thật em cũng không đồng ý với bác PeterMark chút nào.
"1. Mình không thích ổng vì ổng chỉ huy chán mang tính học thuật nhiều, không có nét riêng"

Em không nghe quá nhiều những bản Karajan chỉ huy nhưng em nghĩ một chỉ huy mang tính học thuật nhiều cũng không phải là dễ, và cũng không dễ để "cân bằng âm thanh" của dàn nhạc. Có thể nói em thích Sym. No 5 của Beethoven do Karajan chỉ huy: không hấp dẫn theo kiểu quá nhiều lửa, quá nhiều tính đấu tranh, nhưng vẫn đưa đầy đủ chi tiết cho người nghe. Nhưng người nghe cũng khó có thể nói rằng ông chỉ huy bản đó thiếu lửa, nhạt. Ngoài ra, theo chuyên nghành dọc mà nói thì bản thu cuar Dennis Brain cùng Karajan trong Mozart Horn Concerto em cũng khá thích, đơn giản nhưng tự nhiên và chi tiết.

salara_slyterin
03-07-2008, 21:21
Ngoài ra em cũng nghĩ người Đức không ngu lắm :D thành ra nếu họ quyết định nâng một người nào lên chắc chắn cũng không vì họ may mắn, mà có lẽ họ cũng phải là một người kiệt xuất thật sự. Với lại nếu như Karajan đã quá bận bịu, ông muốn đào sâu hơn vào các tác phẩm hoặc cuộc sống riêng thì việc đi biểu diễn với các dàn nhạc khác có lẽ cũng ko quá cần thiét khi mà Berlin, Vienna hay London cũng đủ lớn để ông lưu chân lại.

Mong anh PeterMark cho em biết điểm gì anh thấy chưa được trong cách chỉ huy của Karajan trong bộ Sym. của Beethoven? Em cũng có nghe bộ đó rồi, mặc dù chưa được kỹ lắm nhưng em cũng thấy hay, có thể nói là không kém những nhạc trưởng khác trên thế giới là mấy. Với một tác giả chăm chút và chú ý vào khung của tác phẩm là trên hết và những đoạn xây dựng dài, những giai điệu xuyên suốt như Beethoven thì theo em nghĩ, những đoạn build up của Karajan nghe cũng hay mà. Tuy nhiên, có lẽ đôi khi Karajan chọn tốc độ hơi chậm, khiến người nghe hơi căng thẳng và sốt ruột. Có phải vì thế mà anh không thích Beethoven??

quangphucqp
03-07-2008, 22:16
"Căng thẳng và sốt ruột" vì chậm ư? Theo chủ quan của mình thì Karajan thường có tempo khá nhanh, chưa thấy tác phẩm nào ông chỉ huy chậm hơn bình thường mấy.
Dù sao có một số người không thích Karajan một phần cũng vì cái cách DG marketing và vì lý lịch đen của nhạc trưởng này =_=. Mình thì thích Furtwangler hơn vì Furt chỉ huy Beet hay hơn Karajan :).

NgocAnh
04-07-2008, 00:31
Theo tôi cảm nhận thì Karajan có tài chỉ huy điêu luyện, dường như ông ta có thiên khiếu chỉ huy tự nhiên vậy. Nhưng tôi không thik giao hưởng số 9 của Beethoven do ông ta chỉ huy. sự thực tôi hoàn toàn không muốn nghe lại.

salara_slyterin
04-07-2008, 00:37
có 2 VD rất phổ biến là: Tchai.5 và Piano Concerto Tchai. played by Kissin cho thấy một phong cách chơi chậm rãi của Karajan.

yes_Iam_here
04-07-2008, 01:07
Mạn fép tán qua về opera, Karajan chỉ huy thường ít để các solist bộc lộ cá tính, kể cả những người cá tính thì cũng trở nên nhợt nhạt hơn nhiều. Tất cả vì mục đích thể hiện tác phẩm theo suy nghĩ riêng của ông ấy (những người khác như Muti, hay Levine chẳng hạn , thường "buông" một chút để tạo điều kiện cho solist nổi bật hơn, tôn trọng solist hơn, vì với đa phần khán giả opera đến với 1 bản thu âm hoặc 1 đêm diễn thì họ để ý nhiều đến các solist ngôi sao). Hợp xướng trong các bản thu của ông thường rất chuẩn,và có vai trò quan trọng không kém phần của các solist, đây cũng là 1 điểm khá đặc biệt. Điều này dễ làm ta có thể liên tưởng đến hợp xướng trong opera như là 1 dạng nhân vật tổng hợp, nhân vật quần chúng có tính cách.
Cá nhân tớ cho rằng, để làm quen với 1 vở mới thì nên nghe 1 bản thu âm của karajan vì tính chất chuẩn mực như vậy dễ tìm hiểu và nhìn nhận 1 cách đầy đủ bao quát về 1 vở, chứ k0 bị lạc đi vì sự xuất sắc của các ca sĩ chính. (mặc dù đội hình đi kèm với Karajan cũng toàn sao sáng ngời cả.)

chauduyphanvu
04-07-2008, 03:12
Cá nhân tớ cho rằng, để làm quen với 1 vở mới thì nên nghe 1 bản thu âm của karajan vì tính chất chuẩn mực như vậy dễ tìm hiểu và nhìn nhận 1 cách đầy đủ bao quát về 1 vở, chứ k0 bị lạc đi vì sự xuất sắc của các ca sĩ chính. (mặc dù đội hình đi kèm với Karajan cũng toàn sao sáng ngời cả.)

- Em đồng ý với anh là khi làm quen với một vở Opera mới thì nên nghe bản thu của Karajan trước vì tính chuẩn mực, và điều này cũng có thể áp dụng cho các tác phẩm dàn nhạc nữa.

PeterMark
04-07-2008, 22:19
Ngoài ra em cũng nghĩ người Đức không ngu lắm :D thành ra nếu họ quyết định nâng một người nào lên chắc chắn cũng không vì họ may mắn, mà có lẽ họ cũng phải là một người kiệt xuất thật sự. Với lại nếu như Karajan đã quá bận bịu, ông muốn đào sâu hơn vào các tác phẩm hoặc cuộc sống riêng thì việc đi biểu diễn với các dàn nhạc khác có lẽ cũng ko quá cần thiét khi mà Berlin, Vienna hay London cũng đủ lớn để ông lưu chân lại.

Mong anh PeterMark cho em biết điểm gì anh thấy chưa được trong cách chỉ huy của Karajan trong bộ Sym. của Beethoven? Em cũng có nghe bộ đó rồi, mặc dù chưa được kỹ lắm nhưng em cũng thấy hay, có thể nói là không kém những nhạc trưởng khác trên thế giới là mấy. Với một tác giả chăm chút và chú ý vào khung của tác phẩm là trên hết và những đoạn xây dựng dài, những giai điệu xuyên suốt như Beethoven thì theo em nghĩ, những đoạn build up của Karajan nghe cũng hay mà. Tuy nhiên, có lẽ đôi khi Karajan chọn tốc độ hơi chậm, khiến người nghe hơi căng thẳng và sốt ruột. Có phải vì thế mà anh không thích Beethoven??

Àh chuyện họ nâng ai lên, tớ ko wan tâm. Mà họ nâng lên không cần tài năng cũng ko ít. Ở VN bạn tự hiểu.
Về Beethoven, theo quan điểm của tôi thì ổng chưa bộc lộ được nội tâm tác phẩm, chưa thể khiến tôi dâng trào cảm xúc, khi tôi nghe Karajan chỉ huy Beethoven thì chẳng khác jì Asimo cả (theo quan điểm của tôi), nó vừa nhạt nhẽo, vừa vô vị. Khúc cần nhấn thì ko nhấn, khúc ko cần thì nhấn cho cố vô, chẳng khác gì một chương trình tạp kỹ. Còn chậm hả, ha ha, mắc cười wá, Karajan hiếm khi chơi một bản nhạc khác tempo của tổng phổ thì làm sao mà chậm? Phải nói là chuẩn, chẳng khác jì khi bản đưa sheet nhạc vào Finale mà cho chạy vậy, không có nét riêng, nghe chán phèo. Khoa trương và nhạt nhẽo là tôi nhận định về Karajan đó. Là quan điểm riêng miễn bàn luận

PeterMark
04-07-2008, 22:41
có 2 VD rất phổ biến là: Tchai.5 và Piano Concerto Tchai. played by Kissin cho thấy một phong cách chơi chậm rãi của Karajan.

Phải công nhận là riêng Tchaikovsky's concerto No. 1, ổng chỉ huy khá hay đó

salara_slyterin
04-07-2008, 22:49
:)) bó tay thật. thôi khỏi bàn. Cám ơn anh PM. Mong mọi người tiếp tục cho mình biết ý kiến nhé.

NgocAnh
04-07-2008, 23:20
tôi chưa nghe Karajan chỉ huy Opera cũng như 1 số bản khác. Tôi đoán ông ta chỉ huy với số lượng rất nhiều. nhưng cách Karajan chỉ huy giao hưởng số 9 của Beethoven làm tôi thất vọng. Tôi đọc thấy người ta ca ngợi Karajan hết lời. Vậy tại sao 1 tác phẩm khổng lồ như thế mà chỉ huy rõ ràng thua hẳn Furt Wanler. Trong cách chỉ huy của ông, tui hem thấy truyền tải rõ nét nội dung tư tưởng sâu sắc, suốt từ đầu tới cuối là 1 dòng hòa âm mang nặng tính học thuật, ít cảm xúc và ko có cái sâu xa về mạt tư tưởng, về cái tầm vóc vĩ đại mà Beethoven đã quằn quại trong suy tưởng thiên tài để viết ra. lẽ nào lại nhạt nhòa như vậy?!
tôi khâm phục giao hưởng này nhất, nên thấy khó chịu. và không muốn tìm hiểu thêm về người nhạc trưởng này.
tôi cũng không phục lý lịch của ông ta.B-)

chauduyphanvu
04-07-2008, 23:32
Giao hưởng số 9 thì chỉ có mỗi Bernstein là nhất. Nếu như bạn là người xét về khía cạnh tổng thể, một cách bao trùm thì nghe Karajan trước (Các tác phẩm khác, như Sym.#1 của Sibelius chẳng hạn), còn nếu bạn là một người kỹ lưỡng, xét từng chút ở những chi tiết nhỏ thì Bernstein sẽ làm vừa ý bạn. :)

Apomethe
05-07-2008, 00:41
Beethoven số 9 thì phải nghe cái bản của George Solti ấy

Apomethe
05-07-2008, 01:37
Chuẩn mực thì nghe Carlos Kleiber ấy. Cái Beethoven số 5 và 7 của ông ấy được các chuyên gia phê bình coi là benchmark trong các bài phê bình. Kleiber chỉ ít thu âm vì ông ấy không chịu thu âm thôi, nếu so với các nhạc trưởng Đức thì đấy thực sự là huyền thoại.

chohu
05-07-2008, 04:35
Tất cả những nhạc trưởng tầm cỡ bậc thầy, huyền thoại như Karajan, Furtwangler, Solti, Kleiber... chohu đều thích hết, đều yêu mến, đều kính nể hết. Đơn giản là vì tất cả bọn họ đều có thể trình diễn các tác phẩm ở trình độ cao và chohu cảm thấy hay trước tất cả các bản thu âm của họ. Đôi khi chohu cũng muốn tỏ ra khác người một chút, "cá tính" một chút, tỏ ra am hiểu sâu sắc, uyên thâm một chút bằng cách tôn sùng nhạc trưởng này và dè bỉu chê bai nhạc trưởng khác bằng cách quy kết một vài lý do vớ vẩn nào đó nhưng nghĩ kỹ lại tự cảm thấy xấu hổ khi làm như vậy. Bởi vì ít nhất thì những nhạc trưởng đó thực sự là những tài năng âm nhạc lớn, họ đã cống hiến tận tình cả đời mình để đem đến cho khán giả những bản thu âm, nhưng màn trình diễn hay nhất mà họ có thể. Họ là những nhà lao động nghệ thuật lớn và chân chính,được thế giới thừa nhận chứ không phải là những người tỏ ra cao siêu, nhạy cảm sâu sắc triết lý bề ngoài mà trống rỗng, lố bịch bên trong, họ càng không nên bị lầm tưởng là những cỗ máy chơi nhạc chỉ vì vẻ ngoài lạnh lùng, khô cứng. Họ đã làm hết sức mình để diễn đạt âm nhạc theo cách hiểu của họ, và những tài năng như vậy khi đã làm hết sức mình thì kết quả của họ nếu không phải tuyệt tác thì cũng rất đáng trân trọng. Thực ra chuyện thích bản thu âm của nhạc trưởng này hơn bản thu âm của nhạc trưởng khác là chuyện quá bình thường, khi ấy chohu chỉ đơn giản là nghe thường xuyên hơn bản thu âm mình thích chứ chưa bao giờ nghĩ là mình dám và có đủ hiểu biết để chê bai, (bảo là chỗ này nhịp sai, chỗ kia nhấn dở) sản phẩm của những nhạc trưởng bậc thầy như vậy. Nếu cảm thấy "chưa hợp" với bản thu của một nhạc trưởng lớn nào đó thì có lẽ chohu nên đổ lỗi cho mình trước là mình chưa kiên nhẫn để lắng nghe họ.
Những điều chung chung mà chohu nói trên đây có thể áp dụng một cách điển hình cho trường hợp Karajan. Sự thực là chưa có bản thu âm nào của Karajan mà chohu cảm thấy nghe không vào cả. Và sự thực nữa là, nếu không có những đóng góp của Karajan thì kho tàng những bản thu âm đỉnh cao của thế giới có được như hiện nay hay không?, không chỉ là những sản phẩm của Karajan, mà nhiều tuyệt tác thu âm khác có lẽ cũng là sự ảnh hưởng, hoặc ít ra là sự tương tác với phong cách Karajan. Chohu đã nhiều lần nghe người ta nhắc đến cái gọi là "trường phái Karajan" kinh điển. Chẳng nhẽ David Oistrakh cũng là lăng-xê Karajan khi ví Karajan là nhạc trưởng vĩ đại nhất?
Nhưng nhiều khi thấy Karajan nổi tiếng quá, được nhiều người biết đến quá, mình phải chê Karajan phát cho... oai. Và thế là sau khi nặn ra một vài lý do vớ vẩn chung chung là ông này chỉ huy khô cứng, nhanh như ăn cướp, mặt lạnh như tiền, không có hồn, không có cá tính, chohu còn nghĩ đến một dẫn chứng hùng hồn nữa là "lý lịch của Karajan không tốt, tớ thích Furtwangler hơn" (vì cái tên Furtwangler nghe lạ hơn, có vẻ kinh điển cao siêu hơn, có vẻ "độc" hơn). Oái! Nhưng mà nghĩ lại nhé: chẳng nhẽ lý lịch của Furtwangler "ngon" hơn Karajan sao??? Tới đây chohu cảm thấy vô cùng xấu hổ: tại sao mình lại hẹp hòi nông cạn như vậy khi bới móc lý lịch của họ ra để chê nhỉ? Thực ra những người như Karajan và Furtwangler có đáng bị dè bỉu khi sống và lao động trong chế độ quốc xã hay không?, họ có phải là những kẻ giết người không?, hay tất cả những gì họ nỗ lực là dùng hết tâm huyết của mình để đem âm nhạc đẹp tới tất cả mọi người? Chohu cảm thấy mến phục Furtwangler hơn khi biết ý muốn của ông là chấp nhận chịu đựng chế độ quốc xã để cố gắng đem âm nhạc tuyệt vời của Beethoven đến với những người dân của mình, cố gắng làm đẹp thêm tâm hồn của họ, giúp họ thoát khỏi những ý nghĩ điên rồ và đen tối.
Cũng có lý do để cãi lại rằng: "nhưng Karajan độc tài quân phiệt lắm, đúng là kiểu phát xít đáng ghét". Nhưng chohu cũng nghĩ lại: liệu có phải chính mình mới là kẻ độc đoán, quy chụp không khi nghĩ rằng sự "độc tài" của Karajan phục vụ cho kiểu quyền lực cá nhân và sự ích kỷ? Hay sự "độc tài" của người nhạc trưởng chỉ là kiên định bảo vệ tư tưởng nghệ thuật của mình, cái mà ông tin là đúng, là đẹp, bằng tất cả tài năng và kinh nghiệm lao động nghệ thuật của mình, cái mà ông tin tưởng sâu sắc rằng nó có thể đem đến cho mọi người một thứ âm nhạc đẹp?


----------------
CHOHU - MAFIA KIÊM TÀI PHIỆT, KIÊM CƯỚP BIỂN CA RI BÊ

...Nhưng từ đó trở đi, cả cửa hàng, từ ngăn kéo đựng tiền cho đến hũ bơ đều tán thành ý kiến của sọt, đều kính nể và hoàn toàn tin tưởng ở sọt. Thậm chí đến ông chủ hàng đọc bài Tin tức văn nghệ và sân khấu đăng trong tờ báo buổi chiều cũng cứ tưởng là bài của sọt.

PeterMark
05-07-2008, 14:29
Tui sẽ reply những ý kiến trên trong bài này, đặc biệt là bài của chohu
Có vẻ chohu có vẻ sùng bái nhạc trưởng nhỉ, ai chỉ huy cũng cao siêu hết hả, cũng tâm huyết hết, cũng đáng trân trọng, cũng phải tán dương hết và hoàn toàn không được phê phán? Chà, ví dụ nhé nếu bạn làm một bài tập làm văn, rầt tâm huyết với bài đó nghĩ là mình phải được 8 điểm trở lên, nhưng khi phát bài ra bạn chỉ được có 4 điểm. Hik tội nghiệp wá. Vậy là cô giáo không biết trân trọng tâm huyết của bạn? Và cô giáo nên đổ lỗi cho chính mình là chưa đủ trình độ để hiểu bạn? Zui Zui. Tiếp theo tui cứ thấy chohu liên tục nhắc tới nhạc trưởng 'lớn', mà tui hem hiểu theo bạn nhạc trưởng lớn là như thế nào? Theo tui chỉ có nhạc trưởng thể hiện thành công tác phẩm thôi chứ không biết lớn là thế nào, lớn ở chỗ nào? Còn họ không tỏ vẻ ư? Cứ thử nổi tiếng và sống trong thế giới nghệ sĩ đi rùi biết. Còn cái nữa, nếu không muốn bị ai chê thì đừng có thu âm, đừng chỉ huy gì hết, đã là nghệ sĩ biểu diễn và phát hành disc thì chẳng ai mà không bị khen chê cả, đó là chuyện thường thôi.
Còn chuyên nghệ sĩ khen nhau thì có gì là lạ? Mà chẳng lẽ Oistrakh khen là mình không được chê. Mà xem ra cũng lạ, mình là người nghe, người bỏ tiền ra thưởng thức (chứ không có free) mà không được quyền chê, cũng hay đó.
Còn lý lịch hả, chà phải chăng lý lịch nó không ảnh hưởng gì lớn lao lắm thì không nói, nhưng người bất chấp thủ đoạn để đạt được thành công nổi tiếng nhanh nhất thì chẳng ai ưa. Còn muốn so sánh Furtwangler và Karajan hả thử đọc lại kỹ đi chohu rồi tự hiểu Karajan và Furtwangler khác nhau chỗ nào, đừng có thấy 2 người sống cùng trong một chế độ rồi gom đũa cả bó.
Nói chung như thế này, tổng phổ do người nhạc sĩ viết ra cũng giống như công thức nấu ăn, tuy cùng một công thức nhưng người đầu bếp khác nhau sẽ chế ra cùng một món nhưng có hương vị khác nhau, vd: món trứng kho thịt do nhà hàng nấu chắc chắn phải khác do gia đình bạn nấu rồi, tuy nhiên việc bạn thấy ở nhà hàng ngon hay nhà bạn nấu ngon lại là chuyện khác, tùy theo khảu vị thôi. Còn nếu bạn thích hết thì tui miễn comment vì bạn chỉ là ăn no chứ không phải ăn thưởng thức. Cũng nói thêm tuy người này nấu món này bạn thấy ngon nhưng người khác nấu món khác lại ngon hơn người này nấu, chưa chắc Jan can cook có thể nấu trứng kho thịt ngon hơn mẹ bạn nấu, đúng không nè? Nên đừng có tôn sùng thái quá, thế thôi. Ai có ý kiến gì xin cứ phát biểu

PeterMark
05-07-2008, 15:27
:)) bó tay thật. thôi khỏi bàn. Cám ơn anh PM. Mong mọi người tiếp tục cho mình biết ý kiến nhé.

Nếu đã có ý kiến xin mời pm, chứ nói vậy nghĩa là bạn đã có ý riêng, chẳng qua post lên ý trên để thăm dò thôi à?

salara_slyterin
05-07-2008, 19:37
anh nói đúng, em đã có ý kiến riêng, nhưng nghe mọi người nói để mà học hỏi , xem cái hay cái đẹp của các nghệ sỹ khác để học hỏi luôn là tâm niệm của em. Em không biết anh chuyên nghiệp đến thế nào hay giỏi đến đâu. Co thể anh đã từng chỉ huy Berlin, Chicago hoặc anh là những solo đại tài của thế giói, em không có ý kiến gì cả. Vì nếu quả là như thế thì anh chê Karajan, nói gì ông ấy em cũng nghe vì lời nói của anh đã có trọng lượng trên thế giới. Khi đó em sẽ coi đó là một ý kiến đáng học hỏi. Nhưng, trong tinh huống 2: anh chưa là ai cả, chỉ là một người yêu nhạc cổ điển, em có 2 điều mong anh thông cảm:
1. Nhưng lời chê bai của anh dành cho Karajan nếu cứ cho là đúng thì em vẫn thật sự chưa hiểu anh chê ông ấy ở đoạn nào trong các tác phẩm. Anh có thể lấy VD thật cụ thể không?Còn anh chê ông ấy vì ông ấy có phong cách chỉ huy chuẩn mực thì quả là em còn gì để nói đây: đến mức chuẩn mực còn bị chê thì .. quả là đẳng cấp của anh phải vượt xa tầm của ông ấy rồi. Bọn em nghe ông ấy để học hỏi còn chưa xong nữa là chê ông chơi quá.... Chuẩn mực :))
2. đây là diễn nên ai nói gì thì nói, nên em cũng chẳng cấm được anh. Em chỉ tự hỏi mình: liệu có nên che người khác không trong khi bản thân mình chưa được như người ta. Nếu đã chê thì em sẽ chê cụ thể, chỉ rõ đoạn nào chưa được, chưa được như thế nào, ai tốt hơn. VD: em không thích ông chỉ huy chương 2 của Tchai. 5 vì theo cảm nhận của em, ông đã lột tả thành công cái gọi là "nỗi buồn của người Nga" nhưng ro ràng là một người chưa từng sinh ra và lớn lên ở Nga đâu có thể thấm nhuần những giai điệu của một bài dân ca Nga. Em cảm thấy ông chỉ huy chương 2 với dàn nhạc Vienna cũng rất hay rồi, nhưng rõ ràng khi em nghe Mranvinsky em cảm thấy ông chọn một tốc độ nhanh hơn Karajan ở chương đó em thấy hợp lý hơn. Cái cách Mranvinsky chỉ huy chi tiết vào nhạc cụ solo cũng làm em thích hơn, thay vì cách chỉ huy thiên về mặt tổng thể của tác phẩm như của Karajan. có một điểm em thấy thích Mranvinsky hơn , đó là ở chỗ: ông có một dàn nhạc của Nga, một điều khá quan trọng vì dù sao Tchai. cũng là một tác giả của Nga. Một người sinh ra lớn lên ở VN chí ít thì cũng sẽ thấm những bài dân ca hơn là những người dành 20 năm đầu của cuộc sống tại Mỹ. Đó là cách em nói lên quan điểm vì sao em không thích karajan hoặc em thích ông ấy.

Vì thế em cám ơn anh đã đóng ý kiến, nhưng quả là nhữg ý kiến của anh không giúp em được nhiều. Và hơn nưa em không muốn topic em lập ra là nơi tranh cãi nhũng vấn đề không liên quan như thế này. Sorry mọi người vì đã mất thời gian đọc bài này nhưng quả thật là em xin anh PeterMark đừng post thêm bài nữa. Em đã hiểu ý kiến của anh rồi à. Cám ơn anh.

salara_slyterin
05-07-2008, 19:41
còn về cái gọi là lý lịch thì em thấy thực sự chả liên quan mấy đến âm nhạc. Có thể họ bắt đầu khong vẻ vang nhưng hãy xem những gì họ đóng góp sau đó. Vậy hoc có xứng đáng khong. Nếu thích lý lịch đen thì chưa cần kể đến chỉ huy, chỉ cần nhìn vào lịch sử của dàn nhạc mà nhắc đến Jean Bapstise de Lully, nhìn vào tác giả mà xem lai lịch của J. S. Bach, nhìn nghệ sỹ vĩ đại là Paganini. Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, phải chăng mình nên chú ý đến những cái họ làm cho âm nhạc hơn là điều mà họ làm trong cuộc sống. Hoàn toàn đồng ý với bạn chohu. Good comment.

PeterMark
06-07-2008, 09:08
Lại một lần nữa tôi thấy lập lại một phong cách rất mắc cười đó là mình phải hơn người ta mới được chê, buồn cười thật đấy. :P. Vậy thì đây là một thế giới giả tạo, bạn có khi nào đã chê một người nổi tiếng mà thất sự bạn không hề bằng người ta ko? Tôi dám chắc với tất cả mọi người ở đây rằng trong đời chắc chắn bạn đã chê một người nổi tiếng không chỉ ở thế giới âm nhạc cổ điển mà ở thế giới khác. Vd: mấy người hay ngồi bàn tán về bóng đá chê cầu thủ này đã trận này là dở nếu theo ý bạn là mấy người đó tầm bậy vì họ đâu có đá cho Manchester hay Liverpool gì đó như cầu thủ ấy đâu mà có quyền chê đúng ko calara slyterin? Hay nếu bạn đi học thì dĩ nhiên bạn hay bạn bè cũng đã từng chê một giáo viên dạy không hay, vậy bạn và bạn bè bạn cũng không được quyền chê, vì bạn hay bạn của bạn có dạy được như ông thầy của bạn không mà được quyền chê, đúng ko? Ha ha, zui zui, thú vị thật đây!:P. Trong thế giới luôn có 2 mặt đối lập, nếu có chê thì phải có khen, nếu không có một trong 2 cái thì cái kia không tồn tại, bạn cứ ca mà không có phê thì chẳng khác gì bạn là người mù quáng không có quan điểm riêng. Và cứ theo suy xét như trên bạn cũng không được quyền chê quan điểm của tôi vì bạn cũng chẳng là ai cả sao có quyền chê tôi? ;;)
Bạn nói tôi chê chưa rõ chỗ nào trong tác phẩm? Cần phải nói rõ đến vậy à? Theo quan điểm của tôi đối với một người nghe nhạc cùng chí hướng chỉ cần nói vậy là họ nghe lại và tự hiểu, còn đã khác chí hướng thì có nói đến gãy miệng cũng vậy à. Và cũng theo quan điểm riêng của tôi chỉ huy thất bại một chương là đã hỏng cả tác phẩm rồi. Nên không cần bàn luận thêm. Còn bạn nói tôi chê ổng chỉ huy chuẩn mực? Không tôi nói ổng chỉ huy chuẩn vì quá giống tổng phổ không có ý riêng, không biết bạn ra sao nhưng theo tôi tuy tác phẩm của Beethoven chẳng hạn nhưng một nhạc trưởng thực sự thì sẽ để lại được dấu ấn của mình trong tác phẩm, vì sao? Vì nhạc trưởng cũng là con người họ luôn có những ý kiến riêng về thế giới và sẽ có cách trình bày theo suy nghĩ của mình đó mới chính là cái hay chứ không phải là diễn lại y chang tổng phổ có gì diễn nấy, nếu vậy thì cần gì nhạc trưởng bạn ra tiêm mua chtrình Finale hay Encore gì đó về add note trong tổng phổ vào , nghe cực chuẩn. Cho nên tôi không thích Karajan vì không đưa được suy nghĩ của mình vào tác phẩm.
Cuối cùng bạn bảo tôi đừng post nữa nhưng lại nói giọng khiêu khích cũng lạ. Bạn bảo tôi không muốn tranh cãi nhưng lại rất mâu thuẫn, lúc đầu bạn nói bạn nghe Karajan không thấy hay nhưng sau đó bạn lại khen ổng hết lời vậy chẳng lẽ bạn có ý đồ gì khác ngoài việc học hỏi? :-/
Còn lý lịch hả, nếu như không quá đáng thì ok, nhưng nếu thật sự gây thất vọng thì lại khác, bạn nói thì hay lắm, bạn cứ tự vấn lương tâm mình coi, ngoài thế giới cổ điển ra trong thế giới thực ấy bạn có chú ý đển lý lịch không? :P

Heideger
06-07-2008, 12:17
Theo em, cảm nhận thì không nên tranh cãi đúng hoặc sai vì chắc chắn không có kết quả. Karajan có cái hay riêng mà chắc gì mấy ông kia có được ? Có ai từng nghe Bernstein chỉ huy Gould trong Brahms - Piano Concerto No.1 chưa ? chẳng lẽ chê Bernstein dở ???? Có lẽ nên dừng chuyện tranh cãi quan điểm Karajan ở đây là tốt nhất để tránh mất hòa khí .
Cảm nhận luôn luôn đúng mà đúng không các bạn ? không thể nào ép buộc hoặc làm thay đổi cảm nhận của 1 con người ( nhất là về nghệ thuật ) vì đó là đặc quyền của người ta.

1 người Nhật sẽ thua 1 người VN ... nhưng 3 người Nhật sẽ thắng 3 người VN

PeterMark
06-07-2008, 13:08
Theo em, cảm nhận thì không nên tranh cãi đúng hoặc sai vì chắc chắn không có kết quả. Karajan có cái hay riêng mà chắc gì mấy ông kia có được ? Có ai từng nghe Bernstein chỉ huy Gould trong Brahms - Piano Concerto No.1 chưa ? chẳng lẽ chê Bernstein dở ???? Có lẽ nên dừng chuyện tranh cãi quan điểm Karajan ở đây là tốt nhất để tránh mất hòa khí .
Cảm nhận luôn luôn đúng mà đúng không các bạn ? không thể nào ép buộc hoặc làm thay đổi cảm nhận của 1 con người ( nhất là về nghệ thuật ) vì đó là đặc quyền của người ta.

1 người Nhật sẽ thua 1 người VN ... nhưng 3 người Nhật sẽ thắng 3 người VN

Rõ ràng ở đây tôi luôn tôn trọng ý kiến của mọi người về Karajan, tôi chỉ nêu quan điểm thôi và cái tôi muốn nói là tại sao mình lại không được quyền chê môt nhạc trưởng mà mình không thích?
Còn Bernstein hả bạn không biết gì à? Bernstein và Gould lúc ấy đang cãi nhau nên bản này được xem là nghe cho biết chứ không hề hay vì 2 người chơi 2 tempo khác nhau, ngay cả Bernstein cũng thừa nhận.

meongoan
06-07-2008, 17:28
Meongoan thấy các bạn chê Karajan toàn là nhìn nhận những vấn đề ngoài âm nhạc. Đánh giá một nghệ sỹ nên đi vào các tác phẩm cụ thể, đừng quá câu nệ vào những tiểu tiết kiểu “tham bát bỏ mâm” như thế.
Qua cách lập luận của nhiều bạn, tôi thấy các bạn thích nghe nhạc vì những yếu tố ngoài âm nhạc quá, coi việc mình nghe nhạc để thể hiện “đẳng cấp” hơn là vì chính bản thân âm nhạc. Đó là cách tiếp cận nhạc cổ điển một cách sai lầm. Nó cũng giống như câu chuyện vui kiểu “Tôi và Mozart”, “Mozart và tôi”, “Mozart”…

NgocAnh
06-07-2008, 17:41
Nhưng nhiều khi thấy Karajan nổi tiếng quá, được nhiều người biết đến quá, mình phải chê Karajan phát cho... oai. Và thế là sau khi nặn ra một vài lý do vớ vẩn chung chung là ông này chỉ huy khô cứng, nhanh như ăn cướp, mặt lạnh như tiền, không có hồn, không có cá tính, chohu còn nghĩ đến một dẫn chứng hùng hồn nữa là "lý lịch của Karajan không tốt.

ack, nghe mà phát sợ ;;). Karajan hoàn hảo và không có nhược điểm nào hết!! Hic, bạn làm tui tưởng tượng ra hình ảnh của 1 người khổng lồ siêu phàm, 1 vị thánh độc đoán của thế kỉ 20 có biết bao môn đồ thuần phục, quỳ rạp dưới chân, ai cũng phải sợ. tui chỉ đề cập đến bản nhạc mà tui cho là Karajan chỉ huy ko hay, bản nhạc mà đáng lẽ 1 nhạc trưởng vĩ đại nên tạo 1 dấu ấn sâu sắc nào đó. cũng như 1 cầu thủ lớn cần biết tỏa sáng trong những trận đấu quyết định.
bạn này cũng nói chung chung chớ hơn gì.
vậy tui hỏi bạn, bạn dẫn chứng ra lí lịch của Paganini hay của Bach thì có liên quan gì tới Karajan. Tui đọc thấy Karajan từng phục vụ cho Đức Quốc xã, bài dịch trên diễn đàn tập trung vào ca ngợi ông mà đến đoạn này nói rất qua loa. tui chả có tham vọng tranh cãi gì về cái "vấn đề lớn lao" này, chỉ là ý kiến về một bản nhạc mà tui cho là không hay do chính Karajan chỉ huy. vì điều này đúng theo tiêu đề topic mà.

PeterMark
06-07-2008, 18:23
Meongoan thấy các bạn chê Karajan toàn là nhìn nhận những vấn đề ngoài âm nhạc. Đánh giá một nghệ sỹ nên đi vào các tác phẩm cụ thể, đừng quá câu nệ vào những tiểu tiết kiểu “tham bát bỏ mâm” như thế.
Qua cách lập luận của nhiều bạn, tôi thấy các bạn thích nghe nhạc vì những yếu tố ngoài âm nhạc quá, coi việc mình nghe nhạc để thể hiện “đẳng cấp” hơn là vì chính bản thân âm nhạc. Đó là cách tiếp cận nhạc cổ điển một cách sai lầm. Nó cũng giống như câu chuyện vui kiểu “Tôi và Mozart”, “Mozart và tôi”, “Mozart”…

Chà, xin hỏi meongoan là vấn đề ngoài âm nhạc chỗ nào? Nếu đánh giá tác phẩm cụ thể thôi thì mới là tham bát bỏ mâm vì có 1 tác phẩm mà này nọ, còn tôi nghe nhiều bản Karajan chỉ huy rồi nên mới nói thế, tôi thấy bạn mới là tham bát bỏ mâm đấy, bạn toàn xăm xoi vào tiểu tiết không liên quan từ đâu nhảy vô comment lung tung, nảy giờ đang nói về âm nhạc mà bạn nhảy vào kêu không phải là âm nhạc???
Còn thể hiện đẳng cấp hả? Lại thêm một người cứ suy bụng ta ra bụng người nữa rồi.:P. Nói lên suy nghĩ của mình là chứng tỏ??? Vậy chắc hồi trước Martin Luther chống lại giáo hội La Mã là để chứng tỏ? Còn nếu nghe nhạc ngoài những yếu tố âm nhạc thì không thể nào hiểu và nhận xét được chỉ, còn những người suốt ngày súng bái này nọ thì chắc vì âm nhạc. :P
Còn bạn bảo là cách tiếp cân sai lầm hả? Chà chắc bạn phải là chuyên gia âm nhạc nhĩ? Nghe nhạc chắc có bài bản lắm đó, chỉ giáo mình vài chiêu đi. Mình không biết cách tiếp cận như thế nào là đúng đắn, là chuyên nghiệp, là pro nhất? Còn cái cách tiếp cận theo kiểu sùng bái một cách mù quáng, cả tin thì cám ơn, bạn cứ giữ lấy mà xài mình ko dám tiếp nhận kiểu đó. Cũng giống như câu chuyện "Bộ quần áo mới của hoàng đế" vậy.

Chibura
26-07-2008, 00:18
:(ấy, mọi người đừng làm căng thế chứ.



ack, nghe mà phát sợ ;;). Karajan hoàn hảo và không có nhược điểm nào hết!! Hic, bạn làm tui tưởng tượng ra hình ảnh của 1 người khổng lồ siêu phàm, 1 vị thánh độc đoán của thế kỉ 20 có biết bao môn đồ thuần phục, quỳ rạp dưới chân, ai cũng phải sợ. tui chỉ đề cập đến bản nhạc mà tui cho là Karajan chỉ huy ko hay, bản nhạc mà đáng lẽ 1 nhạc trưởng vĩ đại nên tạo 1 dấu ấn sâu sắc nào đó. cũng như 1 cầu thủ lớn cần biết tỏa sáng trong những trận đấu quyết định.

Anh Chó Hư (xin lỗi vì đã tự do thêm dấu cho tên anhB-)) không có ý thế đâu. Anh ấy chỉ muốn nói là nhiều khi có người chỉ vì thấy một ông oách quá, được khen nhiều quá nên thấy hơi phản cảm mà chê ông đó thôi. Có những người khen vì thấy số đông khen, và có người chê gay gắt vì cũng thấy số đông khen quá đà. Chuyện đó thực sự là phổ biến. Không phải là bạn không nên chê Karajan nếu bạn thấy ông ấy conduct không hay. Nếu bạn thấy không hợp thì cứ việc nêu lên quan điểm của bạn. Nhưng là nói khi mình thực lòng không thấy các bản ông ấy conduct không hay chứ không phải vì thấy ông ấy được ca ngợi nhiều mà chướng mắt. À mà này, tôi không có hàm ý gì về quan điểm của bạn hết đâu nhé. Chỉ là đang giải thích lại ý của anh Chó Hư thôi.


Chà, xin hỏi meongoan là vấn đề ngoài âm nhạc chỗ nào? Nếu đánh giá tác phẩm cụ thể thôi thì mới là tham bát bỏ mâm vì có 1 tác phẩm mà này nọ, còn tôi nghe nhiều bản Karajan chỉ huy rồi nên mới nói thế, tôi thấy bạn mới là tham bát bỏ mâm đấy, bạn toàn xăm xoi vào tiểu tiết không liên quan từ đâu nhảy vô comment lung tung, nảy giờ đang nói về âm nhạc mà bạn nhảy vào kêu không phải là âm nhạc???

Ấy, ý chị ấy chỉ muốn nói là mọi người không nên quá câu nệ cái lý lịch của Karajan thôi mà. :)

Chibura thì thấy là anh PM từ đầu đến cuối hầu như đều bàn về quan điểm âm nhạc của anh về Karajan thôi mà, nên không có phản đối gì cả. Mỗi người có một cách cảm nhận riêng về âm nhạc và Chibura tôn trọng quan điểm của anh PM, và chắc rằng mọi người ở đây đều tôn trọng điều đó như Chibura thôi.

Cá nhân Chibura không nghe quá nhiều các bản của Karajan conduct nên không dám nói nhiều về kĩ thuật hay phong cách của ông ấy. Có điều hầu như những bản mà Karajan conduct mà Chibura được nghe thì Chibura đêù.... chẳng thấy dâng lên cảm xúc ấn tượng gì cả. Chibura có cảm giác những bản mà ông ấy conduct (mà Chibura đã nghe qua nhé) toàn đều đều, ít điểm nhấn có thể bộc lộ cá tính mạnh (cũng có thể là còn tùy vào từng bản nhạc nữa). Tóm lại là không tệ nhưng cũng không đặc sắc.
Nói về ấn tượng thì Chibura thấy thích Furtwängler hơn. Bản đầu tiên mà Chibura được xem Furtwängler conduct trên DVD great conductor of the past là bản Till Eulenspiegels. Quả thực là quá ấn tương:x.



Em chỉ tự hỏi mình: liệu có nên che người khác không trong khi bản thân mình chưa được như người ta.

Oh:-O.....Thế thì dùng câu "tôi thấy không hay" cũng bị gọi là chê chăng?
Tớ thấy bản thu âm của Richter chơi piano concerto số 2 của Rach không ổn cho lắm và ngày mai người ta sẽ mắng tớ là "Đến nhấn cái phím đàn cho ra hồn còn không biết mà dám chê à?" Hic....... Nếu từ "chê" có vẻ mạnh dùng từ "phê phán" chắc là hợp hơn cả. Nếu không thấy hay mà không dám phê phán thì thực sự chẳng cần người nghe nhạc làm gì nữa.


Nếu đã chê thì em sẽ chê cụ thể, chỉ rõ đoạn nào chưa được, chưa được như thế nào, ai tốt hơn.

Tớ thấy anh PM cũng nói khá cụ thể quan điểm của anh ấy rồi. Không rõ với bạn thì cụ thể là phải thế nào. Dài 10 trang A4 chăng? Thực tế từ những bài post ở trên cũng đã chỉ ra là cách tiếp cận âm nhạc của mọi người đều khác nhau và không dựa trên một hệ thống chung nào hết. Nên việc bạn đòi hỏi anh PM phải nêu cụ thể việc chê ở đoạn nào, chưa được ở đâu để khớp với cách bạn hiểu thì e là không khả thi cho lắm. Bởi bạn và anh ấy nghe nhạc theo kiểu quá khác nhau.


Có vẻ chohu có vẻ sùng bái nhạc trưởng nhỉ, ai chỉ huy cũng cao siêu hết hả, cũng tâm huyết hết, cũng đáng trân trọng, cũng phải tán dương hết và hoàn toàn không được phê phán?

Không hẳn vậy đâu anh ơi. Đúng là anh Chó Hư đã nói là các nhạc trưởng đó anh ấy đều thích nghe, đều kính phục. Nhưng đâu có nghĩa anh ấy cùng hâm mộ họ như nhau. Hì hì. Ví Dụ :xem thích món kem. Và kem ở cửa hàng nào cũng thấy ngon:">. Tuy nhiên kem ở quán Ý thì thích nhất, sau đó thích kem ở tiệm của Pháp. Rồi mặc dù kem ở tiệm của Việt Nam cũng ngon lắm nhưng lại thích ăn kem ở tiệm của Mỹ hơn. Đấy, nói là thích hết nhưng đâu có nghĩa là tất cả đều cùng thích và tôn sùng như nhau đâu anh. Chỉ là cách anh ấy thể hiện vậy thôi. Anh ấy không nói ra thích người nhạc trưởng nào nhất và ít thích người nào nhất đâu có nghĩa anh ấy thích tất cả như nhau.

Brahmsjunior
19-10-2008, 08:53
Tôi đồng ý với bác salara.

Nếu xét về tổng thể, Karajan đáng nể nhất. Về các symphonies của Beethoven thì chưa có ai chơi bằng Karajan và BPO. Kể cả 04 symphonies của Brahms thì Karajan cũng chơi hơn Bernstein một bậc.

Có một tác phẩm có thể chứng minh sự vượt trội của Karajan so với các nhạc trưởng khác, đó là chương Addagietto của Mahler Symphony No.5. Karajan chơi chương này vượt xa so với Bernstein + dàn nhạc Vienne hay Abbado + dàn nhạc Lucienrne. Rất tiếc là tôi chưa được nghe Karajan và BPO chơi toàn bộ bản này (bác nào có thì cho tôi xin mượn được không? Đa tạ nhiều). Mà hình như Karajan hiếm khi chơi Mahler thì phải?!

Tuy nhiên, như bác salara nói, Karajan không phải là nhất trên mọi phương diện. Bằng chứng: Zubin Mehta chỉ huy dàn New York chơi bản Tchaikovsky symphony 6 "Pathetique" (CD do Decca thu) hay hơn rất rất nhiều so với Karajan chơi. Còn nữa, Stokovsky chỉ huy một dàn nhạc nào đó của Mỹ chơi Brahms symphony No.4 (CD của RCA Victor thu) thì Karajan cũng không sánh được.

Mong chia sẻ.

Kính

Chibura
20-10-2008, 10:04
Nếu xét về tổng thể, Karajan đáng nể nhất. Về các symphonies của Beethoven thì chưa có ai chơi bằng Karajan và BPO. Kể cả 04 symphonies của Brahms thì Karajan cũng chơi hơn Bernstein một bậc.Cá nhân tôi lại thấy Furtwängler conduct Beethoven nghe có khí thế hơn. Thậm chí cả học trò của Toscanini cũng phải nói với nhau rằng họ thừa nhận về Beethoven thì không ai hơn được Furtwangler. Đương nhiến nếu bạn cho rằng Karajan conduct Beethoven đỉnh nhất thì đó là ý kiến của bạn. Về Brahms thì tôi thấy Beecham nghe có cảm giác hơn là của Karajan. Hì hì Đương nhiên đó cũng là ý kiến riêng.

Tôi đã coi một loạt các DVD về Great Conductors và được xem họ có đưa vào nhiều đoạn của cùng bản nhạc và của nhiều các conductor khác nhau để so sánh. Cùng một bản thì tôi thích nghe Toscanini conduct hơn Karajan nhiều, có cảm giác về sự authority và precision hơn.

Cá nhân tôi chưa thích bản nào mà Karajan conduct cả. Nghe các version ông conduct thì đương nhiên không phải là tệ. Chỉ là không thích cái tempo và khí thế mà Karajan áp dụng thôi.

Đôi khi còn nhiều conductor khác cũng đáng nể không kém Karajan nhưng vì một số lý do (không nhiều bản thu âm, chất lượng thu âm kém, bị ràng buộc bởi vấn đề chính trị như các conductor của Liên Xô Cũ, hay thế nào đó...) mà các bản thu âm còn lại không nhiều và vì thế mà ít được biết đến.

Nói chung phải công nhận các version của Karajan rất nhiều và cực kỳ phổ biến. Điều đó không thể nói rằng Karajan là thị trường (nói thế là láo :D) nhưng cũng khó mà nói các version mà Karajan conduct là dễ nể hơn tất thảy. Thường giới chuyên môn ca ngợi Beecham và Szell nhiều hơn. (Đương nhiên không thể cứ lấy giới chuyên môn ra mà dọa được. Cá nhân tôi thì thích Beecham hơn vì sự ngẫu hứng trong cách conduct của ông).

Tôi không chê bai gì Karajan. Các version của ông nghe được, nghe ổn, có điều tôi không thấy cá tính mấy ở trong đó. Đương nhiên đó là quan điểm riêng, không đụng chạm gì ai cả. Tôi chỉ phản đối việc bạn nói rằng Karajan conduct các symphonies của Beeth và Brahms là đáng nể nhất thôi. Vì tôi biết chắc rằng ngoài các version của Karajan ra, Beethoven và Brahms cũng được nhiều conductor khác nghiên cứu và đương nhiên họ cũng tâm huyết không kém.

Brahmsjunior
27-10-2008, 13:02
Cá nhân tôi lại thấy Furtwängler conduct Beethoven nghe có khí thế hơn. Thậm chí cả học trò của Toscanini cũng phải nói với nhau rằng họ thừa nhận về Beethoven thì không ai hơn được Furtwangler. Đương nhiến nếu bạn cho rằng Karajan conduct Beethoven đỉnh nhất thì đó là ý kiến của bạn. Về Brahms thì tôi thấy Beecham nghe có cảm giác hơn là của Karajan. Hì hì Đương nhiên đó cũng là ý kiến riêng.

Tôi đã coi một loạt các DVD về Great Conductors và được xem họ có đưa vào nhiều đoạn của cùng bản nhạc và của nhiều các conductor khác nhau để so sánh. Cùng một bản thì tôi thích nghe Toscanini conduct hơn Karajan nhiều, có cảm giác về sự authority và precision hơn.

Cá nhân tôi chưa thích bản nào mà Karajan conduct cả. Nghe các version ông conduct thì đương nhiên không phải là tệ. Chỉ là không thích cái tempo và khí thế mà Karajan áp dụng thôi.

Đôi khi còn nhiều conductor khác cũng đáng nể không kém Karajan nhưng vì một số lý do (không nhiều bản thu âm, chất lượng thu âm kém, bị ràng buộc bởi vấn đề chính trị như các conductor của Liên Xô Cũ, hay thế nào đó...) mà các bản thu âm còn lại không nhiều và vì thế mà ít được biết đến.

Nói chung phải công nhận các version của Karajan rất nhiều và cực kỳ phổ biến. Điều đó không thể nói rằng Karajan là thị trường (nói thế là láo :D) nhưng cũng khó mà nói các version mà Karajan conduct là dễ nể hơn tất thảy. Thường giới chuyên môn ca ngợi Beecham và Szell nhiều hơn. (Đương nhiên không thể cứ lấy giới chuyên môn ra mà dọa được. Cá nhân tôi thì thích Beecham hơn vì sự ngẫu hứng trong cách conduct của ông).

Tôi không chê bai gì Karajan. Các version của ông nghe được, nghe ổn, có điều tôi không thấy cá tính mấy ở trong đó. Đương nhiên đó là quan điểm riêng, không đụng chạm gì ai cả. Tôi chỉ phản đối việc bạn nói rằng Karajan conduct các symphonies của Beeth và Brahms là đáng nể nhất thôi. Vì tôi biết chắc rằng ngoài các version của Karajan ra, Beethoven và Brahms cũng được nhiều conductor khác nghiên cứu và đương nhiên họ cũng tâm huyết không kém.

Tôi rất khâm phục bạn Chibura vì bạn nghe cổ điển rất nhiều và uyên bác như một thư viện!:) Chắc là tôi không thể nghe nhiều thứ và biết nhiều thứ như bạn:)

Tuy nhiên, tôi cũng muốn chia sẻ thế này: Cá nhân tôi, khi nghe nhạc cổ điển, ngoài những yếu tố cơ bản là nhạc trưởng, dàn nhạc, phong cách chỉ huy, phong cách chơi, ...vv, còn một yếu tố rất quan trọng nữa là chất lượng & thời gian ghi âm (chất lượng ghi âm thường đi kèm với thời gian ghi âm).

Có thể khi chúng ta sống lại cái thời Furtwängler hay Toscanini, ngồi vào trong nhà hát và nghe các cụ chỉ huy nhạc sống, thì chúng ta sẽ cảm thấy rất hay, rất cảm xúc. Và lúc đó thì cũng khó có thể nói Furtwängler, Karajan hay Toscanini ai hơn ai :) Nhưng về chất lượng ghi âm, rõ ràng là Karajan hiện đại hơn rất nhiều (theo giới thiệu của website, Karajan là người đi tiên phong trong ghi âm nhạc cổ điển/giao hưởng vào CD kỹ thuật số - Tôi rất cảm phục và đánh giá cao Karajan về việc này).

Còn nhiều bản ghi âm của Furtwängler hay Toscanini thì là mono, chứ đừng nói đến có stereo mà dùng ... (đáng tiếc!). Tôi thì chỉ nghe những bản ghi âm đó để biết và tham khảo thôi (cho vào thư viện, lưu trữ), chứ để nghe thường xuyên thì tôi đầu hàng!:(

Tôi là một người nghe nhạc để mà nghe, mà cảm nhận, có cảm xúc, tự cảm nhận theo cách riêng của mình. Khi đó, tôi cần một bộ âm thanh đủ tốt, và chú trọng tới nội dung & chất lượng âm nhạc được nghe (chất lượng ghi âm và âm thanh là một phần rất quan trọng trong âm nhạc nói chung).

Rất mong được cùng chia sẻ và thảo luận.

Kính,

Brahmsjunior

Chibura
28-10-2008, 03:09
Có thể khi chúng ta sống lại cái thời Furtwängler hay Toscanini, ngồi vào trong nhà hát và nghe các cụ chỉ huy nhạc sống, thì chúng ta sẽ cảm thấy rất hay, rất cảm xúc. Và lúc đó thì cũng khó có thể nói Furtwängler, Karajan hay Toscanini ai hơn ai :) Nhưng về chất lượng ghi âm, rõ ràng là Karajan hiện đại hơn rất nhiều (theo giới thiệu của website, Karajan là người đi tiên phong trong ghi âm nhạc cổ điển/giao hưởng vào CD kỹ thuật số - Tôi rất cảm phục và đánh giá cao Karajan về việc này).

Cái việc ghi âm thì đúng là rất khó. Tôi may mắn là được coi các bản video về các conductor nên may ra biết thêm chút xíu về mấy bác ấy thôi. Dẫu chất lượng thu thanh tốt cũng chưa chắc đã thể hiện đúng theo mong muốn của conductor. Toscanini từng suýt đòi người thu âm "phá" luôn cả máy thu vì chất lượng âm thanh tới một khúc nào đó không đủ được như ông yêu cầu. *_*
Tuy nhiên thì cá nhân tôi thấy vẫn có khá nhiều các bản thu dẫu có là ở dạng mono nhưng nghe vẫn có cảm giác hơn là nghe stereo. Ví dụ như Till Eulenspielgel và Metamorphosen do Furt conduct chẳng hạn.

Tri_ Red Army
19-04-2009, 12:01
Tớ ngưỡng mộ Karajan vì đối với tớ bản giao hưởng số 3 , 9 của Beethoven do Karajan chỉ huy là tuyệt vời nhất.Khi xem Karajan chỉ huy 2 bản đó tớ đã liên tưởng tới 1 nhạc trưởng-nhạc sĩ vĩ đại, đó là...Beethoven.

Superstar-pianist
20-04-2009, 20:18
Mình thêm chút ý kiến thôi,Karajan được lịch sử ghi lại là nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng số 5 của Beethoven thành công nhất trong lịch sử.mà tới bây giờ chưa có ai làm được

doanty
22-04-2009, 15:55
Mình thêm chút ý kiến thôi,Karajan được lịch sử ghi lại là nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng số 5 của Beethoven thành công nhất trong lịch sử.mà tới bây giờ chưa có ai làm được
Mình cũng muốn thêm nữa nè, Bond là tứ tấu đàn dây siêu nhất mọi thời đại, Westlife là nhóm nhạc số 1 TK 20, còn Jimmy Nguyễn là nhạc sĩ điển hình của nhạc Việt hiện đại :P

Cá nhân mình hồi trước cũng từng hâm mộ Karajan và bị người khác khinh thầm, và đơn giản hỏi một vài người sành nghe nhạc chút chỉ cho những bản thu đáng nghe nhất những GH của Beethoven, Brahms, Tchaiskovsy, chẳng ai giới thiệu Karajan cả.

Chúng ta cũng có thể tham khảo một vài lời chê bai ý nhị về vị nhạc trưởng "Superstar" này từ những dòng đầu tiên trong tiểu sử của ông trên trang encyclopedia.com: http://www.encyclopedia.com/doc/1G2-2550300093.html


Von Karajan had the kind of powerful personality that stirred disagreement—even beyond the controversy generated by his allegiance to German Fascism early in his career. Critics and audiences marveled at the flawless sheen he could elicit from the Berlin Philharmonic and the other ensembles he conducted, but some found his interpretations almost too polished, lacking in soul and drama. Von Karajan was an autocrat on the podium, and his fabled perfectionism resulted in exhilarating orchestral sound but did not encourage fresh thinking. He lived a jet-set lifestyle, seeking and often receiving publicity, and he had a taste for adventure. Some called him egotistical or ruthless, and musicians cracked jokes in which God aspires to reach von Karajan's level (=)) ). Yet, whatever divergent opinions music lovers might hold, few would disagree that von Karajan loomed large in the musical imagination of the twentieth century.Mình cũng từng gặp những lời chê bai chẳng cần giấu diếm từ Richter (trong DVD tiểu sử cuộc đời ông, đoạn về bản Triple Concetor) hay Stravinsky đối với Karajan: http://www.tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=72&News=2022&CategoryID=13


Năm 1929, “Mùa xuân thiêng liêng” được ghi âm lần đầu tiên dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Pierre Monteux. Lúc sinh thời, chính Stravinsky cũng đã chỉ huy tác phẩm này và bản thân ông chỉ thực sự hài lòng với sự dàn dựng của nhạc trưởng Leonard Berstein. Sau khi được nghe bản ghi âm năm 1958 của Leonard Berstein, Stravinsky đã chỉ có thể thốt lên đầy thán phục “Tuyệt vời!” nhưng với bản ghi âm lần đầu tiên vào năm 1964 của Herbert von Karajan, Stravinsky chế giễu “quá ư tao nhã” và còn bình luận thêm “Tôi nghi ngờ vào lễ tế thần theo phong cách truyền thống của Karajan”.Tóm lại là ngày trước mình cũng đau đớn biết bao khi thần tượng đẹp trai của mình bị hạ bệ như thế, và rút ra một bài học là nên có đầu óc phê phán và phải biết nghi ngờ, trước cái tai của mình, sau đến nhận định của người khác, và đặc biệt là về những người những gì "đẹp mã", keke >:D<

Tri_ Red Army
22-04-2009, 16:16
Theo cảm nhận của tớ về GH, Karajan chỉ huy có cái gì đó cứng nhắc (tớ thấy rõ nhất khi so sánh bản gh số 7 của Beet do Karajan chỉ huy với bản do Kleiber chỉ huy) và tớ chỉ thích Karajan ở các bản GH có tính đấu tranh,căng thẳng,hoành tráng...như Beet 3,5,9;Brahms 1;Tchaikovsky 5...
Các nhược điểm của Karajan mà doanty (http://www.nhaccodien.info/forum/member.php?u=224) nêu không làm lung lay được tớ đâu,đó chính là những gì tớ thích ở Karajan

nguyen2ahoa
17-06-2009, 22:10
Karajan là bia, các conductor khác là đạn còn các bạn là những khẩu súng. Ai mà chịu cho nổi. Tớ thích Sym No. 4, 5, 6, PC1-5 do Karajan chỉ huy.
Các bạn đem Bernstein, Toscasini ra làm bia thử xem, đảm bảo không còn manh giáp...:-O:)

QVB
10-08-2009, 19:14
Karajan chỉ huy cái j` cũng chậm rãi và đĩnh đạc một cách quá mức => càng về cuối càng nản => dễ ngủ cực! (0 tin à , thử mà xem :D)
Sarah Grace Williams chỉ huy SSO hay nhất bạn Salara Slytherin nhỉ :D

@ doanti: bond đâu phải quartet hay nhất mọi thời đại? Đâu có ai trên thế giới vote cho cái đó đâu bạn?
Trên thực tế 4 cô gái nóng bỏng của bond chủ yếu chơi nhạc new age, và loại classical đã chế tác + sử dụng đàn điện => 0 thể xếp chung với các chamber quartet đc!

Emeraude
10-08-2009, 21:33
Mình thấy Karajan trông đạo mạo quá :)
Phong cách của ông thường gắn liền với sự trung thực của tác phẩm. Vì thế nên những chỗ cần nhấn mạnh ông không làm nổi bật được sự đặc biệt và nét riêng của chúng. Các tác phẩm của ông chỉ huy thường mang không khí hơi giống nhau...Mình ngưỡng mộ ông ở chỗ ông phân tích các tác phẩm vô cùng uyên bác, mạch lạc. Sự giao hợp giữa các nhạc cụ luôn rất chuẩn xác. Cũng chính vì thế mà trông hơi khô khan, nếu cảm xúc không bị đè nén nhiều thỉ mình sẽ vote cho Karajan nhiều nhất :)

Chibura
10-08-2009, 22:56
Sự giao hợp giữa các nhạc cụ luôn rất chuẩn xác.
@-)@-)@-) Liệu bạn có thể xem lại câu này xem có vấn đề gì không? (đỏ con mắt bên phải, giật con mắt bên trái...)

martenzi
10-08-2009, 23:09
...đỏ con mắt bên phải, giật con mắt bên trái...

...2 mắt đều chăm chú ;))

Khiếp, thiếu có dấu "," mà thay đổi ý nghĩa ghê nhờ !
Đang tưởng tượng xem các nhạc cụ "....." kiểu gì !
Ờ, sáo, oboe, clarinete, basso (hàng khủng =))) 1 phe
Trống, chũm chọe v.v... 1 phe !

chauduyphanvu
10-08-2009, 23:14
@ doanti: bond đâu phải quartet hay nhất mọi thời đại? Đâu có ai trên thế giới vote cho cái đó đâu bạn?
Trên thực tế 4 cô gái nóng bỏng của bond chủ yếu chơi nhạc new age, và loại classical đã chế tác + sử dụng đàn điện => 0 thể xếp chung với các chamber quartet đc!

Cái đấy là cách so sánh của doanty với câu "Mình thêm chút ý kiến thôi,Karajan được lịch sử ghi lại là nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng số 5 của Beethoven thành công nhất trong lịch sử.mà tới bây giờ chưa có ai làm được" của thành viên Superstar-pianist.

PeterMark
07-09-2009, 08:12
Mình thêm chút ý kiến thôi,Karajan được lịch sử ghi lại là nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng số 5 của Beethoven thành công nhất trong lịch sử.mà tới bây giờ chưa có ai làm được

oh.......... thật là bất ngờ và thú vị ấy, lại thêm 1 tay nghe nhạc do người khác chỉ bảo http://laymark.com/i/m/m172.gif

PeterMark
07-09-2009, 08:13
Karajan là bia, các conductor khác là đạn còn các bạn là những khẩu súng. Ai mà chịu cho nổi. Tớ thích Sym No. 4, 5, 6, PC1-5 do Karajan chỉ huy.
Các bạn đem Bernstein, Toscasini ra làm bia thử xem, đảm bảo không còn manh giáp...:-O:)


OH, lời bình loạn của bạn mà lại không bị cho là spam ấy =))

sacroyant
08-09-2009, 03:18
Karajan y như một người Đức chính thống : nguyên tắc một cách lạnh lùng. Nhìn nét mặt ông ta khi điều khiển dàn nhạc thì biết. Có lẽ vì vậy mà với các bản nhạc mang màu sắc lãng mạn, người nghe không cảm thấy sự hòa hợp chăng? Tuy vậy, tớ thích ông này ngang với Berstein, vị nhạc trưởng có phong cách tự nhiên, sinh động và có tài biến công việc chỉ huy dàn nhạc thành một cuộc dạo chơi kỳ thú.

Ai bảo Symphony số 5 của Beethoven không hay dưới sự điều khiển của Karajan, xin hãy nghe lại !

le_lamentation
12-09-2009, 03:24
Tôi đồng ý với bác salara.

Nếu xét về tổng thể, Karajan đáng nể nhất. Về các symphonies của Beethoven thì chưa có ai chơi bằng Karajan và BPO. Kể cả 04 symphonies của Brahms thì Karajan cũng chơi hơn Bernstein một bậc.

Có một tác phẩm có thể chứng minh sự vượt trội của Karajan so với các nhạc trưởng khác, đó là chương Addagietto của Mahler Symphony No.5. Karajan chơi chương này vượt xa so với Bernstein + dàn nhạc Vienne hay Abbado + dàn nhạc Lucienrne. Rất tiếc là tôi chưa được nghe Karajan và BPO chơi toàn bộ bản này (bác nào có thì cho tôi xin mượn được không? Đa tạ nhiều). Mà hình như Karajan hiếm khi chơi Mahler thì phải?!

Tuy nhiên, như bác salara nói, Karajan không phải là nhất trên mọi phương diện. Bằng chứng: Zubin Mehta chỉ huy dàn New York chơi bản Tchaikovsky symphony 6 "Pathetique" (CD do Decca thu) hay hơn rất rất nhiều so với Karajan chơi. Còn nữa, Stokovsky chỉ huy một dàn nhạc nào đó của Mỹ chơi Brahms symphony No.4 (CD của RCA Victor thu) thì Karajan cũng không sánh được.

Mong chia sẻ.

Kính
Điều bạn nói là đúng, nhưng mà hình như Karajan nổi tiếng với 9 symphonies của Beeth, bản thu này của DGG được xếp vào loại "must-have" của dân hi-end . Kể cả Mahler 5 conduted by V.Karajan cũng thuộc loại kinh điển.Karajan nổi tiếng còn vì phát hiện ra Anne-Sophie Mutter nữa! Nhưng mà tôi thích cái "hồn" của Bernstein hơn, theo tôi ông ấy "sống chết" với tác phẩm hơn! Các bạn cũng có thể xem 1 buổi tập dợt của Karajan trên youtube, cực kỳ khắt khe!>:)

Tri_ Red Army
12-09-2009, 10:34
Kể cả 04 symphonies của Brahms thì Karajan cũng chơi hơn Bernstein một bậc.
tớ ko nghĩ vậy
Bản số 4 của Brahms do Karajan chỉ huy khô cứng, vô hồn,ồn ào quá mức... nếu so với bản của Bernstein,Kleiber,Abbado chỉ huy

vaiduakhu
12-09-2009, 10:41
Sự nổi tiếng của Karajan cũng như Bernstein không phải ở tài năng của 2 ông vượt trội so với các nhạc trưởng hàng đầu thế giới khác mà là ở sự thành công của 2 ông khi đóng vai trò hình tượng của công chúng, public figures, là cầu nối giữa thế giới classical với non - classical, và là phần nổi của tảng băng chìm ;)). Khi đi sâu vào classical, sẽ có rất nhiều điều thú vị khác hơn là những sym của Beethoven hay Brahms. Với Bruckner, Mahler, Shostakovich thì cả Karajan và Bernstein cũng đâu phải là những tên tuổi hàng đầu gắn liền với tác phẩm của các ông đó?

Khi phân tích về nhạc trưởng thì phong thái chỉ huy không quá quan trọng bằng kiến giải của họ về tác phẩm. Điều đó không thể hiện nhiều ở việc ánh mắt họ ra sao, họ vung chân, múa tay thế nào mà ở họ điều khiển nhịp điệu của bản nhạc đó, điều khiển bộ đồng, bộ gỗ, bộ dây, bộ gõ chơi với âm sắc ra sao.

PeterMark
24-09-2009, 10:51
Karajan y như một người Đức chính thống : nguyên tắc một cách lạnh lùng. Nhìn nét mặt ông ta khi điều khiển dàn nhạc thì biết. Có lẽ vì vậy mà với các bản nhạc mang màu sắc lãng mạn, người nghe không cảm thấy sự hòa hợp chăng? Tuy vậy, tớ thích ông này ngang với Berstein, vị nhạc trưởng có phong cách tự nhiên, sinh động và có tài biến công việc chỉ huy dàn nhạc thành một cuộc dạo chơi kỳ thú.

Ai bảo Symphony số 5 của Beethoven không hay dưới sự điều khiển của Karajan, xin hãy nghe lại !

Nghe lại roài, vẫn thấy nhạt nhẽo nhàm chán như thường http://www.laymark.com/i/m/m014.gif

PeterMark
24-09-2009, 10:55
Sự nổi tiếng của Karajan cũng như Bernstein không phải ở tài năng của 2 ông vượt trội so với các nhạc trưởng hàng đầu thế giới khác mà là ở sự thành công của 2 ông khi đóng vai trò hình tượng của công chúng, public figures, là cầu nối giữa thế giới classical với non - classical, và là phần nổi của tảng băng chìm ;)). Khi đi sâu vào classical, sẽ có rất nhiều điều thú vị khác hơn là những sym của Beethoven hay Brahms. Với Bruckner, Mahler, Shostakovich thì cả Karajan và Bernstein cũng đâu phải là những tên tuổi hàng đầu gắn liền với tác phẩm của các ông đó?

Khi phân tích về nhạc trưởng thì phong thái chỉ huy không quá quan trọng bằng kiến giải của họ về tác phẩm. Điều đó không thể hiện nhiều ở việc ánh mắt họ ra sao, họ vung chân, múa tay thế nào mà ở họ điều khiển nhịp điệu của bản nhạc đó, điều khiển bộ đồng, bộ gỗ, bộ dây, bộ gõ chơi với âm sắc ra sao.

Beethoven và Brahms đâu fải lúc nào cũng gắn với Bernstein và Brhams http://www.laymark.com/i/m/m137.gif. Còn gắn liền hay không thì tự nghe đi sẽ thấy Mahler với Bruckner mà không gắn liền với Bernstein ư? Shostakovich giao hưởng số 10 mà bảo ko gắn với Karajan thì rõ .....! Ngoài ra ba ông tác giả mà ấy kể sao gắn liền nhau về phong thái nhỉ Bruckner, Mahler, Shostakovich! http://www.laymark.com/i/m/m080.gif

chauduyphanvu
24-09-2009, 19:04
Beethoven và Brahms đâu fải lúc nào cũng gắn với Bernstein và Brhams http://www.laymark.com/i/m/m137.gif. Còn gắn liền hay không thì tự nghe đi sẽ thấy Mahler với Bruckner mà không gắn liền với Bernstein ư? Shostakovich giao hưởng số 10 mà bảo ko gắn với Karajan thì rõ .....! Ngoài ra ba ông tác giả mà ấy kể sao gắn liền nhau về phong thái nhỉ Bruckner, Mahler, Shostakovich! http://www.laymark.com/i/m/m080.gif


Bruckner # 7 thì chỉ có Karajan. :D

PeterMark
26-09-2009, 13:27
Bruckner # 7 thì chỉ có Karajan. :D


Đang mơ àh, Karajan conducts Bruckner 7 nghe thấy ghê http://www.laymark.com/i/m/m071.gif

NgocAnh
27-09-2009, 15:05
Trước giờ tôi chỉ ấn tượng với Mahler 5 và Tchaikovsky 5,6 do Karajan chỉ huy. còn các giao hưởng của Beethoven tôi thấy Karajan chỉ huy ko hay lắm.

Chibura
28-09-2009, 16:34
Tôi thấy Karajan chỉ huy Beeth số 5 cũng được, không tệ đâu.

PeterMark
28-09-2009, 20:01
Tôi thấy Karajan chỉ huy Beeth số 5 cũng được, không tệ đâu.

Nghĩa là đâu có hay http://www.laymark.com/i/m/m126.gif

Chibura
29-09-2009, 10:03
Nghĩa là đâu có hay
He he vì bản đó tớ thích Calos Kleiber conduct hơn.

Tri_ Red Army
29-09-2009, 12:18
Tớ cũng thích Kleiber chỉ huy Beet 5 hơn,cả Furtwangler và Mravinsky nữa
Karajan chỉ huy bản này nghe mới đầu thì thấy cũng hay,càng về sau nghe càng thấy nản vì nó bặm trợn quá,cứ như là đấm vào tai vậy

Chibura
29-09-2009, 12:30
Nói băm trợn thì hơi quá, vì rõ ràng Karajan không phải kiểu conductor diễn dải bản nhạc theo chủ ý của bản thân, Karajan vốn là người coi trọng tổng phổ mà.

PeterMark
10-10-2009, 18:55
Nói băm trợn thì hơi quá, vì rõ ràng Karajan không phải kiểu conductor diễn dải bản nhạc theo chủ ý của bản thân, Karajan vốn là người coi trọng tổng phổ mà.

Hé hé, tuy đã là nhạc trưởng nhưng cái chất khô khan kỹ thuật vẫn còn http://www.laymark.com/i/m/m066.gif. Đúng là bản chất vẫn là bản chất http://www.laymark.com/i/m/m145.gif, đây là âm nhạc chớ đâu fải kỹ thuật đâu mà xử lý cứng ngắc kiểu ấy http://www.laymark.com/i/m/m137.gif

vaiduakhu
10-10-2009, 19:26
Tớ cũng thích Kleiber chỉ huy Beet 5 hơn,cả Furtwangler và Mravinsky nữa
Karajan chỉ huy bản này nghe mới đầu thì thấy cũng hay,càng về sau nghe càng thấy nản vì nó bặm trợn quá,cứ như là đấm vào tai vậy

Thế mới là định mệnh chứ =)). Cuộc đời mấy khi chiều lòng người, nhỉ? ;;)

yes_Iam_here
11-10-2009, 20:34
Tớ có mỗi đĩa Beeth số 5 của Ka, nên chả thể bỉu được thích ai hơn Ka. hehe
Riêng về mảng opera (chỉ tính studio recordings), thì Karajan cũng có kha khá bản thu âm thuộc dạng "phải có""
- Lucia di lammeroor - với Callas, Di stefano - vở bel canto duy nhất Ka chỉ huy (vờ cũng là bản thu âm thời kì Callas còn béo, chưa giảm cân, và giọng hát mỡ màng đầy sức mạnh)
- Otello - với del Monaco, tebaldi. Bản này k0 cần nói nhiều vì quá nổi tiếng, đỉnh của chóp.
- Salome - với H.Behrens (1 trong những bản Salome xuất sắc nhất, vai signature của Behrens, bản thu âm thời kì, Ka mới phát hiện ra Behrens).
- Il trovatore - với price, Bonisolli, Obrazt, cappu, ... (nếu tính bản live ricording thì may ra có bản của Price, corelli, Bastianini, simionato là hơn, nhưng tất nhiên, vẫn là Ka chỉ huy.)
- Siegfried trong chùm ring. Riêng bộ Ring studio, có 2 bản nổi nhất là của Solti và Ka, bản của Solti thuộc dạng all star recordings, bản của Ka thì k0 nhiều sao bằng, tuy vậy, Siegfried của karajan vẫn nhỉnh hơn Siegfried của Solti (bản của solti 2 solist chính là Windgassen đã toan về già và qua thời đỉnh cao, còn Nillsson hồi thu âm đang ốm đau quặt quẹo nên giọng có chút ảnh hưởng.). Die Walkure tớ thích bản Solti hơn chủ yếu do solist, chứ tinh ra bản của Ka cũng khá hay và độc đáo (vì được nghe Janowitz hát Siegliende đầy ấn tượng, Vickers vai Siegmund quá đính, còn Crespin chỉ non hơn Nillsson tí xíu.).
Tạm thời nhớ có thế, tất nhiên còn rất nhiều nữa như Cavaleria rusticana (với cossotto, bergonzi), la boheme (với Freni, pava, ghiaurov),... những bản này rất hay, nhưng tớ có những bản fav riêng, nên k0 liệt kê vào.

Karajan k0 nhiều bản thu all stars - recording, nhưng những vở của ông chỉ huy khá ấn tượng, và thường khai thác các solist 1 cách hơi... lập dị (như cái cách ông vắt kiệt Janowitz ở Siegliende hay Freni ở Aida). Về mặt cân bằng âm thanh, dường như tốt hơn, ít có chuyện sollist lộ cá tính thái quá, hay đè bẹp giọng của đồng nghiệp. Hợp xướng cực chuẩn. nhất là opera Verdi. Cái này tớ nhắc 1 lần rồi, nhưng thấy bạn PM cực đoan với Ka thái quá, nên nghĩ cũng nên liệt kê 1 số bản thu âm xuất sắc và đỉnh cao của Ka, k0 khéo có người đọc PM post lại nghĩ là Ka tầm thường ấy nhở, hehe

Joan_Sutherland
13-10-2009, 10:22
Nếu về Brahms sym 4 và Beeth sym 5, 7 thì không ai qua được Kleiber đến thời điểm này, ngang ngửa thì có thể. Với Sym 5 thì Kleiber rất hoàn hảo, kể cả Karajan có cố cân bằng dàn nhạc đến mấy nhưng cũng không thể hài hòa, linh hoạt như Kleiber được. Nhưng nói thế không phải là chê karajan, bản thu Beet 5 vào những năm 70 có thể nói là hay nhất trong 3 bản thu của ông , ở đấy Karajan đã bắt dàn nhạc chơi mạnh hết cỡ, kịch tính tập trung vào chất Anh Hùng và điển hình là tốc độ rất nhanh, trong khi ở Furtwangler lại diễn tả rất đậm đà chủ đề số mệnh. Đấy là cách diễn giải tác phẩm ở từng người. Dù chê hay khen nhưng phải công nhận một điều là Với các tác giả, Karajan luôn góp mặt trong danh sách các nhạc trưởng chỉ huy thành công. Chẳng hạn Beeth thì có Furtwangler,Kleiber, Solti, Bernstein, Karajan, Mahler thì cũng phải kể đến Karajan bên cạnh Klemperer, Solti, Kubekik, Neumann, Bernstein, Ratte, Walter... Brahms, Brukner, Haydn, Shubert hay Wagner, Verdi, Puccini cũng vậy .Nói chung không nên mạt sát hay dè bỉu ai cả vì họ là nhạc trưởng và dàn nhạc là của họ :D